Chẳng rõ có phải ảo giác hay không, nhưng kể từ khi Cố Tư Nguyên nói "không muốn", nàng cảm thấy gương mặt nhỏ nhắn của Chung Ly Nhiên dường như bớt đi vài phần căng thẳng. Sau một đoạn khúc nhạc dạo ngắn ngủi ấy, hai người không ai nói với ai câu nào, cỗ xe ngựa cứ thế dọc theo sơn đạo, chở hai người tiến vào Thái Nhất Quan.
Người nước Sở chuộng vu thuật, thờ phụng Đông Hoàng, lập Thái Nhất giáo — nơi thờ phụng Đông Hoàng làm chủ thần — thành quốc giáo. Thái Nhất Quan vốn là trọng địa của quốc giáo, Quan chủ cai quản thế tục trong giáo, rất ít khi can dự triều chính. Trong triều lại thiết lập Giám Thiên Ti, tất cả đều do các Thái Nhất đạo nhân hợp thành để Hoàng đế sai phái.
Giám Thiên Ti thiết lập Thiếu Tư Mệnh, Đại Tư Mệnh là thủ lĩnh của Giám Thiên Ti và cả quốc giáo; mỗi khi quốc gia có đại sự không thể quyết đoán, sẽ do Đại Tư Mệnh tế lễ Đông Hoàng để thỉnh vấn thần chỉ. Thiếu Tư Mệnh đa phần là thủ đồ của Đại Tư Mệnh, thường giữ vai trò hậu bị cho chức vị kế nhiệm, trợ giúp Đại Tư Mệnh xử lý tục vụ.
Từ trên xuống dưới Giám Thiên Ti là một hệ thống nghiêm ngặt. Chức vị Đại Tư Mệnh — thủ lĩnh quốc giáo, xưa nay đều do nữ tử thuộc hoàng thất Chung Ly có thiên phú thông vu đảm nhiệm. Còn các chức vị khác như Phong Bá, Hà Thần — ám vệ thủ hộ Đông Hoàng; Vũ Sư — minh vệ; Vân Trung Quân — chưởng quản tình báo; Tương Quân và Tương Phu nhân — giám sát quan lại... Hầu hết đều do sứ giả đời trước đích thân truyền dạy, truyền thừa xuống.
Đạo nhân có danh hiệu trong Giám Thiên Ti tất cả đều tinh thông ngũ hành chi thuật, bởi thế càng vâng theo thiên đạo tự nhiên. Chỉ cần quân chủ không phạm lỗi lầm lớn, bọn họ quyết sẽ không có lòng phản nghịch. Lại bởi truyền thuyết kể rằng đế vương nước Sở vốn là hóa thân của Đông Hoàng, nên bọn người Đại Tư Mệnh khi ở lúc riêng tư thường tôn xưng Hoàng đế là Đông Quân.
Chung Ly Nhiên tuy không phải vị Hoàng đế đăng cơ sớm nhất trong lịch sử nước Sở, song tuổi tác quả thực còn nhỏ, bởi thế đám người Phong Bá, Vũ Sư thủ hộ bên cạnh luôn đặc biệt để tâm. Vậy mà hôm nay lại xảy ra sơ suất, khiến hộ vệ tam mạch đi theo Chung Ly Nhiên sắc mặt ai nấy đều không mấy dễ coi.
Ngự giá vừa vào Thái Nhất Quan liền thẳng hướng Vân Trung Điện ở hậu viện mà tới. Người sắp xếp chỗ nghỉ cho Chung Ly Nhiên chính là Phong Bá — người đã đến trước để dọn dẹp chướng ngại.
Phong Bá là một nam tử cao lớn khôi ngô, hiếm khi lộ diện trước người ngoài, lúc này lại túc trực bên cửa điện, đích thân nghênh đón Chung Ly Nhiên xuống xe ngựa. Vừa nhìn thấy vết bầm tím trên trán Chung Ly Nhiên, hắn liền vội vã khom người: "Là thần vô năng, khiến Đông Quân sỡ hãi rồi."
Chung Ly Nhiên trao cho hắn một ánh mắt cực kỳ khoan dung, khẽ nói: "Không sao, trước tiên hãy xử lý vết thương cho Trẫm đã."
"Dạ." Phong Bá vâng mệnh, đỡ Chung Ly Nhiên xuống xe ngựa, "Y giả của Thái Nhất Quan đã chờ sẵn trong điện, Đông Quân xin cứ yên tâm."
Đang nói, Cố Tư Nguyên đi sau Chung Ly Nhiên cũng xuống xe ngựa theo. Như thể đã quen biết Cố Tư Nguyên từ lâu, Phong Bá cung kính nói: "Mời Cố nhị tiên sinh đi theo, cùng Bệ hạ vào điện."
Cố Tư Nguyên nghe vậy, nhìn thoáng qua nam tử tựa như ngọn núi cao đang cung kính đứng cạnh Chung Ly Nhiên, khẽ gật đầu, rảo bước theo sau Chung Ly Nhiên.
Phong Bá dẫn hai người vào điện phụ của Vân Trung Điện, một y giả mặc đạo bào xanh thẫm vội vã hành lễ. Đợi Chung Ly Nhiên ngồi vững trên tiểu tháp, vị này mới tiến lên bắt mạch. Cố Tư Nguyên đứng ngay bên cạnh, nhìn y giả hỏi han cặn kẽ, trong mắt lộ vẻ lo lắng.
Xe ngựa lật nhào, kỵ nhất là chấn thương phần đầu. Y giả hỏi qua xem Chung Ly Nhiên có đau đầu hay không, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng mới mời nàng ấy cởi giày, vén ống quần để xem xét đầu gối. Ống quần trắng như tuyết vừa vén lên, lộ ra bắp chân trắng nõn thuôn dài. Chẳng mấy chốc, Cố Tư Nguyên đã nhìn thấy một mảng bầm tím lớn trên đầu gối trái của Chung Ly Nhiên, lòng không khỏi dâng lên một trận xót xa.
Y giả đưa tay, dùng ngón trỏ ấn nhẹ quanh vết bầm. Đôi mày thanh tú của Chung Ly Nhiên khẽ nhíu lại, thần sắc đau đớn thoáng hiện rồi biến mất. Cố Tư Nguyên thấy vậy, vô thức đưa tay đỡ lấy bờ vai đơn bạc gầy yếu của Chung Ly Nhiên.
Áp lực truyền đến từ bờ vai giúp Chung Ly Nhiên phân tán bớt phần nào đau đớn. Chung Ly Nhiên nhìn vết thương trên chân mình, hỏi: "Thế nào rồi? Có gì đáng ngại không?"
Y giả đứng dậy bẩm báo: "Đông Hoàng phù hộ, Bệ hạ không có gì đáng ngại, chỉ là bị thương ngoài da. Răng sữa trong miệng vốn cũng sắp rụng, có điều bị va quẹt rách nướu, cần phải bôi thuốc. Trán và đầu gối trái do va đập vào v*t c*ng nên sưng tấy, cần chườm lạnh tiêu sưng rồi mới được bôi thuốc."
Cố Tư Nguyên nghe vậy mới thở phào một hơi, vội hỏi: "Trong Thái Nhất Quan có sẵn băng không?"
Y giả đáp: "Dạ có, trong quan có vài hầm băng trữ đủ dùng cho mùa hè, thảo dân sẽ sai người đi lấy ngay. Giờ xin để thảo dân xử lý vết thương trong miệng cho Bệ hạ trước, kẻo phát viêm thì không tốt."
Chung Ly Nhiên gật đầu, theo ý y giả mà há miệng. Y giả dùng rượu tiêu độc dụng cụ, kẹp bông thấm sạch máu đọng. Có lẽ rất đau, Chung Ly Nhiên chau chặt đôi mày. Cố Tư Nguyên thấy thế liền nắm lấy tay nàng ấy, để nàng ấy có nơi dựa vào. Chung Ly Nhiên siết lấy tay nàng, nhưng không quá dùng lực. Đợi đến khi bôi thuốc xong, trên trán nàng ấy đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.
Đúng lúc này, đạo nhân lấy băng cũng vào tới điện. Y giả kiến nghị Chung Ly Nhiên nên nằm ngửa trên tiểu tháp nghỉ ngơi một lát. Nàng ấy nghe theo, cởi bỏ ngoại y rồi nằm xuống. Y giả lấy khối băng gói vào lớp vải bông dày thành hai bọc, giao cho thị nhân đang chầu chực bên giường, dặn dò hầu hạ Bệ hạ chườm lạnh trong nửa canh giờ.
Một lát sau, y giả xách hòm thuốc cùng đạo đồng rời đi, Phong Bá cũng dẫn theo ám vệ canh giữ quanh điện phụ. Trong không gian trống trải ấy, chỉ còn lại Cố Tư Nguyên cùng một tỳ nữ túc trực bên cạnh.
Chung Ly Nhiên trải qua kiếp nạn hôm nay, sau khi dùng thuốc xong chỉ thấy cả người như bị rút xương cốt, lười nhác chẳng muốn cử động. Chung Ly Nhiên thấy hơi mệt, dứt khoát cho lui cả thị nhân, chỉ để lại một mình Cố Tư Nguyên ở lại làm bạn.
Đợi thị nhân đi rồi, Chung Ly Nhiên ngước nhìn Cố Tư Nguyên, khẽ vỗ vỗ lên mép giường. Chung Ly Nhiên không nói lời nào, nhưng Cố Tư Nguyên như hiểu ý, thuận theo tâm ý nàng ấy mà ngồi xuống bên giường.
Nàng đưa tay áp lên bọc băng trên đầu gối Chung Ly Nhiên. Qua lớp vải bông dày, nàng vẫn cảm nhận được cái lạnh lẽo giữa tiết xuân rực rỡ này, bèn khẽ hỏi: "Lạnh không?"
Thị nhân sợ Chung Ly Nhiên lạnh nên đã đắp thêm chăn cho nàng ấy. Lúc này, bên chân bị thương lộ ra ngoài quả thực có chút giá buốt. Chung Ly Nhiên gật đầu, Cố Tư Nguyên liền vén lại góc chăn cho kín kẽ. Những việc này nàng vốn đã làm quen từ rất lâu trước kia, giờ đây thực hiện lại cũng chẳng thấy chút gì xa lạ.
Chung Ly Nhiên dịch chuyển vị trí, trầm tư một hồi rồi nói: "Lên đây."
Cố Tư Nguyên hơi kinh ngạc, nhìn nàng ấy vội nói: "Bệ hạ, việc này e là không hợp lễ nghi." Chung Ly Nhiên chẳng màng tới, lại nhắc lại một câu: "Ngươi lên đây."
Thái độ của Chung Ly Nhiên vô cùng cứng rắn, thấy Cố Tư Nguyên vẫn còn giữ kẽ, mới thản nhiên nói: "Lúc ngươi còn nhỏ, chẳng phải cũng từng chung chăn gối với Trẫm đó sao?"
Nàng ấy vẫn nhớ, nàng ấy vẫn luôn ghi tạc những chuyện vụn vặt ấy.
Cố Tư Nguyên bật cười không thành tiếng, cúi người nhìn nàng ấy, dịu dàng đáp: "Giờ đã khác xưa rồi." Ánh mắt nàng vô cùng trong suốt, Chung Ly Nhiên nhìn thoáng qua rồi vội quay đi, giọng điệu lạnh nhạt: "Cho nên, đây chính là lý do?"
Cố Tư Nguyên không hiểu: "Lý do gì cơ?"
Chung Ly Nhiên thấy nàng như vậy, "tốt bụng" nhắc nhở: "Ngày ấy hội ngộ ở hành lang, ngươi chẳng thèm đoái hoài tới Trẫm."
Cố Tư Nguyên có chút bất đắc dĩ: "Ta..." Nàng rõ ràng đã hành lễ, sao lại gọi là không đoái hoài? Chung Ly Nhiên nhìn nàng, gương mặt nhỏ nhắn căng ra, nghiêm nghị nói: "Giờ thì biết xưng 'ta' với Trẫm rồi, lúc trước làm gì đâu."
Chung Ly Nhiên vốn ít nói, nhưng từ nhỏ đã miệng lưỡi sắc sảo, một khi đã cất lời thì người vốn tính tình ôn hòa như Cố Tư Nguyên căn bản không phải đối thủ.
Cố Tư Nguyên có chút bất đắc dĩ, nghĩ đến cái răng vừa bôi thuốc của Chung Ly Nhiên, hỏi: "Bệ hạ không đau răng sao?"
Chung Ly Nhiên đương nhiên thấy đau, hễ nói chuyện lại càng đau hơn. Nhưng đối diện với Cố Tư Nguyên, những h*m m**n trò chuyện vốn đã nguội lạnh từ lâu giờ lại trỗi dậy mãnh liệt. Chung Ly Nhiên gật đầu, tạm thời buông tha cho nữ nhân đang nói lảng sang chuyện khác này, đột ngột hỏi một câu không đầu không cuối: "Trẫm có phải đã cao lên rất nhiều không?"
Ở bên cạnh Chung Ly Nhiên, phải học cách thích nghi với sự chuyển đổi đề tài đột ngột của nàng ấy. Rõ ràng, với năm năm gắn bó từ thuở nhỏ, Cố Tư Nguyên đã quá quen thuộc. Nàng gật đầu, đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu Chung Ly Nhiên, khẽ khàng nói: "Cao hơn rồi, Bệ hạ đã lớn rồi, chỉ là hơi gầy yếu một chút."
Chung Ly Nhiên thuở nhỏ tựa như một viên bánh trôi trắng nõn, hơi có chút bụ bẫm. Ngày Chung Ly Nhiên rời Trung Châu, nàng ấy mới cao tới ngực nàng, giờ đã chạm tới cằm rồi. Chỉ vài năm nữa thôi, nàng ấy sẽ cao bằng nàng, thậm chí là cao hơn nàng nữa. Chung Ly Nhiên vẫn đang độ xuân thì nảy nở, còn bốn năm qua, Cố Tư Nguyên dường như chẳng hề thay đổi.
Đáy mắt Chung Ly Nhiên vẫn lạnh lùng như trước, nhưng bớt đi vài phần ngượng nghịu, nàng ấy ngước đầu nói với Cố Tư Nguyên: "Trẫm cứ ngỡ, khi gặp lại nhất định sẽ cao hơn ngươi cơ đấy."
Giọng Chung Ly Nhiên vẫn mang theo vài phần non nớt, ngay cả lời tự giễu cũng chẳng được trọn vẹn. Cố Tư Nguyên xúc động, nhất thời không biết đáp sao cho phải. Chung Ly Nhiên nhìn nàng, sự bướng bỉnh trong ánh mắt phủ thêm một lớp quang mang mềm mại, cứng nhắc hỏi: "Chẳng phải không muốn nhập triều làm quan sao? Sao lại tới Hoằng Văn Quán rồi?"
Cố Tư Nguyên thành thực đáp: "Là tổ mẫu kiến nghị."
Chung Ly Nhiên ngẫm nghĩ, đây đúng là quyết định mà lão sư của mình có thể đưa ra, hơn nữa Cố Tư Nguyên cũng sẽ nghe theo. Nàng ấy lại nghĩ đến vị đại nhân Bộ Lễ mà Cố Tư Nguyên định gặp hôm nay, bèn hỏi: "Ngươi gặp Phong Bình, là ý của người trong nhà?"
Cố Tư Nguyên hỏi gì đáp nấy, khẽ gật đầu.
Chung Ly Nhiên liếc nhìn nàng một cái, tâm tư thâm trầm chẳng rõ đang nghĩ gì, hồi lâu sau mới nói: "Ngươi muốn thành hôn sao? Phong Bình kia... Diện mạo không được đẹp cho lắm."
Nói một cách khắt khe, nếu không phải nam tử cực kỳ tuấn tú thì nhan sắc trong triều đình nước Sở vốn dĩ đầy rẫy mỹ nhân cũng chẳng coi là xuất sắc. Cố Tư Nguyên ngẩn người, không ngờ nàng ấy lại nghĩ xa đến thế, khẽ cười: "Ta chưa từng định thành hôn, chỉ là mẫu thân ở nhà hối thúc quá gắt, hôm nay mới ra ngoài gặp hắn một lần."
"Ồ, xem mắt?" Chung Ly Nhiên thốt ra hai chữ này, rồi lại lạnh lùng bồi thêm: "Trẫm quên mất, ngươi còn chưa kịp gặp, cũng chưa kịp nhìn trúng."
Chung Ly Nhiên nói rất đúng, Cố Tư Nguyên chỉ đành gật đầu, "Ừm" một tiếng. Chung Ly Nhiên lại hỏi: "Người nhà ngươi gấp gáp muốn ngươi thành hôn lắm sao?"
"Mẫu thân của ta trông có vẻ khá nôn nóng." Cố Tư Nguyên trả lời.
Từ nhỏ bọn họ đã như vậy, vì thường xuyên ở bên nhau, Chung Ly Nhiên lại sớm hiểu chuyện hơn những đứa trẻ khác, nên nhiều lúc Cố Tư Nguyên không hề xem nàng ấy là một đứa trẻ. Phần lớn thời gian, Chung Ly Nhiên chính là tri kỷ thân thiết nhất của nàng.
Chung Ly Nhiên khựng lại một thoáng, bất chợt mở miệng: "Bên chỗ Trẫm cũng có rất nhiều người đang gấp gáp. Trẫm sắp đại hôn rồi."
Cố Tư Nguyên ban đầu chưa hiểu rõ, đến khi kịp phản ứng thì đã kinh ngạc thốt lên một tiếng: "A?"
*****