Chiều hôm ấy, thứ "ngô" từ hải ngoại rốt cuộc đã bén rễ nơi đất Sở.
Sau khi Chung Ly Đại và Chung Ly Nhiên lo liệu xong mảnh đất ở tiền viện, hai ngày tiếp theo đều dùng để nhổ cỏ. Cố Tư Nguyên cũng không hỏi khi nào mình được trở về, cứ thế cùng Chung Ly Nhiên lưu lại nơi này, hết ngày này qua ngày khác.
Đến đêm ngày thứ năm, cửa phòng khách nơi Cố Tư Nguyên ở bỗng có người gõ. Khi ấy nàng đang cầm một quyển sách, đọc dưới ánh đèn leo lét, nghe tiếng động mới đứng dậy ra mở cửa.
Người đến là Chung Ly Nhiên, nàng ấy y quan chỉnh tề, thân hình nhỏ nhắn mà lưng thẳng tắp đứng trước mặt Cố Tư Nguyên, giọng lạnh nhạt nói: "Trẫm muốn vào."
Cố Tư Nguyên hơi kinh ngạc, liền nghiêng người nhường lối, đáp: "Mời."
Chung Ly Nhiên ngẩng đầu nhìn nàng một cái, rồi bước vào phòng. Chung Ly Nhiên đưa mắt nhìn quanh, trông thấy cuốn sách đặt trước ngọn đèn dầu, nhưng không nói gì.
Cố Tư Nguyên tiện tay khép cửa, nhìn Chung Ly Nhiên với chút tò mò, hỏi: "Bệ hạ có việc muốn nói với ta sao?"
Chung Ly Nhiên gật đầu, đi đến bên giường của nàng, ung dung ngồi xuống. Chung Ly Nhiên đưa tay vỗ nhẹ chỗ bên cạnh, nói: "Ngươi ngồi."
Cố Tư Nguyên gật đầu lĩnh mệnh, ngồi xuống bên cạnh Chung Ly Nhiên. Nàng nghiêng đầu, chăm chú nhìn gương mặt nhỏ đang căng thẳng của Chung Ly Nhiên, dịu giọng hỏi: "Bệ hạ muốn nói điều gì?"
Chung Ly Nhiên dường như đang cân nhắc lời lẽ, khẽ nhíu mày suy nghĩ một hồi, rồi mới ngẩng mắt nhìn thẳng vào nàng: "Ngày mai, ngươi có thể trở về rồi."
Cố Tư Nguyên gật đầu, trong lòng cũng không có cảm xúc gì đặc biệt.
Thấy nàng như vậy, Chung Ly Nhiên lại nói tiếp: "Qua vài ngày nữa, e rằng ngươi sẽ không thể đến Hoằng Văn Quán nữa."
Cố Tư Nguyên thầm nghĩ, chuyện này cũng nằm trong dự liệu.
Mỗi khi nói một câu, Chung Ly Nhiên lại liếc nhìn nàng bằng khóe mắt. Hiếm khi Chung Ly Nhiên nói nhiều như vậy, liền dứt khoát nói hết những điều cần nói: "Tuy rằng không thể dạy học sinh, ngươi vẫn có thể dạy Trẫm. Trẫm còn nhỏ, có rất nhiều điều chưa hiểu, ngươi đều có thể dạy."
"Sau này, Trẫm sẽ không để ngươi sống quá khó khăn."
Điều này nghe qua như là một câu hứa hẹn. Cố Tư Nguyên chợt cảm thấy đời người thật kỳ diệu, nàng chưa từng nghĩ mình sẽ có liên hệ gì với chốn thâm cung, càng không ngờ đứa trẻ còn non nớt trước mắt này lại có thể hứa hẹn với mình.
Nàng mỉm cười, gật đầu, rồi hỏi ngược lại: "Ta có thể vì Bệ hạ mà làm điều gì không?"
Chung Ly Nhiên nghĩ một lát, đáp: "Ngươi ở bên ta là đủ rồi."
Bởi lẽ, với thân phận Hoàng hậu, Cố Tư Nguyên chính là lựa chọn tốt nhất của nàng ấy lúc này. Nhưng Chung Ly Nhiên tuy còn nhỏ tuổi, lại vô cùng thông thấu, không nhịn được hỏi thêm một câu: "Cố Tư Nguyên, ngươi có người trong lòng chưa?"
Cố Tư Nguyên hỏi ngược lại: "Có thì sao, không thì sao? Nhân duyên vốn do trời định, hết thảy cứ thuận theo tự nhiên. Bệ hạ chỉ cần thuận theo lòng mình, thuận theo thời vận mà đi, là được."
Gương mặt nhỏ của Chung Ly Nhiên càng thêm căng cứng, nàng nhìn Cố Tư Nguyên một cái, dường như không muốn tiếp tục câu chuyện này nữa, liền nói: "Ngươi định ngủ chưa? Trẫm buồn ngủ rồi."
Cố Tư Nguyên đứng dậy, nói: "Vậy để ta đưa Bệ hạ về nghỉ."
Chung Ly Nhiên vẫn ngồi yên trên giường, hoàn toàn không có ý định đứng lên.
Cố Tư Nguyên thấy vậy, do dự hỏi: "Vậy... Bệ hạ muốn nghỉ lại nơi này?"
Chung Ly Nhiên ngẩng mắt, hỏi một cách rất đỗi tự nhiên: "Không được sao?"
Cố Tư Nguyên bật cười, vội gật đầu: "Được chứ, để ta giúp Bệ hạ thay y phục."
Chung Ly Nhiên không đáp, chỉ liếc nàng một cái rồi tự mình cởi giày, vừa làm vừa nói: "Trẫm tự làm được."
Nàng đã lớn, không còn là đứa trẻ trước kia đến việc cởi khuy áo cũng thấy khó khăn.
Cố Tư Nguyên ngồi bên, nhìn nàng ấy nhanh nhẹn tháo giày tất, không nhịn được mà đưa tay giúp một chút. Nàng giúp Chung Ly Nhiên cởi ngoại y, rồi tháo phát quan.
Đến lúc này, Cố Tư Nguyên mới thật sự cảm nhận được, Chung Ly Nhiên đã trưởng thành rất nhiều.
Thiếu nữ gần mười hai tuổi, sau khi tháo bỏ phát quan, chỉ mặc trung y ngồi trên giường. Dung nhan thanh tú còn non nớt, nửa ẩn nửa hiện sau mái tóc đen buông dài. Bốn năm trước, nàng ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ mềm mại đáng yêu, nay đã thấp thoáng dáng dấp thiếu nữ.
Cố Tư Nguyên ngồi bên giường, lặng lẽ ngắm nhìn Chung Ly Nhiên hồi lâu. Chung Ly Nhiên dịch vào trong, kéo chăn phủ lên đầu gối, quay đầu nói: "Buồn ngủ rồi, ngủ thôi."
Sau khi cởi bỏ y quan, Chung Ly Nhiên hoàn toàn không còn dáng vẻ chững chạc ban ngày, mà chỉ là một thiếu nữ đang lớn. Đường nét nơi chân mày của nàng ấy thực ra rất nhu hòa, giống hệt người phụ thân ôn hòa của mình.
Dẫu vẫn giữ giọng nói lạnh lùng, nhưng nghe lại không còn sắc bén như ban ngày, trái lại giống như một đứa trẻ không giỏi biểu đạt.
Cố Tư Nguyên bất giác nhớ về nhiều năm trước, lần đầu tiên nàng ôm đứa trẻ này ngủ.
Khi ấy, Trung Châu Vương đi tuần các thành trì xung quanh, còn nhũ mẫu của Chung Ly Nhiên cũng vừa về quê thăm thân, nên nàng ấy được gửi lại Cố phủ, ở bên cạnh tổ mẫu của Cố Tư Nguyên.
Khi đó Chung Ly Nhiên mới sáu tuổi, còn rất nhỏ, việc tắm rửa đều phải có nhũ mẫu hầu hạ. Không có nhũ mẫu bên cạnh, nàng ấy vô cùng không quen. Đến chiều tối, tỳ nữ muốn đưa nàng ấy đi tắm, nhưng nàng ấy cứ bám chặt vào chiếc ghế trong thư phòng, nhất quyết không chịu cởi y phục.
Lúc ấy Cố Tư Nguyên mười lăm tuổi, đã là một cô nương có thể chăm sóc người khác. Thấy vậy, nàng kiên nhẫn dỗ dành, cuối cùng mới đưa được Chung Ly Nhiên vào bồn tắm.
Chung Ly Nhiên không thích tỳ nữ, chỉ muốn có Cố Tư Nguyên bên cạnh. Vì vậy, chính nàng giúp cởi y phục, tắm rửa cho nàng ấy, rồi khi tắm xong lại bế ra, cẩn thận mặc lại từng lớp áo.
Bản thân Cố Tư Nguyên vốn quen được người khác hầu hạ, nên việc chăm sóc người khác – lại còn là một đứa trẻ - không khỏi vụng về. Khi ấy, nàng phải loay hoay hồi lâu, mới có thể mặc lại y phục cho Chung Ly Nhiên một cách chỉnh tề.
Từ sau lần ấy, hễ Chung Ly Nhiên lưu lại qua đêm, đều là Cố Tư Nguyên chăm sóc nàng ấy. Cũng chính từ khi đó, Cố Tư Nguyên mới nhận ra, đứa trẻ này thực ra vô cùng kén chọn, những người nàng ấy không thích, tuyệt đối sẽ không dùng đến.
Thế mà nay, đứa trẻ khi xưa việc gì cũng phải có người chỉ định hầu hạ, đã trưởng thành đến mức này.
Cố Tư Nguyên thoáng có chút cảm khái, ngồi bên giường nhìn Chung Ly Nhiên hồi lâu. Bị nàng nhìn quá lâu, Chung Ly Nhiên khẽ nhíu mày, lại nói một câu: "Buồn ngủ rồi, ngủ thôi."
Chung Ly Nhiên ngẩng đầu, nhìn Cố Tư Nguyên vẫn còn y phục chỉnh tề, nhấn mạnh: "c** q**n áo, lên đây."
Giọng điệu có thể nói là bá đạo đến cực điểm. Nhưng Cố Tư Nguyên đã quen với cách nói này của nàng ấy, liền hoàn hồn, gật đầu, tự tay cởi bỏ ngoại y.
Nàng cũng như Chung Ly Nhiên, chỉ mặc trung y, rồi đứng dậy thổi tắt những ngọn đèn ở các góc phòng, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ trên bàn.
Ánh đèn lay lắt, soi sáng căn phòng rộng lớn. Cố Tư Nguyên bước đến bên giường, buông màn xuống, không gian bỗng tối đi đôi chút, trong không gian kín đáo lan tỏa một mùi hương dịu ngọt.
Nàng vén chăn, cẩn thận nằm xuống. Chung Ly Nhiên ở bên nghe thấy động tĩnh, hơi nghiêng người, quay mặt về phía nàng.
Ánh sáng mờ ảo chiếu qua màn, phác họa đường nét gương mặt Cố Tư Nguyên. Chung Ly Nhiên nhìn ánh đèn le lói bên ngoài, bỗng cất tiếng: "Cố Tư Nguyên, Trẫm không còn sợ bóng tối nữa."
Lúc nhỏ, Chung Ly Nhiên rất sợ bóng tối. Khi ngủ cùng Cố Tư Nguyên, luôn phải để lại một ngọn đèn. Dẫu đã qua nhiều năm, Chung Ly Nhiên vẫn nhớ rõ ngọn đèn từng sáng trong khuê phòng của nàng.
Cố Tư Nguyên thoáng ngạc nhiên, vén chăn định đứng dậy: "Vậy để ta đi tắt đèn."
Lời còn chưa dứt, một bàn tay nhỏ đã vươn ra từ trong chăn, giữ nàng lại.
Chung Ly Nhiên lặng lẽ ngăn cản, rồi kéo tay nàng, đặt dưới đầu mình.
Cố Tư Nguyên khẽ nghiêng người, ôm nàng ấy vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lên tấm lưng gầy gò, nói: "Ngủ đi, Bệ hạ."
Chung Ly Nhiên vùi mặt vào lòng nàng, hít lấy mùi hương quen thuộc khi còn bé, khẽ nói: "Cố Tư Nguyên, ngủ ngon."
Chung Ly Nhiên lập tức nhắm mắt, trong hương thơm quen thuộc bao quanh, dường như lại trở về Trung Châu của ký ức, nơi xa xôi mà ấm áp vô cùng.
Một đêm mộng đẹp, sáng hôm sau trời quang đãng, một đội Kim Bào Vệ cưỡi ngựa đến trước viện của Chung Ly Đại, nghênh đón Chung Ly Nhiên hồi cung.
Cố Tư Nguyên theo xe cùng đi, đoàn người mênh mông cuồn cuộn rời Thái Nhất Quan, men theo quan đạo tiến vào con hẻm nơi phủ Cố gia tọa lạc.
Đến trước cửa phủ, Cố Tư Nguyên xuống xe, khẽ thi lễ rồi quay người bước vào nhà. Sau khi nàng rời đi, xe ngựa lại lăn bánh rời khỏi ngõ nhỏ, thẳng hướng thâm cung.
Những ngày sau đó, Cố Tư Nguyên không còn gặp lại Chung Ly Nhiên. Nàng vẫn mỗi ngày đến Hoằng Văn Quán làm việc, đối diện với ánh mắt lo lắng thường trực của mẫu thân mà chỉ biết bất đắc dĩ.
Nửa tháng trôi qua, một đạo thánh chỉ vốn đã nằm trong dự liệu, rốt cuộc cũng đến Cố gia.
Người truyền chỉ là Đại Tư Mệnh Giám Thiên Ti Chung Ly Ngọc cùng Thượng thư Bộ Lễ. Cố Đình Ngọc dẫn theo thê nữ tiếp chỉ trong viện. Sau khi nghe xong, khắp phủ, trừ Cố Tư Nguyên ra, đều bao phủ bởi một bầu không khí khó nói thành lời.
Sau khi quan truyền chỉ được Cố Đình Ngọc đưa ra tiền sảnh khoản đãi, Cố phu nhân đã lo lắng suốt nửa tháng, rốt cuộc tìm được Cố Tư Nguyên đang ở một mình trong thư phòng, đầy vẻ ưu tư nói: "Bệ hạ... Bệ hạ còn chưa đủ mười hai tuổi."
Mà nữ nhi của bà, lại đang ở độ tuổi hai mươi, chính là lúc đẹp nhất đời người.
Cố Tư Nguyên nghĩ: tuy nàng ấy mới mười hai tuổi, nhưng rồi sẽ trưởng thành, sẽ trở thành một vị minh quân.
Còn bản thân nàng, làm thê tử của người khác, hay làm Hoàng hậu của Chung Ly Nhiên, thì có gì khác biệt?
Mọi chuyện đều đã nằm trong dự liệu.
Nàng liền đáp: "Nếu đã phải thành hôn, thì Hoàng đế mười hai tuổi hay một vị Thị lang hai mươi tám tuổi, với nữ nhi mà nói cũng không khác gì nhau."
"Vả lại..."
Cố Tư Nguyên ngẩng đầu, mỉm cười dịu dàng với mẫu thân: "Bệ hạ là một người rất tốt."
Bởi vì đứa trẻ ấy đã nói, 'hoa và cá của nàng', không ai được phép động đến.
-------------------
Lời tác giả:
Câu "hoa và cá" mà Chung Ly Nhiên nói trước đó, thực ra có ý rằng: ta sẽ bảo vệ ngươi.