Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 46

Chung Ly Nhiên mắng nhiếc thống lĩnh Kim Bào Vệ một trận tơi bời, song cũng không thật sự đuổi hắn ra khỏi điện. Nàng quở trách xong, liền lệnh cho Bộ Hộ phái người thẩm tra sự việc. Kẻ bị trục xuất vốn là thương hộ, xử lý theo phép tắc nên giao cho Bộ Hộ là đúng lẽ. Còn đám người Kim Bào Vệ gây rối, Hoàng đế bắt thống lĩnh phải tự mình thu xếp ổn thỏa, chờ đợi hắn một lời giải trình.

Buổi lân triều hôm ấy diễn ra hết sức không thoải mái, tan triều, Chung Ly Nhiên vẫn còn giận đùng đùng. Nàng vội vã hồi cung, đội gió trở về Thần Cung, vừa gặp Cố Tư Nguyên liền đem chuyện xảy ra trên triều đường kể lại như trút đậu.

"Thừa tướng đã hồ đồ rồi sao? Ngay lúc dầu sôi lửa bỏng này không biết quản thúc người của mình, chỉ biết thêm phiền cho Trẫm. Đám người dưới trướng bà ta quá mức kiêu ngạo, cứ ngỡ Trẫm sẽ giả điếc làm ngơ, mặc cho chúng ức h**p dân chúng sao?"

Ngoài trời lạnh giá, Chung Ly Nhiên bước vào mang theo cả một thân hàn khí.

Cố Tư Nguyên bước tới, giúp nàng ấy cởi bỏ áo choàng dày nặng, ôm lấy lò sưởi ủ ấm đôi bàn tay lạnh ngắt của nàng ấy rồi khẽ nói: "Chẳng phải Đỗ Thừa tướng già rồi, mà là dạo gần đây Bệ hạ quá nuông chiều người của Thừa tướng. Bọn họ cậy vào việc Thừa tướng quyền cao chức trọng, mới dám hành xử như vậy."

"Bệ hạ, cuối năm khi Bộ Lễ khảo hạch, người cũng nên chấn chỉnh đôi chút." Cố Tư Nguyên dắt Chung Ly Nhiên đến bên giường sưởi, ngồi xuống cạnh nhau cùng phê duyệt tấu chương.

Thần Cung có xây địa long, giữa tiết đông chí này trong phòng ấm áp vô cùng. Dẫu vậy, Chung Ly Nhiên vẫn ôm Cố Tư Nguyên vào lòng, coi như lò sưởi của riêng mình. Tấu chương phê duyệt được một nửa, ngoài cửa sổ bỗng nổi cơn gió bắc lạnh lẽo. Gió rít gào, quẩn quanh bên cửa sổ r*n r*, khiến người nghe không khỏi cảm thấy thê lương.

Chung Ly Nhiên bị phân tâm, bèn đặt bút xuống, đứng dậy đi đến bên cửa sổ, chống tay lên khung cửa. Một cơn gió cuốn theo hoa tuyết ùa vào mặt, khiến Chung Ly Nhiên cay mắt, đứng trước cửa sổ rùng mình một cái.

"Lạnh quá." Chung Ly Nhiên cảm thán, ngước mắt nhìn lên bầu trời. Dưới bầu trời xám xịt lạnh lẽo, những bông tuyết vụn rơi theo gió xoáy, phủ kín lên những mái nhà trắng xóa, những hàng hiên đóng băng và cả những cành cây trĩu nặng. Chỉ chốc lát, đất trời đã một màu trắng xóa.

Cố Tư Nguyên thấy vậy, bèn lấy chiếc chăn trên sập đắp lên người Chung Ly Nhiên: "Bệ hạ, đừng xem nữa, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh."

Chung Ly Nhiên nắm lấy tay nàng, cùng nhìn ra ngoài cửa sổ đầy tuyết bay: "Trong cung có địa long, có đủ y phục giữ ấm, mà Trẫm đứng trước cửa sổ còn cảm thấy lạnh thấu xương. Còn bên ngoài thành Nguyên Châu, những con dân dưới gầm trời của Trẫm, trong đêm đông giá rét bị đuổi khỏi mái nhà ấm áp, trơ trọi giữa trời băng tuyết, thì sẽ lạnh đến mức nào đây?"

"Chỉ e không chỉ là lạnh, mà còn là tâm hàn."

"Ngay dưới chân thiên tử còn như vậy, những nơi Trẫm không nhìn thấy thì sẽ ra sao?"

Chung Ly Nhiên có chút hoang mang, quay người nhìn về phía Cố Tư Nguyên: "Cố Tư Nguyên, Trẫm có thể làm một Hoàng đế tốt không?"

Cố Tư Nguyên siết nhẹ tay Chung Ly Nhiên, ngước lên nhìn nàng ấy, khẽ nói: "Chẳng phải Bệ hạ đã và đang làm rồi sao?" Tuy gian nan, nhưng Chung Ly Nhiên đăng cơ hơn bảy năm, luôn khắc kỷ phụng công (đặt quyền lợi chung lên quyền lợi riêng), vì nước vì dân. Đối với một vị quân chủ còn rất trẻ, đã là một bậc minh quân xuất sắc rồi.

Thấy sắc mặt Chung Ly Nhiên vẫn chưa khá hơn, Cố Tư Nguyên đưa tay, dùng sức xoa xoa đôi gò má lạnh băng của Chung Ly Nhiên, dịu dàng nói: "Bệ hạ, nếu người không yên lòng, chi bằng hôm nay chúng ta xuất cung đi dạo một chuyến xem sao?"

"Ngay bây giờ?" Chung Ly Nhiên có chút động lòng, lại lo lắng nhìn Cố Tư Nguyên: "Nhưng giờ lạnh thế này, nàng không sợ sao?"

"Ta sợ lạnh." Cố Tư Nguyên thẳng thắn đáp, cụp mắt cười: "Nhưng ta càng lo lắng bộ dạng ưu phiền này của Bệ hạ hơn. Nếu cứ mãi nhìn thấy người như vậy mà ta lại chẳng thể giúp gì, chỉ sợ sẽ lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên."

Chung Ly Nhiên bật cười, đưa tay véo má nàng: "Hôm nay nàng nói chuyện sao mà dễ nghe thế." Ngày thường muốn nghe Cố Tư Nguyên nói một câu tình cảm, thật sự là khó như lên trời.

Cố Tư Nguyên lườm Chung Ly Nhiên một cái, đáp: "Tại ăn kẹo đấy."

Chung Ly Nhiên đưa tay giữ lấy cằm nàng: "Cho Trẫm nếm thử chút xem nào." Chung Ly Nhiên cúi người, đặt một nụ hôn lạnh buốt lên môi Cố Tư Nguyên. Đầu lưỡi mềm mại quấn quýt, tựa như đang l**m sạch hoa tuyết bên môi, hòa tan thành một hơi ấm. 

Tuyết nhỏ tạnh vào buổi chiều, Đế Hậu sóng vai, mang theo một đội thị vệ cải trang, ngồi xe ngựa từ cửa Đông xuất cung. Tuyết vừa ngừng, trên đá lát sân hoàng cung đã phủ một lớp tuyết mỏng, chiếc xe ngựa đen tuyền lăn bánh qua lớp tuyết mỏng, để lại một vết bánh xe dài, đi xa dần dưới bầu trời xám lạnh.

Trong khoang xe ấm áp, Chung Ly Nhiên và Cố Tư Nguyên ngồi tựa vào nhau, tay ôm lò sưởi. Khi xe ngựa chạy qua phố dài, Chung Ly Nhiên vén màn cửa sổ nhìn ra ngoài. Dưới bầu trời ảm đạm, những cửa hàng hai bên đường đều mở cửa kinh doanh, vô cùng náo nhiệt. Khi xe ngựa đi qua đầu ngõ, Chung Ly Nhiên còn thấy bảy tám đứa trẻ tóc búi trái đào, đang nắm tuyết nô đùa chạy nhảy trong ngõ sâu, ném bóng tuyết vào nhau.

Những tiếng cười nói ấy là sự nhộn nhịp hiếm hoi trong ngày đông lạnh giá. Chung Ly Nhiên nhìn một chút, lại nhìn thấy bóng người đông đúc bên tầng hai của tửu lâu phía xa, một khung cảnh phồn hoa.

Chứng kiến cảnh tượng này, Chung Ly Nhiên cảm thấy nỗi u uất trong lòng tan đi vài phần, bèn nói với Cố Tư Nguyên bên cạnh: "Trẫm cứ ngỡ tiết trời lạnh giá thế này, đường phố Nguyên Châu ắt hẳn vắng lặng, không ngờ vẫn náo nhiệt nhường này."

"Điều này chứng tỏ con dân của Bệ hạ đa phần đều sống yên ổn, nên mới có tâm trí tận hưởng sự náo nhiệt trong ngày đông giá rét." Cố Tư Nguyên mỉm cười, khẽ nói: "Nếu Bệ hạ làm không tốt, đường phố Nguyên Châu tuyệt đối không phải là cảnh tượng ngày hôm nay."

Cảnh tượng trước mắt khiến Chung Ly Nhiên vô cùng khuây khỏa, nàng hiếm hoi nở một nụ cười. Nỗi lo trong lòng vơi bớt, như thể đã an tâm, Chung Ly Nhiên buông rèm cửa, ngồi sóng vai bên Cố Tư Nguyên, theo chiếc xe ngựa lắc lư đi về phía ngoại ô.

Theo tin tức từ Tương Quân, nhóm lưu dân bị Kim Bào Vệ đuổi khỏi thành hiện đang tá túc tại một đạo quán ở ngoại ô. Đêm đông giá rét ấy, chính các tu sĩ của Thái Nhất Quan đã thu nhận những thương hộ này.

Đạo quán ở ngoại ô tuy không thể sánh với Thái Nhất Quan trên đỉnh núi phía Đông thành, nhưng chứa chấp vài trăm thương hộ của một con ngõ thì vẫn dư sức. Chung Ly Nhiên vốn tưởng sẽ nhìn thấy cảnh lưu dân co cụm trong góc đạo quán run rẩy đáng thương, nhưng khi thật sự đến nơi, nàng mới phát hiện ra hoàn toàn khác biệt.

Thị vệ dừng xe ngựa cách đạo quán không xa, Chung Ly Nhiên dắt Cố Tư Nguyên xuống xe, đập vào mắt là một hàng xe ngựa dừng trước đạo quán, các tu sĩ và bách tính đang hối hả dỡ hàng hóa xuống, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Thấy vậy, Chung Ly Nhiên thúc giục thị vệ đi thăm dò xem chuyện gì đang xảy ra. Thị vệ đi rồi hỏi han tỉ mỉ người trong đạo quán, quay về bẩm báo với Chung Ly Nhiên: "Là thương hội trong thành biết được chuyện ở ngõ 53, nên vận chuyển gạo, lương thực, than củi và chăn bông đến cho đạo quán để hỗ trợ họ tạm qua mùa đông."

"Các đạo sĩ ở Thái Nhất Quan cũng đã phái y sư đến chữa trị cho những người bị tê cóng."

"Nghe nói cũng có quan viên tìm đến, đang thu thập chứng cứ để chuẩn bị giải oan cho họ. Khu đất ngõ 53 nghe đâu là bị cưỡng đoạt, ép buộc thương hộ phải ký giấy điểm chỉ. Chính vì vậy, trước khi bị dời đi, họ mới cứ nán lại mãi trước cửa tiệm."

Chung Ly Nhiên trước đó đã nghe Tương Quân kể lại chuyện này, chỉ là không ngờ phe cánh của Đỗ đảng lại có thể quá quắt đến thế, nay tận mắt chứng kiến càng khiến nàng tức giận không nhẹ. Thế lực Đỗ đảng đang lúc hung hăng càn quấy, tại thành Nguyên Châu cơ hồ không ai dám đối đầu với chúng.

Cố Tư Nguyên thấy Chung Ly Nhiên im lặng, bèn thay nàng ấy lên tiếng hỏi han. Vừa hỏi mới biết, đạo quán này vốn dĩ luôn là nơi thu nhận lưu dân ở thành Nguyên Châu. Đa phần ăn mày, dân chạy nạn và bách tính bần hàn đều tìm đến đây, hiếm khi có ai đặt chân đến những nơi cứu tế do Kim Bào Vệ lập ra.

Hằng năm Bộ Hộ đều cấp kinh phí cho Kim Bào Vệ để chỉnh đốn phố phường và hỗ trợ dân chúng, nhưng dường như chẳng mấy khi được dùng đúng chỗ. Hỏi kỹ mới biết, vật phẩm ở nơi cứu tế tuy dễ nhận nhưng lại toàn rơi vào tay những thương gia vốn đã đủ ăn đủ mặc, còn bộ phận bách tính thực sự cần cứu giúp lại chẳng được gì.

Ngược lại tại đạo quán này, chỉ cần chịu khó giúp chút việc vặt là luôn có được bát cơm lót dạ, không đến nỗi phải chết đói ngoài đường.

Chung Ly Nhiên tức giận đến mức bật cười. Nàng vốn biết kẻ bề trên khi ban bố chính sách luôn gặp phải muôn vàn khó khăn, cái gọi là "trên có chính sách, dưới có đối sách" vốn là chuyện thường tình. Nhưng nàng từng ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần bản thân làm gương thì dưới sẽ noi theo, những vấn đề này rồi cũng chẳng có gì to tát.

Nào ngờ, đám Kim Bào Vệ kia lại dám làm qua lấy lệ, đối phó nàng như vậy. Không chỉ Kim Bào Vệ, mà ngay cả Bộ Hộ, Bộ Lại cũng chẳng có ai là thanh sạch.

Chung Ly Nhiên nén giận, dắt Cố Tư Nguyên đi dạo một vòng quanh đạo quán. Chỉ thấy những bách tính bị trục xuất khỏi thành tuy y phục đã sờn cũ nhưng vô cùng sạch sẽ, vẻ mặt vẫn rất tinh thần.

Đạo quán chứa hàng trăm con người nhưng không hề hỗn loạn, dưới sự sắp xếp của các tu sĩ lại trở nên vô cùng ngăn nắp. Kẻ khỏe mạnh thì khuân vác, người biết chữ thì hiến kế, kẻ tâm tính tỉ mỉ thì chăm sóc thương nhân. Trên gương mặt mỗi người đều lấp lánh thứ ánh sáng gọi là "kiên định".

Chung Ly Nhiên thuận miệng hỏi vài câu, phát hiện nhóm bách tính bị quyền thần ức h**p này đang chuẩn bị đi kêu oan. Chung Ly Nhiên thử hỏi: "Vạn nhất Thừa tướng quyền thế ngập trời, mà Bệ hạ lại chẳng màng tới thì sao?"

Có người liền đáp: "Nếu Bệ hạ không quản, các quan viên khác cũng mặc kệ, thì chúng ta vốn dĩ đã chẳng thể nán lại nơi này rồi."

Chính vì các phe phái kiềm chế lẫn nhau, nên họ mới tìm thấy cho mình một con đường sống.

Người thông minh nhìn việc rất thấu đáo, nhưng trong lòng Chung Ly Nhiên lại cảm thấy cay đắng vô cùng. Thấy đám người này không đến nỗi quá thê lương, nàng bèn dắt Cố Tư Nguyên lên xe ngựa rời đi.

Trở lại trong xe, Chung Ly Nhiên thở dài: "Trẫm cứ ngỡ mình có thể làm được rất nhiều điều, nhưng chẳng thể ngờ họ lại không hề có ý cầu xin Trẫm điều gì."

Cố Tư Nguyên mỉm cười nói: "Bệ hạ đâu phải thần thánh mà có thể có cầu tất ứng. Chỉ cần trong lòng Bệ hạ luôn có hai chữ 'công đạo' là đủ rồi."

"Bệ hạ, nước Sở không phải của riêng mình người, mà là của thiên hạ vạn dân. Có đôi khi, dù người có nỗ lực đến đâu, nếu bách tính không thuận lòng thì cũng chẳng thể làm gì được."

"Năm xưa Liệt Vũ Đế dã tâm bừng bừng, năm lần chinh phạt phương Bắc ý đồ thống nhất thiên hạ, nhưng lại khiến dân chúng lầm than, tài lực kiệt quệ. Bách tính mấy châu dọc hai bờ sông Lương Thủy đồng loạt cự tuyệt nộp thuế, cuối cùng khiến Liệt Vũ Đế ngã xuống khỏi ngai vàng."

"Vì vậy Bệ hạ, thiên hạ này ra sao còn phải xem vạn dân thế nào. Tất nhiên, đến lúc phải trông chờ vào lòng dân thì triều đình e là đã vô dụng rồi. Còn hiện tại, chỉ cần triều đình trên dưới có thể vững vàng thực thi quốc sách, Bệ h* th*n hành làm gương, nước Sở nhất định sẽ ngày càng hưng thịnh."

Cho nên, có đôi khi, xin người chớ nên lo âu quá mức như vậy.