Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 62

Chung Ly Nhiên quỳ rạp trên đất, tay nâng lấy sau gáy Cố Tư Nguyên chẳng dám cử động. Nữ nhân trong lòng nàng hơi thở vẫn còn, song lại mong manh yếu ớt tựa cánh bướm đêm trước bão giông.

Phong Bá quỳ một bên, trầm giọng bẩm báo sự tình vừa phát sinh: "Khởi bẩm Bệ hạ, đám võ sĩ hắc giáp kia tất cả đều là dũng sĩ dưới trướng Đại Quân Man tộc. Chúng ôm tâm thế liều chết từ phương Bắc tới đây, cốt chỉ để đón Công chúa Cách Nhĩ Thấm về thảo nguyên. Vừa rồi Cách Nhĩ Thấm đã bắt giữ Quận chúa Lê Châu Vương, theo chân đám võ sĩ hắc giáp đào thoát khỏi thành Nguyên Châu."

Chung Ly Nhiên mắt đỏ hồng, ôm chặt nữ nhân trong lòng im lặng không nói một lời. Sự lặng im ấy của nàng còn khiến người ta kinh hãi hơn cả những lời quở trách. Phong Bá quỳ phục dưới đất, nín thở chờ đợi chỉ thi tiếp theo.

Man tộc hắc giáp tiến vào Nguyên Châu, vậy mà cả Tương Quân lẫn Tương phu nhân đều không nhận được tin tức từ sớm. Chưa kể đến việc ám vệ do Phong Bá thống lĩnh đã thất trách, khiến Đế - Hậu gặp nạn trong xe ngựa.

Chung Ly Nhiên giơ tay, đầu ngón tay run rẩy v**t v* làn tóc mây mềm mại của Cố Tư Nguyên, hít một hơi thật sâu để cưỡng ép bản thân trấn tĩnh, rồi mới hạ lệnh: "Phong tỏa trạm kiểm soát các châu, truy nã Cách Nhĩ Thấm."

Chung Ly Nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm như dao găm xoáy vào Phong Bá, gằn giọng: "Bất luận sống chết, nhất định phải lưu nàng ta lại trên đất Sở!"

Phong Bá nhận lệnh, vội vã rời đi. Lúc này, thái y đi theo mới chật vật chạy tới, vừa thấy Chung Ly Nhiên đang quỳ dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn quỳ thụp xuống trước mặt nàng. "Bệ... Bệ hạ..."

Thái y mình mẩy cũng đầy vẻ nhếch nhác, run rẩy đưa tay bắt mạch cho Hoàng hậu. Hoàng hậu bị v*t c*ng va đập vào sau gáy, máu chảy không ngừng, mạch tượng cực kỳ bất ổn. Thái y quyết đoán xử lý sơ bộ vết thương, rồi đề nghị Hoàng đế lập tức quay về Thái Nhất Quan.

Hoàng hậu bị thương nghiêm trọng, không nên chịu cảnh xóc nảy đường dài, trở lại nơi gần nhất là Thái Nhất Quan chính là thượng sách. Tâm trí Chung Ly Nhiên lúc này đều đặt cả lên người Cố Tư Nguyên, chẳng còn thiết gì khác, sau khi phân phó ngắn gọn liền để Kim Bào Vệ mở đường, hộ tống bọn họ về Thái Nhất Quan.

Từ đây về đến Thái Nhất Quan ít nhất cũng mất một canh giờ rưỡi đường bộ. Kim Bào Vệ lưu lại một phần ba nhân thủ để an trí thương vong, số còn lại phân nửa bảo vệ triều thần, phân nửa hộ tống Hoàng đế.

Vì Hoàng hậu trọng thương nên đường về có phần gấp gáp, vội vã hơn lúc khởi hành. Chung Ly Nhiên đã đổi sang một cỗ xe ngựa khác, ngồi bên trong cẩn trọng đỡ lấy thân thể Cố Tư Nguyên, dè dặt không dám cử động mạnh. Trong lòng nóng như lửa đốt, nàng liên tục thúc giục phu xe phải nhanh hơn nữa. Thế nhưng hễ thị vệ đánh xe vừa tăng tốc, khiến xe rung lắc chạm đến Cố Tư Nguyên, nàng lại lớn tiếng quở trách kẻ cầm cương không đủ cẩn trọng.

Ngồi trên ngai vàng đã gần mười năm, Chung Ly Nhiên lúc này tuy vẫn giữ được đôi chút uy nghiêm của bậc đế vương, song cũng đã mấp mé bờ vực thất thố. Nàng ôm chặt Cố Tư Nguyên đang hôn mê bất tỉnh trong lòng, trái tim như chìm xuống đáy vực sâu, vừa lạnh lẽo vừa sợ hãi, chẳng chút điểm tựa.

Giây phút này, Chung Ly Nhiên hận không thể lấy thân mình thay thế, để Cố Tư Nguyên khỏi phải chịu cảnh khổ nạn. Nàng lại hận ngày thường không năng đến Thái Nhất Quan dâng hương, cầu khẩn khói hương phù hộ cho Cố Tư Nguyên bình an vô sự. Chỉ cần Cố Tư Nguyên bình an, dù phải trả bất cứ giá nào, nàng cũng cam lòng.

Chung Ly Nhiên thầm nhủ như thế, rồi đặt một nụ hôn lên trán Cố Tư Nguyên. Nàng nâng niu đối phương như ôm giữ một mảnh lưu ly dễ vỡ, vô cùng trân trọng đặt ở trong lòng.

Hoàng đế tâm trạng nặng nề, mà Thái Hoàng Thái Hậu cùng các vị đại thần theo nàng trở về Thái Nhất Quan cũng đều lo âu khôn xiết. Cuộc ám sát trong rừng sâu tất yếu sẽ làm lay chuyển bang giao hai nước, huống hồ Hoàng hậu lại trọng thương trong lần ám sát này. Chúng đại thần đều hết sức lo sợ vị quân vương trẻ tuổi đang độ khí thịnh, vì hồng nhan mà tức tốc hạ chỉ khai chiến với Tố Bắc.

Từ khi Hoàng đế đăng cơ, võ tướng nước Sở đa phần đều đầu quân đi theo sau Vân Trung Vương. Việc Hoàng đế nhúng tay vào quân đội cũng chỉ là chuyện mới vài năm gần đây, song những người này vẫn chưa thể tạo nên cái gì lớn. Sau khi Vân Trung Vương mất đi trí nhớ, việc huấn luyện binh mã của Sở quốc đã chẳng còn được như xưa, nhất thời cũng không có ai đủ sức kế tục tài thống soái của Vân Trung Vương. Trong khi đó, Đại Quân Tố Bắc tuy đã già nua, nhưng sự vùng vẫy giãy chết của một con sư tử già là vô cùng đáng sợ; xét về khí thế, Sở quốc chưa chắc đã nắm chắc phần thắng trong cuộc chiến này. 

Nếu lúc này nếm mùi bại trận, bá tánh Sở quốc vốn vừa trải qua cuộc mưu phản của Uyển Vương mùa hạ năm ngoái, định sẵn sẽ dao động niềm tin, uy tín của triều đình theo đó mà đổ xuống sông xuống biển. Cảnh tượng này là điều các vị đại thần tuyệt đối không muốn chứng kiến. Bởi thế, trong nỗi lo âu canh cánh ấy, đa phần họ đều khẩn cầu Hoàng hậu có thể bình an vượt qua hiểm cảnh.

Thái Hoàng Thái Hậu vốn được Kim Bào Vệ bảo vệ chu toàn, khi nhận được tin tức xa giá của Hoàng đế bị hủy từ phía trước truyền tới, bà vội vàng gặng hỏi tình hình của Hoàng đế. Nghe tin Hoàng đế vô sự, trái lại Cố Tư Nguyên thương thế không nhẹ, bà đau lòng đến độ tuôn rơi nước mắt.

Trong dân gian nước Sở có lời truyền tụng chẳng mấy căn cứ rằng, con người khi gần đến tuổi nhi lập (30 tuổi) tất sẽ phải đối mặt với một kiếp nạn lớn. Thái Hoàng Thái Hậu cảm thấy đây có lẽ chính là kiếp nạn của Cố Tư Nguyên, vượt qua được thì vạn sự thuận lợi, nếu như không thể vượt qua, vị Hoàng đế trẻ tuổi chịu cảnh tang thê sớm muộn cũng sẽ suy sụp chẳng thể gượng dậy nổi.

Thái Hoàng Thái Hậu càng nghĩ càng sốt ruột, đi ngay sau xa giá của Hoàng đế mà liên tục giục người nghe ngóng tình hình của Hoàng hậu. Sắc mặt Hoàng đế vô cùng khó coi, nhưng vẫn sai thị vệ hồi đáp rằng: Cố Tư Nguyên không có gì đáng ngại. Nàng càng như vậy, Thái Hoàng Thái Hậu lại càng cảm thấy Hoàng hậu đã gặp đại sự, lòng nóng như lửa đốt.

"Thái Nhất Quan có sẵn các đạo y bậc nhất, nhất định sẽ khiến Cố Tư Nguyên bình an vô sự." Mang theo tâm niệm ấy, Chung Ly Nhiên với cõi lòng rối bời như tơ vò, đã ôm siết lấy Cố Tư Nguyên bôn ba suốt cả quãng đường dài.

Thế nhưng khi xe ngựa tiến gần đến rừng mai, Chung Ly Nhiên đột ngột đổi ý, ra lệnh cho xa giá rẽ gấp, tiến vào "Bất Khả Tri" của Chung Ly Đại.

Đoàn người tới vội vã, nhưng Chung Ly Đại dường như đã liệu trước từ lâu, đứng đợi sẵn ở tiền viện. Khi Chung Ly Nhiên bế Cố Tư Nguyên gấp gáp xuống xe, Chung Ly Đại cũng vội vàng đón lấy, đưa tay tiếp nhận Hoàng hậu, trầm mặt nói: "Bệ hạ và Thái Hoàng Thái Hậu hãy ở lại, những người còn lại mau chóng rời khỏi rừng mai."

Thế sự cấp bách, Chung Ly Nhiên liền truyền lệnh để Chung Ly Hồi dẫn các đại thần hồi cung. Bản thân nàng lưu ám vệ lại bên ngoài rừng mai, còn mình thì theo chân Chung Ly Đại vào trong lâu các.

Tiểu lâu đã được bố trận, Chung Ly Đại bế Cố Tư Nguyên lên tầng cao nhất, cùng với nhóm đạo y và nữ Tư mệnh tiến hành cứu chữa. Chung Ly Nhiên bị giữ lại ở tầng dưới trong trận đồ ngũ mang tinh, cùng Thái Hoàng Thái Hậu nôn nóng chờ đợi. Thái Hoàng Thái Hậu ngồi bên cạnh, nắm lấy tay nàng, từ ái khuyên nhủ nàng an tâm. Đương nhiên, lúc này ngoại trừ chờ đợi, Chung Ly Nhiên cũng chẳng thể làm gì thêm.

Chuyện ám sát trong rừng, Chung Ly Nhiên hạ lệnh phong tỏa tin tức. Song sự việc nghiêm trọng thế này vẫn phải bẩm báo về Khu Mật Viện. Khu Mật Viện hạ chỉ, sai thám mã cưỡi vô ảnh khoái mã, thả chim cắt truyền tin, phát lệnh phong tỏa trạm kiểm soát các nơi, truy sát Cách Nhĩ Thấm.

Thế là sau khi thoát khỏi rừng rậm, Cách Nhĩ Thấm dẫn theo mấy chục võ sĩ hắc giáp, một đường tháo chạy về phương Bắc, bắt ép Chung Ly Minh vượt qua mấy tầng trạm kiểm soát ngoại thành. 

Trên lưng tuấn mã đang phi nước đại, Chung Ly Minh bị Cách Nhĩ Thấm tháo khớp tay, trói quặt sau lưng ngựa. Ngựa chạy xóc nảy liên tục va đập vào bụng Chung Ly Minh, chạy bao xa là nàng nôn bấy nhiêu, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy, bị hành hạ đến mức ngất lịm đi.

Cách Nhĩ Thấm một lòng muốn về thảo nguyên, trong lúc vội vã chẳng màng đến sống chết của đứa trẻ kia, vừa thúc ngựa chạy như điên vừa hỏi võ sĩ bên cạnh: "Là a ba sai các ngươi đến đón ta sao?"

Võ sĩ hắc giáp thúc ngựa bám sát Cách Nhĩ Thấm, thân hình cao lớn tựa như một tòa tháp sắt ngự trên lưng ngựa. Hắn nhìn vị Công chúa đã rời xa quê hương bấy lâu nay, gật đầu, gương mặt cương nghị đầy vẻ trung thành: "Quả thực là Đại Quân phái chúng ta tới. Từ mùa thu năm ngoái, chúng ta đã theo thương đội nhập Sở. Trải qua bao phen dò hỏi hành tung và động thái của Công chúa, mới dám ra tay. Thảo nguyên đã bị Nhị vương tử nắm giữ rồi. Hắn là kẻ hèn yếu, không thể mang lại sự phồn vinh cho tộc ta. Đại Quân mong người quay về, tiếp quản vương tọa từ tay ngài ấy."

Lòng Cách Nhĩ Thấm trùng xuống, cưỡi ngựa tung hoành trên đại lộ thênh thang, nhưng trái tim lại nặng trĩu như đeo đá. Đón lấy ngọn gió tự do quất vào mặt đau rát, nàng ta im lặng hồi lâu mới hỏi: "Đại Quân... Vẫn khỏe chứ?"

Võ sĩ đáp: "Trước khi khởi hành, Đại Quân vẫn ổn. Nhưng sau khi vào đông, ngài ấy đã lâm bệnh. Mong Công chúa nhanh chân hơn chút, ngài ấy nhất định rất muốn được gặp lại người. Đại Quân hạ lệnh, các võ sĩ hắc dạ nguyện đi theo phò tá người. Bất luận kẻ nào ngáng chân người tiến tới vương tọa, chúng ta sẽ tiễn hắn vào đêm trường vĩnh cửu."

Cách Nhĩ Thấm hít một hơi thật sâu, ghì chặt dây cương, nghiến răng hạ lệnh: "Vậy thì nhanh hơn nữa cho ta. Bằng mọi giá, phải chạy về Tố Bắc!"

Dưới ánh xuân quang rực rỡ, Cách Nhĩ Thấm dẫn theo toán võ sĩ hắc dạ trên con đường lớn, cuốn lên khói bụi mịt mù. Đám thị vệ mặc anh thảo phục ráo riết truy kích phía sau, song thủy chung vẫn bị bỏ lại một khoảng cách xa.

Tựa như một tia chớp đen kịt, Cách Nhĩ Thấm khống chế Chung Ly Minh, nhanh chóng vượt qua thêm một tầng cấm môn, triệt để rời khỏi thành Nguyên Châu. Nàng ta lao thẳng về hướng Bắc, nhắm tới một bến đò tại trấn nhỏ vô danh, tìm đến con thuyền mà đám võ sĩ hắc giáp đã chuẩn bị sẵn.

Bọn họ dự tính sẽ dọc theo sông Bắc Xuyên mà ngược dòng về lại Tố Bắc. Ngay lúc bọn họ vừa xuống ngựa, vội vã chuẩn bị lên thuyền, toán Kim Bào Vệ đã tức tốc đuổi đến, dẫn theo đám binh lính thủ thành địa phương đông như kiến cỏ, vây kín bước chân Cách Nhĩ Thấm.

Cách Nhĩ Thấm cùng mấy mươi võ sĩ hắc giáp đưa mắt nhìn tầng tầng lớp lớp binh sĩ đang siết chặt vòng vây. Nàng ta khóa chặt Chung Ly Minh trong lòng, bàn tay bóp lấy cái cổ họng thanh mảnh của đứa trẻ như thể bóp một con gà con, gằn giọng đe dọa: "Đừng qua đây! Đây là đứa con gái duy nhất của Lê Châu Vương, nếu nàng ta này chết, Lê Châu Vương nhất định sẽ nổi giận!"

Đám võ tướng địa phương nghe vậy không khỏi kiêng dè, duy chỉ có Phó thống lĩnh Kim Bào Vệ là lạnh lùng phát lệnh, ra hiệu cho cung thủ giương cung, chỉ buông vẻn vẹn một chữ: "Giết!"

Cách Nhĩ Thấm phải bị giữ lại Sở quốc, bất luận sống chết!

Tức thì, vũ tiễn ngập trời trút xuống, nhắm thẳng vào kẻ đã như chim lồng cá chậu là Cách Nhĩ Thấm mà lao tới. Đám võ sĩ hắc giáp quây thành một vòng tròn, lấy chính bộ giáp trụ trên người làm khiên chắn, hộ tống Cách Nhĩ Thấm nhích dần về phía con thuyền đang neo đậu ở bến đò.

Mưa tên bị những thanh loan đao trong tay võ sĩ gạt phăng, phát ra những tiếng "đinh đang" chát chúa. Cách Nhĩ Thấm khóa chặt đứa nhỏ trong tay, cúi đầu nhìn gương mặt tái nhợt của con bé, có chút tự giễu mà nói: "Vị Bệ hạ kia của Sở quốc các ngươi, cũng chính là đường tỷ của ngươi, quả thực là một kẻ nhẫn tâm." Vào thời khắc mấu chốt này, lại chẳng để bất cứ thứ gì chi phối, đưa ra một quyết định tàn khốc mà chuẩn xác nhất.

Chung Ly Minh nôn mửa suốt dọc đường, lúc này mới hồi lại chút sức lực, đầu óc mê muội đáp lời: "Con cháu... Chung Ly gia chúng ta, căn bản không sợ chết."

"Ngươi đừng hòng, trốn được về Tố Bắc!"

Chung Ly Minh ngẩng đầu nhìn Cách Nhĩ Thấm, trong ánh mắt non nớt ấy tràn ngập vẻ tàn nhẫn. Cách Nhĩ Thấm nhất thời bị ánh mắt kia làm cho trấn kinh, ngay khoảnh khắc tiếp theo, Chung Ly Minh cúi đầu, hung hăng cắn mạnh vào tay Cách Nhĩ Thấm.