Lời này của Cố Tư Nguyên nói ra vô cùng chân thành, ánh mắt Chung Ly Nhiên mềm mại hẳn đi, nàng đưa tay v**t v* làn tóc mềm mại của Cố Tư Nguyên, khẽ cười: "Trẫm biết rồi." Nói rồi, nàng cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán Cố Tư Nguyên, nhẹ giọng nói: "Trẫm cũng rất yêu nàng."
Nàng tự nhiên là cực kỳ yêu chiều Cố Tư Nguyên, trên thế gian này, chẳng còn ai khác có thể khiến Chung Ly Nhiên nguyện ý tốn nhiều tâm tư để nuông chiều và bảo hộ đến thế. Cũng chẳng còn ai khác yêu nàng sâu đậm như Cố Tư Nguyên.
Chung Ly Nhiên là một quân vương biết trân trọng phúc phận, nàng không tham cầu nhiều, đời này chỉ cần có Cố Tư Nguyên là đủ rồi.
Trên trán cảm nhận được nụ hôn vương chút ướt át, Cố Tư Nguyên ngước nhìn Chung Ly Nhiên, kéo tay áo nàng rồi ngồi thẳng dậy, nở nụ cười tươi tắn: "Hôm nay Bệ hạ đáng yêu như vậy, ta sẽ bồi Bệ hạ phê duyệt hết tất cả tấu chương nhé."
Chung Ly Nhiên đưa tay nhéo má Cố Tư Nguyên mấy cái: "Được hời còn khoe mẽ, chẳng lẽ nàng không nên cùng Trẫm xem tấu chương sao?"
"Nên chứ, nên chứ." Cố Tư Nguyên liên thanh đáp ứng, sau đó ngoan ngoãn rúc vào lòng Chung Ly Nhiên cùng nàng xem nốt số tấu chương còn lại.
Khi tấu chương đã phê xong, trời cũng đã sẩm tối. Chung Ly Nhiên dắt Cố Tư Nguyên đi ngâm suối nước nóng, sau khi dùng bữa tối, hai người thắp đèn dầu cùng nhau đọc sách trong phòng. Cố Tư Nguyên lười biếng, bèn bảo thị nhân thắp thêm mấy ngọn đèn đặt bên giường để chiếu sáng. Chung Ly Nhiên cần làm công khóa, nên ngồi trước thư án cách đó không xa chấp bút viết chữ.
Đọc sách được một hồi, Chung Ly Nhiên chỉ cảm thấy nét chữ trước mắt càng nhìn càng mờ mịt, bèn dứt khoát đặt cuốn sách trong tay xuống, vươn vai một cái rồi khẽ thở dài.
Tâm trí Cố Tư Nguyên vốn dĩ luôn đặt trên người Chung Ly Nhiên, nghe nàng ấy thở dài liền vội hỏi: "Sao vậy?"
Chung Ly Nhiên đứng dậy đi đến bên giường ngồi xuống, cách một lớp chăn ôm lấy đùi Cố Tư Nguyên, vùi mặt vào đó, giọng nói yếu ớt: "Trẫm đau mắt quá."
Cố Tư Nguyên vội vã buông sách, cúi người nâng mặt Chung Ly Nhiên lên, cẩn thận quan sát một lượt: "Nhìn lâu quá rồi chăng? Ta xoa bóp cho người nhé?"
Chung Ly Nhiên gật đầu, Cố Tư Nguyên liền vén chăn bảo Chung Ly Nhiên cởi áo vào trong giường. Cố Tư Nguyên để Chung Ly Nhiên rúc vào lòng mình, gối đầu lên ngực mình nằm. Hai tay nàng từ phía sau đặt lên mi mắt Chung Ly Nhiên, dọc theo đường nét đôi mắt mà cẩn thận x** n*n, thấp giọng nói: "Bệ hạ vẫn là quá lao lực rồi, ta đọc sách cả ngày cũng chẳng thấy đau mắt bao giờ. Cứ đà này, Bệ hạ nhất định sẽ phải dùng đến 'ái đãi' (1) sớm hơn ta cho xem."
Ái đãi: Cách gọi kính mắt thời xưa.
Chung Ly Nhiên thở dài: "Trẫm cũng phải dụng công đọc sách mà. Chưa kể, chuyện lớn nhỏ trong triều, chuyện nào mà chẳng phải đợi Trẫm định đoạt."
Chung Ly Nhiên từ khi đăng cơ tới nay luôn cần mẫn như thế, hiếm khi có lúc lười nhác. Cố Tư Nguyên không muốn can dự chính sự nên lúc này cũng chẳng biết nói lời an ủi thế nào, đành nói: "Vậy được rồi. Nếu Bệ hạ thấy mắt không khỏe thì đêm nay nghỉ ngơi sớm đi. Khó khăn lắm mới tới hành cung một chuyến, đừng chỉ mải mê lo việc quốc sự."
Chung Ly Nhiên cũng cảm thấy mệt mỏi, cộng thêm đôi mắt khô rát đau nhức nên đã nghe theo lời khuyên của Cố Tư Nguyên. Cố Tư Nguyên ôm nàng ấy trong lòng xoa bóp một hồi, Chung Ly Nhiên sợ nàng mệt nên đưa tay nắm lấy tay nàng hạ xuống: "Được rồi, đừng xoa nữa, Trẫm không sao rồi."
Cố Tư Nguyên rũ mắt nhìn nàng ấy: "Thật sự hết đau rồi sao?"
Chung Ly Nhiên gật đầu, thành khẩn đáp: "Không đau như vậy."
Chung Ly Nhiên trả lời rất nghiêm túc, Cố Tư Nguyên đưa tay vuốt má nàng ấy, nhẹ nhàng nói: "Vậy thì tốt. Thời gian không còn sớm, nghỉ ngơi thôi." Chung Ly Nhiên gật đầu, Cố Tư Nguyên bèn sai thị nhân hạ màn xuống, cùng Chung Ly Nhiên nằm trên giường.
Mắt Chung Ly Nhiên đau dữ dội, nằm một hồi lâu vẫn không sao ngủ được. Thân thể không thoải mái khiến tâm tính có chút nóng nảy. Đêm đông lạnh lẽo, vị Hoàng đế nằm bên cạnh Cố Tư Nguyên cứ cựa quậy không yên như con tằm trên lá dâu. Chung Ly Nhiên vừa cử động, những luồng gió lạnh li ti lại len lỏi qua khe chăn chui vào. Cố Tư Nguyên bị nàng ấy làm phiền cũng không ngủ nổi, dứt khoát ôm nàng ấy vào lòng, thấp giọng hỏi: "Mắt vẫn đau à?"
Chung Ly Nhiên khó chịu cực kỳ, vùi đầu vào ngực nàng gật gật. Cố Tư Nguyên xót xa, bèn đưa tay nâng lấy mặt nàng ấy, cúi đầu hôn lên đôi mắt nàng ấy. Hơi thở ấm áp phả lên mi mắt, làm dịu đi cơn đau do mỏi mệt mang lại.
Chung Ly Nhiên nhắm nghiền mắt, cảm nhận sự dịu dàng của Cố Tư Nguyên, khẽ gọi: "Cố Tư Nguyên..."
Cố Tư Nguyên "ừm" một tiếng, Chung Ly Nhiên liền đưa tay nắm lấy nàng, như thể đang thầm thì: "Trẫm nếu không có nàng, biết phải làm sao đây."
Lời thì thầm trong bóng đêm đặc biệt lay động lòng người, Cố Tư Nguyên mềm lòng, hơi thở ấm nóng dọc theo khóe mắt từ từ trượt xuống, từng tấc một dời đến đôi môi Chung Ly Nhiên. Một nụ hôn in trên môi, Cố Tư Nguyên nói: "Nếu Bệ hạ không ngủ được, vậy chúng ta đều đừng ngủ nữa."
Bắt đầu từ câu nói ấy, màn trướng đảo điên, xuân ý dạt dào.
Mùa đông ban ngày ngắn ngủi, đêm lại dài thăm thẳm, thế nên trong hành cung thường xuyên phải thắp đèn dầu. Không biết có phải do ánh sáng mờ ảo hay không mà Chung Ly Nhiên dạo gần đây luôn thấy nhìn vật không rõ. Lại một buổi trưa nọ, Hoàng đế lúc đang phê duyệt tấu chương lại cúi thấp đầu, ghé sát mặt vào án thư xem đi xem lại.
Cố Tư Nguyên đang ngồi đọc sách bên cạnh thấy vậy, đưa tay đỡ lấy trán nàng ấy, nghi hoặc hỏi: "Bệ hạ có phải nhìn không rõ nữa rồi không?"
Nàng trực giác thấy gần đây thị lực Chung Ly Nhiên không ổn, có lẽ đã xảy ra vấn đề gì đó. Chung Ly Nhiên ngước mắt nhìn nàng, vờ như không có chuyện gì: "Trẫm nhìn rõ mà, không sao không sao, nàng mau đi đọc sách đi."
Cố Tư Nguyên cảm thấy nàng ấy như vậy không ổn, nhíu mày nói: "Vẫn là nên để ngự y xem qua một chút."
Chung Ly Nhiên không mấy bằng lòng, thấy Cố Tư Nguyên có chút chuyện bé xé ra to: "Cần gì phải gọi ngự y, nàng gọi ngự y rồi tổ mẫu lại phải lo lắng cho Trẫm."
Cố Tư Nguyên thở dài một tiếng, đưa tay vỗ vỗ đầu Chung Ly Nhiên: "Chớ có sợ bệnh mà giấu giếm, Bệ hạ của ta."
Hoàng hậu đã mở lời như thế, thị nhân lĩnh chỉ bèn mới ngự y đi cùng tới. Ngự y cẩn thận kiểm tra cho Hoàng đế một hồi, xác định mắt không có bệnh gì lớn, chỉ là mắc chứng "cận thị".
Hoàng đế không tin lời chẩn trị của ngự y, gặng hỏi lần nữa: "Ngươi chắc chắn Trẫm đây là 'cận thị', chứ không phải do quá lao lực sao?"
Ngự y cung kính đáp: "Khởi bẩm Bệ hạ, người là do nhiều năm đọc sách dẫn đến cận thị, chứ không phải nguyên nhân khác. Nếu muốn nhìn rõ hơn, cần phải đeo một đôi 'ái đãi'."
Chung Ly Nhiên nhất thời im lặng, Cố Tư Nguyên bên cạnh lại lên tiếng: "Vậy chuẩn bị cho Bệ hạ một đôi đi."
Ngự y lĩnh chỉ, lại kê thêm mấy phương thuốc thanh tâm sáng mắt rồi mới lui xuống. Chung Ly Nhiên thấy ngự y đã đi, vội vàng ngước mắt, nhìn Cố Tư Nguyên đầy bất bình: "Nàng bình thường đọc sách còn nhiều hơn Trẫm, sao giờ ngược lại Trẫm lại là người mắt kém chứ?"
Cố Tư Nguyên liền đáp: "Ta ngày thường tuy đọc sách nhiều nhưng cũng biết kết hợp nghỉ ngơi, xem xong sách là đi nhìn vật khác, đâu có vùi đầu mãi vào đống sách đâu. Ngược lại là Bệ hạ, ngày nào cũng dặn dò ta nhưng bản thân lại chẳng để tâm chút nào, toàn đọc sách tới tận đêm khuya."
Chung Ly Nhiên nghe nàng nói vậy thì có chút không vui: "Nàng lúc nhỏ còn trốn trên giường xem mấy quyển thoại bản hình nhân nữa kìa, giờ lại quay ra dạy bảo Trẫm rồi." Cuối cùng Chung Ly Nhiên lại nói: "Trẫm mới không thèm dùng cái thứ ái đãi kia đâu, Trẫm còn trẻ thế này, không muốn bị người ta nói là mắt mờ tai lãng, nhìn người không rõ."
Cố Tư Nguyên biết tính nàng ấy trẻ con, bèn nhẹ nhàng dỗ dành: "Được được được, ở bên ngoài thì không đeo. Bình thường ở thư phòng đọc sách thì nhất định phải đeo và ngồi thẳng lưng mà xem, được không?"
Nàng vừa dỗ dành, chân mày Chung Ly Nhiên liền giãn ra chút ít, ngước đầu nhìn nàng, đuôi mắt cũng mang ý cười, khẽ "ừm" một tiếng.
Mặc dù ban đầu Chung Ly Nhiên còn muôn phần không nguyện ý, nhưng sau khi ngự y đem đôi ái đãi kia tới, nàng vẫn đeo vào một cách thích thú rồi ngồi xem sách trong thư phòng.
Từ nửa năm trước, Chung Ly Nhiên đã thấy đôi lúc nhìn vật không rõ, có điều nàng cũng chẳng mấy để tâm. Chỉ là dạo gần đây tới hành cung, độ sáng trong điện không bằng bình thường, càng thêm u tối, lúc này mới khiến nàng cảm nhận rõ ràng mắt mình không còn tốt nữa. Giờ đây đeo ái đãi vào, chỉ thấy thế giới xung quanh chợt bừng sáng, mọi chi tiết nhỏ nhặt đều trở nên rõ mồn một.
Chung Ly Nhiên xem sách một hồi rồi đeo đôi ái đãi đó đi dạo một vòng quanh phòng, cứ nhìn bình sứ, chân đèn mà soi xét trái phải. Cố Tư Nguyên ngồi ở đầu giường xem sách, thấy dáng vẻ đó của nàng ấy thì lấy làm lạ, liền cười hỏi: "Bệ hạ, thứ này dùng tốt không?"
Chung Ly Nhiên nghe nàng nói vậy, bèn khẽ ho một tiếng che đậy, ra vẻ nghiêm chỉnh: "Cũng tạm." Nói xong, nàng đi tới bên cạnh Cố Tư Nguyên, rút lấy cuốn sách trong tay nàng, nói: "Đêm rồi đừng xem sách nữa, không thôi lại giống Trẫm đấy, phải đeo cái thứ ngốc nghếch này."
Chung Ly Nhiên đặt cuốn sách sang một bên, rũ mắt nhìn l*n đ*nh đầu Cố Tư Nguyên. Trong thế giới rõ nét ấy, Chung Ly Nhiên nhìn thấy một sợi tóc bạc trắng muốt ẩn hiện trong làn tóc đen của Cố Tư Nguyên. Chung Ly Nhiên khẽ "ồ" một tiếng, tò mò đưa tay vạch sợi tóc bạc đang giấu kín của Cố Tư Nguyên ra, khẽ nói: "Hoàng hậu, nàng có tóc bạc rồi."
Cố Tư Nguyên ngước nhìn Chung Ly Nhiên, bắt gặp đôi mắt sáng lấp lánh của Hnàng ấy. Chung Ly Nhiên đầy vẻ hân hoan, như thể vừa phát hiện ra chuyện gì kinh thiên động địa lắm, vui vẻ nói: "Nàng thế mà cũng có tóc bạc rồi này."
Cố Tư Nguyên thấy dáng vẻ đó của nàng ấy rất đáng yêu, khẽ cười một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Dù sao ta cũng đã đến tuổi này rồi mà, Bệ hạ."
Chung Ly Nhiên gật đầu, tự lẩm bẩm: "Cũng đúng, cái này rất bình thường." Nàng ngẫm nghĩ một lát, nhìn sợi tóc bạc quấn quýt nơi đầu ngón tay, cúi người đầy mong đợi và phấn khích hỏi: "Cố Tư Nguyên, Trẫm có thể nhổ sợi tóc này xuống không?"
Cố Tư Nguyên nở nụ cười hiền hậu, đáp: "Tự nhiên là được rồi."
Chung Ly Nhiên l**m l**m môi, sau đó cẩn thận nhưng nhanh nhẹn giật phắt sợi tóc bạc ấy xuống. Cố Tư Nguyên chẳng thấy đau, nàng nhìn Chung Ly Nhiên cầm sợi tóc bạc trong tay, sải bước tới cạnh thư án, lấy ra một cái hương nang, cẩn thận cuộn sợi tóc lại rồi bỏ vào trong.
Cảnh tượng này khiến Cố Tư Nguyên dở khóc dở cười: "Bệ hạ, người thu cái thứ đó lại làm gì?"
Chung Ly Nhiên quay đầu nhìn nàng, mặt đầy nghiêm nghị: "Trẫm thu lại, đợi trăm năm sau cùng chôn với Trẫm!"
Cố Tư Nguyên càng thêm bất lực, đành nói: "Trăm năm sau, ta sẽ cùng Bệ hạ hợp táng, Bệ hạ giữ sợi tóc đó làm gì?"
Nàng nói thật thản nhiên, Chung Ly Nhiên lại bỗng thấy ngượng ngùng, nhìn Cố Tư Nguyên không được tự nhiên nói: "Sao nàng chẳng biết thẹn thùng gì thế, cứ muốn cùng Trẫm sinh đồng khâm tử đồng huyệt như thế sao?"
*Sinh đồng khâm tử đồng huyệt: Sống cùng chăn, chết cùng huyệt.
Cố Tư Nguyên thở dài, thầm nghĩ, đây chẳng phải là biết rồi còn hỏi sao. Nàng đương nhiên muốn chứ, cùng người này sinh tử có nhau, không rời không bỏ.