Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 51

Mùa đông dài đằng đẵng rốt cuộc cũng qua đi, nhường chỗ cho sắc xuân tươi đẹp. Chẳng rõ vì cớ gì, mưa tiết xuân năm nay tại Sở quốc lại dồi dào đến lạ. Kể từ sau kinh trập, mưa bão triền miên ròng rã hơn một tháng trời, chưa từng ngơi nghỉ.

Mây sấm vần vũ trên đỉnh hoàng cung, nhuộm sắc ban ngày âm trầm tựa đêm trường. Lôi đình rạch xé không trung, mưa xối xả như trút nước xuống, tiếng động ầm ì không dứt. Cố Tư Nguyên thắp một ngọn đèn ngồi bên song cửa, tay cầm cuốn sách nhưng ánh mắt lại hướng về phía xa xăm. Chỉ thấy nơi hành lang u tối, trăm hoa đua nở rực rỡ nay lại bị mưa gió vùi dập đến tan tác điêu linh, cánh hoa rơi rụng đầy mặt đất.

Bốn bề một màu xám xịt, duy chỉ có sắc hồng trắng của đám tàn hoa trong viện là còn chút rực rỡ, nhưng chung quy vẫn phải ngã rạp trong làn mưa sũng nước, để lại một mảnh hỗn độn, hoang tàn.

Những ngày mưa thế này, vốn dĩ Cố Tư Nguyên rất đỗi yêu thích. Thế nhưng mùa lũ chưa tới mà lượng mưa khắp đất nước đã lớn đến vậy, hai dòng Lương Thủy và Thương Lãng Giang chạy dọc đại bộ phận cương thổ Sở quốc không thể dung chứa thêm, dẫn đến tình trạng nước biển tràn ngược tại cửa biển, đê điều ở một số thành trì địa thế thấp đã bắt đầu có dấu hiệu lung lay.

Mặc dù hai bờ Lương Thủy hàng năm đều thực hiện nhiều biện pháp phòng lụt để đón mùa lũ, nhưng đối diện với lượng mưa kinh người này, những nơi như Uyển Châu đều không khỏi thúc thủ vô sách. Chỉ hai ngày trước, mắt thấy đê bao Lương Thủy tại châu phủ Uyển Châu sắp không trụ vững trước dòng nước xiết, Uyển Vương Chung Ly Việt lại vượt mặt Thứ sử, hạ một đạo chỉ lệnh xả lũ.

Cửa xả nằm ở một trấn nhỏ hẻo lánh thượng nguồn châu phủ, dân cư nơi đó chưa đầy mười vạn người, so với châu phủ tập trung hàng triệu người thì chẳng khác nào ánh sao mờ nhạt bên cạnh vầng trăng sáng, không đáng để tâm.

Những năm trước khi có lũ lớn, Uyển Châu cũng hạ lệnh xả lũ, song trước đó đều sẽ thông cáo cho dân cư vùng ấy. Kể từ khi Chung Ly Việt tới đất phong, mọi chính lệnh đều trái ngược với Thứ sử. Lần xả lũ này vốn chưa tới mức giới hạn của đê điều châu phủ, nhưng Uyển Vương lại tự tiện xả sớm, khiến bách tính không kịp di tản bị nước lũ nhấn chìm, tổn thất vô cùng thảm trọng.

Thứ sử nhẫn nhịn không nổi, liền vội vã dâng tấu chương tố cáo hành vi của Uyển Vương lên triều đình.

Hoàng đế những ngày này luôn lo âu vì tin tức lũ lụt truyền về từ khắp nơi, lo đến mức khoé miệng nổi mụn nước. Nay Uyển Vương lại gây ra một chuyện nông nổi như thế, suýt chút nữa đã khiến Chung Ly Nhiên tức chết.

Uyển Châu náo loạn một trận, triều đình lại phải xuất kho bạc cứu tế, Hoàng đế phẫn nộ phát thiếp cho Uyển Vương, yêu cầu hắn tự bỏ tư khố để bù đắp cho dân chúng.

Bởi vậy, thời gian này Hoàng đế đều bận rộn vì việc ấy, không còn tâm trí đâu để tâm đến Cố Tư Nguyên. Chung Ly Nhiên mỗi sáng sớm đều tới Điện Triều Huy, bữa trưa cũng dùng ngay tại sảnh nghị chính cùng các đại thần, mãi đến tận đêm khuya mới trở về.

Cố Tư Nguyên xót xa cho nỗi nhọc nhằn của Chung Ly Nhiên, song cũng chẳng thể giúp được gì nhiều, chỉ đành tìm lại những cuốn sách cũ, hạ bút viết một bài sách lược về trị thủy.

Mưa ngoài cửa sổ lúc tạnh lúc rơi, hồi lâu sau, bầu trời rốt cuộc mới tối hẳn. Cố Tư Nguyên đã sớm tắm gội xong xuôi, nàng mặc trung y, khoác thêm chiếc áo ngoài, mái tóc dài xõa tung, ngồi bên cửa sổ đọc sách. Nàng cảm thấy mình dường như đã đợi rất lâu, cuối cùng mới nghe thấy tiếng bước chân của Chung Ly Nhiên.

Vừa thấy Chung Ly Nhiên vào điện, Cố Tư Nguyên liền hạ cuốn sách xuống, vội bước ra ngoài bình phong đón tiếp. Vừa vòng qua bình phong, nàng liền thấy Chung Ly Nhiên đang tháo giày, bèn nhẹ giọng hỏi: "Bệ hạ đói bụng chưa?" 

"Đói rồi." Chung Ly Nhiên thay đôi giày khác, vội vàng cởi bỏ ngoại bào vương đầy nước mưa, bấy giờ mới như trút được gánh nặng mà đi tới trước mặt Cố Tư Nguyên, dang rộng vòng tay ôm chặt lấy nàng.

"Haizz..." Chung Ly Nhiên thở dài một tiếng, cả thân hình thon dài đều tựa vào người Cố Tư Nguyên, ôm nàng không rời, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Uyển Vương chính là một con heo!"

Câu này Chung Ly Nhiên đã mắng từ hôm qua, mắng tới tận bây giờ vẫn chưa nguôi giận, đủ thấy nàng ấy thất vọng đến mức nào đối với vị Uyển Vương "hận sắt không thành thép" kia.

Cố Tư Nguyên đỡ lấy thân thể nàng ấy, giơ tay vỗ vỗ vai, dịu dàng an ủi: "Được rồi, được rồi, Bệ hạ. Chuyện đã đến nước này, chi bằng đợi mọi việc giải quyết xong xuôi rồi hẵng định tội Uyển Vương cũng chưa muộn."

"Chẳng phải người nói đói rồi sao? Đi dùng bữa trước đã." Nàng vừa nói vừa ôm lấy Chung Ly Nhiên, cẩn trọng lùi bước về phía sau.

Chung Ly Nhiên theo nàng vào nội điện, lệnh cho thị nhân bày thiện, hai người cùng nhau dùng bữa tối.

Sau bữa tối, Chung Ly Nhiên một mình đi tắm gội. Khi từ phòng tắm bước ra, Chung Ly Nhiên để mái tóc dài sũng nước ngồi trên sập nhỏ, mặc cho thị nhân hầu hạ lau khô tóc.

Cố Tư Nguyên thấy vậy liền tiếp lấy công việc từ tay thị nhân, tự mình lau tóc cho Chung Ly Nhiên. Dù cho thân thể có trẻ trung đến đâu, sau nhiều ngày lao lực liên tục cũng khó lòng trụ vững. Đến khi Cố Tư Nguyên vuốt thẳng mái tóc đen của Chung Ly Nhiên, nàng ấy đã cuộn mình bên sập nhỏ mà mơ màng sắp ngủ. 

Tóc Chung Ly Nhiên vẫn chưa khô hẳn, Cố Tư Nguyên để nàng ấy gối đầu lên đùi mình, cầm chiếc quạt hương bồ quạt nhẹ, ý đồ dùng gió làm khô tóc.

Mái tóc đen của Chung Ly Nhiên dài mượt, xõa tung trên lưng. Cố Tư Nguyên vừa quạt vừa ướm chừng độ dài của tóc, khẽ nói: "Tóc của Bệ hạ dài thêm không ít rồi, đợi qua thời gian này, hãy gọi Từ Đãi Chiếu vào cung sửa sang lại tóc mai một chút nhé."

Chung Ly Nhiên gật đầu, xoay người trên sập nhỏ, chợt mở mắt ngước nhìn Cố Tư Nguyên, giọng đầy ưu tư: "Tư Tư à..."

Cố Tư Nguyên rũ mắt nhìn nàng ấy, ánh mắt vô cùng dịu dàng: "Bệ hạ có chuyện gì sao?"

Chung Ly Nhiên thở dài một tiếng dài thượt, tiếp lời: "Tình hình hai bên bờ Lương Thủy, đặc biệt là vùng trung bộ Uyển Châu và hạ lưu Trung Châu, thực sự không mấy lạc quan."

"Mấy ngày trước hoàng cô cô đã thay Trẫm đi tuần du hai bên bờ, tấu rằng nhất định phải xả lũ mới được. Uyển Châu năm nay đã xả một nơi trước rồi, không tiện tiếp tục dày vò bách tính ở đó nữa, chỉ đành mở cửa đê khác tại Trung Châu và Nguyên Châu."

Giọng điệu của Chung Ly Nhiên nghe ra vô cùng mệt mỏi, bấm đốt ngón tay khẽ lẩm bẩm: "Trấn Vĩnh Hòa, trấn Thái Bình, trấn Tề An..." Chung Ly Nhiên đọc liền một mạch sáu bảy địa danh, rồi lại thở dài: "Những nơi này đều phải mở cửa đê..."

"Tổng cộng hơn bốn mươi vạn người!"

"Cửa đê vừa mở, bốn mươi vạn dân này e là mùa màng năm nay... Không, có lẽ là năm năm, thậm chí là mười năm tới đều trôi theo dòng nước."

Chung Ly Nhiên trong lòng không dễ chịu, Cố Tư Nguyên nhìn thấy khóe mắt nàng ấy hơi đỏ và làn nước lấp lánh trong đôi đồng tử, trái tim cũng thắt lại. Chung Ly Nhiên giơ tay, kéo bàn tay Cố Tư Nguyên che lên mắt mình, thầm thì: "Trong lòng Trẫm khó chịu quá."  

"Trẫm phân biệt được nặng nhẹ, nhưng Trẫm vẫn thấy khổ sở."

"Đây là thiên tai, Trẫm có sốt ruột đến đâu cũng lực bất tòng tâm. Giữa hai cái hại chọn cái nhẹ hơn, tuy rằng phải làm vậy, nhưng Trẫm thật sự không đành lòng. Hơn bốn mươi vạn bách tính kia, chắc hẳn là sẽ căm hận Trẫm thấu xương."

Lòng bàn tay hơi ẩm ướt, đôi tay Cố Tư Nguyên khẽ run lên, nàng cũng vì đối phương mà đỏ hoe mắt. Nàng cúi người ôm Chung Ly Nhiên vào lòng, trầm giọng an ủi: "Bệ hạ, người đã tận lực rồi... Bệ hạ..."

"Đó là cách tốt nhất rồi, Bệ hạ của ta."

Trời muốn mưa, vốn là chuyện chẳng thể ngăn cản. Trận mưa triền miên không dứt này đã khuấy động sự yên bình bấy lâu nay của Sở quốc. Đã gần ba mươi năm qua Sở quốc chưa từng xảy ra nạn lụt lớn đến thế, lại đúng lúc xảy ra vào thời kỳ Chung Ly Nhiên tại vị, thực sự khiến nàng sầu đến bạc đầu.

Sau hơn mười ngày mưa bão liên tiếp, dòng Lương Thủy vốn có lòng sông rất cao chung quy cũng không thể chứa thêm nước, thấp thoáng thế vỡ đê. Chung Ly Hồi, người thay Hoàng đế tuần du hai bờ, cuối cùng vẫn quyết định dùng hỏa dược phá đê xả lũ, để bảo vệ Đế đô nằm ở hạ lưu Lương Thủy.

Chiều ngày hôm ấy, mây đen như chì bao phủ trên bầu trời trấn Bình An ở phía bắc Nguyên Châu. Chung Ly Hồi khoác áo tơi, cùng với thị vệ trú đóng tại đây đứng canh bên bờ Lương Thủy sóng cuộn ngợp trời.

Gió lạnh tạt mưa phùn vào lớp áo tơi, hòa cùng tiếng nước sông gầm thét vang vọng bên tai. Gương mặt bà ẩn dưới vành nón lá, âm trầm ngắm nhìn đống hỏa dược đã được đặt sẵn cách đó không xa, lặng lẽ kéo căng một cánh cung.

Thị vệ bên cạnh trao vào tay bà một mũi tên đã đốt lửa. Giữa tiếng gió gầm rít điên cuồng, Chung Ly Hồi đón lấy mũi tên từ tay thị vệ, kéo căng dây cung, nhắm thẳng về phía hỏa dược đằng xa mà bắn tới.

Mũi tên mang theo hỏa xà xé toạc màn mưa, trong chớp mắt đã hạ xuống bãi hỏa dược. Chỉ nghe một tiếng "hưu" sắc lẹm, tiếp sau đó là một tiếng nổ kinh thiên động địa.

"Đoàng" một tiếng, đê bao rạn nứt, dòng hồng thủy đục ngầu cuộn trào sóng trắng, tranh nhau chen lấn đổ xô ra từ cửa xả. Miệng đê nứt toác từng tấc một, lan nhanh về phía chân Chung Ly Hồi.

Chung Ly Hồi sắc mặt đại biến, gào lớn về bốn phía: "Mau chạy đi!"

Lời vừa dứt, nước lũ tựa ác quỷ hung hãn trào dâng về phía họ, đuổi theo những bóng hình đang tháo chạy, tựa như một con quái vật khổng lồ nuốt chửng tất cả.

Chung Ly Hồi cùng toàn bộ thị vệ trên bờ đều mất tích giữa dòng nước xiết.

Những người có mặt tại hiện trường vụ nổ đê khẳng định rằng, do Vân Trung Vương ước tính sai lượng hỏa dược, khiến cửa xả mở quá rộng, kéo theo cả nơi bà đang đứng cũng bị chấn động mà sụp đổ.

Vì cửa xả mở rộng, nước lũ như vạn mã phi đằng, một hơi nhấn chìm bốn năm trấn nhỏ lân cận, khiến một trọng thành ở phía bắc Nguyên Châu phải gánh chịu thảm họa lũ lụt kinh hoàng. Theo đó, toàn bộ kế hoạch xả lũ cứu nạn do Bộ Công định ra hoàn toàn tan thành mây khói, uy tín của triều đình tổn hại nghiêm trọng.

Vân Trung Vương đột ngột mất tích, Chung Ly Nhiên lo lắng khôn cùng, vội vàng phái người đi tìm kiếm.

Hoàng đế hạ chỉ: "Sống phải thấy người, chết phải thấy xác". Quân lính trú đóng tại Nguyên Châu một mặt ra sức tìm người, một mặt nỗ lực cứu tế bách tính.

Hàng loạt biến cố dồn dập khiến Chung Ly Nhiên không thể gánh vác nổi. Vị đế vương trẻ tuổi ấy khi nhận được hung tin về hoàng cô cô từ bên ngoài truyền về, chỉ trong một đêm tóc đã bạc trắng.

Trọng thành biên cảnh Nguyên Châu có trăm vạn dân chịu nạn, mà ngay lúc dầu sôi lửa bỏng này nàng lại mất đi vị hoàng cô cô mà bấy lâu nay vẫn hằng dựa dẫm, thật đúng là sứt đầu mẻ trán.

Cố Tư Nguyên thấy vậy cũng không còn tâm trí đâu mà an nhàn nữa. Kể từ khi tin Chung Ly Hồi mất tích truyền về Nguyên Châu, nàng luôn kề cận bên cạnh Chung Ly Nhiên, không rời nửa bước, cùng nàng ấy túc trực tại Điện Triều Huy.

Cũng may nhờ có Cố Tư Nguyên luôn ở bên bầu bạn, Chung Ly Nhiên mới gượng dậy được, cùng các trọng thần trong triều xử lý việc cứu tế thiên tai.

Thế nhưng họa vô đơn chí, đúng bảy ngày sau khi Chung Ly Hồi mất tích, khi mưa bão dần ngớt, từ Uyển Châu đột ngột truyền về tin dữ: Uyển Vương cùng Thứ sử Uyển Châu đã mượn danh nghĩa "thanh quân trắc" (diệt trừ gian thần cạnh vua) để dấy binh tạo phản.

Chung Ly Nhiên đang ở thành Nguyên Châu, nghe thấy tin này liền đem mọi chuyện suy xét kỹ càng một hồi, chợt bừng tỉnh nhận ra, kể từ lúc Uyển Châu nổ đê xả lũ, tất cả đều là một cái bẫy liên hoàn.

Không, có lẽ ngay từ khi trận mưa đầu tiên của năm nay bắt đầu rơi, dã tâm của Uyển Vương đã nhen nhóm sinh trưởng rồi.

Chung Ly Nhiên càng nghĩ càng phẫn uất, nhất là khi nghe thấy những lời đồn đại mà Uyển Vương phát tán trong dân gian, hận không thể tóm lấy hắn tới trước mặt mà đánh cho một trận tơi bời.

Thế nhưng Uyển Vương khởi binh quá nhanh, thừa dịp trú quân tại Nguyên Châu còn đang bận rộn cứu trợ bách tính, chưa đầy hai ngày hắn đã đánh tới chân thành Nguyên Châu, bao vây toàn bộ hoàng thành, khiến Chung Ly Nhiên triệt để rơi vào cảnh "ba ba trong rổ", không lối thoát thân.