Chung Ly Nhiên bãi triều, men theo hành lang dài trở về, đập vào mắt nàng đầu tiên chính là hàng người tuyết nhỏ đặt dưới hiên. Nàng nhìn những thứ đồ chơi nhỏ nhắn, ngây thơ kia, thoạt đầu ngẩn người một lát, sau mới nhận ra đây là thủ bút của Cố Tư Nguyên.
Mang theo hơi lạnh đầy người trở về tẩm cung, vừa bước vào nội điện ấm áp, Chung Ly Nhiên liền cởi bỏ áo choàng lớn, thay một đôi giày làm bằng da cáo. Vị quân chủ trẻ tuổi đạp lên đôi giày lông xốp mềm, hai tay đút vào ống tay áo bước vào trong điện. Vừa liếc mắt, nàng đã thấy Hoàng hậu đang ngồi trên tiểu sập tay bưng cuốn sách, bèn cất tiếng hỏi: "Những người tuyết ngoài viện kia là do nàng đắp sao?"
Cố Tư Nguyên thấy Chung Ly Nhiên tới, liền đặt cuốn sách trong tay xuống: "Đúng vậy, Bệ hạ thấy có đẹp không?"
Nàng cười, đôi mắt sáng rực như tôi luyện từ tinh quang. Chung Ly Nhiên vươn tay, đầu ngón tay điểm nhẹ lên trán nàng: "Hôm nay nàng sao lại có nhã hứng ấy, còn chạy ra ngoài viện. Có thời gian đó, thà rằng ở lại cùng Trẫm phê duyệt tấu chương còn hơn."
Trông Chung Ly Nhiên tâm tình rất tốt, có lẽ chuyện của thương hộ kia đã có người giải quyết xong xuôi. Cố Tư Nguyên vươn tay kéo Chung Ly Nhiên lại, ôm lấy eo nàng ấy, từ trên cao nhìn xuống: "Ta không phê đâu, chút tấu chương đó Bệ hạ một mình là có thể xem hết rồi. Chuyện ở ngõ 53, Bệ hạ đã giải quyết xong rồi?"
Vòng eo bị nữ nhân ôm chặt, Chung Ly Nhiên đặt tay lên vai Hoàng hậu, cúi đầu nhìn nàng mỉm cười: "Bộ Hộ đã an trí thỏa đáng cho người dân, còn về chuyện hậu kỳ, Trẫm cũng không cần quá lo lắng."
"Sao nào, nàng đây là đang ưu tư thay Trẫm ư?" Chung Ly Nhiên nhìn nàng bằng ánh mắt lấp lánh, cúi người đặt lên môi nàng một nụ hôn. Cố Tư Nguyên khẽ hé môi, hơi dùng lực nắm lấy y phục hai bên eo Chung Ly Nhiên, ngửa đầu đón lấy nụ hôn dịu dàng của Đế vương, những tiếng r*n r* vụn vặt khẽ tràn ra nơi kẽ môi.
Thật lâu sau, đôi môi mới tách rời. Chung Ly Nhiên lùi lại một bước, rủ mắt ngưng mâu nhìn nữ nhân trước mặt, đưa tay v**t v* tóc mai của nàng, khẽ giọng nói: "Trẫm đi phê nốt tấu chương, lát nữa sẽ cùng nàng vui đùa."
Chung Ly Nhiên thực sự đã trưởng thành rồi. Sau sinh thần mười tám tuổi, gương mặt vốn dĩ non nớt của Chung Ly Nhiên bỗng chốc thoát khỏi vẻ thanh xuân của thiếu niên, dần chuyển hóa thành phong thái của một bậc quân tử tao nhã, ôn nhu hiền hòa.
Cảm nhận hơi ấm truyền tới từ đỉnh đầu, Cố Tư Nguyên gật đầu, khẽ đáp một tiếng "Vâng". Nàng buông Chung Ly Nhiên ra, lúc này Chung Ly Nhiên mới đứng dậy tiến về phía thư phòng để xử lý công vụ hôm nay.
----------------
Quá giờ Ngọ, lớp mây chì phủ trên hoàng thành tản đi, một dải thiên quang từ khe mây lọt xuống. Cố Tư Nguyên tựa bên cửa sổ chống cằm, phóng tầm mắt nhìn về một góc mái cung điện xa xăm, ánh mắt có phần mơ màng. Một quyển sách đặt bên tay, lật mở đã lâu mà chẳng ai đoái hoài tới.
Hồi lâu sau, Cố Tư Nguyên mới thu hồi tầm mắt, nhìn về phía thư phòng. Ánh mắt nàng khi tụ khi tán, do dự mãi, cuối cùng nàng vẫn đứng dậy bước tới thư phòng.
Vừa bước chân vào, Cố Tư Nguyên đã bị hơi nóng từ địa long hun đến mức choáng váng. Nàng ngẩn người, ánh mắt dừng lại trên thân ảnh vị Hoàng đế đang ngồi trước thư án. Chỉ thấy Hoàng đế trong bộ hoa phục đen tuyền đang cầm bút chu sa, thần sắc chuyên chú phê duyệt tấu chương.
Cố Tư Nguyên bước tới, tiếng bước chân nhỏ vụn chìm vào trong lớp thảm dày, hết thảy đều tĩnh lặng không tiếng động. Đợi đến khi nàng đi tới trước mặt, Chung Ly Nhiên như có cảm ứng mà ngước mắt, đối diện với một đôi mắt vừa có chút luống cuống lại vừa đầy mong đợi.
"Sao vậy?" Chung Ly Nhiên hỏi nàng, nhưng bút trong tay vẫn chưa đặt xuống.
Cố Tư Nguyên mỉm cười, đi vòng ra phía sau Chung Ly Nhiên, hai tay đặt lên lưng ghế của nàng ấy, ân cần hỏi: "Bệ hạ có mệt không?"
Chung Ly Nhiên ngửa đầu, luôn cảm thấy cử chỉ này của nàng rất lạ: "Trẫm không mệt, sao thế? Nàng có việc gì muốn tìm Trẫm à?"
Cố Tư Nguyên vươn tay, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho Chung Ly Nhiên, dáng vẻ vô cùng ân cần. Chung Ly Nhiên đặt bút xuống, xoay ghế lại, có chút kỳ quái nhìn đối phương: "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo*."
(Không dưng mà tỏ ra ân cần, nếu không có ý gian thì cũng là có mưu đồ)
Chung Ly Nhiên vừa nói vậy, vừa xoay hướng ghế, nắm lấy tay Cố Tư Nguyên rồi bế nàng đặt lên đùi mình, ghé sát tai nàng thầm thì: "Có việc cầu xin Trẫm?"
Cố Tư Nguyên ngồi trên đùi Chung Ly Nhiên, hai tay nâng lấy gương mặt nàng ấy, nhìn nàng ấy bằng đôi mắt hàm chứa ý cười. Nàng lắc đầu, chậm rãi dang rộng vòng tay, ôm lấy Chung Ly Nhiên vào lòng. Đột nhiên rơi vào một vòng ôm thơm ngát, vẻ mặt Chung Ly Nhiên có chút luống cuống.
Chung Ly Nhiên tựa cằm lên vai Cố Tư Nguyên, hít hà mùi hương thanh khiết tỏa ra trên người nàng, vỗ vỗ lên tấm lưng thon gầy của đối phương, ôn nhu hỏi: "Rốt cuộc là làm sao vậy?"
Cố Tư Nguyên cũng không đáp, chỉ ôm chặt nàng ấy một lúc lâu mới buông tay. Như thể đã nhận được đủ đầy sự an ủi, nàng rời khỏi người Chung Ly Nhiên, cười xoa xoa má trái của Chung Ly Nhiên, hỏi: "Chạng vạng Bệ hạ có rảnh rỗi không?"
"Có, sao thế?" Chung Ly Nhiên nắm tay nàng không nỡ buông, lo lắng nói: "Rốt cuộc là có chuyện gì, Cố Tư Nguyên, chẳng lẽ nàng bị ai bắt nạt?"
Nhưng cũng không thể nào, chốn hậu cung này, còn ai có gan bắt nạt nàng được chứ?
Hoàng đế lúc này đây, thật khiến người ta cảm thấy ngốc nghếch đến đáng yêu. Cố Tư Nguyên khẽ cười một tiếng, lắc đầu nói: "Chẳng có chuyện gì cả, Bệ hạ chớ lo lắng. Người mau xem cho xong tấu chương đi, lúc chạng vạng cùng ta ra ngoài đi dạo một lát được không?"
Chung Ly Nhiên gật đầu hứa hẹn. Có được lời đảm bảo của Chung Ly Nhiên, Cố Tư Nguyên bấy giờ mới hài lòng đứng dậy rời khỏi thư phòng. Nàng đến lặng lẽ, lúc đi lại tựa như một cơn gió. Quanh thân như vẫn còn lưu lại nhiệt độ của đối phương, Chung Ly Nhiên nhìn bóng lưng nàng rời đi, cảm thấy có chút khó hiểu.
Cử chỉ không rõ căn nguyên này của Cố Tư Nguyên khiến Chung Ly Nhiên mờ mịt. Chung Ly Nhiên ngồi tại chỗ ngẩn người hồi lâu, mới nhớ ra cầm lấy bút chu sa, tiếp tục phê duyệt tấu chương.
Ánh sáng âm u từ ngoài cửa sổ hắt vào, Cố Tư Nguyên trở lại bên tiểu tháp. Nàng chống cằm, hạ bút thấm mực, viết một hàng chữ tiểu khải lên quyển sách đang lật dở.
Ánh mặt trời soi rọi trang sách ố vàng, hàng mực mới theo gió dần ngưng lại, hiện rõ nét chữ xinh đẹp, thanh mảnh như chính tình cảm tinh tế thầm kín chẳng ai hay.
"Quân ứng hữu ngữ, miểu vạn lý tằng vân, thiên sơn mộ tuyết, chỉ ảnh hướng thùy khứ." (Người nên có lời, giữa muôn dặm mây trôi, ngàn núi tuyết phủ, bóng lẻ biết về đâu)
Cảm giác này thật mới lạ, chẳng biết từ ngày nào đã lấp đầy trái tim và tâm trí nàng, lật mở lại hết tất cả những chương kinh điển từng đọc trước đây, hội tụ thành một thứ tình ý tuyệt diệu khôn cùng.
Thật may, mọi thứ đều vừa vặn.
Nghĩ đến đây, Cố Tư Nguyên khẽ liếc mắt nhìn về phía thư phòng. Nhớ lại dáng vẻ ngơ ngác chẳng hiểu ra sao của Chung Ly Nhiên lúc nãy, nàng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Hỏi nàng "sao vậy" với vẻ mặt mịt mờ ấy, kỳ thực chính nàng cũng chẳng rõ. Mà dẫu có biết đi chăng nữa, cũng không biết có thể nói ra được vẹn tròn. Vậy nên, tất cả mọi sự cứ tùy duyên là tốt nhất.
Bị Cố Tư Nguyên "quấy rầy" một phen vào giữa trưa, trong lòng Chung Ly Nhiên lại cứ vương vấn chuyện ấy, tay bút bỗng nhanh hơn thường lệ, đem tấu chương phê duyệt xong xuôi. Đến khi xử lý xong xuôi mọi công vụ, tính ra cũng mới chỉ qua một canh giờ. Chung Ly Nhiên vội vã rời thư phòng, vừa ra tới nơi đã thấy Cố Tư Nguyên đang nằm bò bên tiểu tháp cạnh cửa sổ, cặm cụi viết lách gì đó lên sách. Chung Ly Nhiên bước tới, tò mò liếc nhìn rồi hỏi: "Cố Tư Nguyên, nàng đang chép gì vậy?"
Dường như nghe thấy tiếng Chung Ly Nhiên, Cố Tư Nguyên vội vàng che tờ giấy lại, luống cuống buông bút, vẻ mặt hoảng hốt: "Chẳng... chẳng viết gì cả." Cái vẻ "có tật giật mình" này rõ ràng quá mức, Chung Ly Nhiên không khỏi sinh nghi, gặng hỏi: "Chẳng lẽ nàng lại đang xem mấy cuốn 'kỳ thư' đó sao?" Cái gọi là "kỳ thư", chẳng qua là mấy cuốn dâm từ diễm khúc, hay ba thứ bí thuật phòng the. Những năm gần đây, Cố Tư Nguyên dường như khá tâm đắc nghiên cứu mảng này, xem qua không ít. Ban đầu Chung Ly Nhiên còn lật xem đôi chút, nhưng về sau thực sự nhìn không nổi, đành mặc kệ đối phương.
Nghe Chung Ly Nhiên hỏi vậy, Cố Tư Nguyên vội vàng gật đầu bừa cho xong chuyện. Thấy nàng như thế, Chung Ly Nhiên cũng chẳng tiện hỏi thêm, chỉ khẽ giọng nói: "Chẳng phải nói muốn đi dạo sao? Muốn đi đâu? Tranh thủ lúc trời chưa tối, Trẫm bầu bạn với nàng."
"Đi đâu cũng được." Cố Tư Nguyên đáp lời nhẹ bẫng, lại đem quyền quyết định tất cả đều trao cho Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên nghe vậy, trầm ngâm một hồi rồi nói: "Đã như vậy, chúng ta cứ dạo quanh đây một vòng vậy." Dứt lời, Chung Ly Nhiên gọi thị nhân tới, lấy áo choàng lớn bọc lấy Cố Tư Nguyên kín mít như kén tằm, lại đích thân thắt mũ trùm đầu cho nàng, bấy giờ mới dắt tay nàng bước ra khỏi điện.
Lúc đội mũ trùm đầu, Cố Tư Nguyên còn có chút không tình nguyện, nhưng vừa bước chân ra ngoài, một luồng gió lạnh thấu xương ập tới khiến nàng phải co người nép sau lưng Chung Ly Nhiên, bấy giờ mới thấy được cái lợi của chiếc mũ ấy.
Chung Ly Nhiên thấy nàng như vậy thì buồn cười, vội kéo nàng sát vào lòng mình, dùng vạt áo choàng rộng lớn bọc lấy nàng, ôm chặt vào ngực, chẳng khách khí mà trêu chọc: "Cho nàng cứ suốt ngày ru rú trong điện chẳng chịu ra ngoài, giờ đã biết cái lạnh thấu xương này lợi hại thế nào chưa?"
Cố Tư Nguyên không phục, phản bác: "Ta đâu có, rõ ràng hôm qua ta còn cùng Bệ hạ xuất thành cơ mà."
Đúng vậy, hôm qua bọn họ vì chuyện của dân chúng ngoại thành mà cùng nhau ra ngoài. Chung Ly Nhiên bị nàng chặn họng đến á khẩu, đành lầm bầm rằng hôm qua có mang theo lò sưởi tay, chẳng hề bị lạnh nên không tính.
Hai người vừa đấu khẩu vừa sánh bước, dọc theo hành lang dài trongcung đi tới Điện Triều Huy. Chung Ly Nhiên đạp lên đôi ủng da hổ dày dặn, che chở Cố Tư Nguyên băng qua dãy hành lang cung đình lấm lem bùn đất, dần tiến về phía tuyết trắng bao la.
Hậu cung thanh vắng, ngoại trừ Thần Cung và Cung Vị Ương thì đa phần cung thất đều không có người ở, vì thế tuyết phủ trắng xóa như một tấm thảm dài. Cố Tư Nguyên rúc trong lồng ngực Chung Ly Nhiên, từ cổ áo choàng lớn ló ra đôi mắt linh động, ngắm nhìn cảnh tuyết xung quanh.
Chỉ thấy trong cung đình thâm trầm, nơi nơi đều là tường đỏ ngói trắng. Những cột băng dài treo dưới hiên đang tan dần dưới bầu trời rạng rỡ, từng giọt nước rỏ xuống, những cành cây phủ đầy băng tinh trở nên trong vắt, phản chiếu ánh quang thuần khiết tựa lưu ly.
Nàng được Chung Ly Nhiên ôm lấy, từng bước chân sâu cạn đạp trên tuyết giữa đình viện, nhìn làn hơi lạnh mình thở ra ngưng kết thành sương trắng. Trước đây, nàng chưa bao giờ bình tâm nhìn ngắm cảnh đông nơi thâm cung này. Nay nhìn kỹ mới thấy thú vị biết bao. Nàng nghĩ, cảnh sắc thế này, dẫu có lặp lại bao nhiêu năm ở chốn này đi nữa, có lẽ nàng cũng chẳng bao giờ chán.
"Bệ hạ, tuyết đằng kia dày lắm, chúng ta qua phía đó đi." Cố Tư Nguyên hiếm khi chủ động mở lời, chỉ về một góc cung điện tuyết phủ dày cộm mà đề nghị.
Chung Ly Nhiên trước nay vẫn luôn chiều theo ý nàng, bèn vừa ôm lấy nàng vừa dặn dò: "Lát nữa tới đó rồi, nàng đừng có mà kêu lạnh đấy." Miệng thì nói vậy, nhưng Chung Ly Nhiên vẫn nửa dìu nửa bế nàng cùng lún sâu vào lớp tuyết dày.
Tuyết ngập đến hơn nửa bắp chân, Cố Tư Nguyên tỏ vẻ vô cùng hứng chí, dậm chân thêm mấy cái lên nền tuyết. Thấy nàng chơi vui vẻ, Chung Ly Nhiên cũng tùy ý nàng, cùng nhau đạp tuyết, vui thú vô cùng. Chẳng mấy chốc, một trận cười đùa từ phía tường cung bên cạnh truyền lại, thu hút sự chú ý của cả hai.
Chung Ly Nhiên ngước mắt nhìn về phía bức tường cung đối diện, nghi hoặc hỏi: "Kẻ nào lại ồn ào ở chỗ này?" Nói rồi, nàng sai thị nhân đi xem xét, còn mình thì vội vàng bế Cố Tư Nguyên ra khỏi đống tuyết, phủi sạch những vụn tuyết bám trên người nàng, khôi phục lại dáng vẻ đoan trang nghiêm nghị thường ngày của Hoàng đế.
*****