Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 50

Cố Tư Nguyên ngồi trên đùi Chung Ly Nhiên, một tay vòng qua cổ nàng ấy, kéo nụ hôn giữa hai người thêm phần sâu sắc. Hơi thở dần trở nên gấp gáp, nụ hôn nóng bỏng của thiếu nữ khiến nàng càng lúc càng khó lòng chống đỡ. Nàng đành đưa tay đẩy vai Chung Ly Nhiên, trong lúc nụ hôn ngày càng siết chặt chỉ có thể khẽ rên, nhẹ nhàng đấm Chung Ly Nhiên mấy cái.

Qua một hồi lâu, Chung Ly Nhiên mới buông nàng ra. Cố Tư Nguyên như mất hết khí lực, tựa vào vai Chung Ly Nhiên, th* d*c từng hồi. Chung Ly Nhiên đưa tay đẩy nàng ra, chăm chú nhìn đôi môi ướt át lấp lánh của đối phương, ánh mắt mang ý cười, dùng ngón cái ấn lên môi nàng.

Đầu ngón tay mềm mại v**t v* đôi môi còn đọng nước, Chung Ly Nhiên cười nói: "Cố Tư Nguyên, nàng thật là vô dụng." Chỉ là một nụ hôn thôi, mà đã thở thành ra thế này.

Cố Tư Nguyên liếc Chung Ly Nhiên một cái, hé miệng cắn nhẹ môi dưới của nàng ấy, giọng mơ hồ không rõ: "Là Bệ hạ quá mức hấp tấp."

Nụ hôn của nàng rất nhẹ, hơi thở dịu dàng như có như không vương trên môi đối phương. Chung Ly Nhiên ôm lấy nàng, ngã xuống chiếc giường nhỏ, giữ lấy eo nàng để nàng áp lên người mình.

Cố Tư Nguyên ngồi trên bụng Chung Ly Nhiên, rải những nụ hôn vụn vặt lên mặt, lên trán nàng ấy. Chung Ly Nhiên siết eo nàng, đưa tay tháo dây buộc áo choàng của nàng, vừa né tránh những nụ hôn vừa mỉm cười nói: "Hoàng hậu, nơi này không tiện."

Động tác của Cố Tư Nguyên thoáng chốc khựng lại, nàng nằm sấp trên người Chung Ly Nhiên, cúi mắt nhìn nàng ấy. Chung Ly Nhiên liền ngồi dậy, ôm nàng vào lòng, ra lệnh: "Ôm chặt Trẫm, Trẫm đưa nàng qua đó." 

Cố Tư Nguyên kẹp chặt eo Chung Ly Nhiên, được nàng ấy nâng đỡ mà bước về phía giường. Chẳng bao lâu sau, hai người đã ngã xuống long sàng, màn trướng cũng buông xuống.

Ánh sáng xung quanh dần tối lại. Cố Tư Nguyên ngồi trên người Chung Ly Nhiên, đưa tay cởi áo choàng trên người nàng ấy, rồi chậm rãi tháo bỏ ngoại y. Chung Ly Nhiên hỏi: "Cố Tư Nguyên, nàng định giữa ban ngày tuyên dâm sao?"

Cố Tư Nguyên không đáp, thầm nghĩ ngày thường Chung Ly Nhiên cũng đâu có ít làm.

Ngay khi nàng vừa cởi xong ngoại bào của Chung Ly Nhiên, lại bị đối phương nắm lấy hai tay, xoay người một cái đã bị đè xuống dưới. Chẳng bao lâu sau, mọi ràng buộc trên người đều được tháo bỏ, hai thân thể ấm nóng không còn ngăn cách mà ôm chặt lấy nhau.

Đợi khi mây tan mưa tạnh, bên ngoài điện trời đã hoàn toàn tối đen. Thị nhân thắp sáng từng ngọn đèn trong điện, màn trướng được vén lên, Chung Ly Nhiên quấn chăn nằm sấp trên gối mềm.

Cố Tư Nguyên nằm phía sau Chung Ly Nhiên, chống tay nâng người, nửa nằm đè lên lưng Chung Ly Nhiên. Tóc nàng buông xuống cánh tay trắng nõn của đối phương, rồi hờ hững đưa tay, đầu ngón tay trắng mịn lướt qua làn da mềm mại, để lại một vệt đỏ nhạt. 

Chung Ly Nhiên ôm chiếc gối mềm, vùi mặt xuống, giọng mơ hồ: "Lạnh..."

Cố Tư Nguyên liền cúi người, cả thân thể áp lên lưng nàng ấy, ghé sát bên tai thì thầm: "Bệ hạ..."

Nàng gọi một tiếng, Chung Ly Nhiên đáp một tiếng. Cố Tư Nguyên vui vẻ, lại dè dặt gọi: "Mạch Mạch..."

Lúc này Chung Ly Nhiên mới có phản ứng, xoay người ôm nàng vào lòng, ngón tay dài luồn qua mái tóc xõa của nàng, ngẩng đầu nhìn nàng với vẻ mệt mỏi: "Sao vậy? Đói rồi à? Nếu đói thì gọi người dọn thiện đi."

Cố Tư Nguyên lắc đầu, ánh mắt rơi lên bả vai có vết sẹo của nàng ấy, cúi xuống khẽ hôn. Chung Ly Nhiên uể oải, kéo chăn phủ kín hai người, ôm nàng vào lòng, khẽ nói: "Nàng lại muốn gây chuyện à?"

Nói rồi, Chung Ly Nhiên đưa tay ép đầu Cố Tư Nguyên xuống, ôm nàng, giọng dịu dàng: "Đừng nghịch nữa, Tư Tư, Trẫm buồn ngủ quá, để Trẫm ngủ một lát."

Cố Tư Nguyên nằm trên người nàng ấy, chẳng bao lâu đã nghe thấy hơi thở của Chung Ly Nhiên dần trở nên đều đặn. Nàng do dự một lát, khẽ gọi: "Mạch Mạch..."

Nhưng không có ai đáp lại, Mạch Mạch đã ngủ rồi.

Cố Tư Nguyên áp sát thân thể ấm áp của nàng ấy, bỗng thấy hơi lạnh len qua khe chăn. Nàng liền xoay người, nằm cạnh Chung Ly Nhiên, lại đưa tay ôm nàng ấy vào lòng.

Chung Ly Nhiên đã ngủ say, thần sắc vô cùng trầm tĩnh. Cố Tư Nguyên nhìn gương mặt lúc ngủ của nàng ấy, đưa tay phác họa từng đường nét. Đầu ngón tay mềm mại lướt qua khóe môi, sắc môi hồng nhạt như hoa anh đào nở rộ ngày xuân. Nàng nhìn một lúc, rồi cúi xuống đặt lên môi nàng ấy một nụ hôn.

Hôn một cái, lại lùi ra một chút, chăm chú nhìn thật lâu, rồi lại hôn thêm một cái nữa. Hết lần này đến lần khác, Cố Tư Nguyên cẩn thận ôm chặt người trong lòng, đầy yêu thương mà hôn nàng ấy, như thể hôn mãi vẫn không đủ.

Dường như nàng cũng rơi vào cùng một cảnh ngộ với Chung Ly Nhiên, lại cam tâm tình nguyện đắm chìm trong đó.

Qua khoảng một canh giờ, Cố Tư Nguyên cảm thấy đói, bèn lay Chung Ly Nhiên vẫn còn trong mộng tỉnh dậy. Chung Ly Nhiên mơ màng tỉnh lại, được nàng ôm trong lòng, cảm nhận hơi lạnh từ vai truyền đến, liền không ngừng rúc vào lòng Cố Tư Nguyên.

Cố Tư Nguyên vừa ôm nàng ấy, vừa giúp nàng ấy mặc y phục, khẽ nói: "Bệ hạ, nên dậy rồi, dùng bữa tối xong hãy ngủ tiếp."

Chung Ly Nhiên vẫn còn mơ màng, vùi trong lòng nàng lẩm bẩm: "Trẫm không đói... Trẫm buồn ngủ..."

Ngủ đến mê mệt, Chung Ly Nhiên hoàn toàn quên hết mọi lễ nghi, tự chủ. Cố Tư Nguyên nửa dỗ dành nửa lừa gạt, dụ dỗ nàng ấy đứng dậy, lại sai người mang nước đến, rửa mặt cho nàng ấy, lúc này Hoàng đế mới tỉnh táo phần nào.

Chung Ly Nhiên miễn cưỡng tỉnh ngủ, cùng Cố Tư Nguyên ngồi trước bàn dùng bữa. Hai người ngồi kề vai, Chung Ly Nhiên vừa gắp thức ăn cho đối phương vừa oán trách: "Sao nàng lại để Trẫm ngủ mất vậy?"

Chung Ly Nhiên lải nhải không ngừng, trách Cố Tư Nguyên không ngăn nàng ấy, để nàng ấy ngủ lâu đến thế, làm lỡ cả việc đọc sách. Cố Tư Nguyên nghe Chung Ly Nhiên đổi trắng thay đen cũng không giận, chỉ liên tiếp đáp "vâng, vâng, vâng". Thấy nàng dễ nói chuyện như vậy, Chung Ly Nhiên cũng ngượng ngùng, không tiện đổ lỗi thêm nữa.

Chung Ly Nhiên khẽ ho một tiếng, ghé sát tai Cố Tư Nguyên thì thầm: "Sao dạo này lần nào cũng là Trẫm mệt mỏi như vậy, còn nàng lại như chẳng hề hấn gì. Cố Tư Nguyên, nàng có phải là nữ yêu chuyên hút tinh khí của Trẫm không?"

Cố Tư Nguyên không nhịn được bật cười: "Bệ hạ nói gì vậy?"

Chung Ly Nhiên lại nói như thật, gắp một miếng gà cung bảo đút cho nàng, nghiêm túc nói: "Trẫm đâu có nói bậy. Năm ngoái chẳng phải ở chỗ nàng có xem một quyển thoại bản sao? Trong đó có nói về một nữ yêu do hoa hóa thành, chuyên hút tinh khí con người. Cố Tư Nguyên, nếu nàng là yêu tinh, thì chính là loại đó."

"Ngày nào cũng quấn lấy Trẫm, khiến Trẫm càng lúc càng uể oải."

Hoàng đế khi không mặc triều phục thì trông hết sức non nớt, thanh tú, tựa một thiếu nữ dung mạo ôn hòa. Nét mặt dịu dàng, lại đang độ xuân thì rực rỡ, Cố Tư Nguyên vô cùng yêu thích dáng vẻ như nụ hoa sắp nở ấy của Chung Ly Nhiên, vì thế không khỏi liếc nhìn thêm mấy lần.

Nghe Chung Ly Nhiên nói vậy, nàng không nhịn được cười: "Nếu ta thật là yêu tinh, Bệ hạ sẽ đối đãi với ta thế nào?"

Chung Ly Nhiên dường như suy nghĩ thật nghiêm túc, rồi mỉm cười đáp: "Nếu nàng là yêu tinh, Trẫm sẽ ngày ngày nhốt nàng trong Thần Cung, không cho nàng ra ngoài hại người khác." Nói rồi, Chung Ly Nhiên ra hiệu cho Cố Tư Nguyên há miệng, lại đút cho nàng một miếng.

Cố Tư Nguyên nhai chậm rãi, cuối cùng nở nụ cười, một lúc sau mới nói: "Ý của Bệ hạ là, chỉ cho phép ta hại một mình người thôi sao? Vậy Tư mệnh của Giám Thiên Ti hẳn sẽ đến bắt ta chứ?"

Chung Ly Nhiên phối hợp hết sức, vội đáp: "Đâu cần Tư mệnh của Giám Thiên Ti, Trẫm sẽ đích thân thu phục nàng."

"Thu phục thế nào?" Cố Tư Nguyên nghiêng đầu, ánh mắt thoáng mang theo mong đợi nhìn Chung Ly Nhiên.

Chung Ly Nhiên không trả lời, chỉ đút cho nàng thêm một miếng, giả vờ hung dữ: "Lo ăn cơm của nàng trước đi."

Hai người dùng xong bữa tối, cùng đến phòng tắm tắm rửa. Đợi khi tắm rửa xong lên giường, Cố Tư Nguyên mới biết Hoàng đế "thu phục" nàng ra sao.

Ban đầu là Cố Tư Nguyên nghịch ngợm trước. Khi Chung Ly Nhiên cầm sách ngồi đầu giường ôn bài, nàng rảnh rỗi liền bò lên vai nàng ấy, chọc tới chọc lui. Mới trêu ghẹo được hai ba lần, Chung Ly Nhiên đã mất hứng đọc sách, bèn dùng một tay nắm cổ tay nàng, đè xuống dưới thân, tay kia cù nhẹ bên eo nàng. 

Cố Tư Nguyên bị ép dưới người Chung Ly Nhiên, bị chọc đến cười không ngừng. Cảm giác nhột ở eo khiến nàng cười đến ch** n**c mắt, vừa giãy giụa vừa cầu xin: "Ta sai rồi, ta sai rồi!"

Chung Ly Nhiên lại càng nghịch, giữ chặt hai tay nàng ép lên trên đầu, cả người đè lên thân thể đang vùng vẫy, không ngừng cù lét nàng.

Cố Tư Nguyên nhột đến khắp nơi né tránh, co ro dưới thân Chung Ly Nhiên run rẩy, đáng thương cầu xin: "Bệ hạ... Bệ hạ tha cho ta đi..."

Chung Ly Nhiên liền hỏi nàng còn dám vô lễ như vậy nữa không. Khóe mắt Cố Tư Nguyên ngấn lệ, thần sắc ngoan ngoãn khác thường, đáp rằng không dám.

Thấy Chung Ly Nhiên lại định động thủ, nữ nhân không chút sĩ diện kia rưng rưng cầu xin, luôn miệng nói: "Bệ hạ tốt, tha cho ta đi, tha cho tiểu thần đi..."

Nàng cười đến không thở nổi, bị ép dưới thân Chung Ly Nhiên, giọng mềm mại nũng nịu nói mình nhột, giống hệt một thiếu nữ mới lớn khiến người ta thương xót.

Chung Ly Nhiên đè trên người nàng, một tay khống chế nàng, trong thoáng chốc lại có chút thất thần. Cố Tư Nguyên như vậy, đâu còn giống một tỷ tỷ lớn tuổi hơn nàng, rõ ràng là một tiểu Hoàng hậu còn non trẻ hơn cả nàng.

Có lẽ chính khoảnh khắc này, Chung Ly Nhiên chợt cảm nhận được vị ngọt của tân hôn, khiến nàng cảm thấy hai người chẳng qua mới thành thân hơn một tháng mà thôi.

Thế là Hoàng đế cúi người xuống, áp trên thân Cố Tư Nguyên, khẽ hỏi: "Cố Tư Nguyên, còn dám mạo phạm Trẫm nữa không?"

Cố Tư Nguyên tưởng nàng ấy còn muốn làm thêm lần nữa, vội lắc đầu, co mình lại ngoan ngoãn nói: "Không dám nữa, Bệ hạ... ta bảo đảm không có lần sau."

Ngay cả dáng vẻ không tiền đồ như vậy, Chung Ly Nhiên cũng vô cùng yêu thích. Chung Ly Nhiên cúi xuống, đặt nụ hôn lên cổ Cố Tư Nguyên.

Hơi thở ấm nóng phả bên tai, khiến toàn thân Cố Tư Nguyên ửng đỏ. Nàng siết chặt tấm chăn dưới thân, cùng Chung Ly Nhiên cuộn trong lớp chăn dày, mồ hôi dần thấm ra. Trong không khí ẩm nóng, đầu óc nàng như mơ hồ, ôm lấy vai người trên thân, mơ màng gọi: "Bệ hạ..."

Dường như qua rất lâu, trong cơn mê man lóe lên một tia sáng, thân thể Cố Tư Nguyên khẽ run theo kh*** c*m tột cùng. Nàng như bay lên tận tầng mây, lại nhẹ nhàng rơi xuống đám mây mềm mại, rơi vào một vòng tay ấm áp.

Hơi thở rối loạn dần trở lại bình ổn. Cố Tư Nguyên ướt đẫm được Chung Ly Nhiên ôm lấy, mơ hồ nghe nàng ấy thì thầm bên tai: "Tư Tư, gọi Mạch Mạch."

Cố Tư Nguyên thuận theo, khẽ gọi: "Mạch Mạch..."

Có lẽ nàng vốn không nên là "Bệ hạ", cũng không phải là đích thứ nữ của Trung Châu vương – Chung Ly Nhiên, mà chỉ là Mạch Mạch trong quãng thiếu niên của nàng, là người duy nhất nàng luôn ghi nhớ.

Là Mạch Mạch của nàng.

*****