Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 65: Hoàn Chính Văn

Việc Cố Tư Nguyên tỉnh lại đã khiến tảng đá đè nặng trong lòng Chung Ly Nhiên vơi đi bớt một phần. Sau khi Chung Ly Đại lên lầu bắt mạch cho Cố Tư Nguyên, lại ân cần dặn dò thêm vài câu, lệnh cho nàng phải ở lại lâu các tĩnh dưỡng nửa tháng mới được hồi cung.

Thái Hoàng Thái Hậu nhận được tin cũng đến hàn huyên một hồi, khi ấy Cố Tư Nguyên đang đói đến mức váng đầu hoa mắt, mới thực sự đợi được lúc dùng bữa. Nàng vừa tỉnh, chỉ có thể ăn chút đồ thanh đạm. Thế là, Chung Ly Nhiên đích thân đỡ Cố Tư Nguyên ngồi tựa vào thành giường, tự mình bưng bát cháo trắng ngồi bên cạnh, thổi nguội từng thìa rồi mới đút cho Cố Tư Nguyên.

Chung Ly Nhiên vừa chăm chút cho Cố Tư Nguyên dùng bữa, vừa khẽ khàng kể lại tình hình gần đây. Khi nghe tin Cách Nhĩ Thấm đã chết, Cố Tư Nguyên ngẩn người, thần sắc có chút buồn bã. Thấy nàng như vậy, Chung Ly Nhiên vội trấn an: "Trẫm đã lệnh người hộ tống linh cữu về phương Bắc, ít nhất cũng để nàng ta được chôn cất nơi cố thổ."

Cố Tư Nguyên khẽ gật đầu: "Vậy còn Minh Nhi thì sao?"

"Minh Nhi không sao, có điều hôm nay muội ấy đã dâng tấu, xin được cùng Cửu Ngôn Tự khanh bắc thượng hộ tống Công chúa về Tố Bắc, Trẫm đã chuẩn tấu rồi." Chung Ly Nhiên vừa nói vừa đưa thìa cháo đến bên môi Cố Tư Nguyên, dịu dàng nói: "Nàng cứ lo dưỡng thương cho tốt, đợi khi bình phục rồi hãy cùng Trẫm hồi cung."

Cố Tư Nguyên gật đầu, không hỏi thêm chuyện chính sự. Sau khi nàng dùng bữa xong, Chung Ly Nhiên lại giúp nàng lau mình, thay thuốc, lúc ấy mới đỡ nàng nằm xuống lần nữa.

Cú va chạm ấy vô cùng dữ dội, khi dược tính của thuốc tê tan đi, Cố Tư Nguyên chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức thấu xương. Nỗi đau ấy Chung Ly Nhiên đều thu hết vào tầm mắt. Sau khi tắm gội xong, Chung Ly Nhiên nằm xuống bên cạnh nàng, thấy nàng đau đến mức nhíu chặt đôi mày mà chẳng dám đưa tay ôm lấy.

Cố Tư Nguyên nhìn thấu vẻ dè dặt ấy, nàng khẽ cử động tay, với tới móc lấy tay Chung Ly Nhiên, ôn nhu nói: "Ta không sao đâu. Còn Bệ hạ, vết thương trên trán đã ổn hơn chưa? Sao lại bị thương thế này, là lúc ở trên xe bị va quẹt sao?"

Chung Ly Nhiên siết chặt tay nàng: "Nàng tưởng lồng ngực mình làm bằng sắt sao? Mà có thể khiến Trẫm va thành thế này." Chung Ly Nhiên nói xong, khẽ ngước mắt ngắm nhìn dung nhan Cố Tư Nguyên, ánh mắt tràn đầy nhu tình: "Là do Trẫm không cẩn thận nên bị ngã thôi."

"Tư Tư..." Chung Ly Nhiên cúi người, đặt một nụ hôn lên khóe môi Cố Tư Nguyên, thầm thì: "Sau này đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa."

"Nếu nàng có mệnh hệ gì, Trẫm thà rằng người chịu khổ là chính mình."

Cố Tư Nguyên mấp máy môi: "Nhưng mà..." Nàng chưa kịp nói dứt câu, Chung Ly Nhiên đã đặt một ngón tay lên môi nàng, vẻ mặt nghiêm túc: "Không có nhưng nhị gì cả, nghe lời Trẫm, không có nhưng nhị gì hết." 

"Trẫm chỉ mong nàng bình bình an an, sống lâu trăm tuổi, một đời vô ưu."

Chung Ly Nhiên khẽ vỗ về Cố Tư Nguyên, ngữ khí trịnh trọng: "Trẫm có thể vứt bỏ tất cả, nhưng duy chỉ không thể thiếu nàng. Nàng một đời thuận lợi, đối với Trẫm mà nói, chính là vạn hạnh."

Vì thương thế nặng, Cố Tư Nguyên ở lại tiểu lâu tĩnh dưỡng. Thái Hoàng Thái Hậu thấy nàng đã bình an vô sự nên mới khởi giá hồi cung. Chỉ còn Hoàng đế vẫn ở lại chỗ Chung Ly Đại để chăm nom Cố Tư Nguyên.

Tục ngữ có câu "thương gân động cốt một trăm ngày", Cố Tư Nguyên bị thương nặng ở xương sườn và xương sống, chỉ có thể tĩnh dưỡng trong tiểu lâu. Thế nhưng việc Hoàng đế kề cận bên nàng đã dấy lên không ít lời ra tiếng vào. Chỉ trong vòng ba, năm ngày, đã có đại thần dâng sớ xin Hoàng đế hồi cung xử lý triều chính. Những tờ tấu chương ấy Chung Ly Nhiên đều ép xuống, coi như không thấy, chỉ nhất nhất bồi bạn bên Hoàng hậu.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã mười ngày trôi qua. Cửu Ngôn Tự khanh cùng Chung Ly Minh dẫn theo vệ đội ngày đêm gấp rút, cuối cùng cũng tới được Vọng Nguyệt Quan ở Lan Châu, bàn giao thi thể Cách Nhĩ Thấm cho phía Tố Bắc.

Đó là một buổi hoàng hôn, ráng chiều treo nơi chân trời đỏ rực như máu, nhuộm đỏ cả mây trời. Trên thảm cỏ xác xơ, binh sĩ Man tộc đóng quân hai bên đường, giương cao lá cờ đại bàng màu vàng, từ xa đối diện với quân Sở hàng ngũ chỉnh tề trên thành lâu.

Chung Ly Minh đứng trên thành lâu, nhìn cánh cửa sắt đen kịt từ từ kéo lên, tám thớt tuấn mã kéo theo một cỗ xe ngựa hoa lệ tiến ra, đi về phía hàng ngũ của các võ sĩ Man tộc.

Xe ngựa băng qua con đường quan lộ vàng ố, để lại những vết bánh xe nặng nề. Một toán võ sĩ Man tộc thúc ngựa tiến lên, chắp tay hành lễ với Cửu Ngôn Tự Khanh trên thành lâu. Ngay sau đó, tám võ sĩ nhảy xuống ngựa, mỗi người dắt một con tuấn mã, giơ cao đồ đao nhắm thẳng vào cổ ngựa. Theo lệnh của chỉ huy, giơ đao chém xuống, kết thúc sinh mệnh của những con tuấn mã.

Tuấn mã hí dài, phát ra tiếng gào thét cuối cùng hướng về phía mặt trời lặn, máu tươi bắn tung tóe lên giáp trụ của võ sĩ, nhuộm đỏ cả mảnh đại địa bao la.

"U u u..." Tiếng tù và hùng tráng vang lên giữa đồng cỏ hoang vu buổi chạng vạng, tựa như đang mời gọi linh hồn của tổ tiên. Các võ sĩ dọn dẹp xác ngựa, thay bằng tuấn mã của Tố Bắc, đánh xe ngựa lao vút về phía mặt trời lặn.

Chung Ly Minh tì người lên tường thành, nhìn đoàn võ sĩ hộ tống linh cữu Cách Nhĩ Thấm khuất dần trong tiếng tù và thê lương. Giữa làn cát bụi mịt mù, nàng rơi giọt nước mắt cuối cùng.

Nàng siết chặt nắm đấm, l**m đôi môi khô khốc của mình, thầm nghĩ: Cánh chim ưng của thảo nguyên cuối cùng cũng đã trở về với cố hương.

Màn đêm nhanh chóng buông xuống, quân Sở mở cổng thành, vận chuyển xác ngựa chết trước cổng vào trong. Cửu Ngôn Tự Khanh dõi mắt nhìn vết máu dưới thành lâu, vuốt chòm râu đen thở dài: "Chiến tranh, chẳng mấy chốc sẽ đến đây."

Đúng như lời Cửu Ngôn Tự Khanh, chiến hỏa đã sớm bùng lên nơi biên cảnh nước Sở. Thường nói "binh quý thần tốc", nhưng không ai ngờ rằng thế công của vị Đại Quân này lại hung mãnh đến nhường ấy.

Lão đã ẩn nhẫn nhiều năm, sớm triệu tập các đại bộ tộc chỉ để rửa sạch nỗi nhục năm xưa, đoạt lại vinh quang cho bộ tộc. Mà cái chết của Cách Nhĩ Thấm chính là mồi lửa đâm vào dây thần kinh của các bộ tộc Man tộc. Đội quân Man tộc phẫn nộ nhanh chóng tập kết, tiến công nước Sở với sự thống nhất còn đáng sợ hơn nhiều năm về trước.

Ngay ngày thứ hai sau khi thi hài Cách Nhĩ Thấm được đưa về Tố Bắc, Đại Quân đã chém chết thứ tử ngay trong trướng, triệu tập thủ lĩnh các bộ tộc, thần tốc tấn công Vọng Nguyệt Quan.

Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, Man tộc đi đến đâu đốt phá giết chóc đến đó, thế như chẻ tre quét sạch toàn bộ vùng nội địa Lan Châu, thậm chí còn đoạt được quân lương mà Hoàng đế vận chuyển đến trước đó, áp sát Lê Châu.

Thứ sử Lan Châu thề chết giữ thành, thi thể bị phanh thây treo trên cổng thành. Lê Châu Vương bất đắc dĩ phải xuất chiến, nhưng không may bị bắt sống. Trên đường bị áp giải về trướng, ông đã lao mình vào lưỡi đao quân Man tộc, lấy thân tuẫn quốc.

Đến lúc này, nước Sở đã bại trận suốt một tháng trời, mất vô số thành trì, thậm chí suýt bị đánh chiếm đến cố đô Lê Châu.

Chung Ly Hồi đã mất trí nhớ không thể trở thành người xoay chuyển càn khôn cho nước Sở. Dưới trướng Hoàng đế có vô số mãnh tướng xin chiến, nhưng không một ai có thể ngăn chặn đà bại lui. Mãi cho đến khi Dương Minh Vạn ở chiến tuyến Đông Bắc giành được một trận thắng hiểm, mới tạm thời chặn đứng được sự suy sụp của quân Sở.

Quân Sở thiếu đi Vân Trung Vương làm thống soái, lòng quân rệu rã. Chỉ một trận thắng hiểm không đủ để vực dậy quân tâm. Đặc biệt là sau khi quân Man tộc bao vây thành Lê Châu, khắp triều đình đều lo sợ bất an.

Trong dân gian lan truyền khắp nơi tin tức quân Man tộc sắp vượt sông Bắc Xuyên đánh vào Uyển Châu, vì vậy có đại thần xin lệnh, khẩn cầu Hoàng đế ngự giá thân chinh để chấn hưng quân sĩ.

Hoàng đế còn đang lưỡng lự, thì Chung Ly Minh vừa chịu tang cha đã chủ động xin đi, muốn thay Hoàng đế thân chinh Tố Bắc. Thấy vậy, Hoàng đế không còn dao động nữa, cuối cùng hạ quyết tâm đích thân tới Lê Châu để cổ vũ sĩ khí.

Lúc này đang độ xuân hàn, hoa xuân chớm nở, khắp nơi tràn đầy sinh khí. Vết thương của Cố Tư Nguyên vẫn chưa lành, chỉ có thể nằm trên giường, không thể xuống đất.

Trong cơn mưa chiều hiu hắt, Hoàng đế đứng ở góc cung điện, lưng hướng về ánh đèn sáng rực, tay khẽ v**t v* bộ giáp đen nhánh treo trước mặt, khẽ nói: "Trẫm nghe nói, năm xưa Tiên đế dẫn quân đánh đuổi quân Man tộc đã mặc bộ giáp này. Hy vọng nó có thể phù hộ Trẫm thắng ngay từ trận đầu, bình an vô sự."

Nói xong, nàng quay đầu nhìn Cố Tư Nguyên đang nằm trên giường, dịu dàng nói: "Tư Tư, ngày mai khi Trẫm khởi hành, nàng không cần ra tiễn đâu. Trẫm sợ thấy nàng rồi lại chẳng muốn đi nữa."

Cố Tư Nguyên ngước mắt, nhìn khuôn mặt trẻ tuổi gầy gò của nàng, khẽ gật đầu.

Chung Ly Nhiên lại dặn dò: "Cách đây không lâu, Trẫm đã sai người vận chuyển một thuyền hoa anh đào từ Trung Châu tới. Nàng hãy sai người trồng ở Đông Cung, trông nom cho kỹ, nhất định phải nuôi sống chúng."

Cố Tư Nguyên không hỏi tại sao nàng lại đột ngột muốn trồng hoa trong cung, chỉ khẽ gật đầu, đầu so với lúc nãy còn rủ thấp hơn đôi chút. Chung Ly Nhiên tiến tới, đưa tay nâng lấy đôi má nàng, khẽ giọng nói: "Trẫm không ở, tổ mẫu cùng các đệ đệ muội muội, tất cả đều trông cậy vào nàng chăm sóc. Nếu có việc gì không quyết được, cứ việc hỏi ý Tả hữu Thừa tướng, cùng mấy lão già ở lục bộ kia."

"Phụ thân nàng tuy có chút bướng bỉnh cứng nhắc, nhưng kiến giải cũng rất không tệ. Thời gian tới, vất vả cho nàng rồi."

Cố Tư Nguyên lại gật đầu thêm cái nữa, thế là cả khuôn mặt đều vùi vào trong lòng bàn tay Chung Ly Nhiên. Nước mắt thấm ướt lòng bàn tay nàng ấy, Chung Ly Nhiên ngẩn người, rồi vươn tay kéo nàng vào lòng, nhẹ nhàng ôm siết.

Sáng sớm hôm sau, Hoàng đế dậy sớm, khoác lên mình bộ giáp trụ. Cố Tư Nguyên ngồi trên giường vẫy tay gọi nàng ấy, Chung Ly Nhiên bước tới, nhận được một cái túi thơm.

Đôi mắt Cố Tư Nguyên sáng bừng lên, nàng ngước nhìn Chung Ly Nhiên mà nói: "Trong túi thơm này có một đạo bùa bình an, Bệ hạ nhất định phải đeo bên mình. Phải rồi, Bệ hạ sắp đi xa, không tặng ta một món đồ gì sao?"

Chung Ly Nhiên thấy nàng đã thôi khóc, tâm tình nặng nề cũng vơi đi đôi chút: "Nàng muốn Trẫm tặng nàng vật gì?"

Cố Tư Nguyên cong cong khóe mắt: "Những năm trước, chẳng phải Bệ hạ có được một thanh đoản đao từ chỗ Vân Trung Vương sao? Hay là, tặng nó cho ta đi."

Chung Ly Nhiên thoáng ngẩn người, rồi đáp một tiếng: "Được."

Chung Ly Nhiên để lại cho Cố Tư Nguyên thanh đoản đao ấy, rồi khởi hành tiến về Lê Châu.

Sử quan chép rằng: Năm Thủy Nguyên thứ chín vào tiết xuân, Hoàng đế bắc chinh Lê Châu. Hoàng hậu xin đi theo, Hoàng đế không chuẩn tấu. Hoàng hậu bèn xin ban cho đoản đao, Hoàng đế đồng ý. Tháng ba, quân Sở cùng quân Man tộc giao chiến tại Lê Châu, xảy ra địa chấn, hai quân đều bại trận. Hoàng đế kẹt tại Lê Châu, Hoàng hậu hay tin, định tự vẫn trong cung. Tháng tư, Đại Quân Man tộc chết, quân Man tộc rút lui. Nước Sở thắng, nhưng dân chúng lâm vào đại cơ.

Cái nắng gắt của tháng năm nhanh chóng bao trùm thành Nguyên Châu, đi cùng với đó là vô số nạn dân chạy trốn chiến loạn và đói kém đổ về Đế đô. Do đó trong khoảng thời gian này, khắp các hang cùng ngõ hẻm ở thành Nguyên Châu đều đặt không ít lán phát cháo. Những lán cháo này đa phần do các y quán trong thành lập ra, kinh phí đều từ tiền riêng của Hoàng hậu, vì thế bách tính tị nạn sau khi biết rõ thực hư, không ai là không cảm kích vị Hoàng hậu hiền hậu thánh minh nơi cung cấm ấy.

Mãi đến giữa tháng năm, toán binh sĩ đầu tiên theo Hoàng đế bắc chinh mới trở về thành Nguyên Châu. Ngày hôm ấy, dân chúng thành Nguyên Châu đổ ra đường, đứng chật hai bên lối đi đón chào. Hoàng đế ngồi trên xe ngựa, thần sắc túc mục, sống lưng thẳng tắp theo xe giá tiến về hoàng cung.

Cố Tư Nguyên đứng ngay trước cửa cung, mặc cung trang rực rỡ, cổ quàng một chiếc khăn lụa đỏ, cung kính chờ đợi xa giá của Hoàng đế đến.

Tiếng bánh xe lộc cộc xuyên qua tường cung, ngày một gần hơn. Cố Tư Nguyên sốt sắng nhìn quanh, cuối cùng cũng trông thấy một góc xe ngựa xuất hiện phía xa. Thế là nàng nhấc vạt váy, rảo bước về phía xe ngựa. Nàng càng đi càng nhanh, càng đi càng nhanh, đến cuối cùng tựa như sắp phi nước đại vậy.

Thị nhân hối hả đuổi theo sau, khi Cố Tư Nguyên th* d*c dừng lại thì xe ngựa cũng dừng ngay trước mặt nàng. Cố Tư Nguyên khẩn thiết nhìn về phía cửa xe, lại thấy một nữ tử cao lớn nhảy xuống, hành lễ với nàng.

Cố Tư Nguyên vội hỏi: "Bệ hạ đâu?"

"Trẫm ở đây." Chung Ly Nhiên trong xe vui vẻ đáp lời, ngay sau đó được nữ tử cao lớn kia bế ra khỏi xe ngựa, dựa vào lòng người nọ mà nhìn về phía Cố Tư Nguyên trước mặt.

Hoàng đế nhìn vào chiếc khăn lụa quàng trên cổ Cố Tư Nguyên, còn ánh mắt Cố Tư Nguyên lại rơi trên đôi chân của Hoàng đế. Hai người nhìn ngắm đối phương, nhìn mãi rồi chẳng rõ vì sao, bỗng nhiên phá lên cười lớn.

Tiếng cười ấy vang vọng khắp không trung hoàng cung, khiến thị nhân xung quanh kinh hãi đồng loạt quỳ xuống. Chung Ly Nhiên chật vật thoát khỏi vòng tay của nữ tử cao lớn kia, lao mạnh vào lòng Cố Tư Nguyên. Cố Tư Nguyên lảo đảo lùi vài bước, ôm chặt lấy thân thể mềm nhũn của Chung Ly Nhiên, hết lần này đến lần khác v**t v* mái tóc nàng ấy, tiếng tiếng đều gọi: "Bệ hạ".