Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ
Chương 66: Phiên Ngoại 1 - Một Ngày Nhàn Nhã Của Hoàng Đế
Hồi tháng ba, địa chấn xảy ra tại Lê Châu, Hoàng đế không may bị xà ngang đè lên người dẫn đến thương tật ở chân. Cũng may có tiền Phong Bá lấy thân mình cứu giá, mới giữ lại được đôi chân cho Hoàng đế. Nhưng rốt cuộc thương thế vẫn thâm sâu, bất đắc dĩ phải nằm trên giường tĩnh dưỡng suốt mấy tháng ròng. Đợi đến khi gân cốt đã ổn định, ngự y mới dám để Hoàng đế xuống đất tập đi trở lại.
Tiết trời đã vào thu, nền đất lạnh lẽo thấu xương, Cố Tư Nguyên bèn sai thị nhân trải những tấm thảm lông thật dày xuống sàn. Hễ Hoàng đế có thời gian rảnh là lại chống gậy đi qua đi lại mấy vòng trên đất. Lúc đầu, nàng còn phải vịn vào thanh xà đặc chế của ngự y mới bước nổi, đi được một thời gian thì cũng dần thoát được gậy chống, bước đi đã ra dáng lắm rồi.
Chỉ có điều nàng đi chẳng được bao xa đã mệt đến thở hồng hộc, không thể không dừng lại, ngã ngồi xuống xe lăn mà nghỉ ngơi. Hôm ấy sau khi làm phục hồi xong, thị nữ quỳ bên chân Hoàng đế giúp nàng xoa bóp cho khí huyết lưu thông. Chung Ly Nhiên ngồi trên xe lăn, nhìn Cố Tư Nguyên cách đó không xa đang ngồi bên thư án phê duyệt tấu chương, bèn than thở: "Trẫm thấy lúc lớn rồi mới học đi còn khó hơn cả thuở nhỏ, vừa mệt người vừa tốn sức."
"Chi bằng Trẫm cứ để người hầu hạ đi, dù có ngồi xe lăn cả đời cũng chẳng sao. Hay là từ mai Trẫm đừng làm việc khổ sai này nữa nhé?" Khi nói lời này, Chung Ly Nhiên còn đang lén lút quan sát thần sắc của Cố Tư Nguyên.
Cố Tư Nguyên vốn đang chuyên chú bỗng ngoảnh đầu lại, nàng đặt cây bút chu sa xuống, nói với Hoàng đế: "Bệ hạ chớ có nói những lời tùy hứng như vậy. Chẳng phải mấy hôm trước người còn than vãn vì chân tay không tiện nên chẳng thể tham gia lễ thu hoạch đó sao?"
Dịp thu hoạch vừa qua, bởi chân Hoàng đế không tiện đi xa nên đã để Tiểu Lê Vương Chung Ly Minh tạm thay thiên tử chấp hành chức trách, dẫn trăm quan đến ngoại ô phía Đông làm lễ Thu tế. Nhắc đến chuyện này, Chung Ly Nhiên lại có chút hậm hực, trên khuôn mặt tuấn tú lộ rõ vẻ bất mãn.
Cố Tư Nguyên thấy vậy, bảo thị nhân đang xoa chân cho Chung Ly Nhiên lui sang một bên, tự mình quỳ xuống bên chân Chung Ly Nhiên bóp chân cho nàng ấy. Nàng ngước mắt nhìn Chung Ly Nhiên, hỏi nàng ấy có chỗ nào không thoải mái không.
Đôi mày Chung Ly Nhiên nhíu chặt lại thành một đoàn, hồi lâu sau mới bướng bỉnh nói: "Cuối cùng cũng chịu qua đây xem Trẫm rồi sao? Chẳng phải nàng đã hứa mỗi ngày đều xoa chân cho Trẫm sao, thế mà hôm nay lại một mình lẻn ra một góc lười biếng."
Đúng là oan uổng thấu trời xanh, hôm nay tấu chương chất đống như núi, Cố Tư Nguyên từ sau lúc bãi triều đã luôn tay phê duyệt, chẳng có lấy nửa khắc thảnh thơi. Từ sau khi Hoàng đế bị thương ở chân không tiện ngồi lâu, tất thảy công vụ không quá quan trọng đều tạm giao cho Hoàng hậu xử lý. Cố Tư Nguyên vốn dĩ nhàn nhã nay lại giống như Chung Ly Nhiên trước kia, bận bịu như con quay.
Nghe Chung Ly Nhiên phàn nàn mình như vậy, Cố Tư Nguyên cười đến cong cả mắt, nàng ngước đầu hôn lên khóe môi Chung Ly Nhiên, cười nói: "Bệ hạ nhớ ta thì cứ mở lời là được mà."
Chung Ly Nhiên chỉ cần dỗ dành là nguôi giận ngay, bèn nắm lấy tay nàng, để nàng ngồi lên tay vịn của xe lăn, ngước nhìn nàng hỏi: "Hôm nay công vụ bận lắm sao?"
"Việc trọng đại đều có Thừa tướng xử lý, chỉ là những việc vụn vặt khác hơi rườm rà, cũng không tính là bận." Cố Tư Nguyên đáp vậy, đưa tay v**t v* mái tóc Chung Ly Nhiên, hỏi: "Bệ hạ có muốn chợp mắt một lát không? Cũng qua giờ ngọ rồi, hay là ngủ một chút?"
"Trẫm nằm trên giường đủ chán rồi, không muốn ngủ." Chung Ly Nhiên đáp, tay xoay xoay vài lọn tóc bên cổ Cố Tư Nguyên, thấy vết sẹo thoắt ẩn thoắt hiện trên cổ nàng: "Chỗ này sắp lành hẳn rồi, thuốc mỡ của y quan Tang Diệp quả thực rất được."
Hồi tháng ba khi Lê Châu địa chấn, Hoàng đế bị thương hôn mê bất tỉnh. Gián điệp Man tộc tung tin trong dân gian rằng Sở Đế đã băng hà, tin tức truyền vào hoàng cung, lại có nội gián báo cho Hoàng hậu rằng Bệ hạ đã tử nạn. Cố Tư Nguyên đau đớn tột cùng, suýt chút nữa đã dùng đoản đao tự vẫn trong cung. May thay Hà Thần luôn túc trực bên cạnh Hoàng hậu phản ứng kịp thời, đoạt lấy đao khiến đường đao chệch sang xương quai xanh, mới cứu được mạng Hoàng hậu.
Mãi đến ba ngày sau, Tương phu nhân truyền tin Hoàng đế bình an, Cố Tư Nguyên mới dứt bỏ ý định tự tử. Có điều trên người rốt cuộc vẫn để lại một vết sẹo sâu, phải dùng thuốc mỡ đặc chế của Thái y viện bôi suốt mấy tháng trời mới dần mờ đi.
Cố Tư Nguyên gật đầu, tỏ ý tán đồng lời Hoàng đế. Chung Ly Nhiên vén lọn tóc nàng lên, đặt một nụ hôn xuống nơi vết thương cũ, lúc rời đi liền ngước nhìn nàng hỏi: "Trẫm thấy bên ngoài thời tiết rất tốt, hay là nàng đẩy Trẫm đi dạo một chút nhé?"
"Biết đâu khi về, Trẫm lại có tinh thần cùng nàng xem tấu chương." Đề nghị này của Chung Ly Nhiên quá mức hấp dẫn, Cố Tư Nguyên chẳng cần suy nghĩ đã đáp một tiếng được.
Nói là xuất môn, Cố Tư Nguyên phải chuẩn bị vô cùng chu tất. Hoàng đế sau đại nạn ở Lê Châu, thân thể so với trước kia yếu ớt hơn vạn phần. Chỉ cần hơi dính chút gió là sẽ đau đầu nhức óc, rất biết cách giày vò người khác. Thế nên Cố Tư Nguyên cẩn thận thắt áo choàng cho nàng ấy, đội mũ trùm đầu, rồi mới đẩy nàng ấy cùng ra cửa.
Hai người xuất phát từ Thần Cung, men theo hành lang đi suốt một đoạn đường, chẳng hay biết đã đi tới cung điện mà Cách Nhĩ Thấm từng ở. Chung Ly Nhiên nhận ra nơi này, chợt nhớ lại chuyện cũ cùng Cách Nhĩ Thấm chơi ném tuyết năm kia, không khỏi thốt lên một câu cảm thán.
"Lúc đó Trẫm từng nghĩ, nếu Trẫm cứ thế mà mất đi, thì Trẫm sẽ là vị Hoàng đế đoản mệnh nhất của nước Sở kể từ khi đông tiến đến nay." Chung Ly Nhiên ngồi trên xe lăn, bùi ngùi không thôi khi nhắc đến Cách Nhĩ Thấm.
Cố Tư Nguyên nghe vậy, đưa tay vỗ vỗ lưng nàng ấy, trách khéo mấy câu "trẻ con nói dại".
Nhưng Chung Ly Nhiên lại rất nghiêm túc, ngữ khí vô cùng trang trọng: "Là thật đó, Tư Tư à, Trẫm thực sự cảm thấy mình hẳn là sẽ đoản mệnh."
Cố Tư Nguyên đáp lời nàng ấy: "Nói năng kỳ lạ gì vậy, chẳng phải đã nói là phải sống lâu trăm tuổi, bình an vô sự sao?"
Chung Ly Nhiên hiếm khi cố chấp đến thế: "Nhưng Trẫm thực sự thấy mình chẳng sống lâu được lâu." Nàng ngước nhìn Cố Tư Nguyên đang đẩy mình phía sau, gương mặt đầy vẻ vô tội: "Nếu Trẫm thực sự đoản mệnh, Tư Tư, nàng sẽ làm sao?"
Cố Tư Nguyên lộ vẻ không vui: "Làm sao được nữa, tái giá không phải là xong rồi sao?"
Nàng hiếm khi nói lời hờn dỗi, vị Hoàng đế vô tâm kia lại bắt đầu trêu chọc nàng: "Nàng là Hoàng hậu của Trẫm, nàng muốn tái giá thì ai dám cưới nàng? Nước Sở ta chưa từng có tiền lệ tiền hoàng hậu tái giá bao giờ."
Cố Tư Nguyên tức chết đi được, trái lại cười híp mắt đáp lời: "Không có tiền lệ, chỉ cần ta mở đầu, chẳng phải sẽ có sao?"
Chung Ly Nhiên nghĩ thầm, vị Hoàng hậu hiện nay cậy mình phê duyệt được tấu chương nên lá gan ngày càng lớn rồi. Chung Ly Nhiên lắc đầu, một hồi lâu sau mới thở dài nói: "Tư Tư, đừng tái giá, hãy viết sách đi."
"Trẫm vẫn rất thích xem những gì nàng viết." Khi Chung Ly Nhiên nói câu này, nàng rủ mắt nhìn đầu gối mình, trong mắt dâng lên những cảm xúc mà đến chính nàng cũng không hiểu nổi.
Gió thu hiu hắt thổi tới, Cố Tư Nguyên không tự chủ được mà rùng mình một cái. Nàng rủ mắt nhìn những sợi tóc bạc trắng lốm đốm trong búi tóc dưới ngọc quan của Chung Ly Nhiên, chỉ cảm thấy có thứ gì đó nghẹn đắng nơi cổ họng. Một lúc lâu sau, nàng mới tiếp tục đẩy Chung Ly Nhiên đi tới trước, hờ hững đáp: "Tại sao ta phải nghe lời người chứ?"
Hai người đi suốt một dọc hành lang cung đình, Chung Ly Nhiên hóng gió suốt một quãng đường, khi trở về cung lại lên cơn sốt. Chẳng nói đến chuyện xem tấu chương, còn khiến Cố Tư Nguyên mệt nhọc chăm sóc nàng ấy suốt cả đêm.
Ngày hôm sau khi Chung Ly Nhiên tỉnh lại, Cố Tư Nguyên vẫn túc trực bên cạnh, nắm tay Chung Ly Nhiên đầy vẻ tự trách: "Biết thế này, ta đã chẳng đẩy người đi dạo rồi."
Chung Ly Nhiên trái lại nghĩ rất thoáng, chống thân mình rệu rã ngồi tựa đầu giường, khuyên nhủ nàng: "Nắng đẹp như thế, nếu Trẫm không ra ngoài, thì thật là đáng tiếc biết bao."
"Lần tới, chờ đến khi tiết trời thật đẹp, Trẫm sẽ đích thân dẫn nàng ra ngoài dạo chơi."
Cố Tư Nguyên nghe nàng ấy nói vậy, trên gương mặt cũng vơi bớt ưu phiền, thêm vài phần ý cười: "Vậy Bệ hạ phải tĩnh tâm dưỡng bệnh, đợi khi bình phục rồi, lại dẫn ta đi dạo phố phường."
Chung Ly Nhiên khẽ đáp một tiếng "được". Cố Tư Nguyên thấy nàng ấy đã có tinh thần hơn thì cũng yên lòng, chuẩn bị xử lý công vụ trong ngày. Thế nhưng Chung Ly Nhiên lúc này lại vô cùng bám người, Cố Tư Nguyên bất đắc dĩ đành sai thị nhân kê một chiếc bàn nhỏ ngay trên giường, ngồi xếp bằng bên cạnh Chung Ly Nhiên mà phê duyệt tấu chương.
Chung Ly Nhiên gối đầu lên đùi nàng, nghe tiếng lật giấy sột soạt của Cố Tư Nguyên mà dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Nghe nhịp thở của Chung Ly Nhiên đã dần đều đặn, Cố Tư Nguyên khẽ khàng đắp lại chăn cho kỹ, bấy giờ mới an tâm tiếp tục công việc.
Tấu chương đã phê được hơn nửa, Cố Tư Nguyên bỗng khựng lại trước một bản tấu thỉnh lập Hoàng thái muội. Nàng lướt mắt đọc nhanh vài dòng rồi chẳng buồn xem tiếp, trực tiếp dằn xuống dưới đáy chồng tấu sớ.
Kể từ khi Chung Ly Nhiên từ Lê Châu trở về, thân thể ngày một sa sút, thường xuyên không thể lâm triều, phần lớn chính sự đều do Cố Tư Nguyên làm hộ. Lâu dần, trong triều đình râm ran không ít lời đồn đoán về bệnh tình của Hoàng đế. Thậm chí có kẻ còn rêu rao rằng Hoàng đế đã tổn thương căn cơ tại Lê Châu, e là khó lòng trường thọ. Bởi vậy, cần phải sớm lập Hoàng thái muội để củng nền tảng lập quốc.
Lê Châu Vương Chung Ly Minh kể từ khi kế vị vương tước của phụ thân nửa năm trước, đã bắt đầu làm quen với triều chính. Chỉ trong vài tháng, nhờ vào những mối nhân mạch mà phụ thân để lại, nàng đã gây dựng được một thế lực không hề nhỏ trong triều, thậm chí còn có phần xuất chúng hơn cả Thế tử Vân Trung Vương - Chung Ly Tú. Ngay cả khi bản thân nàng không có tâm tư mưu cầu ngôi vị Hoàng thái muội, thì đám thuộc h* th*n tín cũng sẽ lũ lượt dâng sớ tiến cử.
Cố Tư Nguyên cũng cảm thấy vô cùng bất lực, nhưng bệnh trạng của Hoàng đế là sự thật bày ra trước mắt. Chân nàng ấy có tật, nhãn lực kém đi, lại còn thường xuyên đau đầu phát sốt, chỉ cần một lần triệu ngự y là đám đại thần lại đánh hơi thấy biến động, dâng sớ càng thêm dồn dập.
Cố Tư Nguyên vốn là người tính tình ôn hòa, vậy mà khi nhìn những bản tấu này cũng không nén nổi cơn giận. Chung Ly Nhiên đăng cơ mười năm, cần chính tận tâm không một sai sót, chỉ vì thời vận không may mà mang thương tật, vậy mà đám thần tử này đã vội quên sạch công đức của nàng, không kịp chờ đợi kết bè kết cánh, t , ủng lập tân chủ.
Dẫu biết là vì đại cuộc quốc gia, lập Hoàng Thái muội là thượng sách để vẹn toàn đôi đường, nhưng Cố Tư Nguyên thấy cảnh này vẫn không khỏi mủi lòng chua xót. Vì lẽ đó, nàng luôn tìm cách giấu nhẹm những bản tấu chương này, không để Hoàng đế nhìn thấy, tránh cho nàng thêm đau lòng mà bệnh tình lại nặng thêm.
Nghĩ nghĩ, ngòi bút của Cố Tư Nguyên cũng nhanh hơn đôi chút, nàng chỉ muốn sớm xem xong chỗ tấu chương này để được rúc vào chăn ấm, cùng Chung Ly Nhiên chợp mắt một lát.
Nhưng khi tấu chương mới phê được quá nửa, Chung Ly Nhiên đã mơ mơ màng màng tỉnh giấc. Nàng tỉnh lại từ trong mộng, vẻ mặt còn vương nét mơ màng, ngước nhìn Cố Tư Nguyên đầy thắc mắc: "Trẫm lại ngủ thiếp đi rồi sao?"
Cố Tư Nguyên gật đầu, dịu dàng đáp: "Vâng."
Vẻ mặt Chung Ly Nhiên có chút khổ sở: "Lại ngủ rồi, một ngày mà ngủ nhiều thế này, vạn nhất có ngày Trẫm ngủ mãi không tỉnh thì phải làm sao đây?"
Cố Tư Nguyên vỗ nhẹ lên lớp chăn của nàng ấy, mỉm cười nói: "Không sao cả, ta sẽ luôn ở bên người."
Dù là Thần quốc hay Quy Khư, hoặc là luyện ngục trần gian, ta cũng sẽ mãi mãi bên người.