Thị vệ cõng Chung Ly Minh trên lưng, lẳng lặng theo sau Cố Tư Nguyên tiến về hành cung. Cách Nhĩ Thấm thấy việc mình đang làm đã có người tiếp nhận, bèn cũng sải bước đi theo về phía hành cung.
Cả nhóm người lên hết các bậc thang, đi tới trước mặt Hoàng đế hành lễ. Chung Ly Minh nhìn thấy vị trưởng tỷ uy nghiêm của mình, liền gục đầu lên vai thị vệ, sợ sệt khẽ nói: "Bái kiến hoàng tỷ."
Chung Ly Nhiên liếc nhìn cô bé, ánh mắt dịu đi đôi chút, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn: "Theo hoàng tẩu của muội về trị thương trước đi." Về việc vì sao Chung Ly Minh lại bỏ lại thị nhân để lẻn ra ngoài một mình, nàng cũng không tiện hỏi thêm ngay lúc này. Đám trẻ lớn lên ở Hoằng Văn Quán này đứa nào cũng có phần khiếp sợ Chung Ly Nhiên, những chuyện hỏi han nguyên do thế này, để Hoàng hậu làm là thích hợp nhất.
Dứt lời, Chung Ly Nhiên chuyển ánh mắt sang Cách Nhĩ Thấm: "Làm phiền Công chúa rồi. Công chúa hôm nay cũng tới thưởng mai sao?"
Cách Nhĩ Thấm gật đầu, nhìn nhành mai cài trên tóc mai của Hoàng đế, mỉm cười nói: "Hoa mai kiều diễm, ta tất nhiên phải tới xem rồi. Có điều Bệ hạ và Hoàng hậu thật là phong thái tao nhã, vô cùng ân ái."
Chung Ly Nhiên nghe vậy thoáng ngẩn ra, rồi bất giác thở dài: "Công chúa lại trêu ghẹo Trẫm rồi."
Cách Nhĩ Thấm lắc đầu, dáng vẻ vô cùng phóng khoáng: "Nào có, chỉ là thấy nhành mai bên tóc Bệ hạ trông thật đẹp, ta cũng muốn bẻ một nhành mà thôi."
"Hoa trong rừng này nhiều vô kể, Công chúa cứ tùy ý." Chung Ly Nhiên đưa tay dắt Cố Tư Nguyên đang đứng cạnh bên đi về phía hành cung, nhàn nhạt nói: "Trời đông giá rét, Trẫm cùng Hoàng hậu về hành cung trước. Công chúa, hẹn gặp lại."
"Vậy xin cung tiễn Bệ hạ." Cách Nhĩ Thấm nhìn bóng dáng hai người nắm tay nhau, dẫn theo một đoàn người đi khuất dần sau lối mòn trong rừng mai. Bất chợt, Chung Ly Minh đang nằm trên lưng thị vệ quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt Cách Nhĩ Thấm.
Thiếu nữ nhỏ nhắn nọ cắn chặt môi, ánh mắt tràn đầy vẻ cảm kích. Cách Nhĩ Thấm ở nơi đất khách quê người đã nhiều năm, bấy lâu nay chưa từng thấy qua chân tình cảm ơn thuần khiết đến nhường ấy. Cách Nhĩ Thấm hơi khựng lại, rồi giơ tay vẫy nhẹ với cô bé, khẽ bật cười thành tiếng.
Cách Nhĩ Thấm thầm nghĩ, thật là một đứa trẻ ngoan.
---------------
Đế Hậu nắm tay nhau cùng trở về Điện Thu Lan trong hành cung. Vì Chung Ly Minh bị thương ở chân, Cố Tư Nguyên liền triệu Ngự y đi theo tới chẩn trị. Đợi đến khi Ngự y xử lý xong vết thương cho tiểu Quận chúa, Cố Tư Nguyên mới sai thị nhân đưa cô bé về nơi ở đã sắp xếp trong hành cung.
Nàng lại gọi riêng thị nhân thân cận của tiểu Quận chúa ra hù dọa vài câu, dặn dò phải chăm sóc cho thật chu đáo. Xong xuôi mọi việc, Cố Tư Nguyên mới trở về tẩm phòng trong nội điện, cởi bỏ áo choàng cùng giày tất dày nặng, tựa mình trên giường đọc sách.
Chung Ly Nhiên vừa về tới nơi đã vào ngay thư phòng xử lý chính vụ. Nàng tới hành cung tránh rét, các triều thần ở lại kinh thành tất nhiên phải gửi những tấu chương quan trọng tới đây. Tuy công việc không quá nhiều nhưng Chung Ly Nhiên vẫn phải dành thời gian để phê duyệt.
Bận rộn hơn một canh giờ, khi từ thư phòng bước ra, nàng đã thấy Cố Tư Nguyên trút bỏ xiêm y, đang cuộn mình trong chăn ngủ say. Chung Ly Nhiên thở dài, đi tới bên giường ngắm nhìn một hồi, ánh mắt dừng lại trên quyển sách đặt bên gối.
Chung Ly Nhiên nhìn cái kén chăn đang phồng lên bên cạnh, cúi người nhặt quyển sách lên, rồi tựa vào đầu giường xem thử. Đó là một cuốn tạp ký ghi chép về phong tục dân gian ở Nam Cương, Vân Châu, người biên soạn là Vong Xuyên tiên sinh. Chung Ly Nhiên lật xem được mấy trang, nữ nhân nằm bên cạnh có lẽ nghe thấy tiếng động khe khẽ nên mơ màng tỉnh giấc.
"Bệ hạ..." Cố Tư Nguyên ý thức còn mông lung, nàng xoay người ngước nhìn Chung Ly Nhiên đang ngồi bên gối, thấy nàng ấy đang cầm cuốn sách, liền cất giọng mềm mại ngoan ngoãn: "Người đã xử lý xong chính vụ rồi sao?"
Chung Ly Nhiên thấy nàng đã tỉnh, bèn đặt sách sang một bên, luồn tay vào trong chăn ấm. Bàn tay Chung Ly Nhiên vô cùng lạnh lẽo, khi áp lên mặt Cố Tư Nguyên khiến nàng không nhịn được mà rùng mình, cơn buồn ngủ lập tức tan biến. Nàng xích lại gần chân Chung Ly Nhiên, quấn chăn gối đầu lên đùi Chung Ly Nhiên, đưa tay ôm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng ấy, ra sức sưởi ấm cho nàng ấy.
Chung Ly Nhiên vân vê gương mặt nàng, cúi đầu hỏi: "Còn muốn ngủ tiếp không?"
Cố Tư Nguyên lắc đầu. Chung Ly Nhiên cúi xuống, đầy yêu chiều khẽ hôn lên má nàng: "Vậy thì dậy thôi, Trẫm đưa nàng đi ngâm suối nước nóng."
Thành Nguyên Châu vốn nức tiếng về suối nước nóng, Điện Tinh Thần trong cung cũng có một hồ suối nước nóng dành riêng cho Hoàng đế. Việc ngâm suối nước nóng đối với Đế Hậu mà nói chẳng có gì là lạ lẫm. Lần này tới hành cung, phần lớn vẫn là để vỗ về các đại thần.
Kiến trúc hành cung vô cùng tinh xảo và chặt chẽ, hồ suối nước nóng được đặt không xa điện chính. Hồ tắm nước nóng là nước chảy tự nhiên, được chia làm chín khu vực, ngoại trừ suối nước nóng dành riêng cho Hoàng đế, tám khu còn lại chia đều cho nam và nữ, phân bổ theo chức tước lớn nhỏ.
Lần này Hoàng đế tới hành cung có mang theo một đoàn vương công quý tộc và mười mấy vị quan viên lớn nhỏ. Nàng có lòng riêng muốn bầu bạn với Cố Tư Nguyên, nên đã giao việc sắp xếp quan viên cho Vân Trung Vương. Trời còn chưa tối, Vân Trung Vương đã dẫn một đoàn người đi ngâm suối nước nóng rồi, từ điện chính đi tới, từ xa đã nghe thấy tiếng bàn luận rôm rả vọng lại từ mấy khu suối nước nóng đằng kia.
Cố Tư Nguyên nghe thấy, liền sai thuộc hạ chuẩn bị trà rượu, điểm tâm gửi tới cho các vị đại nhân, sau đó mới cùng Chung Ly Nhiên bước vào khu suối nước nóng chuyên dụng của Hoàng đế.
Đang trời mùa đông, hơi nước từ suối nước nóng bốc lên nghi ngút, trong phòng mờ ảo như cõi mộng. Chung Ly Nhiên dắt Cố Tư Nguyên vào gian trong, giúp nàng cởi bỏ y phục rồi mới cùng nhau bước xuống làn nước ấm áp dọc theo bậc thềm đá.
Làn nước ấm nóng, Cố Tư Nguyên vừa bước xuống đã dìm cả người vào trong nước. Nước nóng như thể khiến cả khung xương lười nhác của nàng đều được xoa dịu đến mềm nhũn. Nàng khoan khoái nhắm mắt, tựa lưng vào thành bể, dáng vẻ mơ màng sắp ngủ.
Trong làn hơi nước mịt mờ, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng dính chút nước xuân, càng thêm phần thanh lệ động lòng người. Thị nhân đã sớm chuẩn bị sẵn trà rượu điểm tâm bên thành bể, Chung Ly Nhiên xuống nước xong liền tự rót cho mình một ly rượu, đưa lên môi nhấp nhẹ một ngụm.
Rượu hơi lạnh, Chung Ly Nhiên liền đổ rượu vào bình nhỏ hâm nóng, ngâm trong làn nước suối. Xong xuôi, Chung Ly Nhiên gắp một miếng bánh phục linh bỏ vào miệng, thong thả nhấm nháp một hồi rồi quay sang nói với Cố Tư Nguyên đang lười nhác bên cạnh: "Điểm tâm này vị khá ngon, nàng qua đây nếm thử một chút."
Cố Tư Nguyên nghiêng đầu nhìn nàng ấy, thấy nàng ấy đang gắp một miếng bánh phục linh, liền dịch người lại gần. Tiếng nước róc rách, Cố Tư Nguyên tựa vào vai Chung Ly Nhiên, khẽ mở đôi môi đỏ mọng.
Hoàng đế thấy vậy, đưa đũa đút miếng bánh vào miệng nàng. Cố Tư Nguyên ăn xong, mắt nhắm hờ chen vào lòng Chung Ly Nhiên. Cảm nhận vai mình nặng thêm, Chung Ly Nhiên cúi nhìn mái tóc búi cao của Cố Tư Nguyên, khẽ hỏi: "Lại buồn ngủ rồi sao?"
Cố Tư Nguyên lắc đầu, cứ thế tựa trong lòng Chung Ly Nhiên mà uể oải ngáp một cái rõ dài. Một lát sau, nàng ngước nhìn gương mặt tú lệ của Chung Ly Nhiên, mỉm cười nói: "Bệ hạ dường như lớn thêm một chút rồi."
Chung Ly Nhiên nhất thời chưa phản ứng kịp, mãi đến khi thấy nụ cười tinh quái của nàng mới hiểu ra ý tứ trong lời nói đó. Chung Ly Nhiên đặt đũa xuống, xoay người ôm chặt Cố Tư Nguyên vào lòng, từ phía sau nắm lấy một vốc đầy đặn, cười lạnh nói: "Vậy sao? Hoàng hậu trái lại bao năm như một, chẳng hề thay đổi chút nào nhỉ."
Cảm giác ngứa ngáy truyền khắp cơ thể, Cố Tư Nguyên cọ cọ vào lồng ngực mềm mại của người phía sau, nhỏ giọng cầu xin: "Bệ hạ, đừng nghịch nữa, sẽ lạnh đấy."
Chung Ly Nhiên cũng không thực sự muốn giày vò nàng, nghe giọng nàng thỏ thẻ khước từ mới hừ lạnh một tiếng rồi buông tay. Chung Ly Nhiên cúi đầu, cắn một cái lên vai Cố Tư Nguyên, để lại một vết đỏ, tựa như đóa hồng mai nở giữa tuyết trắng.
Cố Tư Nguyên đau khẽ kêu lên một tiếng, hơi bất lực ngước nhìn Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên cúi xuống, đặt một nụ hôn lên má nàng, rồi mới khẽ hỏi: "Rượu đã ấm rồi, nàng có muốn uống không?"
Cố Tư Nguyên gật đầu, Chung Ly Nhiên bèn rót cho nàng một ly. Cố Tư Nguyên nâng chén trong tay, nhấp từng ngụm nhỏ, uống hết một ly lại muốn thêm ly nữa.
Đây là rượu thanh mai do Thái Nhất Quan ủ từ mấy năm trước, vừa ngọt vừa nồng, dùng kèm điểm tâm vô cùng hợp vị. Chung Ly Nhiên tửu lượng kém, chỉ nếm qua vài ngụm chứ không uống nhiều. Cố Tư Nguyên thì lại rất thích, không biết từ lúc nào đã uống không ít.
Hơi nước ấm nồng càng khiến men rượu bốc lên nhanh hơn, chẳng mấy chốc, Cố Tư Nguyên đã bắt đầu choáng váng. Đợi đến khi Chung Ly Nhiên nhận ra nàng đã hơi say thì mọi chuyện đã không còn kịp nữa rồi.
Hơi rượu xông lên đầu, Cố Tư Nguyên cứ thế nâng chén, tự mình lẩm nhẩm ngâm thơ: "Ký túy dĩ tửu, ký bão dĩ đức. Quân tử vạn niên, giới nhĩ cảnh phúc." (Rượu đã say, đức đã no. Mong bậc quân tử vạn năm, hưởng phúc lành lớn lao).
Nàng đang ngâm chương Đại Nhã – Ký Túy trong Kinh Thi, vốn là lời chúc của Tư mệnh sau khi tế tự Đông Hoàng, thành kính xướng lên dâng tặng Hoàng đế. Chung Ly Nhiên tuy không thường đọc thơ viết phú, nhưng cũng biết rõ điển tích của bài thơ này.
Nàng dở khóc dở cười, vươn tay đoạt lấy chén rượu trong tay Cố Tư Nguyên: "Được rồi, được rồi, Tư Tư đừng uống nữa. Nàng tưởng mình là Tư mệnh của Giám Thiên Ti đấy à?"
Thấy Cố Tư Nguyên đã say đến mông lung, Chung Ly Nhiên dứt khoát thu chén, rồi từ trong bể suối nước nóng bế bổng nàng lên theo kiểu ngang hông, từng bước sải trên bậc thềm đá. Cố Tư Nguyên rúc sâu vào lòng Chung Ly Nhiên, miệng vẫn lẩm bẩm mấy câu đại loại như: "Hoa gian nhất hồ tửu, độc chước vô tương thân" (Giữa hoa một bình rượu, mình ta uống không người thân thiết).
Chung Ly Nhiên ôm nàng đi đứng lảo đảo tiến về phía phòng bên cạnh, đỡ nàng nằm lên giường. Chung Ly Nhiên lau khô nước trên người mình, khoác vội trung y, rồi luống cuống tay chân mặc đồ cho Cố Tư Nguyên. Khổ nỗi Cố Tư Nguyên uống nhiều quá, gây sự náo loạn, cứ vùng vằng nhất quyết không chịu mặc.
Mỹ nhân thân thể trắng ngần chỉ quấn độc một chiếc chăn mỏng, cuộn tròn vào một góc giường, đôi mắt đẫm sương nhìn Hoàng đế đang mặc trung y, bộ dạng đáng thương vô cùng: "Không mặc... Không mặc... Mạch Mạch bắt nạt ta!"
Chung Ly Nhiên thầm nghĩ: Mạch Mạch này còn chưa kịp bắt nạt nàng đâu, nàng bày ra bộ dạng này là đợi ai tới bắt nạt đây?
Chung Ly Nhiên đỡ trán, thầm hối hận vì đã để Cố Tư Nguyên uống quá nhiều. Chung Ly Nhiên cầm lấy áo lót của Cố Tư Nguyên, định bụng quấn chặt lấy nàng rồi bế thẳng về tẩm điện, thấy cảnh này đành hạ giọng dỗ dành: "Ta không bắt nạt nàng. Tư Tư ngoan, mặc áo vào trước đã có được không, kẻo lại nhiễm lạnh bây giờ."
Ánh mắt Cố Tư Nguyên mê ly, nàng nghiêng đầu quan sát đối phương, mơ hồ hỏi: "Ngươi là ai?"
Câu hỏi này thật khiến người ta tức nghẹn. Chung Ly Nhiên hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi đáp: "Là Mạch Mạch!"
Cố Tư Nguyên bừng tỉnh đại ngộ: "À, là Mạch Mạch sao..." Nàng nói xong liền buông chiếc chăn đang ôm trong lòng ra, quỳ trên giường từng bước nhích lại gần Chung Ly Nhiên. Nàng giơ tay, ngoắc ngoắc về phía đối phương, dịu giọng: "Mạch Mạch lại đây!"
Dáng vẻ thần thần bí bí của nàng khiến Chung Ly Nhiên nghẹn lời. Thấy nàng cứ thế không mảnh vải che thân mà quỳ ngồi trên giường, Chung Ly Nhiên vội vàng dùng trung y trùm lên người nàng.
Bị chiếc áo choàng lên người, Cố Tư Nguyên lại vươn tay, kéo Chung Ly Nhiên trước mặt vào lòng mình. Chung Ly Nhiên bất ngờ bị nàng ôm chặt lấy đầu, vùi sâu vào lồng ngực mềm mại.
Một mảnh ấm áp áp sát mặt, hơi thở nóng hổi phả trên đỉnh đầu. Chung Ly Nhiên còn đang ngẩn ngơ, đã nghe thấy kẻ say rượu kia ở bên tai mình thốt ra những lời vô cùng dịu dàng: "Mạch Mạch à...Ngoan nào..."
Nàng ôm chặt Chung Ly Nhiên trong lòng, vỗ về nhè nhẹ lên tấm lưng nàng ấy, đặt những nụ hôn lên tóc, giống như một người mẹ đang yêu chiều đứa con đỏ hỏn, từng tiếng từng tiếng gọi tên nàng ấy.
Chẳng biết vì lẽ gì, những giọt lệ đột nhiên trào ra từ hốc mắt Chung Ly Nhiên, lăn dài trên gò má.