Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 40

Thuở thiếu thời tình ý chớm nở, lại gặp đúng người con gái mình trân quý nhất lòng, Chung Ly Nhiên ngỡ rằng đã nhận được sự hồi đáp từ đối phương, tránh không được trao cho Cố Tư Nguyên thêm vài phần sủng ái, thêm vạn phần mật ngọt nồng nàn.

Chung Ly Nhiên từ trước đến nay luôn yêu chiều Cố Tư Nguyên, dù là bằng một phương thức cực kỳ bướng bỉnh, mà Cố Tư Nguyên vốn tính trì độn cũng đã cảm nhận được từ thuở nhỏ. Huống hồ nay Chung Ly Nhiên ngày một trưởng thành, đứng trước mặt nàng cũng dần trở nên thẳng thắn, sự che chở ấy lại càng thêm rõ rệt.

Cố Tư Nguyên viết nàng ấy đối với mình tốt, nên lòng thương xót dành cho nàng cũng tăng lên gấp bội. Hai người thời gian này vô cùng quấn quýt, trông qua cứ ngỡ tình đầu ý hợp, khiến người ngoài không khỏi ước ao ngưỡng mộ.

Tết Trung thu thoáng chốc đã cận kề. Vào ngày này, Chung Ly Nhiên hạ chỉ cho bách quan nghỉ ngơi, lại lệnh thị vệ mang lễ vật đến từng phủ đệ. Hoàng đế chỉ thiết một buổi gia yến giản đơn tại vị Cung Vị Ương, cùng các thành viên hoàng thất còn ở lại thành Nguyên Châu chung vui ăn tết.

Đêm nay không một ngôi sao, vầng trăng to lớn tựa như chiếc đĩa ngọc khổng lồ treo lơ lửng giữa thinh không. Ánh nguyệt quang thanh khiết len qua kẽ lá, rải xuống mặt đất những mảng sáng tối loang lổ. Từng hàng đèn lồng rực rỡ treo cao trên đình viện Cung Vị Ương, cùng với những giá đèn điểm xuyết ở gốc cây đã soi tỏ cả một khoảng sân rộng lớn. Gió đêm hiu hắt thổi tới, mang theo hương trầm ngào ngạt lan tỏa khắp đình viện.

Các vị quý nhân ngồi quây quần bên những chiếc bàn vuông giữa đình viện, tay đặt trên bàn xoa những quân mạt chược, phát ra tiếng kêu lạch cạch vui tai. Đám trẻ nhỏ tuổi hơn thì ở phía xa đùa nghịch với những chiếc chong chóng nhỏ trên tay, hoặc cùng nhũ mẫu thả những ngọn đèn Khổng Minh bay vút lên trời cao.

Chung Ly Nhiên ngồi ngay cạnh Cố Tư Nguyên, nghiêm túc nhìn nàng cùng Đại Tư Mệnh và những người khác chơi mạt chược. Hôm nay vận may của Chung Ly Nhiên không tốt, vừa nhập cuộc đã thua một ván lớn, sau khi đi hết một vòng, nàng dứt khoát nhường vị trí cho đường muội của mình, còn bản thân thì ngồi sang bên cạnh xem Cố Tư Nguyên chơi mạt chược.

Cố Tư Nguyên xưa nay vốn có vận khí tôý, dù giữa vòng vây của đám người Giám Thiên Ti vẫn ù được một ván lớn. Chung Ly Đại vừa hay cũng ngồi cùng bàn thi thố, thấy nàng thắng liền hờn dỗi nói: "Hoàng hậu cũng chẳng nhường lão nhân gia ta chút nào, thắng liền hai ván lớn, cứ thắng tiếp thế này thì cô tổ mẫu chẳng còn tiền mà thua cho con nữa đâu."

Cố Tư Nguyên chỉ mỉm cười không đáp, Hoàng đế ngồi bên cạnh bèn lên tiếng giải vây: "Trẫm vừa thua sạch một vòng rồi, phải để Hoàng hậu thắng vài ván mới gỡ lại được vốn chứ."

"Nghe xem, nghe xem lời này của Bệ hạ mà xem." Chung Ly Đại tặc lưỡi cảm thán. Chung Ly Hồi người đang ngồi cùng bàn với Thái Hoàng Thái Hậu, cũng chen ngang: "Cô mẫu à, đây chính là cái lợi của việc thành thân đấy."

Lý Nhiên nghe vậy thong thả đánh ra một quân bài, nhìn về phía Chung Ly Việt đang ngồi cùng bàn, ý tứ sâu xa nói: "Chẳng phải là cái lợi của thành thân sao? Bệ hạ sau khi đại hôn thì mưa thuận gió hoà, quốc thái dân an. Minh Trác à, con cũng ngoài hai mươi rồi, năm sau phải về đất phong, cũng nên tính đến chuyện thành thân đi thôi."

"Đến như Tú Nhi cũng sắp đến tuổi định thân rồi, mà con làm ca ca vẫn chưa thấy tăm hơi đâu."

"Tú Nhi" trong lời Thái Hoàng Thái Hậu là trưởng tử con vợ cả của Chung Ly Hồi – Chung Ly Tú. Chung Ly Tú mới mười lăm tuổi nhưng tính tình sớm trưởng thành như mẫu thân, sớm đã có ý trung nhân, định sau năm mới sẽ đính hôn.

Chung Ly Việt vốn là Uyển Vương, qua hai mươi tuổi vẫn chưa về đất phong, thân phận ở triều đường quả thực có chút lúng túng. Những năm trước hắn dã tâm hừng hực, một lòng muốn liên hôn với quyền quý. Nay đại thế của Chung Ly Nhiên đã định, hắn dù có bất bình thì dị tâm cũng tiêu tán phần nào. Chỉ là người trong lòng vẫn luôn không có, nên vẫn chưa chịu cưới vợ.

Nghe tổ mẫu nói vậy, hắn không khỏi bất lực: "Tổ mẫu, tôn nhi đến một người tâm đầu ý hợp cũng chẳng có, thì biết thành thân với ai?"

"Con đấy, suốt ngày chỉ biết múa thương múa gậy, chẳng hiểu chút phong hoa tuyết nguyệt nào, nên học hỏi Tú Nhi nhiều vào."

"Còn cả Tú Nhi nữa, chớ có ham chơi quá độ, Ai gia nghe mẫu thân con nói nhiều lần rồi, kết quả khảo hạch của con bết bát lắm đấy."

Có lẽ đã có tuổi, Lý Nhiên không nhịn được mà lải nhải một hồi. Bà quở trách đám hậu bối một lượt, nhưng lại không đụng đến bàn của Hoàng đế.

Đánh xong một vòng mạt chược, cung nữ lại dâng lên trà bánh mới. Ngoài bánh trung thu là món không thể thiếu, còn có bánh chưng mà Thái Hoàng Thái Hậu chuẩn bị cho bọn trẻ. Hoàng thất nước Sở vốn không có lệ ăn bánh chưng vào Tết Trung thu, chỉ vì Minh Đế sinh thời thích ăn, lại không thể ăn nhiều, nên mỗi dịp lễ hội Lý Nhiên đều chuẩn bị một ít.

Nay Minh Đế đã băng hà nhiều năm, nhưng Lý Nhiên vẫn chưa từng thay đổi thói quen này. Chuẩn bị món ăn Minh Đế yêu thích trong ngày tết, cứ ngỡ như người vẫn còn tại thế.

Chung Ly Nhiên cũng rất thích những món thơm dẻo này. Khi cung nữ bưng lên, nàng không đánh mạt chược nên tự tay bóc một cái. Lớp lá dong thanh hương được mở ra, lộ ra khối bánh dẻo thơm rực rỡ sắc màu. Chung Ly Nhiên đưa lên môi cắn một miếng, thích ý híp cả mắt lại.

Cảm thấy ngon miệng, Chung Ly Nhiên liền đưa bánh đến bên môi Cố Tư Nguyên, đút cho nàng một miếng. Thấy Cố Tư Nguyên đã cắn một miếng, Chung Ly Nhiên mới tự mình ăn tiếp, cứ thế hai người một miếng qua một miếng lại ăn hết chiếc bánh. Sau khi đút xong cho Cố Tư Nguyên, Chung Ly Nhiên nhận lấy khăn gấm từ cung nữ, vươn tay tỉ mỉ lau khóe miệng cho nàng. 

Hai người vô cùng thân mật, nhất thời quên mất sự hiện diện của những người xung quanh.

Đại Tư Mệnh ngồi đối diện có chút bất đắc dĩ lên tiếng: "Bệ hạ và Hoàng hậu quả nhiên là nhân duyên trời định, thật khiến người ta ngưỡng mộ vì sự ân ái này."

Lời nói này khiến Cố Tư Nguyên giật mình, chẳng rõ vì sao, nữ nhân vốn dĩ luôn ung dung thản nhiên, nay trong lòng lại thoáng qua một tia thẹn thùng. Cố Tư Nguyên vội khẽ đáp: "Là do Bệ hạ trước nay luôn chu đáo, xin Đại Tư Mệnh đừng trêu chọc nữa."

Đại Tư Mệnh nghe vậy thì cười xòa: "Vạn mong Bệ hạ và Hoàng hậu thứ lỗi cho sự thất lễ của thần, quả thực là nhìn không nổi nữa nên mới xen vào một câu. Đế Hậu ân ái, thật là phúc phận của quốc gia."

Chung Ly Nhiên dùng khăn gấm lau tay, xong xuôi mới thong thả nói: "Đại Tư Mệnh biết là tốt rồi." Nói xong, nàng lại nhỏ giọng hỏi Cố Tư Nguyên muốn ăn thêm gì không. Cố Tư Nguyên sợ mình lại thất thố, bèn nhất mực từ chối.

Mãi đến khi trăng lên giữa trời, Thái Hoàng Thái Hậu mới tận hứng, dẫn theo đám người thả đèn Khổng Minh rồi ai nấy mới giải tán. Chung Ly Nhiên dắt tay Cố Tư Nguyên về lại Thần Cung, giống như mọi năm cùng nàng thả một ngọn đèn Khổng Minh tại Thần Cung.

Vị Hoàng đế trẻ đứng giữa đình viện dưới ánh trăng, ngước nhìn ngọn đèn dành tặng phụ mẫu đang bay ngày một xa vào không trung, rồi lại nhìn về phía những đốm lửa li ti của hàng ngàn ngọn đèn khác đang bay cao phía xa. Nàng quay sang nhìn Cố Tư Nguyên, khẽ hỏi: "Cố Tư Nguyên, vừa nãy sao nàng không để Trẫm đút cho nàng nữa?"

Ánh mắt thiếu nữ trong trẻo, dịu dàng vô ngần. Cố Tư Nguyên có chút bất lực, khẽ đáp: "Bệ hạ, bao nhiêu người đang nhìn đấy."

"Thì đã sao? Ngày thường chẳng phải chúng ta vẫn thế này sao?" Chung Ly Nhiên cúi người, nhìn thẳng vào mắt nàng. Hai người ghé sát vào nhau, hơi thở giao hòa.

Gió đêm thổi qua từ phía sau, bóng cây trong viện lắc lư, phát ra những tiếng xào xạc theo gió. Cố Tư Nguyên né tránh ánh mắt, tim Chung Ly Nhiên bỗng đập rộn một nhịp, đột ngột nghiêng người, ngậm lấy môi mềm của đối phương.

Cố Tư Nguyên ngẩng đầu, khẽ hé môi đón lấy nụ hôn này. Nàng vươn tay, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Hoàng đế. Chung Ly Nhiên nâng tay siết chặt lưng nàng, khẽ cắn nhẹ lên vành môi dưới.

Cố Tư Nguyên cảm thấy hơi đau, nhưng ngay khắc sau đã chìm đắm trong nụ hôn đầy mê luyến. Mọi thứ bắt đầu trở nên hỗn độn, ánh trăng dần mịt mờ, hơi thở chậm rãi dồn dập, ngay cả nhịp đập nơi lồng ngực cũng chẳng còn theo quy luật.

Sau nụ hôn dài triền miên, Chung Ly Nhiên cúi người, bế ngang nữ tử đang th* d*c trong lòng lên, sải bước về phía nơi ánh đèn rực rỡ.

Cố Tư Nguyên cuộn mình trong lòng Chung Ly Nhiên, ngẩng đầu nhìn những chiếc đèn lồng đung đưa theo gió trên hành lang dài, nhìn rõ khuôn mặt thanh tú của thiếu nữ đang bế mình. Trong ký ức của nàng, chưa bao giờ có những khoảnh khắc như thế này. Dường như mọi thứ đều vô cùng rõ ràng, nhưng lại cảm thấy tất cả đều hư ảo như khói sương.

Nàng thẫn thờ nâng tay, v**t v* gò má thiếu nữ, khẽ gọi: "Bệ hạ..."

Giọng nói ấy chứa đựng sự triền miên mà Chung Ly Nhiên chưa từng nghe qua.

Cảnh tượng này giống hệt đêm Chung Ly Nhiên tỉnh dậy một năm trước, cũng là ánh trăng sáng rực rỡ như thế, bọn họ nương theo ánh trăng sáng ấy trở về nội điện.

Chung Ly Nhiên đặc biệt kiên nhẫn, nhẹ nhàng đặt Cố Tư Nguyên lên giường, sau đó quỳ xuống, cởi bỏ giày tất cho nàng. Đôi bàn chân ngọc ngà nằm gọn trong tay, tỏa ra ánh sáng trắng oánh nhuận. Chung Ly Nhiên ngắm nhìn một hồi, mới cẩn trọng đặt lên giường, nhìn sâu vào mắt Cố Tư Nguyên, rồi đứng dậy dùng nước rửa sạch hai tay.

Cố Tư Nguyên ôm gối ngồi trên giường, nhìn Chung Ly Nhiên lau khô tay, rồi cởi bỏ ngoại bào bước lên giường. Vị Hoàng đế thiếu niên mang theo áp lực bao phủ lấy nàng, khẽ thầm thì bên tai: "Cố Tư Nguyên, để Trẫm ngắm hoa nhé."

Thế là mọi chuyện dường như lạc vào một đêm mưa xuân đầy mộng mị.

Đó là một đêm trăng vô cùng mờ mịt, thiếu nữ mặc y phục trắng muốt đi chân trần vào trong đình viện. Dưới ánh trăng loang lổ, nàng cúi người ngắm nhìn một đóa hoa.

Khi ấy mưa phùn vừa dứt, trên những cánh hoa mềm mại còn vương một lớp sương sớm mỏng manh. Thiếu nữ nhìn chăm chú đóa hoa ấy, có chút tò mò vươn tay, đặt đầu ngón tay lên cánh hoa.

Hạt sương ẩm ướt, chạm vào đầu ngón tay vô cùng trơn ướt, mềm mại dễ chịu. Thiếu nữ có chút luyến tiếc không nỡ rời, không kìm được mà khẽ ve vuốt thêm vài lần. Chợt có tiếng chim oanh hót vang, giữa đêm khuya thanh vắng này tiếng hót lúc bổng lúc trầm, uyển chuyển ngân nga. Theo tiếng hót của chim oanh, lớp mây đen mỏng manh bao quanh vầng trăng dần tan đi, một dải ánh trăng thanh khiết rọi xuống.

Đúng lúc này, thiếu nữ cụp mắt, nhìn rõ hình dáng cánh hoa dưới ngón tay mình. Đó là một đóa hoa tuyệt đẹp, cánh hoa nở rộ, lộ ra nhuỵ hoa mềm mại. Trên nhuỵ hoa vương một giọt sương, lấp lánh ánh nước, thiếu nữ bỗng vươn tay chạm vào giọt sương ấy.

Giọt sương rơi xuống, thấm đẫm đầu ngón tay. Thiếu nữ ánh mắt dịu dàng, đưa đầu ngón tay lên môi, khẽ l**m một cái. Giọt sương ấy như pha lẫn mật ngọt, thơm ngọt vô cùng.

Thiếu nữ mỉm cười, chỉ nói: "Ngọt."

Sương thì ngọt, hoa thì mềm, và đêm nay, đẹp đến nao lòng.

Cố Tư Nguyên mơ màng nhớ lại cảm giác ấy, linh hồn trong gió nhẹ cứ mãi quanh quẩn trong đêm tối như thế. Nàng ngồi trong lòng Chung Ly Nhiên, ôm lấy bờ vai nàng ấy, mông lung nhìn thấy ánh trăng sáng ngoài cửa sổ, đón chờ bình minh sau khi mây tan mưa tạnh.

Khi mọi thứ tiêu tán, Chung Ly Nhiên ôm Cố Tư Nguyên chìm vào mộng đẹp. Cố Tư Nguyên dường như đã mơ một giấc mơ, trong mơ, nàng thấy cả một mùa xuân trăm hoa đua nở. Chung Ly Nhiên đứng trong mùa xuân ấy, dưới gốc cây anh đào rực rỡ nơi đình viện Trung Châu, dang rộng vòng tay về phía nàng.

Đó là lần đầu tiên nàng mơ thấy Chung Ly Nhiên, đứa trẻ trong mộng bỗng chốc trưởng thành thành dáng vẻ thanh niên, ôm chặt nàng vào lòng.