Hai người ra ngoài một chuyến, lúc trở về trên người đã phủ đầy phong tuyết.
Chung Ly Nhiên tận mắt chứng kiến cảnh tượng nhóm dân chúng ở ngoại ô, nỗi ưu tư trong lòng rốt cuộc cũng vơi bớt phần nào. Thế là vừa hồi cung, nàng liền đem hết thảy công văn chưa xem xong phê duyệt cho bằng sạch.
Đêm đông dài dằng dặc, chẳng mấy chốc bầu trời âm u đã bị màn đêm bao phủ. Ánh đèn từ hành lang dài hắt xuống vàng vọt, soi bóng những nhành băng dài dưới mái hiên, khúc xạ ra thứ ánh sáng thất thải lung linh. Sau khi Chung Ly Nhiên phê xong tấu chương, Cố Tư Nguyên cũng đã lệnh cho cung nhân chuẩn bị xong đồ ăn.
Hai người ngồi trên trường tháp ở nội điện, vây qaunh bên chiếc lò đồng đặt trên bàn, vừa hâm rượu vừa nhúng thịt.
Trong mắt Cố Tư Nguyên, món ăn tuyệt nhất ngày đông chính là lẩu. Giữa nồi nước dùng lóng lánh lớp dầu đỏ cùng tiêu ma cay nồng, nhúng những lát thịt bò tươi ngon, lúc vị cay xộc lên mũi thì nhấp một ngụm rượu hoa quế ấm nồng để đè ép hỏa khí vào bụng, chỉ một lát sau cả người sẽ thấy ấm áp thư thái, vô cùng thích ý.
Cố Tư Nguyên thích ăn lẩu, Chung Ly Nhiên cũng thích những món nóng hổi nghi ngút khói giữa tiết đông này. Có điều Chung Ly Nhiên không chịu được cay, chỉ mới vài miếng mà cả gương mặt đã đỏ bừng lên vì cay, phải nhỏ nhẹ cắn từng miếng thịt bò đã nhúng qua nước trong, ăn kèm với cơm trắng, vừa ăn vừa hà hơi thổi phù phù.
Cố Tư Nguyên thấy vậy, vội vàng đưa cho Chung Ly Nhiên một tách trà. Nhưng Chung Ly Nhiên không uống, cứ thế vục đầu tiếp tục nhúng thịt bò vào bát nước trong để tẩy bớt lớp dầu đỏ và tiêu ma bám trên đó.
Cố Tư Nguyên bèn nói: "Bệ hạ, từ ngày mai chúng ta ăn lẩu thanh đạm nhé. Cứ ăn cay mãi thế này dễ bị thượng hỏa phát viêm lắm." Bản thân nàng vốn đã quen vị cay, ăn bao nhiêu cũng chẳng sao, chỉ có Chung Ly Nhiên vừa thèm lại vừa không ăn được, mỗi lần ăn lẩu đều như một cuộc hành xác. Vì nghĩ cho thân thể của Hoàng đế, Cố Tư Nguyên thấy đổi sang lẩu thanh đạm vẫn là tốt hơn.
Chung Ly Nhiên liếc nhìn nàng một cái: "Lẩu thanh đạm đâu có ngon." Giọng điệu này nghe ra thật mười phần không tình nguyện.
"Nhưng lại không bị cay nóng." Cố Tư Nguyên mỉm cười, ánh mắt dịu dàng vô cùng. Bị nàng nhìn thêm vài cái, Chung Ly Nhiên mất tự nhiên gật đầu, đành phải đáp ứng với đối phương.
Dùng bữa xong, hai người cùng tới phòng tắm ngâm mình trong suối nước nóng. Trời đông giá rét, nước suối nóng cao hơn nhiệt độ thường khiến hơi nước bốc lên nghi ngút, sương khói mờ ảo. Chung Ly Nhiên vẫn vấn tóc đội phát quan, lười nhác ngâm mình trong nước, vòng tay ôm lấy cơ thể trơn nhẵn trong lòng, thỉnh thoảng lại khua khoắng làn nước xung quanh.
Trên mặt nước dập dềnh vài tấm ván gỗ nhỏ, bên trên đặt mấy trái quýt cùng một chén rượu hoa quế. Cố Tư Nguyên nép vào trong ngực Chung Ly Nhiên, bưng chén rượu nhỏ nhẹ nhấp từng ngụm một.
Chung Ly Nhiên thấy nàng uống rượu, khẽ nheo mắt hỏi: "Ngon đến thế sao?" Nói xong, Chung Ly Nhiên cúi đầu tựa cằm lên bờ vai trắng ngần của Cố Tư Nguyên, thủ thỉ: "Cho Trẫm nếm thử với."
Cố Tư Nguyên nghe vậy bèn giơ chén lên, đưa rượu tới sát môi Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên cúi người, chậm rãi hớp một ngụm rồi nuốt xuống. Dòng rượu ấm nóng theo cổ họng chảy vào dạ dày, một vị ngọt lành hòa cùng hương rượu ngay lập tức tràn ngập khoang miệng. Chung Ly Nhiên nhíu mày, đúc kết lại một câu: "Hơi ngọt, hâm nóng xong lại càng ngọt hơn."
Cố Tư Nguyên mỉm cười đáp: "Chẳng phải năm ngoái Bệ hạ chê vị rượu quế này quá nồng, nên năm nay mới sai người bỏ thêm nhiều đường đó sao? Sao nào, giờ vẫn không thích à?"
"Cũng không hẳn, vẫn có thể uống được đôi chút." Chung Ly Nhiên nói rồi khẽ huých vai Cố Tư Nguyên, thấp giọng: "Hoàng hậu, bóc cho Trẫm quả quýt đi."
"Được." Cố Tư Nguyên khẽ đáp, đặt chén rượu sang một bên, vươn tay lấy một quả quýt cho Chung Ly Nhiên, thong thả bóc vỏ.
Chung Ly Nhiên cực kỳ thích ăn quýt, mà ăn thì chẳng hề biết tiết chế. Có lần Chung Ly Nhiên ở một mình trong thư phòng phê duyệt tấu chương, cả ngày hôm đó đã bóc ăn hết hơn mười cân quýt. Cố Tư Nguyên từ ngoài trở về thấy cảnh tượng ấy thì không khỏi dở khóc dở cười. Từ sau lần đó, Cố Tư Nguyên không ít lần để mắt tới Chung Ly Nhiên, bắt nàng ấy phải ăn uống có chừng mực. Lâu dần, Chung Ly Nhiên cũng học được cách khắc chế, hễ không ở trong tầm mắt của Cố Tư Nguyên thì Chung Ly Nhiên không dám ăn nhiều nữa.
Những ngón tay thon dài trắng nõn bóc ra lớp vỏ vàng óng, lại tỉ mỉ tước sạch lớp xơ trắng bám trên múi quả, Cố Tư Nguyên lúc này mới tách múi quýt ra, xoay người đút vào miệng Chung Ly Nhiên.
Nàng nghiêng đầu, tay cầm quýt bón cho Hoàng đế, nhưng ánh mắt lại bất giác nhìn về phía vai của nàng ấy. Chuyện bị phục kích ở bãi săn đã qua được ba tháng, vết thương trên người Chung Ly Nhiên sớm đã kết vảy bong ra, nhưng lại để lại vài vệt sẹo xấu xí ở bả vai và vùng bụng.
Trên bờ vai vốn dĩ trắng trẻo của Chung Ly Nhiên, giờ đây xuất hiện một dãy sẹo dữ tợn, tựa như những con rết vắt vẻo trên vai, trông vừa khó coi vừa khiến người ta xót xa.
Cố Tư Nguyên nhìn một lúc lâu, không kìm được mà có chút thẫn thờ. Chung Ly Nhiên nhận ra ánh mắt của nàng, cũng nghiêng đầu nhìn xuống vai mình, lướt qua góc vết sẹo, ngập ngừng hỏi: "Sẹo trên người Trẫm khó coi lắm sao? Nàng thấy đáng sợ à?"
Cố Tư Nguyên lắc đầu, đem múi quýt đã bóc xong chậm rãi đút cho Chung Ly Nhiên, khẽ khàng nói: "Không đáng sợ." Nói rồi, những ngón tay thon dài khẽ lướt trên làn nước trong, rửa sạch vết bẩn vương trên đầu ngón tay, sau đó nâng tay lên, để đầu ngón tay còn vương nước suối chạm vào vết sẹo dữ tợn của Chung Ly Nhiên, dịu dàng nói: "Đây đều là huân chương anh dũng của Bệ hạ."
Ngón tay thon dài lướt qua da thịt khiến Chung Ly Nhiên bất giác rùng mình một cái. Chung Ly Nhiên khẽ nheo mắt, siết chặt Cố Tư Nguyên trong lòng, cúi xuống nhìn môi nàng, cánh môi hơi run rẩy: "Vậy nàng có phải nên ban thưởng cho Trẫm không, Hoàng hậu?"
Cố Tư Nguyên sao lại không hiểu ý nàng ấy, liền nâng tay ôm lấy cổ nàng ấy, khẽ lẩm bẩm: "Ở đây sẽ bị lạnh mất."
Chung Ly Nhiên cúi người, ngậm lấy cánh môi nàng, chậm rãi l**m láp: "Trẫm có nói là ở đây đâu, Cố Tư Nguyên, sao nàng lại 'sắc' thế chứ."
Cố Tư Nguyên hơi dùng sức, nhẹ nhàng cắn môi Chung Ly Nhiên như một lời kháng nghị không thành tiếng. Thế là tiếng nước vỗ rào rạt, Chung Ly Nhiên bế nữ nhân trong lòng rời khỏi suối nước nóng, từng bước một bước lên bậc thềm.
Chung Ly Nhiên kéo chiếc trung y rộng thùng thình khoác lên người, quấn lấy nữ nhân trong lòng bước vào nội điện ấm áp. Những giọt nước trên người bị lớp trung y hút sạch, Chung Ly Nhiên bế nàng đến ngồi bên cạnh giường, thuận tay dùng trung y lau đi những giọt nước vương trên cơ thể nàng.
Thế là trung y rơi xuống đất, lớp màn che dày nặng rủ xuống, Cố Tư Nguyên không mảnh vải che thân lăn vào trong giường.
Ánh đèn mờ ảo xuyên qua lớp màn trướng hắt vào, thân hình thon dài của Chung Ly Nhiên đè lên trên người Cố Tư Nguyên, cúi xuống đặt một nụ hôn lên cổ họng đối phương.
Cố Tư Nguyên nâng tay ôm lấy cơ thể ấm nóng của Chung Ly Nhiên, ngước mắt nhìn l*n đ*nh màn. Vị Hoàng đế gian giảo chậm rãi trượt xuống, để lại nụ hôn dịu dàng ở khắp mọi nơi. Sau đó dời người, quỳ dưới chân Cố Tư Nguyên, nhẹ nhàng nâng bàn chân ngọc của nàng lên.
Thân mình Cố Tư Nguyên hơi ngửa ra, nhìn về phía Hoàng đế đang ở phía cuối giường. Chỉ thấy Hoàng đế cúi đầu, đặt một nụ hôn lên mu bàn chân trắng ngần của nàng.
"Sì..." Nụ hôn ấy biến thành một cái cắn nhẹ, Cố Tư Nguyên bị đau, toàn thân run rẩy, nhỏ giọng: "Bệ hạ, đừng cắn..."
Trong ánh đèn mờ ảo, gương mặt Hoàng đế lúc ẩn lúc hiện. Chẳng mấy chốc, cơ thể ấm áp đã ép xuống, đè nặng lên thân thể Cố Tư Nguyên, thì thầm bên tai nàng: "Vậy thì nàng mở rộng chân ra một chút..."
Cố Tư Nguyên nghe lời, khẽ tách đôi chân, cảm giác tê dại nhỏ vụn chẳng mấy chốc đã lan tỏa khắp toàn thân. Nàng nửa nhắm nửa mở đôi mắt, thân mình khẽ run rẩy trong vòng tay Hoàng đế, chìm đắm vào một giấc mộng chìm nổi.
Sắc xuân nồng đượm lan tỏa khắp gian phòng, mà nơi ánh đèn không chiếu tới phía ngoài cung điện, gió bỗng nổi lên, thổi những bông tuyết vụn lướt qua ngọn đèn vàng vọt rồi rơi xuống. Chẳng mấy chốc, băng tuyết lạnh giá đã bao phủ khắp nhân gian.
Lúc trời còn chưa sáng rõ, một trận tuyết lại làm đóng băng cả thành Nguyên Châu. Hoàng đế ôm lấy người nữ nhân ấm áp trong lòng, giấu mình trong lớp màn trướng, mãi mà chẳng hạ nổi quyết tâm để ngồi dậy.
Tuổi tác càng lớn, dường như khả năng tự chủ lại càng kém đi, chỉ riêng việc thức dậy vào một buổi sáng mùa đông lạnh giá thôi cũng đã thật khó khăn. Nghĩ đến đây, vị quân vương thiếu niên khẽ thở dài, cẩn thận lật chăn lên, bao bọc Hoàng hậu đang ngủ say thật kín kẽ rồi mới đứng dậy mặc vào y phục.
Thành thân sớm quá cũng không tốt, đang độ thanh xuân mơn mởn, tuổi trẻ sục sôi, lại dễ chìm đắm vào nữ sắc, thật là không tốt chút nào.
Chung Ly Nhiên nghĩ ngợi như vậy, nghiêng đầu nhìn Cố Tư Nguyên vẫn còn đang ngủ say, cúi người đặt một nụ hôn lên gò má nàng. Chung Ly Nhiên ngồi bên giường ngắm nhìn Cố Tư Nguyên một hồi lâu, lúc này mới lưu luyến vén màn trướng bước xuống giường, khoác thêm lớp áp khoác dày nặng.
Nội điện thắp đèn, thị nhân hầu hạ Hoàng đế rửa mặt dùng bữa, những thanh âm nhỏ vụn xôn xao trong Thần Cung một lát, rồi theo một ngọn đèn tiến vào bóng đêm mà dần đi xa.
Chẳng mấy chốc, đèn đuốc quanh Thần Cung lại tắt đi, bốn bề trở lại tĩnh lặng. Cố Tư Nguyên gối đầu lên tiếng gió xào xạc truyền vào từ ngoài cửa sổ, một lần nữa chìm vào giấc nồng.
Đến khi thị nhân gọi nàng dậy, trời rốt cuộc cũng đã tờ mờ sáng. Sau khi rửa mặt chỉnh tề, Cố Tư Nguyên dùng bữa sáng. Vì đang mùa đông, Thái Hoàng Thái Hậu lo lắng Cố Tư Nguyên dậy sớm thỉnh an sẽ bị lạnh làm hư thân thể, nên sau trận tuyết nhỏ vừa qua, bà đã miễn lễ thỉnh an cho nàng.
Thế nên sau bữa sáng, Cố Tư Nguyên có chút nhàn rỗi, bèn tựa mình trên chiếc sập nhỏ bên lò sưởi, cầm một cuốn sách lên chăm chú đọc.
Nàng đang đọc sách, ngoài cửa sổ thị nhân cầm xẻng dọn dẹp lớp tuyết rơi đầy sân đêm qua. Cố Tư Nguyên nghe thấy động động tĩnh, bèn chống khung cửa sổ lên, nhìn về phía sân viện đang rộn ràng lúc này.
Hai ba thị nhân cầm xẻng, đem tuyết khắp viện xúc vào một góc, dọn ra một lối nhỏ cho người đi lại. Cố Tư Nguyên thấy tuyết trắng phủ đầy tùng bách trong viện, bèn nảy ra ý định, đặt cuốn sách trong tay xuống, nói với thị nữ bên cạnh: "Theo bổn cung ra sân đi dạo một chút."
Thị nhân vâng lệnh, Cố Tư Nguyên liền dắt họ ra sân dạo một vòng. Đến khi trở về, trên người nàng đã dính đầy tuyết, phải thay một bộ y phục khác.
Nàng lại cầm sách, trở lại bên cửa sổ đọc tiếp, chỉ có điều tuyết trắng đầy viện lúc nãy giờ đã biến thành một hàng người tuyết dáng vẻ ngây ngô đáng yêu. Đám người tuyết đứng dưới hành lang dài, dùng đá cuội làm mắt, tay cầm cành tùng bách, đồng loạt hướng về phía Điện Triều Huy mà lộ ra những khuôn mặt lớn nhỏ khác nhau.
Cố Tư Nguyên quay đầu nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn đám người tuyết mình vừa nặn xong, thầm nghĩ Hoàng đế thấy được chắc chắn sẽ quở trách nàng vài câu. Nhưng chẳng hiểu sao, nàng bỗng rất mong chờ, muốn xem đứa trẻ lúc nào cũng nghiêm túc kia khi thấy đám đồ vật chẳng ra hình thù gì này sẽ có phản ứng ra sao.
Sẽ cười chăng? Hay là sẽ bày ra dáng vẻ ghét bỏ?
Nhưng dù là kiểu nào, Cố Tư Nguyên đều cảm thấy vô cùng mong đợi.
Nghĩ đến đây, nàng ôm cuốn sách trong tay, đôi môi khẽ nở một nụ cười rạng rỡ.
*****