Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 64

Chung Ly Nhiên té lộn mèo một cái, trán bầm tím một mảng. Thế nhưng nàng chẳng màng đến bản thân, lảo đảo đứng dậy rồi hối hả chạy lên lầu. Chung Ly Đại nhìn theo bóng dáng Hoàng đế khuất dần ở cầu thang, đặt tay lên môi khẽ ho một tiếng, để lộ ra vẻ mệt mỏi.

"Haiz..." Chung Ly Đại thở dài một tiếng, cảm khái: "Đây chính là ý trời." Ý trời đã định, bà cũng đành bất lực.

Chung Ly Nhiên cả đêm không ngủ, tinh thần đã sa sút hơn trước. Chỉ là một đoạn cầu thang ngắn, nhưng khi chạy lên lầu tìm đến nơi Cố Tư Nguyên đang ở, nàng đã mệt đến thở không ra hơi. Chung Ly Đại và các đạo y sau khi xử lý xong vết thương cho Cố Tư Nguyên đã đặt nàng nằm trên giường. Trong phòng lan tỏa mùi hương đàn hương thanh tịnh, Chung Ly Nhiên hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy nỗi bất an bồn chồn trong lòng như được làn hương này xoa dịu.

Chung Ly Nhiên thở một hơi dài nhẹ nhõm, nhẹ nhàng bước đến bên giường Cố Tư Nguyên, ngồi xuống bên cạnh rồi đưa tay sờ cổ tay nàng. Vết thương trên đầu Cố Tư Nguyên đã được băng bó, Chung Ly Nhiên một tay nắm lấy tay nàng, tay kia đặt dưới mũi để thăm dò hơi thở.

Hơi thở của Cố Tư Nguyên tuy nông, nhưng lại có sức sống hơn hẳn ngày hôm qua. Đôi mắt Chung Ly Nhiên đỏ hoe, nàng cúi đầu cắn chặt môi, cúi người đặt một nụ hôn lên cổ tay Cố Tư Nguyên. Chung Ly Nhiên hôn rồi lại hôn, cảm nhận nhịp đập của đối phương, lúc này mới như trút được gánh nặng mà thở phào, lẩm bẩm: "Không sao là tốt rồi... Không sao là tốt rồi..."

Chung Ly Nhiên túc trực bên giường Cố Tư Nguyên một lúc lâu, đưa tay v**t v* tóc mai của nàng, ngắm nhìn mãi không thôi, lúc này mới xoay người xuống lầu.

Thấy Chung Ly Nhiên xuống nhanh như vậy, Chung Ly Đại đang chuẩn bị dùng bữa ngạc nhiên nhướng mày: "Ta còn tưởng Bệ hạ sẽ ở trên đó bầu bạn với Hoàng hậu thêm một lúc nữa." 

Chung Ly Nhiên cúi người, hành đại lễ với bà: "Đa tạ cô tổ mẫu."

Chung Ly Đại cười cười, vội đưa tay đỡ Chung Ly Nhiên dậy: "Đừng cảm ơn ta, là Hoàng hậu tự có phúc lớn mạng lớn."

"Bệ hạ cả đêm không ngủ, vẫn nên dùng chút điểm tâm sáng đi." Chung Ly Đại nói rồi dẫn Chung Ly Nhiên về phía bàn, mời nàng cùng dùng bữa sáng.

Sau khi ngồi xuống, Chung Ly Đại như nhớ ra điều gì, nói với Chung Ly Nhiên: "Đúng rồi, Hoàng hậu tuy tạm thời không sao, nhưng vì bị thương nặng nên phải tĩnh dưỡng một lúc mới tỉnh lại được. Sau khi hồi cung, Bệ hạ còn phải làm một việc."

"Việc gì?"

Chung Ly Đại cầm đũa, gắp một cái bánh bao, thong dong nói với Hoàng đế: "Bệ hạ cần phái người đến Trung Châu, vận chuyển một thuyền hoa anh đào về, trồng vào Đông Cung. Sai người chăm sóc cẩn thận, nhất định phải trồng cho sống."

Đợi khi hoa sống, Hoàng hậu có lẽ cũng sẽ vô sự.

Lời của Chung Ly Đại nói một nửa giấu một nửa, nhưng vị Hoàng đế thông minh đã hiểu ra ý ẩn ý bên trong, gật đầu đáp: "Trẫm hiểu rồi."

Chuyện của Hoàng hậu tạm thời bàn đến đây, Chung Ly Nhiên cùng Chung Ly Đại dùng bữa sáng. Giờ còn sớm, Thái Hoàng Thái Hậu vẫn chưa dậy, Chung Ly Nhiên lo nghĩ quốc sự nên bèn bàn với Chung Ly Đại về chuyện của Cách Nhĩ Thấm.

"Hôm qua trên đường hồi cung, gặp phải tập kích của võ sĩ Man tộc, là do Đại Quân Man tộc phái người đến cứu Cách Nhĩ Thấm. Đêm qua Phong Bá báo tin, họ đã chặn được Cách Nhĩ Thấm và võ sĩ Man tộc tại một bến đò nhỏ bỏ hoang ở ngoại ô thành Nguyên Châu."

"Cách Nhĩ Thấm đã chết, Trẫm lệnh cho Cửu Ngôn Tự Khanh hộ tống linh cữu lên phía Bắc, giao trả di thể Công chúa về Tố Bắc. Nhưng Trẫm cảm thấy, dù là như vậy, Tố Bắc vẫn sẽ có một trận loạn. Cô tổ mẫu nghĩ, khi đó Trẫm nên đối phó thế nào?"

Chung Ly Đại đáp: "Chuyện Tố Bắc, từ sau trận chiến mấy năm trước, liệu chừng Bệ hạ đã có sắp đặt từ sớm. Lão thần không rõ hậu chiêu của Bệ hạ, nên không dám nói bừa."

"Nếu việc sau đó đã tệ đến mức hai nước phải khai chiến, khi đó Vân Trung Vương không thể ra chiến trường, Bệ hạ không ngại cân nhắc Lê Châu Vương, và Dương Minh Vạn Tướng quân xem sao."

"Lê Châu Vương thúc... Khả thi sao?" Chung Ly Nhiên suy nghĩ một chút, đưa ra nghi vấn của mình. "Trẫm lên ngôi nhiều năm, chưa bao giờ nghe ông ấy có khả năng điều binh khiển tướng gì cả."

Chung Ly Đại đáp: "Khả năng dàn trận của ông ấy tuy không bằng cô cô của người, nhưng cũng có thủ đoạn riêng. Chẳng lẽ người còn muốn đề bạt những kẻ từng làm phó soái cho cô cô người lên làm chủ soái sao? Đám người dưới trướng cô cô người, làm tướng thì được, làm thống soái thì không thể được."

Chung Ly Đại dẫu sao cũng là tiền Đại Tư Mệnh chìm nổi trên triều đình nhiều năm, một phen phân tích này khiến Hoàng đế cũng mơ hồ nắm chắc trong lòng. Ngay ngày hôm đó, nàng gửi mật chỉ cho Bộ Hộ và Bộ Binh, lệnh cho họ âm thầm chuẩn bị quân lương, trang bị khí giới. Thậm chí nàng còn chẳng thèm chào hỏi cả Tả Hữu Thừa tướng, trông có vẻ đã quyết tâm.

Cố Tư Nguyên vẫn còn hôn mê, lòng Chung Ly Nhiên không yên, chẳng muốn đôi co với đám thần tử ở triều đường. Hễ nói đến tiền thuế, Bộ Hộ lại khóc nghèo, nói quốc khố trống rỗng, thiên tai nhân họa không dễ sống. Nói đến việc binh, Bộ Binh cũng khóc vì thiếu tiền, Bộ Lễ lại khóc về dân sinh. Tóm lại, hễ có việc lớn, Lục bộ lại cãi nhau không dứt.

Hoàng hậu trọng thương, Chung Ly Nhiên thật sự không có tâm trạng cùng bọn họ làm ầm ĩ. Thế nhưng vẫn có kẻ không biết điều, Hoàng đế chỉ mới chậm một ngày về cung, đã có kẻ đến tiểu lâu để thúc giục.

Sau khi Hoàng đế đuổi người đi, không lâu sau liền có tin Cố Thị lang dẫn theo vợ con đến thăm.

Đêm qua Hoàng đế đã phái người đến Cố phủ báo cho người nhà Cố Tư Nguyên biết về tình trạng của Hoàng hậu, còn đặc biệt ban thưởng trọng hậu để an ủi người Cố gia, biểu dương hành động anh dũng của Hoàng hậu. Nhưng mẫu thân của Cố Tư Nguyên lo cho con gái nên sáng sớm đã cùng Cố Thị lang đến Thái Nhất Quan.

Theo cùng họ còn có tỷ tỷ của Cố Tư Nguyên và y quan Tang Diệp của Thái y viện.

Chung Ly Nhiên nghe thị nhân báo tin, liền lệnh người mời người nhà Cố Tư Nguyên vào. Đúng lúc Tang Diệp cũng ở đó, Chung Ly Nhiên liền để cả nhà họ Cố lên lầu, lệnh cho Tang Diệp bắt mạch kiểm tra vết thương của Cố Tư Nguyên.

Mạch của Cố Tư Nguyên ổn định, tốt hơn nhiều so với hôm qua, Tang Diệp dự đoán sau đêm nay, Hoàng hậu chắc chắn có thể tỉnh lại. Nghe xong, cả Hoàng đế và Cố mẫu đều an tâm.

Chung Ly Đại thích tĩnh lặng, tiểu lâu này cũng rất thanh u, ngày thường hiếm khi có người bước vào quấy rầy bà tu hành. Hai ngày nay vì vụ phục kích trong rừng, có không ít quan lại đến thăm, quả thực phiền toái. Vì vậy Chung Ly Nhiên cũng không để người nhà họ Cố ở lại lâu, đợi sau khi họ thăm hỏi Cố Tư Nguyên xong, liền khéo léo bày tỏ ý tiễn khách.

Chỉ là trước khi rời đi, Cố Đình Ngọc khéo léo bày tỏ ý nguyện mong Chung Ly Nhiên nên sớm ngày hồi cung. Triều đình trên dưới đều biết Hoàng hậu được sủng ái, cũng chính vì vậy, nhà họ Cố những năm gần đây hành sự càng lúc càng khiêm tốn, đệ tử trong tộc càng ngày càng quy củ, chỉ sợ gây ra những phiền phức không đáng có cho Cố Tư Nguyên trong cung.

Dẫu vậy, nhà họ Cố vẫn không tránh khỏi nghe được những lời đồn thổi. Hoàng đế tuổi trẻ tình thân, sủng ái Hoàng hậu là lẽ thường tình. Nhưng hiện tại Hoàng hậu bị thương nặng, chỉ sợ xảy ra chuyện gì, Hoàng đế sẽ suy sụp, lỡ dở quốc sự, đó thật sự là một tội lớn.

Là bề tôi, Cố Đình Ngọc can gián đầy chính nghĩa. Là người cha, Cố Đình Ngọc khuyên bảo đầy tâm huyết. Chung Ly Nhiên biết ý tốt của ông, nhưng nghe những lời "chớ quá lao tâm vì Hoàng hậu" của Cố Đình Ngọc, vẫn giận không chịu được.

Chỉ là ông ấy là cha của Cố Tư Nguyên, Chung Ly Nhiên đành nhẫn nhịn không phát tác. Đợi tiễn người nhà họ Cố đi rồi, Chung Ly Nhiên vội vàng chạy lên lầu, ngồi bên giường Cố Tư Nguyên, nắm tay nàng lầm bầm phàn nàn về cha vợ mình. Cuối cùng còn lải nhải chuyện gì là "Tư Tư nàng mau khỏe lại đi, nếu không cả thiên hạ đều tưởng Trẫm sẽ tuẫn tình vì nàng đấy."

Hoàng đế lải nhải một lúc, mi mắt đã buồn ngủ không mở ra nổi. Nàng ngáp một cái, chậm rãi nằm phục bên chân Cố Tư Nguyên, khẽ nói: "Trẫm chỉ ngủ một lát, lúc tỉnh dậy, nàng nhất định phải tỉnh lại đấy..."

Lời vừa dứt, chỉ còn tiếng hít thở nhà nhạt vang lên. Gió bị chặn ngoài cửa sổ, vang lên tiếng sột soạt bên tai, dần dần hòa vào trong mộng.

Trong mộng, dường như có gió thổi bung băng tuyết khắp núi, tuyết vụn treo đầy cành, những đóa hoa phấn trắng dần dần nở rộ. Chẳng mấy chốc, khắp núi khắp rừng đều là hơi thở tươi sống màu hồng này.

Cố Tư Nguyên tản bộ trong tuyết, theo biển hoa màu hồng, từng bước tiến về phía trước. Trong mơ màng, nàng chỉ thấy như nghe thấy có người đang gọi mình, từng tiếng "Tư Tư" vang lên phía trước. Vì thế Cố Tư Nguyên tăng nhanh bước chân, nhấc váy, lao đi trên con đường nhỏ hoa bay phấp phới.

Gió mạnh thổi qua mái tóc đen nhánh của nàng, cánh hoa màu hồng rủ xuống, rắc lên khắp thân mình nàng. Nàng xuyên qua cơn mưa hoa bay múa, đón gió chạy đến cuối con đường nhỏ, nhìn thấy đỉnh núi tuyết. Cố Tư Nguyên ngẩng đầu, nhìn thấy Hoàng đế thân mặc hoa phục đỏ thẫm đang đứng trên đỉnh núi tuyết, cúi người chìa tay về phía nàng, hô lớn: "Nắm lấy ta, đi theo ta!"

Thế là Cố Tư Nguyên chìa tay, đặt vào lòng bàn tay nàng, bật người dậy, lao vào trong lòng nàng.

"Bụp" một tiếng, âm thanh nặng nề vang lên bên tai. Cố Tư Nguyên chỉ thấy mình bị một lực đẩy mạnh kéo xuống, hai chân bước hụt, rơi xuống phía dưới.

Chỉ trong nháy mắt, trời đất xoay chuyển, Cố Tư Nguyên mơ màng mở mắt. Bên tai dường như vang lên tiếng r*n r* đau đớn. Cố Tư Nguyên quay đầu, mơ hồ thấy Chung Ly Nhiên ngã ngồi dưới đất, ôm đầu gối xoa xoa, vẻ mặt vô cùng đau đớn.

"Bệ hạ?" Cố Tư Nguyên cố gắng đứng dậy, nhưng toàn thân mềm nhũn, lại ngã ngồi trên giường. Cơn đau từ sau gáy ập đến, mỗi một khối cơ bắp trên toàn thân như thể vừa tỉnh dậy từ trong giấc mộng, đau thấu xương. Đặc biệt là vị trí cẳng chân, vừa chua vừa tê, như thể bị người ta đè suốt cả ngày.

Giọng nàng rất nhẹ, nhưng lại khiến Chung Ly Nhiên đang ngồi dưới đất vội vàng bật dậy. Chung Ly Nhiên không màng đến cơn đau trên người, vội đứng dậy bò đến bên giường, nhìn Cố Tư Nguyên với vẻ mặt mừng rỡ: "Tư Tư... nàng... nàng tỉnh rồi!"

Chung Ly Nhiên cười rộ lên, dường như đời này, Cố Tư Nguyên chưa từng thấy nàng cười như vậy. Chung Ly Nhiên đưa tay, kéo tay Cố Tư Nguyên, đầy mắt là sự mừng rỡ không giấu nổi: "Nàng thật sự tỉnh rồi, nàng thật sự tỉnh rồi? Vậy thì tốt quá... Tốt quá rồi..." 

"Đầu có đau không, trên người còn chỗ nào đau không?"

"Có đói không, đúng rồi, Trẫm đi gọi cô tổ mẫu lên."

Chung Ly Nhiên vẻ mặt vui vẻ, xoay người muốn đi gọi Chung Ly Đại lên. Cố Tư Nguyên lại nắm chặt tay nàng ấy, dùng chút sức lực còn lại giơ tay, sờ lên trán Chung Ly Nhiên, khẽ hỏi: "Bị thương ở đâu rồi? Có đau không?"

Chung Ly Nhiên cúi người, để nàng vừa vặn sờ được vết thương bị ngã lúc sáng trên trán. Nàng không hỏi thì thôi, nàng vừa hỏi thế, tủi thân của Chung Ly Nhiên đều dâng lên trong lòng, chớp chớp mắt, thấp giọng nói: "Đau..."

Chung Ly Nhiên nói như vậy, kéo tay Cố Tư Nguyên đặt lên lồng ngực mình, nghẹn ngào nói: "Là ở đây đau."

Trái tim nàng, đều sắp đau đến chết rồi.