Một giọt lệ khẽ lăn xuống khóe mắt, Chung Ly Nhiên ngẩn người, hồi lâu sau mới sực tỉnh đưa tay gạt đi. Chung Ly Nhiên hít sâu một hơi, thoát khỏi vòng tay của Cố Tư Nguyên, đối diện với đôi mắt phủ sương mờ của nàng, dịu dàng nói: "Theo Trẫm trở về thôi."
Cố Tư Nguyên ngơ ngác, đầu nhỏ khẽ lắc lư, chẳng rõ là đang gật hay đang say. Chung Ly Nhiên thấy vậy không nén nổi tiếng thở dài, mặc lại y phục, rồi quấn chặt Cố Tư Nguyên trong lớp áo choàng dày nặng, lảo đảo cõng nàng hướng về tẩm điện mà bước. Thị nhân che dù đứng đợi, che trước mặt Đế Hậu, che chắn cho họ suốt một quãng đường đầy gió tuyết.
Đợi đến khi Chung Ly Nhiên cõng được Cố Tư Nguyên từ suối nước nóng trở về, gió tuyết ngoài cửa sổ đã bắt đầu gào thét. Chung Ly Nhiên tuy thường ngày chăm chỉ rèn luyện, nhưng cõng theo một người lại quấn thêm áo choàng nặng trịch đi suốt một quãng đường dài như thế, cũng đã mệt đến rã rời. Chung Ly Nhiên cẩn thận đặt Cố Tư Nguyên xuống giường, nàng liền mơ màng lăn vào phía trong, vừa rúc sâu vào chăn vừa lẩm bẩm kêu nóng.
Giữa đêm đông buốt giá, trong phòng dù ấm đến mấy cũng chẳng thể gọi là nóng. Chung Ly Nhiên đoán là do rượu nồng bốc lên, lại thêm y phục quấn quanh quá nhiều khiến nàng khó chịu nên mới kêu loạn. Thế là Chung Ly Nhiên vội giúp Cố Tư Nguyên cởi bỏ áo choàng, trút sạch chỉ còn lại lớp trung y mỏng manh rồi mới nhét nàng vào chăn ấm.
Cố Tư Nguyên nằm trong chăn cũng chẳng chịu yên thân, hai tay cứ thò ra ngoài nắm chặt lấy ống tay áo của Chung Ly Nhiên, miệng thì thào gọi tên Chung Ly Nhiên. Hoàng hậu ngày thường vốn mang đậm khí chất thư hương, trang nhã mà mê đắm lòng người, nay say rượu đến hồ đồ lại tăng thêm vài phần đáng yêu.
Nghe nàng cứ gọi tên mình, Chung Ly Nhiên chỉ cảm thấy như mình vừa có thêm một muội muội nhỏ bám người. Chung Ly Nhiên dỗ dành Cố Tư Nguyên, hỏi nàng muốn gì? Cố Tư Nguyên túm lấy tay áo Chung Ly Nhiên, nghiêng đầu nghĩ ngợi hồi lâu mới nở nụ cười, lắp bắp nói: "Thích... Thích người..."
Chung Ly Nhiên bật cười, phẩy tay cho thị nhân lui ra, rồi cũng leo lên giường, cách một lớp chăn dày đè lên người Cố Tư Nguyên, ý cười đầy ẩn ý trêu chọc: "Thích Trẫm à... Vậy nàng thích Trẫm ở điểm nào?"
Cố Tư Nguyên đưa tay quàng lấy cổ Chung Ly Nhiên, đặt một nụ hôn lên má nàng ấy, cười ngây ngốc: "Chính là... Thích thôi..."
Chung Ly Nhiên nảy ra ý đồ xấu, cúi người hôn lên môi nàng, thì thầm: "Nàng đã thích Trẫm như vậy, chẳng lẽ Trẫm không nên ban thưởng cho nàng chút gì sao?"
"Tư Tư... đợi một lát."
Nói xong, Chung Ly Nhiên kéo màn trướng xuống. Ánh sáng xung quanh chợt tối sầm, ngăn cách hoàn toàn cái lạnh lẽo đang hoành hành ngoài kia. Chung Ly Nhiên phủ thêm lớp chăn lên người, ôm chặt lấy Cố Tư Nguyên vào lòng.
Hơi ấm từ vòng tay lan tỏa, dần dần len lỏi vào toàn thân. Chung Ly Nhiên cúi người, ban phát "ân thưởng" mềm mại nhất. Độ ấm nóng bỏng làm hơi rượu nồng nàn bay hơi, dần dần làm tê liệt lý trí. Linh hồn tựa hồ thoát xác bay lên tận tầng mây, nương theo gió mà không ngừng lay động, trôi nổi rồi lại từ từ rơi rụng.
Cảm giác ấy thực quá đỗi lâng lâng, giữa những phù trầm hư ảo, Cố Tư Nguyên cứ ngỡ mình đang lạc trong một giấc mộng, rồi dần chìm sâu vào giấc ngủ triền miên.
Giữa mùa đông buốt giá, vậy mà Chung Ly Nhiên trốn trong chăn lại vã một thân mồ hôi. Chung Ly Nhiên ló đầu ra khỏi chăn, ôm lấy nữ nhân không mảnh vải che thân trong lòng, cúi xuống hôn lên đôi mày ánh mắt của nàng. Hồi lâu sau, Chung Ly Nhiên mới vòng tay ôm chặt đối phương, khép hờ đôi mắt lại.
Sáng sớm hôm sau, hành cung bao phủ bởi một màu tuyết trắng xóa. Cái lạnh luồn qua cửa sổ thấm vào tẩm điện, Cố Tư Nguyên đang cuộn trong chăn rùng mình rúc vào lòng Chung Ly Nhiên, mơ màng cảm nhận được một luồng đau mỏi truyền đến từ thắt lưng.
Cảm giác ấy quá mức rõ rệt, Cố Tư Nguyên vốn định ngủ tiếp đành khẽ cử động thân thể, mơ màng mở mắt.
Nàng nhìn thấy Chung Ly Nhiên đang ngủ bên cạnh, trong đầu bỗng hiện lên những hình ảnh mơ hồ chân thực. Cảm giác đó thực mông lung, tựa như một giấc mộng xuân không dấu vết.
Cơn mỏi nhừ nơi thắt lưng cùng mùi xạ hương nồng đượm quyện lẫn với hương trầm đặc trưng trên người Chung Ly Nhiên phảng phất nơi đầu mũi, khiến Cố Tư Nguyên nhận ra rằng chuyện đêm qua có lẽ không phải là mộng.
Nàng khẽ liếc nhìn Chung Ly Nhiên, có chút chột dạ nhích người ra xa, rồi đưa tay ra sau đấm nhẹ vào cái lưng đau nhức của mình.
Có lẽ do nàng cử động quá mạnh, Chung Ly Nhiên cũng tỉnh giấc, đưa tay ôm nàng vào lòng, khẽ xoa mái tóc nàng, giọng khàn đục hỏi: "Sao thế?"
Chung Ly Nhiên chưa tỉnh hẳn, giọng nói trầm đục. Cố Tư Nguyên ngước mắt nhìn nàng ấy, nhỏ giọng nói: "Ta đau lưng..." Chung Ly Nhiên nghe vậy bèn trở mình, đặt tay lên thắt lưng nàng, dọc theo đường cong mà nhẹ nhàng xoa bóp.
Lực đạo vừa phải làm dịu đi cơn đau mỏi, Cố Tư Nguyên thoải mái nheo mắt lại, nằm bò bên cạnh Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên dứt khoát kéo nàng vào lòng, để nàng nằm đè lên người mình, vừa mơ mơ màng màng vừa xoa lưng cho nàng.
Xoa bóp một hồi, Chung Ly Nhiên dường như đã tỉnh hẳn, bất giác cười trầm thấp. Cố Tư Nguyên không hiểu chuyện gì, bèn hỏi nàng ấy cười cái gì. Chung Ly Nhiên hơi rướn người, ghé tai nàng thầm thì: "Hoàng hậu đêm qua tham luyến hoan lạc, tổng cộng sáu lần..."
Cố Tư Nguyên ngẩn người, tròn mắt kinh ngạc: "Ta không nhớ rõ ..."
"Thật sự không nhớ sao?" Chung Ly Nhiên khẽ ngáp một cái, lại cười trêu: "Không sao, Trẫm nhớ là được rồi."
Cố Tư Nguyên vô cùng ảo não, nắm đấm nhỏ dồn sức nện vào vai Chung Ly Nhiên, oán trách: "Bệ hạ sao có thể thừa lúc người ta say rượu mà bắt nạt người ta như thế?"
Chung Ly Nhiên ôm lấy eo nàng, thản nhiên đáp: "Chẳng lẽ nàng không say thì Trẫm không được bắt nạt nàng sao?"
"Cũng không phải..." Cố Tư Nguyên nhỏ giọng lầm bầm vài câu, Chung Ly Nhiên nghe không rõ, thắc mắc "hửm" một tiếng. Cố Tư Nguyên bèn ghé sát tai nàng ấy nói nhỏ: "Say rồi thì chẳng nhớ gì nữa cả, thế chẳng phải thiệt thòi lắm sao."
Rõ ràng là một chuyện vô cùng khoái lạc, vậy mà vì mơ màng mà không có ấn tượng gì sâu đậm, khiến Cố Tư Nguyên cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Chung Ly Nhiên hiểu ý nàng, đôi mắt tức thì cười cong như vầng trăng khuyết. Chung Ly Nhiên khẽ ngẩng đầu, nghiêng người đặt một nụ hôn lên d** tai Cố Tư Nguyên, trầm giọng nói: "Không sao, lần sau Hoàng hậu thanh tỉnh, sẽ nhớ kỹ được mọi chuyện thôi."
"Nhưng Trẫm vẫn yêu thích dáng vẻ mơ hồ, thuận theo lại tham luyến hoan lạc của nàng lúc say hơn."
Nỗi ảo não trong lòng tan biến, Cố Tư Nguyên đặt cằm lên vai Chung Ly Nhiên, khẽ cụng nhẹ vài cái: "Bệ hạ chỉ khéo trêu ghẹo người ta, ta không thèm nghe nữa, dậy thôi, dậy thôi."
Nói rồi nàng chống tay định leo khỏi người Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên đưa tay ấn nhẹ thắt lưng nàng, ngăn không cho nàng ngồi dậy: "Giờ vẫn còn sớm, Hoàng hậu chắc chắn muốn dậy sao?"
"Đêm qua tuyết rơi, sáng dậy nhất định rất lạnh." Chung Ly Nhiên nói vô cùng nghiêm túc, trên mặt Cố Tư Nguyên lộ vẻ do dự. Nàng cảm nhận hơi ấm từ người phía dưới, lại nhận ra tia lạnh lẽo đang vây quanh vành tai, ý định thức dậy tan biến, nàng lại nằm phục xuống người Chung Ly Nhiên, nhỏ giọng nói: "Vậy thì ngủ thêm lát nữa đi."
Chung Ly Nhiên cười nhẹ, ôm chặt nàng vào lòng, hôn lên mái tóc nàng: "Ngủ thêm lát nữa, cùng Trẫm lười biếng đi."
Giấc ngủ này kéo dài đến tận trưa, hai người mới dậy mặc đồ, dùng bữa trưa.
Sau bữa trưa, tuyết cũng dần ngừng rơi, một tia sáng xé toạc lớp mây xám xịt, dịu dàng bao phủ lên những nhành mai còn vương tuyết đọng. Đình viện phủ đầy tuyết trắng mênh mông, chỉ có một gốc hồng mai ngạo nghễ đứng vững. Nhờ có tia sáng ấy mà sắc hoa càng thêm rực rỡ động lòng người.
Cố Tư Nguyên nhìn thấy cảnh đẹp thì lòng đầy hân hoan, khoác áo choàng đạp tuyết tiến về phía gốc hồng mai giữa viện, sai thị nhân mang kéo đến cắt vài nhánh đẹp nhất, mang theo chút tuyết đọng trở vào phòng.
Chung Ly Nhiên đang quấn chăn ngồi trên sập xử lý chính vụ, nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn Cố Tư Nguyên, thấy nàng ôm nhành mai thì cười trêu: "Nàng lại đi 'lạt thủ tồi hoa' (tay ác vùi hoa) rồi."
Cố Tư Nguyên ôm hoa, cúi người cắm mai vào bình sứ, cẩn thận chỉnh dáng, lẽ thẳng khí hùng đáp: "Trong phòng quá mức thanh đạm, cần phải thêm chút màu sắc."
Cố Tư Nguyên khoác áo choàng, mái tóc đen như mực trượt khỏi vai nàng rủ xuống bên má, mang theo vẻ dịu dàng khó tả. Chung Ly Nhiên nhìn nàng cắm hoa xong còn vươn ngón tay trắng nõn khẽ gạt đi những vụn tuyết li ti trên cánh hoa, đáy mắt nàng gợn sóng thâm trầm.
Chung Ly Nhiên đặt bút phê xuống, nhìn về phía Cố Tư Nguyên, đôi môi mím nhẹ, hỏi nàng: "Hao mai có đẹp không?"
Cố Tư Nguyên không thèm ngoảnh đầu, khẳng định chắc nịch: "Rất đẹp."
Chung Ly Nhiên ngồi không yên nữa, đứng dậy, chậm rãi đi tới phía sau Cố Tư Nguyên, vòng tay ôm lấy nàng qua lớp áo choàng: "Trẫm thấy, nàng còn đẹp hơn."
Cố Tư Nguyên hơi ngẩng đầu, lại cảm nhận được Chung Ly Nhiên đang nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của mình. Chung Ly Nhiên nâng tay nàng lên môi, đặt một nụ hôn nhẹ, trầm giọng nói: "Trẫm có Hoàng hậu là đủ rồi, không cần thứ hoa mai gì cả."
Nói xong câu này, Chung Ly Nhiên đột nhiên nổi lòng ghen tỵ: "Chẳng qua cũng chỉ là một đóa hoa, không đáng để nàng rủ lòng thương xót đến thế."
Cố Tư Nguyên quay đầu nhìn lại, thấy vị Hoàng đế sau lưng mình đang phồng mang trợn má nhìn chằm chằm bình hoa mai, suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Nàng cố nén cười, học theo bộ dạng của Chung Ly Nhiên, phồng má lên, ngón tay điểm nhẹ vào đóa hồng mai đang nở rộ, quát: "Ngươi đúng là một mầm họa, dám làm Bệ hạ thất thái, ngươi đáng tội gì?"
Chung Ly Nhiên khẽ hắng giọng, bên tai nàng trầm giọng đáp: "Mị hoặc Hoàng hậu, tội không thể dung thứ, đem ngươi sung quân ra biên cương!"
Cố Tư Nguyên rúc vào lòng Chung Ly Nhiên, gật gật đầu ra vẻ đang chỉ điểm giang sơn: "Vậy thì sung quân biên cương thôi!" Chung Ly Nhiên thấy dáng vẻ này của nàng thì không nhịn được mà cười vang. Cố Tư Nguyên thấy nàng ấy cười, đôi lông mày cũng cong lên theo ý cười.
Hoàng đế thì đã hài lòng rồi, nhưng bình hoa mai kia vẫn không thoát khỏi vận mệnh bị sung quân ra biên cương, chỉ một lát sau dưới chỉ thị của Hoàng đế, nó đã bị dời ra ngoài cửa.
Cố Tư Nguyên nhìn thị nhân bưng bình sứ đi ra ngoài, thở dài một tiếng: "Ôi, đường đường là vua một nước, vậy mà lại đố kỵ đến thế, đến mấy nhành mai cỏn con cũng không dung nổi."
Chung Ly Nhiên đứng trước mặt nàng, giúp nàng cởi áo choàng, nghe vậy cười nói: "Lời này nàng đừng để Khởi Cư Lang nghe thấy, vạn nhất Ngự sử có dâng sớ tham tấu nàng thì thật chẳng đẹp mặt chút nào đâu."
"Tham tấu ta cái gì? Lại dám phạm thượng sao?" Cố Tư Nguyên được Chung Ly Nhiên dắt tay lên giường, nhỏ giọng oán trách: "Người rõ ràng là ghen tị."
Chung Ly Nhiên hừ nhẹ một tiếng, Cố Tư Nguyên lại tiếp tục quở trách nàng ấy: "Lại còn hẹp hòi nữa, nói cho cùng ta cũng chỉ nhìn nó có vài lần, người đã đem nó đi đày rồi. Ôi, thật đáng tiếc, mấy nhành mai đó đẹp biết bao."
Nàng tựa bên cạnh Chung Ly Nhiên, thở dài thườn thượt, trông có vẻ vô cùng ưu sầu. Chung Ly Nhiên thấy vậy, thản nhiên nói: "Trẫm chính là đố phụ (người đàn bà hay ghen) đấy, đừng nói là nhìn vài lần, nàng chỉ cần liếc nhìn một cái thôi Trẫm cũng thấy ghen tị rồi."
Cố Tư Nguyên quay đầu nhìn nàng ấy, chớp mắt hỏi: "Thật sao?"
Chung Ly Nhiên tức giận: "Giả đấy!"
Cố Tư Nguyên mặt giãn ra, nở nụ cười thật tươi, hai tay nâng lấy mặt Chung Ly Nhiên hôn một cái rõ kêu, vui vẻ nói: "Mạch Mạch, người thật sự là quá đáng yêu!"
Chung Ly Nhiên nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng: "Đáng yêu cũng chẳng thấy nàng giúp Trẫm phê duyệt tấu chương." Chẳng những không giúp, còn học được thói trêu hoa ghẹo nguyệt nữa, thật khiến người ta phát bực mà.