Chung Ly Nhiên nhìn biểu cảm kinh ngạc của Cố Tư Nguyên, thần sắc vẫn trầm ổn, nghi hoặc hỏi: "Sao thế? Trẫm phải đại hôn là chuyện lạ lắm sao?"
Cố Tư Nguyên ngẩn người, tay vẫn giữ lấy bọc băng cho Chung Ly Nhiên, theo bản năng nói: "Ngài ngay cả mười hai tuổi cũng chưa tới cơ mà." Theo luật pháp nước Sở, tuổi thích hợp để thành hôn là mười sáu, mà Chung Ly Nhiên hiện tại cách cái tuổi ấy vẫn còn hơn bốn năm nữa.
Chung Ly Nhiên nhìn nàng, vô cùng nghiêm túc nói: "Mười hai tuổi trong hoàng thất đã là lứa tuổi có thể đại hôn, ấu đế xưa nay tất cả đều như vậy. Tổ mẫu nói Trẫm tuổi còn nhỏ, chưa thể chấp chính. Nếu muốn chấp chính, cần phải cưới một vị Hoàng hậu lớn tuổi hơn để phụ chính."
Đứa trẻ lớn lên trong hoàng cung, dù mới mười mấy tuổi cũng tuyệt đối không thể xem thường. Huống hồ, Chung Ly Nhiên hiện tại đã là quân chủ thiên hạ đăng cơ được hai năm.
Cố Tư Nguyên nhìn gương mặt bình thản của nàng ấy, có chút đau lòng, khẽ hỏi: "Vậy... Thái Hoàng Thái hậu đã có nhân tuyển nào chưa?"
Chung Ly Nhiên liếc nhìn nàng một cái, cười như không cười: "Việc này đâu phải một mình tổ mẫu có thể quyết định được. Hoàng hậu của Trẫm, một là do trời định, hai là do các đại thần chọn ra."
Cố Tư Nguyên không đáp lời, Chung Ly Nhiên nhịn cơn đau do dược lực trong miệng phát tán, chậm rãi nói tiếp: "Ngươi còn nhớ ngày chúng ta gặp nhau ở Thịnh Nguyên Cung không?"
Cố Tư Nguyên gật đầu: "Ta nhớ."
Chung Ly Nhiên nói: "Ngày hôm ấy sau khi tổ mẫu rời đi, bà ấy sai thị nhân che dù dẫn các ngươi đi dạo Ngự hoa viên phía sau Thịnh Nguyên Cung. Thực ra Trẫm luôn đi theo sau trên hành lang, lén lút quan sát."
"Ngươi có biết, ở dân gian gọi đó là gì không?"
Tim Cố Tư Nguyên chậm lại một nhịp, trong đầu hiện ra bốn chữ: Hoa gian tương hội (Gặp gỡ giữa rừng hoa). Thần sắc bừng tỉnh của nàng lọt vào mắt Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên đưa tay xoa xoa má mình, tiếp lời: "Tổ mẫu nói, đó gọi là hoa gian tương hội."
"Trong đám quý nữ lớn tuổi hơn ta, có đích nữ của Tả Hữu Thừa tướng, có nữ nhi của tướng quân nắm giữ binh phù, cũng có con gái của những gia đình thanh quý. Đương nhiên, còn có cả ngươi nữa."
"Trong những người đó, một người sẽ trở thành thê tử của Trẫm. Thế nên ngày hôm ấy, tổ mẫu mới để Trẫm bí mật đi xem."
"Bà ấy phân phó thị nhân chỉ điểm cho Trẫm thân phận của từng quý nữ, bắt Trẫm phải ghi nhớ dung mạo của họ. Bởi vì Đại Tư Mệnh sẽ đem bát tự của các quý nữ này hợp với ta, người phù hợp nhất sẽ là Hoàng hậu của Trẫm."
"Tất nhiên, nếu người đó không được đẹp cho lắm, tổ mẫu cho phép Trẫm chọn người phù hợp thứ hai."
Nói đến đây, Chung Ly Nhiên ngước nhìn Cố Tư Nguyên, thong thả nói tiếp: "Đại hôn mà, có thể là thê tử đầu tiên, tự nhiên phải là một vị tỷ tỷ dung mạo xinh đẹp, tính tình ôn nhu một chút."
Cố Tư Nguyên nghe vậy, đưa tay xoa nhẹ lên đầu gối Chung Ly Nhiên, ánh mắt nhu hòa. Chung Ly Nhiên nhìn đăm đăm vào gương mặt nàng, bỗng nhiên nghiêm nghị hỏi: "Ngươi đã có người trong lòng chưa?"
Cố Tư Nguyên ngẩn ra, lắc đầu.
Chung Ly Nhiên lại hỏi: "Vậy ngươi sẽ thành hôn chứ?"
Cố Tư Nguyên lại lắc đầu. Thấy thế, Chung Ly Nhiên dời mắt đi, lạnh nhạt nói: "Thật đáng tiếc, trong cung của Trẫm có cả một điện tàng thư, ngươi nhất định sẽ thích."
"Nếu ngươi là Hoàng hậu của Trẫm, nhất định sẽ rất tốt. Đám quý nữ cảu những đại thần kia, Trẫm chẳng quen biết một ai. Nhưng nay tiền đồ của Trẫm còn chưa định, sao có thể cưới ngươi được đây."
Lời này nghe ra có mấy phần chua xót, Cố Tư Nguyên rủ mắt nhìn Chung Ly Nhiên, không bỏ lỡ nét cô độc trong ánh mắt bướng bỉnh kia. Hốc mắt Cố Tư Nguyên thoáng chốc đỏ bừng, nàng khẽ gọi: "Bệ hạ, xin đừng tự khinh rẻ mình như thế."
Đứa trẻ ấy đáy mắt lệ quang lấp lánh, như sắp khóc đến nơi. Cố Tư Nguyên nhìn nàng ấy, đau lòng đến mức không biết làm sao cho phải. Chung Ly Nhiên lại đưa hai tay lên, nhanh chóng che mắt Cố Tư Nguyên lại, nói: "Đừng nhìn, đừng dùng ánh mắt ấy mà nhìn Trẫm."
"Trẫm sẽ lớn lên, cũng có một ngày sẽ trưởng thành."
Giọng của Chung Ly Nhiên nghe có phần lạnh lùng và cứng cỏi, cố ép những giọt lệ chực trào quay ngược vào trong.
Tay Chung Ly Nhiên tuy nhỏ nhưng đủ che khuất tầm mắt Cố Tư Nguyên. Cố Tư Nguyên cảm nhận được nỗi ủy khuất giấu sau lưng nàng ấy, không nói lời nào, chỉ cúi người dịu dàng ôm lấy nàng ấy.
Nàng ôm Chung Ly Nhiên vào lòng, một tay đỡ lấy gáy, một tay vỗ nhẹ sau lưng nàng ấy, nhẹ giọng nói: "Phải, rồi sẽ có một ngày, người sẽ trưởng thành."
"Bệ hạ, mọi chuyện rồi sẽ qua đi. Đợi sau khi mùa đông giá rét qua đi, nghênh đón người sẽ là muôn hoa rực rỡ."
Chung Ly Nhiên túm chặt lấy cổ áo nàng, một mực không buông tay.
Chung Ly Nhiên rất ít khi thất thố trước mặt nàng, Cố Tư Nguyên có chút lo lắng sau khi cảm xúc qua đi nàng ấy sẽ thấy ngượng ngùng. Nàng cứ ôm Chung Ly Nhiên như thế một hồi lâu, vẫn chưa nghĩ ra cách gì, kết quả hơn hai khắc đồng hồ, Chung Ly Nhiên đã ngủ thiếp đi trong lòng nàng.
Tuy rằng tâm tính Chung Ly Nhiên thành thục, nhưng xét về phương diện nào đó nàng ấy cũng chỉ là một đứa trẻ lớn xác. Hôm nay nàng ấy chịu kinh hãi, trên người lại có thương tích, sau khi phát tiết cảm xúc xong mà chìm vào giấc ngủ cũng là chuyện thường tình.
Cố Tư Nguyên thấy nàng ấy đã ngủ say, mới cẩn thận rút tay ra, giúp nàng ấy lấy bọc băng lạnh lẽo xuống rồi vén lại chăn cho kín.
Xong xuôi, Cố Tư Nguyên ngồi bên giường, chống cằm ngắm nhìn gương mặt Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên quả thực đã lớn hơn nhiều, ngũ quan dần nảy nở, so với dáng vẻ viên bánh trôi mềm mại trước kia đã thêm vài phần thanh tú.
Hoàng thất Chung Ly chuộng cái đẹp, tử đệ hoàng gia gần như không một ai là không có dung mạo xuất trần. Chung Ly Nhiên vốn xinh đẹp, từ nhỏ đã là người nổi bật nhất trong đám trẻ nhỏ.
Chớp mắt bốn năm đã qua, Chung Ly Nhiên tuy còn ở độ tuổi thiếu niên nhưng đã là một vị đế vương sắp đại hôn.
Cũng không biết, ai sẽ là vị Hoàng hậu của nàng ấy đây.
Cố Tư Nguyên nghĩ đến những thiếu nữ đã gặp ngày hôm ấy, ánh mắt nhu hòa. Nàng nghĩ, một đứa trẻ tính tình khó chiều như Chung Ly Nhiên, tốt nhất nên tìm một vị tỷ tỷ biết cách chăm sóc nàng ấy.
Bởi vì cuộc đại hôn này, tất cả đều vì ấu đế nước Sở cần một vị Hoàng hậu, chứ không phải vì bản thân Chung Ly Nhiên muốn thành hôn.
Cố Tư Nguyên thương xót nàng ấy, dẫu sao cũng là đứa trẻ mình nhìn lớn lên, nhưng chuyện triều đường không phải là việc nàng có thể can thiệp. Nàng chỉ có thể dành cho Chung Ly Nhiên những lời khích lệ và hy vọng nhỏ bé, mong nàng ấy nhanh chóng trưởng thành.
Nhanh chóng trưởng thành, rồi chấp chính, nắm giữ quyền lực, trở thành một vị đế vương đủ tư cách, không bị người khác ức h**p. Chung Ly Nhiên đã ngồi trên vị trí đó rồi, ngoài vương đạo tiến về phía trước, nàng ấy chẳng còn con đường nào khác.
Cố Tư Nguyên nhìn Chung Ly Nhiên hồi lâu, khẽ buông một tiếng thở dài. Nàng ngồi thêm một lát, thấy Chung Ly Nhiên ngủ đã say mới đứng dậy đi ra ngoài.
Phong Bá đang túc trực ngoài điện, nghe thấy tiếng bước chân bên trong truyền ra, thấy Cố Tư Nguyên đi tới liền đón lấy, vội hỏi: "Cố Nhị tiên sinh, Bệ hạ thế nào rồi? Ngài có việc gì cần sai bảo không?"
Cố Tư Nguyên đáp: "Bệ hạ xử lý thương thế xong đã ngủ thiếp đi, nhất thời chưa tỉnh ngay được. Ta không thể không từ mà biệt, nhưng ta đã hẹn hộ vệ đợi ở trạm dừng chân dưới chân núi vào giờ Dần. Nay đã quá Ngọ lâu rồi, Bệ hạ chưa rõ khi nào mới tỉnh, ta muốn nhờ đại nhân tìm người báo tin cho hộ vệ của ta, bảo nàng ấy cứ tự về trước, không cần đợi ta."
Phong Bá nghe xong liền hiểu ngay, vội nói: "Cố Nhị tiên sinh đừng lo, ta sẽ sai người đi báo tin cho hộ vệ của ngài ngay."
Cố Tư Nguyên gật đầu: "Đa tạ đại nhân."
Giải quyết xong việc đó, Cố Tư Nguyên có chút nhàn rỗi. Nàng đứng dậy, men theo hành lang đi dạo quanh Vân Trung Điện. Cảnh sắc dọc đường đều là những mầm non mới nhú giữa sắc xanh thẫm. Chốn thâm sơn thanh lãnh, dù có bao nhiêu hơi thở trần thế cũng chẳng thể xua tan đi nét u lạnh ấy.
Cảnh xuân tươi đẹp, Cố Tư Nguyên đứng dưới hành lang lại cảm thấy có chút âm u lạnh lẽo. Nhưng hễ bước ra giữa viện đứng lâu, tắm mình dưới ánh nắng lại thấy nóng bức. Nàng đứng dưới hiên, nơi nửa âm nửa dương, vừa tham luyến sự mát lạnh sau lưng, vừa tận hưởng hơi ấm trước mặt, nhất thời có chút tiến thoái lưỡng nan.
Nàng đứng dưới mái hiên, ngắm nhìn khóm sơn trà trắng đang đung đưa trước gió, trầm tư suy nghĩ. Nàng nghĩ, nếu giống như hoa kia, chỉ cần mong chờ mùa xuân tới là đủ rồi.
Một mùa hoa nở rồi tàn, rực rỡ như lửa như trà.
Nàng ở lại trong viện Vân Trung Điện một lát thì có thị nhân tới báo, nói Bệ hạ đã tỉnh, muốn gặp nàng. Cố Tư Nguyên vội vã đứng dậy, bước nhanh về phía tẩm điện.
Vừa vào điện, nàng đã thấy Chung Ly Nhiên y quan chỉnh tề ngồi bên tiểu tháp. Tiểu Hoàng đế thấy nàng tới liền đứng dậy bước đến bên cạnh, xụ mặt nói: "Đi thôi, đi dâng hương cùng Trẫm."
Nói xong, Chung Ly Nhiên chìa tay về phía Cố Tư Nguyên. Thấy vậy, Cố Tư Nguyên nắm lấy tay nàng ấy, dẫn nàng ấy cùng tiến về hướng Đông Hoàng Điện.
Cái gọi là dâng hương, thực chất là trộn những mảnh giấy ghi tên người nhận hương vào trong hương rồi cùng đốt lên. Lăng mộ của Vương phi ở tận Trung Châu, tiểu Hoàng đế không thể về được, chỉ có thể ở Thái Nhất Quan thắp hương cho chư thần để thay cho mẫu thân quá cố.
Cố Tư Nguyên cùng Chung Ly Nhiên đi qua năm tòa điện, mất nửa canh giờ mới hoàn thành lễ nghi ở các điện. Khi hai người đi ra, trên người đã thấm đẫm mùi hương khói.
Chung Ly Nhiên phất phất tay áo, ngửi thấy mùi hương trên người mình, hơi nhíu mày. Chung Ly Nhiên ngước đầu nhìn Cố Tư Nguyên hỏi: "Ngươi có gấp về nhà không?"
"Không gấp." Cố Tư Nguyên có chút không yên tâm về nàng ấy, có thể ở lại bầu bạn thêm một lát cũng tốt.
Chung Ly Nhiên gật đầu, mời gọi: "Vậy ngươi đi theo Trẫm."
----------
Tác giả có lời muốn nói:
Hừm... mmm... mmm...
Nàng nhất định sẽ trở thành thê tử của ngươi!
(Thực ra ở đoạn này, Cố Tư Nguyên đã bắt đầu thầm nghĩ: Nếu như người được chọn trúng là mình, liệu bản thân có nguyện ý gả cho Mạch Mạch hay không rồi.)