Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 59

Nghe Chung Ly Nhiên oán thán như vậy, Cố Tư Nguyên tự biết mình đuối lý, bèn nịnh nọt ôm lấy cánh tay nàng ấy, tựa đầu vào vai nàng ấy cọ nhẹ, đôi mắt cong cong cười nói: "Bệ hạ anh minh thần võ như thế, đâu cần kẻ vụng về như ta thêm tay thêm chân gây phiền phức."

Nàng nay đã xấp xỉ tuổi nhi lập (30 tuổi), nhưng những năm gần đây tâm tính lại chẳng còn vẻ trầm ổn thời thiếu niên, trái lại càng thêm hoạt bát tựa như thiếu nữ mười tám trăng tròn.

Chung Ly Nhiên nghe nàng ngụy biện cũng không giận, đưa tay xoa đầu nàng, khẽ cười một tiếng: "Nói lời ngon tiếng ngọt lúc này cũng đã muộn rồi."

Nói xong, Chung Ly Nhiên kéo Cố Tư Nguyên vào lòng ngồi xuống, vừa ôm lấy nàng vừa mở một bản tấu chương ra, nói: "Lại đây, xem giúp Trẫm bản tấu này."

Cố Tư Nguyên rúc trong lòng Chung Ly Nhiên, lười nhác liếc mắt nhìn một cái, chợt đôi đồng tử sáng lên, nàng ngồi thẳng dậy cầm lấy bản tấu đọc kỹ một lượt. Đọc xong, nàng quay sang nhìn Chung Ly Nhiên, ánh mắt lấp lánh ý vị: "Bệ hạ, vị Thái thú Bình Thành vùng Lan Châu này quả thực có bản lĩnh, việc giao thương với bộ tộc Trục Vân vậy mà lại để hắn làm thành rồi."

"Chẳng phải sao." Giọng nói của Chung Ly Nhiên mang theo vài phần thưởng thức, vui vẻ đáp: "Bình Thành, Vọng Nguyệt Thành, Sơ Thành... đều là những thành trì tiếp giáp với đất Tố Bắc. Dùng làm cửa ngõ giao thương với lũ Man tộc vùng thảo nguyên kia là thích hợp không gì bằng. Hơn nữa, hàng hóa từ Uyển Châu, Trung Châu ở miền Trung có thể thông qua sông đào lớn Lê Vận vận chuyển đến Lan Châu phương Bắc, thực sự là vô cùng thuận tiện."

"Năm xưa tiên tổ vì thông thương Nam Bắc mà khai phá kênh đào, công lao ấy lưu danh vạn thế. Nay Trẫm làm việc này, cũng xem như không phụ tâm huyết của tiên tổ."

Vị tiên tổ ấy chính là Văn Khang Hoàng đế. Kênh đào bắt đầu xây dựng từ thời Văn Khang Hoàng đế còn tráng niên, khi ấy Hoàng đế lời nói tựa nặng ngàn cân, dù triều thần có không ít lời ra tiếng vào, nhưng triều đình vẫn dốc sức hơn mười năm để khai thông kênh đào. Công trình này vô cùng đồ sộ, hao người tốn của, song ngay khi kênh đào thông suốt, nó đã tạo điều kiện cực kỳ thuận lợi cho thương nhân Nam Bắc giao lưu.

Nhưng rõ ràng, dã tâm của Văn Khang Hoàng đế không chỉ dừng lại ở đó. Nhiều năm sau, khi Văn Khang Hoàng đế đã về già, Man tộc cử sứ giả đến cầu xin giao thương. Văn Khang Hoàng đế vô cùng mừng rỡ, hạ lệnh cho Lê Châu Vương dốc sức thúc đẩy việc này.

Chỉ tiếc thay, Văn Khang Hoàng đế đã vào tuổi xế chiều, lại đúng lúc trong đình đang lúc lập trữ (lập người kế vị). Văn Khang Hoàng đế không có con nối dõi, chư vương thấy Văn Khang Hoàng đế trọng dụng Lê Châu Vương thì lo sợ Văn Khang Hoàng đế sẽ lập Lê Châu Vương làm người kế vị, bèn liên kết với triều thần phá hỏng minh ước với Tố Bắc. Tố Bắc chịu nhục, trong cơn thịnh nộ đã dấy binh, khiến biên cảnh phía Bắc khói lửa ngút trời. 

Sự việc này can hệ vô cùng rộng, tạo ra không biết bao nhiêu án oan. Sau khi Văn Khang Hoàng đế xuất quân đại thắng Tố Bắc, người đã thanh trừng hàng loạt triều thần và vương hầu, tạo nên vụ huyết án nghiêm trọng nhất thời kỳ trị vì của mình. Lê Châu Vương mà người coi trọng nhất lại chết dưới tay thích khách. Văn Khang Hoàng đế vốn dĩ thân thể không khoẻ, khi nghe tin dữ của Lê Châu Vương thì lâm trọng bệnh, sức khỏe ngày một sa sút. Chỉ vài năm sau vụ việc ấy, Văn Khang Hoàng đế lập Trữ quân rồi u uất mà chết.  

Người kế vị lại không thể thấu hiểu được sách lược của Văn Khang Hoàng đế, chỉ thấy Man tộc thật đáng căm hận, bèn đình chỉ mọi hoạt động giao hảo, suốt đời chinh phạt Tố Bắc không ngừng, khiến bách tính biên cảnh chẳng được một ngày yên ổn.

Mối huyết hải thâm thù này đã ảnh hưởng đến triều chính Đại Sở suốt trăm năm. Sau này, dù có vị Hoàng đế nào muốn kế thừa di chí của Văn Khang Hoàng đế thì cũng đều không tật mà chết.

Cố Tư Nguyên tinh thông sử sách, tự nhiên đã từng đọc qua chuyện xưa. Giao thương với Man tộc, đối với đất nước là điều lợi. Nhưng Hoa - Man giao tranh vốn là nợ máu lâu đời. Kể từ khi Văn Khang Hoàng đế băng hà, sử chép đều ghi rằng Man tộc bội ước trước, tấn công Tố Bắc. Tuy nhiên, trăm năm trước có vị sử quan tình cờ có được bản chép tay của Vong Xuyên tiên sinh, lại đưa ra một cách nói khác.

Bản chép tay ghi lại rằng, chính vì chư vương muốn hãm hại Lê Châu Vương nên đã mua chuộc thị vệ áp tải lương thảo, nhiều lần trà trộn gạo cũ hư hỏng giao cho Man tộc. Người Man nổi giận, sau vài lần giao dịch đã tuốt đao giết hộ vệ áp lương. Thế là nhóm hộ vệ đã chết kia trở thành bằng chứng buộc tội thuộc hạ của Lê Châu Vương thông đồng với Man tộc phản quốc. Từ đó mà khởi nguồn, tạo nên một cỗ huyết án.

Hoàng đế kế vị chịu ảnh hưởng của việc này, cho rằng Man tộc không thể cùng chung sống, nên năm lần bảy lượt bắc chinh Tố Bắc, lao tâm khổ tứ, hao tốn của cải. Nào đâu biết rằng bản ý của Văn Khang Hoàng đế là muốn thu phục Tố Bắc mà không tốn một giọt máu.

Lương thực là cái gốc sinh tồn của một quốc gia, một dân tộc. Nếu Sở quốc thường xuyên giao thương với Tố Bắc, mục dân tất yếu sẽ tham gia vào các ngành nghề có thể trao đổi với Sở quốc, chẳng hạn như khai khoáng, chăn nuôi trâu ngựa. Lâu dần, người Man ở Tố Bắc tự nhiên không thể rời bỏ nguồn cung lương thực của Sở quốc. Như vậy, nếu Tố Bắc có chút không phục, triều đình Sở quốc chỉ cần nắm thóp mạch máu của họ là có thể dễ dàng dẹp loạn. Cách xử trí này bao giờ cũng tốt hơn việc xuất binh khiến binh sĩ tử thương quá nửa.

Chưa kể, thảo nguyên Man tộc đất rộng vật nhiều, có không ít thứ mà người Sở cần, vì thế giao thương với họ là việc vô cùng vẹn toàn.

Cố Tư Nguyên nghĩ, Chung Ly Nhiên hẳn cũng đang nuôi ý định "binh bất huyết nhận" (thắng mà không tốn máu) như thế nên mới nảy ra ý tưởng giao thương với Man tộc.

Từ thời Sở Minh Đế tới nay, Man tộc và Sở quốc chỉ xảy ra vài cuộc chiến nhỏ. Kể từ sau khi Chung Ly Hồi đại thắng Tố Bắc năm xưa, bắt giữ Công chúa Man tộc Cách Nhĩ Thấm về làm tù binh, Man tộc thua một trận đau nên càng thêm an phận.

Đại Quân đương nhiệm của Man tộc chính là phụ thân của Cách Nhĩ Thấm, chỉ có điều từ sau khi con gái bị đưa đến Nguyên Châu, việc đại sự của các bộ tộc nay đã dần chuyển sang tay thứ tử của Đại Quân. Vị thứ tử này từng chứng kiến sự dũng mãnh của thiết kỵ Sở quốc trên chiến trường nên tâm lòng mang kính sợ, đối với quốc gia rộng lớn này thái độ ngày càng khiêm nhường, một lòng muốn giao hảo. Đối với Chung Ly Nhiên mà nói, đây rõ ràng là một tin tốt.

Còn về trong nước, Chung Ly Hồi trước đây vốn cực kỳ phản cảm với người Man, nếu biết Hoàng đế có ý định này chắc chắn sẽ ra sức phản đối. Nhưng nay Chung Ly Hồi đã mất trí nhớ, tính tình cũng ôn hòa hơn nhiều.

Thêm vào đó, hồi đầu đông, Chung Ly Nhiên đã thanh lọc triều đình mạnh mẽ, vì thế trong triều không còn kẻ nào có thể cản trở quyết sách của Hoàng đế, nhờ vậy nagf mới dám động đến dã tâm lớn lao này.

Kế sách này chính là đại kế trăm năm của Đại Sở. Ít thì bảy tám năm, nhiều thì vài chục năm mới có thể triệt để thực hiện. May mà Chung Ly Nhiên còn trẻ, có đủ tâm sức để thúc đẩy việc này.

Cố Tư Nguyên suy nghĩ kỹ một hồi, ngước mắt nhìn Chung Ly Nhiên, cười nói: "Việc này nếu thành, chính là phúc phận trăm năm của Đại Sở ta."

Chung Ly Nhiên nghe vậy liền cười, ôm lấy Cố Tư Nguyên trong lòng, cúi đầu hôn lên tóc nàng, niềm vui không giấu được: "Trẫm cũng mong sẽ thành, có điều Trẫm còn chờ một cơ hội mới dám hành sự."

Cơ hội đó là gì, Chung Ly Nhiên tạm thời chưa nói cho Cố Tư Nguyên biết. Nhưng trong lòng Cố Tư Nguyên lại hiểu rất rõ, Chung Ly Nhiên đang đợi tin tức Đại Quân Man tộc băng hà.

Cách đây không lâu, Tương phu nhân có tin báo về nói rằng Đại Quân Man tộc bệnh nặng. Một nhân vật như thế mà bệnh nặng, bên dưới lại có một đám con cái chẳng chút an phận, xem ra ngày quy tiên cũng không còn xa. Đại Quân chết đi, kẻ kế vị chắc chắn là vị thứ tử kia.

Nếu là thứ tử, đại kế của Chung Ly Nhiên xem như đã thành được ba phần. Chỉ không biết, Cách Nhĩ Thấm đang bị giữ lại Sở quốc làm con tin, đến lúc đó sẽ có kết cục ra sao?

Cố Tư Nguyên vô cớ nghĩ đến chuyện này, bèn thuận miệng hỏi: "Vậy Bệ hạ định đối đãi với Công chúa Cách Nhĩ Thấm thế nào?"

Chung Ly Nhiên chẳng buồn nghĩ đến việc đó, chỉ xoa đầu nàng nói: "Công chúa Cách Nhĩ Thấm chẳng phải từ sớm đã vào cung với danh nghĩa là biểu tượng cho tình giao hảo Sở - Man rồi sao? Nàng còn nghĩ đến chuyện đó làm gì?"

Chỉ cần Cách Nhĩ Thấm không trở về Tố Bắc, đối với Sở quốc nàng ta cũng chỉ như một bình hoa quý. Nàng ta thuộc về Sở quốc, người ngoài chỉ có thể đứng xa mà nhìn, không thể chạm vào.

Cố Tư Nguyên nói: "Ta đang nghĩ, đáng lẽ nàng ta đã là Quý phi của người rồi." Nhưng với tình cảnh hiện tại, đối với Cách Nhĩ Thấm mà nói có lẽ lại tốt hơn nhiều.

Nàng không nhắc thì thôi, nhắc đến là Chung Ly Nhiên lại thấy bực mình. Chung Ly Nhiên nghĩ nghĩ, bèn bế thốc Cố Tư Nguyên lên, để nàng ngồi đối diện trên đùi mình, một tay ôm eo, một tay véo má nàng, trợn mắt nói: "Nàng nói là Quý phi của ai, hửm?"

Cố Tư Nguyên gạt tay Chung Ly Nhiên ra, không hài lòng kêu đau. Chung Ly Nhiên cũng chẳng dùng sức, nghe nàng kêu đau thì cả giận: "Chỉ giỏi làm nũng trốn việc. Năm đó Cách Nhĩ Thấm có hành vi khinh nhờn với Trẫm, nàng thì hay rồi, chẳng những không cùng Trẫm đồng lòng căm phẫn, lại còn dám nói đỡ cho nàng ta."

Nhắc lại chuyện xưa, Chung Ly Nhiên lại thấy không vui, bèn vừa nhào nặn mặt Cố Tư Nguyên vừa bắt đầu kể tội: "Nàng là Hoàng hậu của Trẫm, kẻ khác dòm ngó Trẫm nàng không ghen thì thôi, chẳng lẽ còn muốn vun vào?"

"Hồi Trẫm mới chấp chính, đám đại thần kia tìm đủ mọi cách tống con cái nhà họ vào cung, cũng chẳng thấy nàng thay Trẫm nói lấy nửa lời. Cái vẻ mặt 'việc không liên quan đến mình' của nàng nhìn thật khiến người ta phát hỏa."

Cố Tư Nguyên nghe Chung Ly Nhiên lải nhải, gạt tay nàng ấy ra, oán thán: "Đau mà Bệ hạ, đều là chuyện cũ rích từ đời nào rồi, Bệ hạ còn đào lên nói, không thấy mình già sao."

Chung Ly Nhiên nghe nàng nói vậy, gương mặt nhỏ nhắn liền đanh lại. Cố Tư Nguyên thấy thế, đưa tay choàng qua cổ nàng ấy, cúi người hôn nhẹ lên khóe môi nàng ấy mà nói: "Vả lại, Bệ hạ vốn chẳng để mắt tới bọn họ, trong lòng cũng đã sớm có chủ kiến, đâu cần ta phải bận tâm lo nghĩ làm chi?"

Chân mày Chung Ly Nhiên hơi giãn ra, nhưng mặt vẫn nghiêm nghị hỏi: "Nếu Trẫm thực sự nhìn trúng bọn họ thì sao? Nàng tính thế nào?"

Cố Tư Nguyên khẽ mỉm cười, vòng tay siết nhẹ cổ Chung Ly Nhiên: "Nếu Bệ hạ đã đem lòng yêu thích người khác, ta tự nhiên không thể làm Hoàng hậu của Bệ hạ được nữa."

Thắt lưng chợt thắt chặt, Cố Tư Nguyên bất ngờ bị Chung Ly Nhiên giữ chặt lấy, ngã nhào vào lòng nàng ấy. Hơi nóng phả bên vành tai, vị Hoàng đế kia há miệng cắn nhẹ vào vành tai nàng, tức giận nói: "Nàng còn dám nghĩ đến chuyện không làm Hoàng hậu của Trẫm?"

Cố Tư Nguyên phân trần: "Nếu Bệ hạ có ý trung nhân khác, cũng không thể để ta chiếm giữ Hậu vị mãi, khiến đối phương phải chịu thiệt thòi. Khi ấy, ta nhất định không thể làm Hoàng hậu của người nữa rồi."

Ngay từ lúc ban đầu, Cố Tư Nguyên đã tính kỹ. Nếu sau này Chung Ly Nhiên có người trong lòng, nàng sẽ tự xin phế hậu, lui về Thái Nhất Quan tu đạo đọc sách, tuyệt không cản trở Hoàng đế cùng người mới. Dù là trước đây hay sau này, tâm niệm của nàng vẫn trước sau như một. Nàng vốn là người thuần khiết, trong mắt không dung được hạt cát. Một khi đối phương đã chẳng còn tình ý, nàng quyết không bao giờ gượng ép.

Chung Ly Nhiên hiểu thấu ý tứ trong lời nàng, tức đến nghiến răng nghiến lợi, tức giận đáp: "Nàng nghĩ hay quá nhỉ."

Cố Tư Nguyên lộ vẻ kinh ngạc, nhỏm dậy nhìn Chung Ly Nhiên, sửng sốt hỏi: "Chẳng lẽ Bệ hạ có người thương khác mà vẫn muốn ta làm Hoàng hậu sao? Bệ hạ, nếu ta không thích người thì còn dễ nói, nhưng nay ta đã thích người, quyết sẽ không tự làm khổ mình để người hưởng tề nhân chi phúc đâu."

Chung Ly Nhiên đối diện với đôi mắt trong veo của nàng, chỉ cảm thấy một ngụm khí nghẹn đắng nơi cổ họng, nhất thời dở khóc dở cười. Chung Ly Nhiên giơ tay, đánh một cái thật mạnh vào mông Cố Tư Nguyên, chân mày cuối cùng cũng giãn ra, hờn dỗi nói: "Trẫm chẳng nói muốn hưởng tề nhân chi phúc, Trẫm chỉ nói cái việc nàng không muốn làm Hoàng hậu của Trẫm ấy, đúng là nghĩ hay lắm."

"Dù mai này nàng có thích kẻ khác, Trẫm cũng nhất quyết cưỡng ép giữ nàng lại bằng được."

Cố Tư Nguyên lúc này mới tỉnh ngộ, bèn cười nói: "Về việc này thì Bệ hạ cứ yên tâm. Người thừa biết ta vốn tính lười nhác mà, đã làm Hoàng hậu của người, ta sẽ không có lòng dạ nào khác."

"Đã yêu Bệ hạ rồi, ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà mến mộ thêm ai."