Thân là đế vương, Chung Ly Nhiên trước mặt người ngoài vốn dĩ luôn giữ lễ tiết đoan trang. Đợi đến khi nàng phủi sạch vụn tuyết vương trên người Cố Tư Nguyên, thị nhân đi thám thính cũng đã trở về bẩm báo: "Khởi bẩm Bệ hạ, phía trước là viện của Công chúa Cách Nhĩ Thấm, Công chúa đang dẫn theo một đám cung nhân chơi đùa ạ."
Cố Tư Nguyên nghe vậy, đưa tay chỉnh lại vạt áo trước cho Chung Ly Nhiên, khẽ đề nghị: "Sẵn lúc nhàn rỗi, hay là chúng ta cũng qua đó xem thử?"
Nàng đã nói vậy, Chung Ly Nhiên sao nỡ chối từ. Chung Ly Nhiên khẽ gật đầu, lần nữa nắm lấy tay nàng dẫn bước: "Vậy thì qua đó xem sao." Hai người đạt thành nhất trí, dắt tay nhau xuyên qua dãy hành lang cung đình, bước vào trong viện của Cách Nhĩ Thấm.
Bốn năm thị nữ mặc áo màu hạnh vây quanh vị Công chúa tóc vàng mắt biếc, vung những quả cầu tuyết trong tay ném về phía đối phương một cách tùy ý. Cách Nhĩ Thấm mắt nhanh tay lẹ, nghiêng mình né tránh đòn tấn công của thị nữ, cười rạng rỡ nặn một quả cầu tuyết đưa cho thị nữ bên cạnh, bảo nàng ấy thay mình lấy lại thể diện.
Đám người chơi đùa vô cùng tận hứng, tiếng cười thanh thoát vang vọng trên bầu trời của tòa cung điện vắng vẻ. Chung Ly Nhiên theo tiếng cười ấy, dắt tay Cố Tư Nguyên đi qua hành lang dài tới hậu viện, vừa đặt chân vào thì một viên cầu tuyết trắng xóa sượt qua y phục nàng bay tới.
Chung Ly Nhiên vội vươn tay kéo Cố Tư Nguyên ra sau lưng, cả hai cùng lùi lại một bước, viên cầu kia liền đập ngay vào mũi giày của Chung Ly Nhiên.
Cầu tuyết vỡ tan trên mặt đôi ủng vốn đã thấm đẫm sắc tuyết của Hoàng đế, văng tung tóe. Tiếng nô đùa xung quanh sững lại trong chốc lát, chúng thị nữ tứ phía đều cúi mình, đồng thanh hô: "Bệ hạ."
Cách Nhĩ Thấm đứng giữa đám đông, hành lễ với Chung Ly Nhiên, sau đó mỉm cười nói: "Bệ hạ và Hoàng hậu hôm nay sao lại có nhã hứng cùng nhau đến đây thế này? Ta có nên nói một câu là rồng đến nhà tôm không?"
Cách Nhĩ Thấm đến Sở quốc cũng đã hơn nửa năm, đọc qua không ít thư tịch, học cũng không ít thứ, tuy đôi khi lời lẽ còn chút ngây ngô chẳng giống ai, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với trạng thái lạc lõng với Sở cung khi mới đặt chân tới.
Trước đây nàng ta từng ra tay cứu mạng Chung Ly Nhiên, trên bãi săn, nếu không nhờ nàng ta kịp thời ứng cứu, e là nửa cánh tay của Chung Ly Nhiên đã phế bỏ. Nhờ có nàng ta giúp đỡ, Chung Ly Nhiên mới giữ được cánh tay này. Cũng vì lẽ đó, Chung Ly Nhiên vô cùng cảm kích ơn cứu mạng, sau khi rời bãi săn đã ban tặng không ít tạ lễ. Đám cung nhân thấy Hoàng đế thân thiện với Cách Nhĩ Thấm, cũng dần mở lòng, sẵn lòng qua lại nhiều hơn.
Thế nên, hôm nay Chung Ly Nhiên mới thấy được cảnh tượng Cách Nhĩ Thấm cùng vui đùa với thị nhân.
Nhờ ơn cứu mạng, ấn tượng của Chung Ly Nhiên đối với Cách Nhĩ Thấm cũng tốt lên nhiều. Chung Ly Nhiên buông Cố Tư Nguyên trong lòng ra, cười chào Cách Nhĩ Thấm: "Trẫm cùng Hoàng hậu chỉ là tùy ý tản bộ trong cung, nghe thấy nơi này khá náo nhiệt nên mới ghé qua. Đúng rồi, Công chúa cùng bọn họ đang chơi trò gì vậy?"
Vẻ mặt thân thiện hiếm thấy của Chung Ly Nhiên khi đứng cạnh Cách Nhĩ Thấm khiến Cố Tư Nguyên không khỏi liếc nhìn một cái. Cố Tư Nguyên quấn chặt chiếc áo choàng lớn trên người, dời bước lại gần Chung Ly Nhiên, cũng dõi mắt nhìn về phía Cách Nhĩ Thấm.
Cách Nhĩ Thấm thấy cả hai cùng chú ý tới mình, bèn dứt khoát mời mọc: "Nghe các muội muội này nói đây là trò chơi của Sở quốc. Đánh trận giả bằng tuyết, chính là ném cầu tuyết vui đùa thôi, hay là Bệ hạ cũng cùng tham gia?"
Lời này vừa thốt ra, ngược lại đã khơi gợi hồi ức của Chung Ly Nhiên. Trung Châu và Nguyên Châu vốn giống nhau, đều là nơi bốn mùa rõ rệt. Khi mùa đông tới, tuyết dày sẽ phủ kín cả thành Vũ Minh, hơi lạnh nồng đậm bao trùm vạn vật.
Mỗi lúc ấy, Cố Tư Nguyên vốn ít khi ra cửa sẽ rúc trong phòng, canh giữ bên lò sưởi, nửa bước không rời. Chung Ly Nhiên nhớ có một năm tại Cố phủ, cũng vào một ngày tuyết rơi, sau buổi tan học ở gia thục, bảy tám thiếu niên lớn hơn Chung Ly Nhiên ba bốn tuổi vây quanh sân viện Cố gia, bốc tuyết dưới đất ném qua ném lại.
Chung Ly Nhiên lúc nhỏ rất thích sự náo nhiệt ấy, bèn kéo Cố Tư Nguyên từ trong phòng ra, muốn cùng nàng nô đùa giữa trời băng đất tuyết. Nhưng Cố Tư Nguyên hễ chịu lạnh là tinh thần uể oải, rõ ràng là thiếu nữ mười lăm mười sáu xuân xanh, vậy mà lại quấn trong áo choàng lớn run rẩy như một bà lão có tuổi, nửa nhắm mắt lười biếng dỗ dành Chung Ly Nhiên.
Nàng nói thời tiết lạnh quá, chúng ta mau trở về thôi.
Dáng vẻ hờ hững ấy khiến chút hưng phấn trong lòng người đều bị dập tắt. Chung Ly Nhiên chẳng còn cách nào, đành lủi thủi theo sau nàng về phòng. Khi tuổi tác lớn dần rồi vào cung, lại chẳng còn những bạn chơi cùng trang lứa nữa. Vì thế, những trò vui đùa bình thường của thiếu niên Sở quốc, Chung Ly Nhiên trái lại hiếm khi được trải nghiệm.
Nghe Cách Nhĩ Thấm mời mọc như vậy, Chung Ly Nhiên không tránh khỏi chút rung động. Chỉ là Chung Ly Nhiên vốn quen giữ kẽ, sợ thất nghi trước mặt mọi người, bèn khẽ ho một tiếng, định bụng khéo léo từ chối: "Đa tạ ý tốt của Công chúa, chỉ là Trẫm vẫn còn công vụ tại thân..."
Lời Chung Ly Nhiên vừa dứt, Cố Tư Nguyên ở bên cạnh đã ngồi xổm xuống, hốt một nắm tuyết trắng nén chặt trong lòng bàn tay, sau đó bất ngờ ném mạnh vào ngực Chung Ly Nhiên.
Cầu tuyết lỏng lẻo, "bộp" một tiếng vỡ tan trước ngực Chung Ly Nhiên, để lại những vụn tuyết trắng li ti trên lớp áo choàng lớn đen tuyền. Chung Ly Nhiên ngẩn người, sau đó nghiến răng nói: "Hoàng hậu!"
Hoàng hậu chẳng thèm đoái hoài, tiếp tục nặn một nắm tuyết, ném về phía Cách Nhĩ Thấm bên cạnh. Cách Nhĩ Thấm phản ứng nhạy bén, lập tức xoay tay nắm lấy một vốc tuyết tơi, hất về phía Cố Tư Nguyên.
Hiện trường dần trở nên hỗn loạn, dưới bầu trời hoàng hôn, mấy người giẫm lên tuyết trắng, đuổi bắt nhau trong khoảnh sân vắng lặng. Chung Ly Nhiên bị Cố Tư Nguyên kéo vào cuộc, chơi đùa cùng bọn họ.
Rõ ràng đang giữa mùa đông, nhưng vị Hoàng đế thân cường thể kiện lại toát mồ hôi đầm đìa. Đến khi Cố Tư Nguyên mệt lả lui sang một bên, tâm tính thiếu niên trỗi dậy, Hoàng đế vẫn đang giơ cao cầu tuyết trong tay ném về phía Cách Nhĩ Thấm.
Cách Nhĩ Thấm cậy có võ nghệ cao cường, nhét một vốc tuyết vụn vào cổ áo Chung Ly Nhiên. Tuyết tan ra chảy xuống cổ, lạnh đến mức Hoàng đế run lẩy bẩy. Hoàng đế mặc áo choàng lớn nên trông rất cồng kềnh, dứt khoát sai người ngăn Cách Nhĩ Thấm lại, tay cầm cầu tuyết định nhét vào trong lòng Cách Nhĩ Thấm.
Hành vi cường thế này khiến Cách Nhĩ Thấm vô cùng bất mãn. Thấy Hoàng đế lao tới, Cách Nhĩ Thấm tinh quái ngáng chân nàng một cái. Chung Ly Nhiên không cẩn thận, dẫm phải vạt áo choàng lớn của chính mình rồi ngã nhào về phía trước, đè lên người Cách Nhĩ Thấm ngã vật ra nền tuyết.
Mọi người cùng kinh hô, Cố Tư Nguyên đứng bên cạnh nhìn hai bóng hình chồng lên nhau trên tuyết, chỉ thấy trong lòng căng thẳng, vội vàng chạy tới.
Nhưng lại thấy Chung Ly Nhiên ngồi dậy trên tuyết, vội vàng lùi lại mấy bước ngồi bên cạnh Cách Nhĩ Thấm, ra sức phủi sạch tuyết bám trên người. Vừa phủi vừa lầm bầm: "Công chúa thật quá nghịch ngợm, khiến Trẫm cũng phải ngã nhào."
Nghe ngữ khí này, hoàn toàn không có ý tức giận. Cách Nhĩ Thấm bị Chung Ly Nhiên đè làm đệm thịt bên dưới, cậy sức khỏe tốt, bật người đứng dậy trên tuyết, chẳng quản gió tuyết đầy thân mà chìa tay về phía Chung Ly Nhiên: "Là ta không đúng, làm Bệ hạ sợ hãi rồi."
Chung Ly Nhiên thấy nàng ta chìa tay, cầu tuyết đang lén giấu trong tay cũng do dự buông ra, rồi mượn lực tay nàng ta mà cùng đứng dậy. Chung Ly Nhiên vừa đứng lên, Cách Nhĩ Thấm liền nhìn thấy một vệt phấn hồng trên gương mặt trắng nõn của Hoàng đế.
Tựa như một đóa hồng mai nở rộ giữa sắc tuyết mênh mông, nổi bật đến mức khiến Cách Nhĩ Thấm sững sờ trong thoáng chốc. Chỉ trong tích tắc, Cách Nhĩ Thấm giơ tay, chỉ chỉ vào vị trí bên má Chung Ly Nhiên, nhắc nhở: "Bệ hạ, chỗ này vẫn nên lau đi thì hơn."
Chung Ly Nhiên ngẩn ra, giơ tay định quệt lên mặt. Nhưng đúng lúc này, Cố Tư Nguyên đã bước tới, nhìn thấy thứ dính trên mặt Chung Ly Nhiên.
Bước chân Cố Tư Nguyên khẽ khựng lại, nàng đăm đăm nhìn vào sườn mặt của Chung Ly Nhiên, lặng thinh không nói. Chung Ly Nhiên thấy nàng tới, vội chỉ vào má mình, hỏi: "Hoàng hậu, lúc Trẫm ngã xuống có dính phải thứ gì bẩn không?"
Cố Tư Nguyên bước lên trước, nhàn nhạt nói: "Cũng không có gì, chỉ là vô ý dính chút phấn hồng thôi." Nàng vừa nói vừa rút khăn tay ra, lau vài lượt lên má Chung Ly Nhiên.
Động tác của nàng rất nhẹ, song chỉ vài lượt đã khiến gương mặt Chung Ly Nhiên đỏ ửng lên.
Nơi gò má truyền đến cảm giác đau rát, Chung Ly Nhiên chợt nhận ra có điều gì đó không đúng lắm. Chung Ly Nhiên rủ mắt nhìn Cố Tư Nguyên, chỉ cảm thấy vẻ trầm mặc của nàng lúc này có chút đáng sợ. Thế là Chung Ly Nhiên vươn tay, phủi đi những bông tuyết còn vương trên người Cố Tư Nguyên, khẽ ho một tiếng rồi nói: "Nô đùa thế cũng đủ rồi, Trẫm vẫn còn công vụ tại thân, không làm phiền Công chúa thêm nữa. Đa tạ Công chúa đã khoản đãi, Trẫm hôm nay chơi rất tận hứng."
Cách Nhĩ Thấm nhìn bóng dáng hai người sóng vai, trầm ngâm một lát rồi mỉm cười nói: "Vậy xin cung tiễn Bệ hạ và Hoàng hậu."
Nghe Cách Nhĩ Thấm nói vậy, Cố Tư Nguyên đưa tay phủi sạch vụn tuyết bám trên người Chung Ly Nhiên, sau đó chủ động nắm lấy tay nàng ấy, thi lễ với Cách Nhĩ Thấm, khẽ giọng nói: "Cáo từ."
Nói xong, Cố Tư Nguyên dắt tay Chung Ly Nhiên, sải bước về phía Thần Cung.
Suốt dọc đường đi, Chung Ly Nhiên đều lẳng lặng đi sau lưng Cố Tư Nguyên. Chung Ly Nhiên nhìn xuống mái tóc đen tuyền của người phía trước, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ hai bàn tay đang đan vào nhau, khóe môi không tự chủ được mà nở một nụ cười.
Hai người không ai nói với ai câu nào cho đến khi về tới Thần Cung. Vừa bước chân vào nội điện, Chung Ly Nhiên bất thình lình vòng tay ôm lấy vai Cố Tư Nguyên, tay kia luồn xuống dưới khoeo chân, bế thốc nàng lên theo kiểu công chúa.
Cố Tư Nguyên kinh hô một tiếng, Chung Ly Nhiên lảo đảo vài bước mới vững được thân hình, khẽ thì thầm bên tai nàng: "Đừng cử động, Trẫm không dám chắc là sẽ không làm nàng ngã đâu."
Nghe Chung Ly Nhiên nói vậy, Cố Tư Nguyên vội đưa tay ôm chặt lấy cổ Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên ôm ngang người nàng đi tới bên tiểu tháp cạnh giường, đặt nàng ngồi lên đùi mình. Chung Ly Nhiên vòng tay ôm lấy Cố Tư Nguyên trong lòng, ngước mắt nhìn nàng đăm đăm, đôi mắt chứa chan ý cười, hỏi: "Cố Tư Nguyên, nàng đang tức giận sao?"
Cố Tư Nguyên không đáp lời, chỉ nhìn vào mắt Chung Ly Nhiên mà có chút thất thần.
Chung Ly Nhiên thấy thật thú vị, lại hỏi tiếp: "Cố Tư Nguyên, nàng là vì Cách Nhĩ Thấm để lại vệt phấn hồng trên mặt Trẫm mà tức giận, có phải không?"
Cố Tư Nguyên suy nghĩ một lát, rồi cái đầu nhỏ khẽ gật gật.
Đôi mắt Chung Ly Nhiên càng thêm sáng rực, khẽ cười một tiếng, trêu chọc: "Vì sao nàng lại tức giận? Trước đây Cách Nhĩ Thấm còn từng hôn lên mặt Trẫm một cái, cũng chẳng thấy nàng có phản ứng gì lớn. Sao lần này chỉ là vô ý dính chút phấn hồng mà nàng đã nổi giận rồi."
Chung Ly Nhiên đôi khi thật đáng ghét, cứ phải lột bỏ hết lớp phòng bị của người ta ra mới chịu thôi. Cố Tư Nguyên chẳng buồn để tâm tới nàng ấy, chỉ vươn tay lau đi chỗ phấn son còn sót lại trên mặt Chung Ly Nhiên, nhàn nhạt nói: "Bệ hạ thất nghi trước mặt mọi người, có thể mất thể thống."
Chung Ly Nhiên lườm nàng một cái, cười nói: "Rõ ràng là đang ăn giấm, vậy mà còn tìm đủ thứ lý do đường hoàng." Nói xong, Chung Ly Nhiên ngước đầu hôn lên môi Cố Tư Nguyên, thấp giọng nỉ non: "Cố Tư Nguyên, Trẫm hôn nàng rồi, nàng chớ vì người không quan trọng mà tức giận nữa."
Mặc dù dáng vẻ lúc nàng tức giận thực sự khiến Chung Ly Nhiên vô cùng vui sướng.