Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 56

Kể từ sau trận tuyết đầu mùa tại thành Nguyên Châu, tiết trời ngày một thêm rét buốt. Đã nhiều ngày liền, Cố Tư Nguyên không hề bước chân ra khỏi nội điện lấy một bước. Chung Ly Nhiên thấy nàng như vậy, cho rằng không thể tiếp tục dung túng cho thói lười biếng này được nữa, thế là sau trận đại tuyết, Chung Ly Nhiên hạ chỉ dẫn theo một đoàn người rầm rộ tiến về Thái Nhất Quan thưởng mai.

Đang lúc giữa mùa đông, tuyết dày vùi lấp khắp các viện lớn nhỏ trong Thái Nhất Quan, đưa mắt nhìn ra chỉ thấy một dải trắng xóa thuần khiết. Giữa biển tuyết mênh mông ấy, chỉ có hồng mai đua nở, rực rỡ như thể thâu tóm toàn bộ sắc màu duy nhất của thế gian.

Dưới những tán mai rực rỡ tựa mây trời, lác đác vài bóng người qua lại, đạp trên tuyết tàn, gạt đi những lớp tuyết đọng trên cành, ngẩng đầu chiêm ngưỡng rừng mai diễm lệ. Chung Ly Nhiên dắt theo vài thị nhân, kéo Cố Tư Nguyên đi dạo dưới gốc mai, bản mặt nghiêm nghị nói: "Nàng nên đi lại nhiều một chút, chưa đến chiều tối thì đừng hòng mong được quay về."

Cố Tư Nguyên trăm phần không muốn, lẽ đẽo theo sau Chung Ly Nhiên tránh những cành mai đang độ nở rộ, làm nũng nói:  "Bệ hạ, đã tới thì cũng tới rồi, hay là chúng ta quay về ngâm suối nước nóng có được không? Ngày mai... Ngày mai ta nhất định sẽ bầu bạn cùng người đi thưởng mai!"

Thái Nhất Quan được xây trên đỉnh núi bên trái của Lê Sơn phía đông thành, còn đỉnh núi bên phải chính là hành cung Lê Sơn vốn là nơi người thường không được lui tới. Lê Sơn vốn nức tiếng có nhiều suối khoáng, dưới chân núi là Mai Hoa Trang – trang viên suối khoáng lớn nhất thành Nguyên Châu. Bởi vậy hành cung Lê Sơn cũng có suối nóng, lại thêm tay nghề của thợ thủ công cải tạo, dù vào giữa mùa đông thì trong phòng vẫn ấm áp như xuân.

Những năm trước khi trời quá lạnh, Thái Hoàng Thái Hậu thường đến hành cung Lê Sơn lánh rét. Nhưng đối với Hoàng đế, đây là lần đầu nàng tới nơi này. Nhân dịp đó, nàng cũng đưa theo vài vị đại thần, ban cho họ có thể vào suối nóng để tỏ lòng ân điển.

Năm nay, triều đình nước Sở xảy ra không ít sóng gió, hành động này của Hoàng đế một là để vỗ về lòng người, hai là để đánh thức một Cố Tư Nguyên đang lười nhác dậy vận động gân cốt.

Nghe Cố Tư Nguyên nói vậy, Chung Ly Nhiên kiên định lắc đầu: "Không được!"

Cố Tư Nguyên này mà đã về ngâm suối nước nóng, e là cả ngày hôm nay sẽ chẳng chịu ló mặt ra ngoài nữa.

Thấy kế thứ nhất không thành, Cố Tư Nguyên vội vàng nói tiếp: "Người xem, tổ mẫu đến hành cung cũng đã lâu, vừa nãy chúng ta vẫn chưa trò chuyện tử tế với người, hay là chúng ta về bầu bạn với tổ mẫu đi?"

Chung Ly Nhiên tức giận đáp: "Tổ mẫu đang cùng Đại Tư Mệnh chơi mạt chược, vừa vặn đủ một bàn, không thiếu phần của nàng đâu."

Nói xong, Chung Ly Nhiên quay đầu nhìn Cố Tư Nguyên, nghiêm nghị nói: "Hôm nay nàng có nói gì đi chăng nữa, cũng phải cùng Trẫm đi hết rừng mai này."

Cố Tư Nguyên lộ vẻ bất lực: "Bệ hạ, rừng mai này rất lớn."

Từ gác nhỏ của Chung Ly Đại ở lưng chừng núi cho đến các điện trong Thái Nhất Quan, đâu đâu cũng thấy hoa mai khoe sắc. Nếu đi hết, chắc phải mất đến nửa ngày. Chỉ nghĩ đến đó thôi, Cố Tư Nguyên đã thấy mệt rã rời.

Chung Ly Nhiên thản nhiên đáp: "Thế thì tốt quá, có thể dạo chơi thật lâu."

Mặc cho nàng bày ra đủ trò, Chung Ly Nhiên nhất quyết không chịu thả người. Qua lại vài hồi, Cố Tư Nguyên đành cam chịu số phận, lẳng lặng theo sau Chung Ly Nhiên, ngoan ngoãn ngắm mai.

Trời càng lạnh, hoa mai lại càng tươi đẹp. Lớp tuyết đọng trên cành càng làm tôn lên sức sống của những nhành mai trắng hồng. Cố Tư Nguyên quấn chặt áo choàng, thở ra một hơi lạnh, nhìn ngắm rừng mai phủ khắp núi đồi mà cảm thán: "Bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất, mai hoa hương tự khổ hàn lai." (Gươm sắc nhờ mài giũa, hương mai tỏa ra từ giá rét).

Chung Ly Nhiên nghe xong liền bật cười chế nhạo: "Đạo lý thì biết rõ lắm, nhưng vận vào thân mình thì lại chẳng ra sao. Thái y nói dạo này khí huyết nàng hư nhược, cần phải đi lại nhiều, sao nàng cứ mãi không nghe thế hả?"

Gương mặt Cố Tư Nguyên rạng rỡ ý cười, nàng nắm lấy tay Chung Ly Nhiên khẽ đung đưa: "Bệ hạ, người phải hiểu rằng, con người ta đa phần đều có lười biếng mà."

Chung Ly Nhiên liếc nhìn nàng một cái, rồi lại đanh mặt nói: "Hôm nay nàng đừng hòng lười biếng, bước tiếp cho Trẫm."

Cố Tư Nguyên cười cười, vâng dạ liên hồi.

Thế là hai người nắm tay nhau đi trong rừng mai đang kỳ nở rộ. Chung Ly Nhiên vóc dáng cao hơn, lại đi phía trước, khó tránh khỏi va phải những lớp tuyết đang tan trên cành, thi thoảng còn dính phải vài cánh hoa. Đi được một đoạn, trên người Hoàng đế đã lấm tấm mấy cánh hoa mai, Cố Tư Nguyên thấy vậy liền kéo tay nàng ấy lại, ra hiệu cho nàng ấy cúi đầu xuống để mình phủi đi lớp tuyết tàn và hoa rụng trên áo.

Cố Tư Nguyên khẽ phủi vài cái, ngước mắt lên thấy một nhành mai đang nở rộ ngay bên tóc mai của Chung Ly Nhiên. Đôi mắt nàng sáng rực, kiễng chân hái xuống một nhành.

"Bệ hạ, xin hãy cúi người xuống một chút." Nàng nâng nhành mai, vẫy vẫy tay với Chung Ly Nhiên trước mặt. Hoàng đế ngoan ngoãn cúi người, nhành mai liền được cài nghiêng vào mái tóc đen tuyền của Chung Ly Nhiên. Sắc mai hồng trắng càng tôn lên làn tóc đen như mực. Giữa trời đông giá rét này, khuôn mặt thanh tú của Hoàng đế dường như chiếm trọn mọi vẻ đẹp của thế gian.

Cố Tư Nguyên ngửa đầu nhìn Chung Ly Nhiên, nhất thời không thể rời mắt. Chung Ly Nhiên khẽ nhếch môi, trầm giọng hỏi: "Trẫm đẹp lắm sao?"

"Đẹp lắm." Cố Tư Nguyên gật đầu, đáp lời không chút đắn đo.

Chung Ly Nhiên đưa tay nâng lấy hai má nàng, cúi người phả hơi thở ấm áp lên đôi môi Cố Tư Nguyên: "Hôm nay cái miệng này của nàng sao lại ngọt thế này? Để Trẫm nếm thử xem có phải nàng đã lén ăn đường hay không."

Cái "nếm thử" này kéo dài cả một hồi lâu, mãi đến khi hơi thở của Cố Tư Nguyên hòa quyện cùng đối phương, cả người nóng bừng lên, Chung Ly Nhiên mới chịu buông tha.

Cố Tư Nguyên được Chung Ly Nhiên ôm trong lòng, khẽ thở hổn hển. Chung Ly Nhiên đưa ngón tay cái miết lên bờ môi mọng nước của nàng, ánh mắt thâm trầm, khẽ "tặc" lưỡi một tiếng: "Hoàng hậu à, nàng càng ngày càng không được rồi đấy."

Cố Tư Nguyên túm lấy vạt áo trước ngực Chung Ly Nhiên, ngước lên nhìn, đôi mắt ngấn lệ trông thật đáng thương: "Là do lần nào Bệ hạ cũng hung bạo như thế, suýt chút nữa là lấy mạng của ta rồi."

Cái nhìn ấy khiến lòng Chung Ly Nhiên rộn ràng, nàng nhướng mày, v**t v* khuôn mặt Cố Tư Nguyên, giọng điệu có chút ngả ngớn: "Thế này mà đã gọi là hung bạo? Vậy thì nàng quá coi thường Trẫm rồi."

Nói rồi, Chung Ly Nhiên siết chặt Cố Tư Nguyên vào lòng, cúi đầu ghé sát tai thì thầm: "Đợi khi quay về, nàng mới biết thế nào gọi là hung bạo. Trẫm nhất định sẽ 'lấy mạng nhỏ' của nàng."

Thật là chẳng có chút đứng đắn nào cả. Cố Tư Nguyên nghĩ thầm, đôi mắt chợt sáng lên: "Vậy thì chúng ta quay về thôi."

Chung Ly Nhiên nghe qua là biết nàng đang mưu tính chuyện gì, lập tức buông tay, đưa ngón tay nhéo má nàng, cười nói: "Mơ đẹp lắm! Mau đi thôi, vẫn còn nửa rừng mai chưa dạo hết đâu."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Tư Nguyên lập tức ỉu xìu, nàng lẽ đẽo theo sau Chung Ly Nhiên, lầm bầm lầu bầu: "Thật là khó hầu hạ mà."

Chung Ly Nhiên thấy buồn cười, kéo nàng đi tới trước, giọng điệu đầy vẻ bất lực: "Cố Tư Nguyên, nàng bây giờ càng lúc càng không có tiền đồ chút nào."

Đối với Cố Tư Nguyên mà nói, sống một đời trên thế gian này chẳng qua cũng chỉ cầu lấy hai chữ tự tại.

Bởi vậy nàng chẳng màng bản thân có tiền đồ hay không, nàng chỉ muốn quay về ngâm suối nước nóng thật thoải mái, sau đó ngủ một giấc thật ngon, trải qua hết cả mùa đông này.

Hai người lại đi thêm một lúc lâu, Cố Tư Nguyên thực sự đi không nổi nữa, bèn bày tỏ thái độ dứt khoát rằng mình phải về cho bằng được. Chung Ly Nhiên thấy nàng như vậy, đành thở dài một tiếng, dắt tay nàng quay về.

Lúc về hai người đi theo một con đường khác dẫn thẳng về hướng hành cung. Chung Ly Nhiên vừa dắt tay nàng vừa càm ràm: "Nàng xem những năm trước, nàng còn chăm chỉ dạo quanh Thần Cung để rèn luyện thân thể. Những năm gần đây thì lại càng thêm lười nhác, chẳng thấy nàng bước ra ngoài nửa bước."

Cố Tư Nguyên phản bác: "Ta đâu có giống Bệ hạ, cần phải lao tâm khổ tứ lo việc nước. Ta chỉ ngồi trong phòng lật vài trang sách, cần gì phải rèn luyện thân thể chứ?"

"Đọc sách không tốn tâm sức sao?" Chung Ly Nhiên khổ tâm khuyên nhủ: "Nàng lười như vậy, lỡ một mai thân thể yếu nhược mà sinh bệnh thì biết làm sao? Suốt ngày phải uống thuốc, nàng chịu nổi không?"

Cố Tư Nguyên trố mắt nhìn, "Bệ hạ, người không thể mong cho ta tốt hơn một chút sao?"

Chung Ly Nhiên đáp lời: "Chính vì Trẫm mong nàng tốt, nên mới đưa nàng ra khỏi phòng dạo chơi thế này."

Hai người cứ thế đấu khẩu suốt dọc đường, thị nhân xung quanh đều cúi đầu, cố nhịn cười mà không dám lên tiếng. Đi mãi, nói mãi, hai người vừa vặn đi tới một lối rẽ trên đường núi, tình cờ gặp được Cách Nhĩ Thấm.

Cách Nhĩ Thấm quấn mình trong chiếc áo choàng dày nặng, mái tóc dài vàng rực như nắng gắt phủ trên vai, đang cõng một người đi tới từ phía đường núi. Mấy cung nữ theo sau chạy đến thở không ra hơi.

Chung Ly Nhiên nhìn thấy từ xa, cùng Cố Tư Nguyên dừng bước, đưa mắt nhìn về phía Cách Nhĩ Thấm dưới bậc thang đường núi. Nàng liếc nhìn Cách Nhĩ Thấm, rồi ánh mắt dừng lại trên người đang nằm trên lưng nàng ta.

Đó là một thiếu nữ tầm mười ba, mười bốn tuổi, khoác áo choàng màu hoa anh thảo, đang gục đầu trên vai Cách Nhĩ Thấm. Trên trán cô bé có một mảng xanh tím, tóc mai hơi hỗn loạn, vừa nhìn đã biết là bị va đập ở đâu đó.

Chung Ly Nhiên liếc mắt liền nhận ra gương mặt thiếu nữ nọ, chính là trưởng nữ của Lê Châu Vương, đường muội của nàng - Chung Ly Minh. Chung Ly Nhiên cau mày, từ trên cao nhìn xuống hỏi: "Công chúa đây là...?"

Nói rồi, Chung Ly Nhiên vẫy tay, vội cho thị nhân xuống đường núi tiếp ứng Cách Nhĩ Thấm. Cách Nhĩ Thấm nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu nhìn lên phía cuối đường núi, mỉm cười nói: "Hóa ra là Bệ hạ."

Thấy thị nhân vội vã chạy xuống bậc thang tiếp ứng, Cách Nhĩ Thấm liền thuận thế đặt tiểu Quận chúa trên lưng xuống, trêu chọc: "Tiểu Quận chúa, người nhà ngươi tới đón rồi, mau về trị thương đi thôi."

Tiểu Quận chúa tiếp đất, được Cách Nhĩ Thấm nâng trong lòng. Cố Tư Nguyên thấy vậy cũng vội vàng đi xuống theo thị nhân, vừa đi vừa hỏi: "Minh Nhi làm sao thế này? Bị ngã sao?"

Chung Ly Minh sinh ra đã thanh tú, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, từ trước đến nay luôn được mọi người yêu mến. Hoàng thất Chung Ly có gia huấn, con nói dòng của các vương hầu khắp nơi sau khi tròn chín tuổi bắt buộc phải đưa tới Hoằng Văn Quán theo học. Chung Ly Minh là trưởng nữ của Lê Châu Vương, đến Nguyên Châu đã được vài năm, Cố Tư Nguyên gặp cô bé không ít lần, quan hệ cũng coi như tốt đẹp.

Trên trán Chung Ly Minh có thương tích, tóc tai rối bời, y phục không chỉnh tề, trông rất chật vật. Thấy Cố Tư Nguyên tới, cô bé khẽ thoát ra khỏi lòng Cách Nhĩ Thấm, hành lễ rồi nói với giọng non nớt: "Bái kiến hoàng tẩu. Là Minh Nhi ham chơi, chạy đi thưởng mai không cẩn thận nên bị ngã. May mà..."

Nói đến đây, cô bé nhìn nữ tử tóc vàng mắt xanh bên cạnh, rủ mắt nói tiếp: "May mà gặp được Công chúa Cách Nhĩ Thấm, nếu không Minh Nhi đã phải ở lại một mình giữa trời đông giá rét này rồi."

Cố Tư Nguyên nghe vậy, vội vàng thi lễ với Cách Nhĩ Thấm: "Muội muội không hiểu chuyện nhà ta làm phiền Công chúa đã ra tay tương trợ."

Sau khi nói vậy, Cố Tư Nguyên kéo tiểu Quận chúa tới trước mặt, thấy dáng đi của cô bé kỳ lạ, bèn dịu dàng hỏi: "Chân bị thương sao?"

Chung Ly Minh ngoan ngoãn gật đầu, nói mình bị trẹo cổ chân. Cố Tư Nguyên thấy y phục cô bé dính không ít tuyết, nghĩ là ngã không nhẹ, bèn sai một nữ thị vệ cõng cô bé trên lưng, đưa về hành cung trị thương.