Câu trả lời của Nguyên Tư Cảnh vốn dĩ nằm trong dự liệu, Chung Ly Hồi khẽ thở dài: "Đây thật sự là niềm tiếc nuối. Nhưng cũng không sao, không có duyên làm bạn đời, làm kẻ tri âm tri kỷ cũng rất tốt."
Dẫu cho ký ức đã mất, Chung Ly Hồi vẫn cứ là vị Vân Trung Vương phóng khoáng tiêu sái thuở nào. Chuyện duyên phận trên đời, nửa phần chẳng do người. Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, ấy là lẽ thường tình ở thế gian. Tuy vậy, khi nghe lời khước từ ấy, trong lòng Chung Ly Hồi vẫn không tránh khỏi có chút thương tâm. Dẫu thế, nàng cũng chẳng có ý cưỡng cầu, chỉ khẽ thở than trong lòng một tiếng: "Thôi vậy."
Nguyên Tư Cảnh mỉm cười không đáp, Chung Ly Hồi thấy vậy liền gỡ miếng thanh ngọc ở thắt lưng, trịnh trọng đặt vào lòng bàn tay Hoa Hoa: "Vậy thì, miếng thanh ngọc này xem như món quà kỷ niệm ta dành cho đứa trẻ vậy."
Miếng ngọc ấy chạm khắc cảnh sơn thủy, phía trên có hình Kim Ô tung cánh, góc dưới bên phải khắc một chữ "Hồi", nhìn qua đã thấy quý trọng vô ngần. Nguyên Tư Cảnh định lên tiếng chối từ, nhưng Hoa Hoa đã nhanh tay chộp lấy miếng ngọc, đôi mắt to tròn nhìn Chung Ly Hồi đầy luyến tiếc, giọng nói đáng thương: "Vong Vong định đi sao?"
"Ta phải đi rồi." Chung Ly Hồi đứng dậy, bước đến bên cạnh Nguyên Tư Cảnh, nhẹ nhàng xoa đầu đứa nhỏ: "Ta cũng phải về nhà của mình mà, nhưng ta nhất định sẽ quay lại thăm Hoa Hoa."
Chung Ly Hồi dặn dò đứa nhỏ vài câu, rồi lại đưa mắt nhìn Nguyên Tư Cảnh, khom người hành lễ: "Nguyên đại phu, một lần nữa đa tạ ơn cứu mạng của nàng. Hôm nay, ta và nàng xin tạm biệt tại đây."
Nguyên Tư Cảnh đặt đứa nhỏ xuống đất, khẽ nói: "Bảo trọng."
Chung Ly Hồi cúi người, lại nhấc bổng đứa bé lên lần cuối để từ biệt: "Không lâu sau, ta sẽ trở lại."
Chung Ly Hồi để lại một lời hứa hẹn rồi thản nhiên rời khỏi y quán nhỏ bé ở trấn Hướng Dương. Nguyên Tư Cảnh đứng giữa sân, nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần, hồi lâu sau mới ngước mắt nhìn lên bầu trời.
Trời cao trong vắt, một luồng gió thoảng qua sân viện, khiến những lá lê trên cành xào xạc rung rinh. Gió lặng, nơi chân trời xa xăm, mây nổi khẽ vần vũ.
Đứa bé nho nhỏ nhắn vươn tay, khẽ kéo tà váy của Nguyên Tư Cảnh, ngẩng đầu hỏi: "Nương thân, Vong Vong liệu có quay lại không?"
Nguyên Tư Cảnh trầm ngâm một lát, rồi nở nụ cười nhu hòa với con gái, giọng nói có phần không chắc chắn: "Có lẽ là sẽ quay lại chăng?" Nhưng, ai mà biết được chứ? Bởi lẽ duyên phận của nhiều người trên đời này, rốt cuộc cũng chỉ là một cuộc tương phùng bèo nước mà thôi.
-----------------
Vong Vong rời khỏi trấn Hướng Dương, một Vân Trung Vương mất trí nhớ đã trở về thành Nguyên Châu.
Chung Ly Nhiên hay tin Vân Trung Vương chịu hồi cung thì vô cùng vui mừng, liền sai Thiếu Tư Mệnh trực tiếp hộ tống bà vào cung. Bởi thế, vừa trở về, Chung Ly Hồi đã đi thẳng tới Cung Vị Ương.
Thái Hoàng Thái Hậu Lý Nhiên vừa thấy người liền vui mừng khôn xiết, nắm chặt tay Chung Ly Hồi bảo rằng người về được là tốt rồi. Trên đường đi, Chung Ly Hồi đã hỏi Thiếu Tư Mệnh không ít chuyện, lúc này liền cung kính hành lễ tạ tội với Lý Nhiên.
Lý Nhiên biết Chung Ly Hồi đã quên hết chuyện xưa, bèn an ủi: "Lát nữa để ngự y khám xét cẩn thận, xem ngoài việc mất trí nhớ thì trên người còn thương tích chỗ nào không. Chuyện cũ không nhớ được cũng chẳng sao, cứ xem như bắt đầu lại từ đầu vậy."
Chung Ly Hồi vâng dạ, Lý Nhiên lại tiếp: "Ba huynh muội Tú Nhi nhớ ngươi đến thắt lòng rồi, lát nữa về Vương phủ hãy ôm ấp chúng cho thật tốt. Những việc ngươi đang lo liệu dở dang trước kia cứ tạm giao cho người khác, chăm lo dưỡng thân cho khỏe lại đã."
Dứt lời, bà lại quay sang dặn dò Chung Ly Nhiên đang đứng bên cạnh: "Hoàng đế, dạo này đừng để Hoàng cô cô của con bận rộn quốc sự nữa."
Chung Ly Nhiên vui vẻ đáp: "Trẫm đã rõ."
Hàn huyên chuyện nhà một hồi, Lý Nhiên liền chủ trì khai tiệc gia đình. Chung Ly Hồi không nói nhiều, chỉ lưu tâm quan sát thần thái của mọi người. Thấy những người này thực tâm quan tâm mình, sự cảnh giác trong lòng ba cũng vơi đi không ít, lúc này mới chân chính dùng bữa gia yến một cách tự nhiên.
Sau bữa cơm, Chung Ly Nhiên sai Kim Bào Vệ hộ tống Chung Ly Hồi về phủ, còn mình thì dắt tay Cố Tư Nguyên trở về Thần Cung. Biến cố gần đây khiến Chung Ly Nhiên trải qua bao nỗi thăng trầm, người cũng gầy đi trông thấy, nhìn từ phía sau có phần mong manh đơn bạc.
"Chẳng rõ liệu Hoàng cô cô có thể nhớ lại chuyện cũ hay không, nếu bà ấy thật sự không nhớ ra, biết tính làm sao đây?" Chung Ly Nhiên vừa tháo đôi ủng dưới chân, vừa thầm thì với Cố Tư Nguyên bên cạnh, "Trọng vụ trong triều tạm thời chưa thể giao cho bà ấy, hay là cứ để bà ấy lo liệu chút công vụ không quá quan trọng, nàng thấy thế nào?"
Cố Tư Nguyên bật cười: "Hoàng cô cô vừa trải qua một kiếp nạn, Bệ hạ vừa thấy người về đã muốn giao phó công vụ, thật là làm khó người quá."
Chung Ly Nhiên nhìn nàng đầy nhu tình: "Nàng hiểu mà, Trẫm là sợ Hoàng cô cô sẽ sinh lòng xa cách với Trẫm."
Dưới đáy mắt Chung Ly Nhiên hiện rõ quầng thâm, nụ cười ấy khiến người ta không khỏi xót xa. Cố Tư Nguyên đau lòng, vươn tay khẽ v**t v* đôi mày Chung Ly Nhiên, dịu dàng nói: "Sẽ không đâu, dẫu cho Hoàng cô cô không nhớ được gì, ngài ấy cũng sẽ vì sự chân thành của Bệ hạ mà nảy sinh lòng tin tưởng thêm lần nữa."
Lời Cố Tư Nguyên nói vô cùng nghiêm túc, khiến Chung Ly Nhiên có chút ngượng ngùng. Nàng nắm lấy tay Cố Tư Nguyên dẫn vào trong, khẽ nói: "Nhưng Hoàng cô cô về rồi, Trẫm rốt cuộc cũng có thể ngủ một giấc ngon rồi."
Cố Tư Nguyên đáp: "Vậy đêm nay hãy đi ngủ sớm một chút, Bệ hạ."
Hai người không nói thêm lời nào, sau khi tắm rửa liền cùng nhau chìm vào giấc nồng.
Kể từ khi Chung Ly Hồi trở lại Nguyên Châu, triều đình cũng lần lượt xử lý xong các hậu quả của thiên tai lũ lụt. Bắt đầu từ những kẻ theo chân Vân Trung Vương đến bờ sông Lương Thủy đặt thuốc nổ, một loạt đảng phái phản nghịch xoay quanh Uyển Vương đã bị sa lưới. Đám người này đa phần là nhóm quan liêu đã bị tổn hại lợi ích trong kỳ khảo hạch của Bộ Lại năm ngoái.
Vị Hoàng đế vốn dĩ nhân hậu, khi nghe Bộ Hình báo cáo về vụ án, tức giận đến mức tâm can đều đau nhức. Thế là vào đông năm ấy, một cuộc thanh trừng quan lại nghiêm trọng nhất kể từ khi Hoàng đế đăng cơ đã diễn ra từ trên xuống dưới. Vì Chung Ly Hồi mất trí nhớ, bên võ tướng tạm thời mất đi thủ lĩnh, nên trong cuộc thanh trừng này buộc phải giữ thái độ khiêm nhường kín kẽ.
Trong phút chốc, trên triều chỉ còn Đỗ đảng độc chiếm ưu thế, vì vậy đã trở thành mục tiêu triệt hạ chính yếu của cơn chấn động này. Sau một hồi thanh lọc, thế chân kiềng ba chân của triều đình tan rã, quyền lực thuộc về Hoàng đế được thu nạp lại không ít. Đến lúc này, Chung Ly Nhiên mới thực sự ngồi vững ngôi vị Hoàng đế.
Trận tuyết đầu mùa rơi vào một buổi sớm mai u ám, khi Chung Ly Nhiên khoác chiếc áo choàng bước ra khỏi Thần Cung, những bông tuyết mềm mại theo gió bắc lạnh lẽo tạt vào hành lang mịt mùng, vương trên tà áo. Tuyết lạnh chạm vào gò má Chung Ly Nhiên, nàng khẽ rùng mình, ngước nhìn mái cung điện xa xăm: "Tuyết rơi rồi..."
Thị nhân cầm đèn minh đăng, trong làn gió bắc lay lắt chao nghiêng thành một dải sáng, dẫn lối Hoàng đế tiến về phía Điện Triều Huy. Chẳng mấy chốc, trời hửng sáng, khi Hoàng đế ngồi trên long ỷ, bên ngoài Điện Triều Huy đã là một màu trắng xóa mênh mông.
Tuyết đông âm hàn, trong Điện Triều Huy đã sớm thắp lên địa long ấm áp. Quan viên các bộ giản lược bẩm báo vài việc quân cơ trọng yếu, Hoàng đế lắng nghe rồi ban hạ định luận, rồi mới nói: "Tiết trời quá lạnh, tuyết lại rơi dày, chư vị ái khanh nếu không kịp trở về phủ thì cứ sang sảnh nghị chính nghỉ tạm, dùng bát canh nóng cho ấm người."
Chúng đại thần đồng loạt khom lưng, nhất tề tạ ơn. Chung Ly Nhiên sớm đã phát giác hôm nay Vân Trung Vương không có mặt, đợi sau khi bàn xong công sự, nàng mới dời tầm mắt lên người đường đệ của mình, hỏi: "Tú Nhi, mẫu thân ngươi đâu? Chẳng lẽ hôm nay lại cáo bệnh xin nghỉ sao?"
Chung Ly Tú từ năm ngoái đã bắt đầu vào Bộ Công lịch luyện, đứng trên triều đường cũng đã được một thời gian. Nghe Hoàng đế hỏi vậy, khẽ mỉm cười đáp: "Bẩm Bệ hạ, ngày hôm qua mẫu thân nói trời sắp đổ tuyết, liền dẫn theo mấy tên thị vệ, cưỡi ngựa ra khỏi thành thưởng tuyết rồi ạ."
Chung Ly Hồi vẫn chưa nhớ lại được chuyện cũ, nhưng sau một tháng chung sống với các con tại Nguyên Châu, bà cũng đã thực lòng tiếp nhận chúng. Có điều Chung Ly Hồi đã quên hết quá khứ, nên ngay cả gánh nặng trách nhiệm cũng theo đó mà vứt bỏ, bèn mượn cớ sơ suất trong vụ nổ đê để dần buông lơi triều chính, cả ngày chỉ đưa hai nữ nhi đi tiêu dao hưởng lạc.
Hôm nay chính là sinh thần của Hoa Hoa ở trấn Hướng Dương kia, vậy nên Chung Ly Hồi đã sớm xin nghỉ, phi ngựa đi tặng quà sinh thần cho người ta rồi.
Chung Ly Nhiên không rõ tình hình thực tế, nghe vậy chỉ biết lắc đầu bất lực, thở dài: "Thôi, cứ tùy bà ấy vậy."
Dứt lời, Chung Ly Nhiên lệnh thị nhân tuyên bố bãi triều, bản thân thì khoác chặt đại bào, rảo bước hồi cung. Gió bắc mang theo tuyết lạnh táp vào người, phủ lên vai nàng một tầng sương giá. Đợi đến lúc Chung Ly Nhiên về tới Thần Cung, đèn đuốc quanh điện đã thắp lên mờ ảo, hắt bóng người chập chờn trên vách.
Cố Tư Nguyên vẫn còn cuộn tròn trong chăn ấm nệm êm, ngủ đến say sưa, nửa điểm cũng không muốn dậy. Chung Ly Nhiên nghe thị nhân bẩm báo, không khỏi thở dài một tiếng, nàng cởi bỏ đại bào, thay một đôi giày đầu hổ ấm áp, bấy giờ mới thong thả đi tới bên giường.
Trong phòng ánh đèn hiu hắt, khiến mọi vật đều trở nên mông lung. Chung Ly Nhiên ngồi xuống cạnh giường, nhìn khối nhỏ nhô lên trong chăn, thò tay vào trong chăn ấm, khẽ bóp nhẹ chiếc cổ thon dài ấm áp của Cố Tư Nguyên.
"Tư Tư, dậy thôi, bên ngoài tuyết rơi rồi kìa." Giọng Chung Ly Nhiên rất nhẹ, tựa như đang dỗ dành đứa nhỏ, vô cùng kiên nhẫn.
Cái lạnh đột ngột ập đến khiến Cố Tư Nguyên khẽ rùng mình, nàng vùi sâu mặt vào trong chăn, càng thêm rúc vào trong, thầm lặng bày tỏ sự kháng cự. Chung Ly Nhiên thấy thế, một tay x** n*n chiếc cổ ấm áp của nàng, tay kia dứt khoát vén chăn ra, ngậm cười nói: "Nàng cũng phải dậy dùng bữa chứ, Trẫm đã hạ triều rồi đây này."
Một luồng khí lạnh ùa vào mặt khiến Cố Tư Nguyên thanh tỉnh đôi chút. Nàng lờ mờ mở mắt, đôi đồng tử híp lại thành một đường chỉ, mơ màng nhìn người bên cạnh: "Bệ hạ..."
Mấy lọn tóc đen nhánh rủ trên gò má, càng tôn lên làn da trắng ngần, dáng vẻ nhu nhược khiến người ta muốn che chở. Chung Ly Nhiên cúi người, ngón cái lướt qua môi nàng, khẽ giọng nói: "Dậy thôi, sắp tới giờ Ngọ rồi."
Cảm nhận được hơi lạnh nơi cánh môi, Cố Tư Nguyên liếc Chung Ly Nhiên một cái, rồi lại xoay người vùi đầu vào chăn, lầm bầm: "Không dậy."
Chung Ly Nhiên dở khóc dở cười, định kéo nàng ra, Cố Tư Nguyên liền vùng vẫy, run lẩy bẩy đáp: "Trời lạnh quá đi." Nàng vừa nói vừa quấn chặt chăn lên người, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Vả lại ta cũng chẳng có công vụ gì phải xử lý, dậy sớm làm gì chứ?"
Lời này khiến Chung Ly Nhiên nghẹn họng. Nàng nhìn Cố Tư Nguyên đang tự ý bò ngược vào chăn, bèn giơ tay cách một lớp chăn dày, đánh một cái rõ đau vào mông nàng, nghiêm giọng: "Đừng ngủ nữa, dậy dùng bữa!"
Thật là hung dữ quá đi mà, Cố Tư Nguyên chẳng buồn để ý tới Chung Ly Nhiên, trùm kín chăn ngủ tiếp. Chung Ly Nhiên thấy nàng ngủ đến hồ đồ, trong lòng thầm nghĩ Hoàng hậu của mình thật là lười biếng quá đi.
Chung Ly Nhiên có chút bất lực, đành cởi bỏ ngoại bào, nhẹ chân nhẹ tay leo lên giường, vén một góc chăn rồi áp sát vào cơ thể Cố Tư Nguyên.
Một luồng hơi lạnh ập đến, Cố Tư Nguyên xoay người, vòng tay ôm chặt lấy Chung Ly Nhiên vào lòng, nhẹ nhàng sưởi ấm tay chân cho nàng ấy, thủ thỉ: "Bệ hạ cũng cùng ta ngủ thêm một giấc đi."
Chung Ly Nhiên được nàng sưởi ấm đến mức chẳng còn chút khí giận nào, đành gật đầu, cùng nàng chìm vào giấc ngủ.