Cố Tư Nguyên tất nhiên là không có ăn đường, cũng chẳng hiểu vì sao Chung Ly Nhiên lại có lời đánh giá như thế. Nàng khẽ cười, đưa tay nhào nặn vành tai Chung Ly Nhiên, nhỏ giọng đáp: "Bệ hạ cũng rất ngọt."
Chung Ly Nhiên cúi người: "Vậy sao? Thế thì để Trẫm nếm lại lần nữa..." Nói xong, nàng nhẹ nhàng ngậm lấy bờ môi Cố Tư Nguyên, thêm một lần tỉ mẩn thưởng thức dư vị trong khoang miệng nàng.
Nụ hôn này kéo dài hồi lâu, mãi đến khi Chung Ly Nhiên vươn tay v**t v* làn môi ướt át của Cố Tư Nguyên, Chung Ly Nhiên mới lưu luyến không rời mà khởi giá đến Điện Càn Nguyên.
Hơi ấm trong lòng dâng lên rồi lại giảm dần, Cố Tư Nguyên đứng sững tại chỗ nhìn theo bóng dáng Chung Ly Nhiên một lúc lâu, sau đó mới xoay người hướng về Cung Vị Ương để thỉnh an Lý Nhiên.
Kể từ khi Cố Tư Nguyên nhập cung, phần lớn sự vụ hậu cung đều giao cho nàng xử lý, nhờ đó cuộc sống của Lý Nhiên vô cùng nhàn nhã. Bà và Cố Tư Nguyên vốn có tính tình khá tương đồng, đều không thích ra ngoài, nhưng lại là những người có tâm hồn ăn uống. Bởi vậy, Cung Vị Ương nếu không phải đang nghiên cứu cao lương mỹ vị mới, thì cũng là đang bày bàn mạt chược giải khuây.
Sau khi Cố Tư Nguyên biên soạn xong tập từ, giao cho hiệu sách trực thuộc Hoằng Văn Quán phát hành, mấy ngày nay nàng lại say mê các loại sách dạy nấu ăn. Nàng tìm thấy vài phương pháp nấu nướng thú vị, bèn mang tới trao đổi cùng Lý Nhiên. Hai người chiếu theo sách dạy nấu ăn, bận rộn chuẩn bị đồ ăn cho buổi trưa.
Lý Nhiên vốn sành ăn nên đối với mỹ thực cũng có nghiên cứu rất sâu. Ngự trù trong cung vốn thông thạo món ăn khắp các vùng miền, để bọn họ cầm muôi vốn dĩ tốt hơn nhiều so với việc Cố Tư Nguyên tự thân vận động. Sắp tới Trung thu, cũng gần đến lúc ăn bánh chưng, trong gia yến Trung thu, Lý Nhiên muốn chuẩn bị cho các con cháu một chút bánh chưng, vốn định hôm nay thử làm một phen, thấy Cố Tư Nguyên về sớm nên kéo nàng cùng làm.
Sau khi hai người ăn bữa sáng, liền sai thị nhân đem nguyên liệu tới lương đình ở hậu viện, ẩn mình dưới bóng cây râm mát mà gói bánh. Cố Tư Nguyên tuy chưa có kinh nghiệm, nhưng nhờ tư chất thông tuệ, làm theo lời Lý Nhiên cũng ra dáng ra hình. Chỉ là màu sắc nguyên liệu thực sự rất đặc sắc, trộn lẫn vào nhau còn rực rỡ hơn cả cầu vồng.
Lý Nhiên vừa gói bánh vừa nói với Cố Tư Nguyên: "Tư Tư à, tổ mẫu biết con hôm qua vội vã hồi cung là vì trong lòng cực kỳ lo lắng cho Hoàng đế. Nhưng nếu con đã lo cho nó như vậy, thì không nên để mặc cho nó làm càn."
"Hoàng đế ngày thường sống rất khổ cực, sáng sớm lâm triều xong lại phải phê duyệt tấu chương, rồi lại đọc sách. Hoàng đế tuy còn trẻ, nhưng cũng không thể bất chấp tất cả mà chà đạp thân thể của mình như thế."
"Đừng thấy trận phong hàn này là chuyện nhỏ, đó đều là do Hoàng đế ngày thường lao lực quá độ mới tích tụ lại đấy. Con ấy à, cũng đừng quá nuông chiều nó, lúc rảnh rỗi nên đưa nó đi dạo đây đó cho khuây khỏa."
Lời trong lời ngoài ý tứ chính là cảm thấy Hoàng đế quá mức vất vả, sinh hoạt quy củ đến mức chẳng giống một thiếu niên. Mà Hoàng đế vốn nghe lời Cố Tư Nguyên, nên bà mới nhờ nàng đưa nàng ấy đi tiêu khiển.
Có lẽ do tự mình cầm quyền từ khi còn nhỏ, Chung Ly Nhiên ngồi trên ngôi vị Hoàng đế này vốn dĩ luôn tận tâm tận lực, hiếm khi có khoảnh khắc thư dãn. Đối với bách tính thiên hạ, có một vị minh quân cần chính như vậy là phúc phận. Nhưng đặt trên người Chung Ly Nhiên, sự lao lực này sớm muộn gì cũng nảy sinh đại họa.
Các đời Sở Đế trước đây cũng có vài vị quân chủ siêng năng, vì quốc sự bộn bề mà tráng niên mất sớm. Ngay cả thê tử của Lý Nhiên là Sở Minh Đế, cũng là vào một ngày nọ khi đang xem tấu chương thì đột ngột hôn mê, sau đó chỉ tỉnh lại được một lúc ngắn ngủi để dặn dò trọng thần đại sự rồi liền buông tay nhân gian.
Bậc quân vương không giỏi kết hợp giữa lao động và nghỉ ngơi thường không trường thọ. Cảnh tượng Chung Ly Nhiên nằm liệt trên giường ngày hôm qua thực sự đã khiến Lý Nhiên sợ hãi một phen, nên lời nói không tránh được có chút nóng nảy.
Cố Tư Nguyên hiểu rõ thâm ý của bà, hiếm khi đưa ra lời cam đoan: "Tổ mẫu chớ lo, con biết mình phải làm gì."
Tuy đã hứa hẹn như thế, nhưng khi Cố Tư Nguyên từ Cung Vị Ương trở về dùng bữa trưa cùng Chung Ly Nhiên, thấy nàng ấy lại đang ở trong thư phòng phê duyệt tấu chương, nàng lại nhất thời không biết nên mở lời thế nào.
Số lượng tấu chương Chung Ly Nhiên phải phê duyệt mỗi ngày rất lớn, ngoại trừ những yếu vụ chưa thể quyết ngay bị tạm gác lại, nàng thường phải dành tới ba canh giờ cho chính vụ.
Cố Tư Nguyên hôm nay không đọc sách, trái lại còn phá lệ ngồi bên cạnh cùng Chung Ly Nhiên xem hết tấu chương. Tốc độ của hai người cực nhanh, so với thường lệ đã tiết kiệm được nửa canh giờ. Chung Ly Nhiên phê xong tấu chương, thấy Cố Tư Nguyên vẫn ngồi bên cạnh, ánh mắt bỗng mềm xuống, trấn an: "Thân thể của Trẫm đã tốt hơn nhiều rồi, không có gì đáng ngại."
Nói xong, Chung Ly Nhiên kéo Cố Tư Nguyên lại gần, ôm nàng vào lòng để hai người cùng ngồi chung. Cố Tư Nguyên sợ đè nặng lên nàng ấy nên chỉ ngồi hờ, nói với nàng ấy: "Bệ hạ ngày thường ngồi trong thư phòng quá lâu, ta lo lắng thắt lưng của người sẽ khó chịu. Hay là thế này, giờ đã duyệt xong tấu chương, Bệ hạ cùng ta ra ngoài đi dạo một chút nhé?"
Chuyện này thực sự có chút lạ lùng, trước đây gọi Cố Tư Nguyên cùng ra thao trường dạo một vòng nàng đều lười cử động. Hiện giờ vì mình, vậy mà lại sẵn lòng dời bước.
Chung Ly Nhiên siết chặt vòng eo thanh mảnh của nàng, đặt cằm lên vai nàng, cọ nhẹ rồi thầm thì: "Có phải vì Trẫm đột ngột nhiễm phong hàn nên đã làm nàng sợ hãi rồi không?"
Cố Tư Nguyên không phủ nhận điều đó, gật đầu đáp: "Bệ hạ xưa nay luôn khỏe mạnh, lần này phát sốt trầm trọng như thế, thực sự khiến người khác lo lắng." Nói xong, nàng đưa tay về phía sau vỗ nhẹ lên má Hoàng đế, dặn dò: "Ta không hy vọng Bệ hạ phải lao lực như vậy, ta chỉ mong Bệ hạ luôn được bình an khỏe mạnh."
Lời này xuất phát từ chân tâm, Chung Ly Nhiên nghe xong cảm thấy vô cùng hưởng thụ. Chung Ly Nhiên siết chặt vòng ôm, cúi đầu hôn nhẹ lên gáy Cố Tư Nguyên rồi khẽ đáp một tiếng "Được". Nói xong, Chung Ly Nhiên ra hiệu cho Cố Tư Nguyên đứng dậy, dắt tay nàng bước ra ngoài.
Lúc này mới giờ chính Thân (khoảng 4 giờ chiều), nắng chiều chiếu rọi trên không trung cung điện, tô điểm cho cảnh thu rực rỡ thêm phần lộng lẫy. Chung Ly Nhiên dắt tay Cố Tư Nguyên đi dọc hành lang, trong cảnh sắc mùa thu tươi đẹp hướng về phía Ngự hoa viên.
Trong hậu viện hoàng cung có một khoảng đất trống rộng gần trăm mẫu, vốn được quy hoạch để trồng các loài hoa quý. Tiết trời đã vào thu, trong viện nở rộ những mảng kim quế rực rỡ, những bông hoa quế li ti điểm xuyết giữa tán lá xanh rì, tỏa ra hương thơm thanh khiết đầy mê hoặc. Gió thoảng qua, hương hoa nồng nàn xộc vào cánh mũi.
Dưới những gốc kim quế đại thụ là từng thảm cúc họa mi nhỏ bé đang đua nở rạng rỡ. Chung Ly Nhiên dắt tay Cố Tư Nguyên, thong thả bước qua nền đất trải thảm vàng rực, băng qua biển hoa quế thơm ngát, đi tới một vườn quýt.
Vườn quýt này là do Chung Ly Đại trồng khi còn ở trong cung, mấy năm trước Chung Ly Nhiên đã chặt bỏ không ít những cây quýt già không còn cho quả và trồng thêm một đợt mới. Mỗi khi tâm trạng không vui, Chung Ly Nhiên lại tới đây tản bộ, nhìn ngắm những cây do chính tay mình vun trồng để giải tỏa uất kết trong lòng.
Sau khi dắt Cố Tư Nguyên rời khỏi thư phòng, Chung Ly Nhiên nhất thời không biết đưa nàng đi đâu, nên đã tùy tâm dẫn tới nơi này.
Cung nhân biết Chung Ly Nhiên rất để tâm đến khu vườn này nên luôn chăm sóc kỹ lưỡng, nay tuy mới tới Trung thu nhưng quả đã trĩu nặng trên cành. Chung Ly Nhiên dắt Cố Tư Nguyên xuyên qua những lùm cây, hứng khởi nói: "Theo lý mà nói, mùa này hẳn là đã có quýt chín rồi, để Trẫm tìm cho nàng."
Chung Ly Nhiên trông có vẻ rất vui, Cố Tư Nguyên cũng nảy sinh hứng thú, cùng nàng ấy đi tìm quả quýt ngon trong vườn.
Đập vào mắt toàn là những quả quýt màu xanh xen lẫn chút ánh vàng, Chung Ly Nhiên chọn đi chọn lại, cuối cùng mới tìm được một quả hơi chín, bèn hái xuống, khoan thai bóc vỏ, tự mình nếm thử một múi trước. Vừa cắn một miếng, nước chua đã vỡ òa trong khoang miệng, chua đến mức nước mắt Chung Ly Nhiên suýt thì trào ra.
Chung Ly Nhiên vội dùng ống tay áo che mặt, nhả miếng quýt ra, nhíu mày nói: "Sao lại chua thế này." Cố Tư Nguyên thắc mắc: "Thực sự chua đến vậy sao? Bệ hạ để ta nếm thử xem nào."
Dứt lời, Cố Tư Nguyên làm bộ định lấy trái quýt trên tay Chung Ly Nhiên để nếm thử, nhưng Chung Ly Nhiên thấy vậy bèn vội vã đưa ngay cho thị nhân, rồi dùng khăn gấm lau khóe môi rồi nói: "Chua đến thế nàng còn ăn làm gì, để Trẫm tìm quả nào ngọt rồi nàng hãy ăn." Nói xong, Chung Ly Nhiên lại cùng Cố Tư Nguyên tiếp tục dạo bước trong khu vườn.
Có lẽ nhờ tiết trời thuận lợi, Chung Ly Nhiên dù vừa khỏi bệnh nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn. Nàng sánh bước bên Cố Tư Nguyên, cảm thấy trong lòng có muôn vàn tâm sự muốn tỏ bày, nhưng rồi chỉ khẽ ho một tiếng, hỏi: "Nàng về nhà, cảm thấy thế nào?"
Cố Tư Nguyên mỗi năm đều có ngày nghỉ về thăm nhà, song trước nay Chung Ly Nhiên chưa từng hỏi han. Cố Tư Nguyên hơi ngẩn người, đáp lại: "Mọi sự đều tốt cả."
Cố gia vốn là dòng dõi thư hương môn đệ, từ trên xuống dưới ngoại trừ mẫu thân của Cố Tư Nguyên, đa phần đều là những con mọt sách có tiếng. Giữa họ vốn không quá câu nệ hình thức lễ nghi tụ họp, mà coi trọng sự giao hòa về tâm tưởng hơn. Bởi thế, dù Cố Tư Nguyên đã ở vị trí Hoàng hậu nhiều năm, nhưng đối với phụ mẫu trong nhà vẫn không hề có chút lạnh nhạt.
Chung Ly Nhiên phụ mẫu mất sớm, chưa từng được trải qua cảm giác có cha mẹ. Nàng suy nghĩ một hồi, cũng chẳng biết nên hỏi thêm gì, chỉ có thể nói một câu khô khan: "Vậy mẫu thân của nàng, thân thể vẫn khỏe mạnh chứ?"
Đây quả thực không giống lời mà Chung Ly Nhiên thường nói. Cố Tư Nguyên có chút kinh ngạc, khẽ liếc mắt nhìn sang: "Bệ hạ hôm nay, sao ta cảm thấy người có phần câu nệ như vậy?"
Phải, rõ ràng là người đã quen biết nhiều năm, là người bầu bạn gối chăn thân mật nhất, vậy mà lúc này Cố Tư Nguyên lại nhạy bén ngửi thấy một tia khí tức quẫn bách tỏa ra từ trên người Chung Ly Nhiên.
Chung Ly Nhiên á khẩu, thầm nghĩ chẳng phải vì vừa thấy nàng là đầu óc Trẫm đã trở nên hỗn loạn rồi sao. Nàng dù sao cũng chỉ là một thiếu niên mới biết yêu, đối diện với người trong lòng sao có thể hoàn toàn ung dung tự tại, kiểu gì chẳng vương lại vài phần ngây ngô của tuổi trẻ.
Chung Ly Nhiên bất lực nhìn nàng một cái, chỉ nói: "Nàng khó khăn lắm mới có dịp về nhà thăm thân, vậy mà vì Trẫm lại phải hồi cung sớm, trong lòng Trẫm không khỏi có chút áy náy."
Lần này đến lượt Cố Tư Nguyên yên lặng, kinh ngạc nói: "Bệ hạ hà tất phải áy náy? Thân thể người không khỏe, ta trở về chăm sóc chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?"
Chung Ly Nhiên mím môi, nói tiếp: "Thị nhân trong cung nhiều như vậy, Trẫm sao có thể thiếu người chăm nom. Cố Tư Nguyên, rốt cuộc nàng vì điều gì mà trở về?"
"Tự nhiên là vì lo lắng cho Bệ hạ rồi."
"Chỉ vì lo lắng cho Trẫm mà nàng trở về sao?" Chung Ly Nhiên nhìn chăm chú vào gương mặt nàng, không bỏ sót một tia cảm xúc nào, lên tiếng dò hỏi: "Vậy... nàng có nhớ Trẫm không?"
Cố Tư Nguyên gật đầu: "Nhớ."
Đáy mắt Chung Ly Nhiên thoáng qua một tia hân hoan, hỏi tiếp: "Vậy Cố Tư Nguyên, nàng có thích Trẫm không?"
"Nếu, nàng không phải là Hoàng hậu của Trẫm, nàng có còn thích Trẫm không?"
Chung Ly Nhiên hỏi rất trực diện, Cố Tư Nguyên ngẩn người ra một lát rồi bật cười: "Tất nhiên là thích." Nàng từ nhỏ đã rất thích đứa trẻ này, bằng không sao có thể dung túng nàng ấy đến mức này.
Chung Ly Nhiên giống như bao người trẻ tuổi vừa nhận được lời hồi đáp từ người thương, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết, rồi khẽ nói: "Thật sao, Trẫm cũng rất thích nàng. Rất thích, rất thích..."
Chỉ là nàng vẫn chưa hiểu rõ, cái "thích" của hai người họ, tạm thời vẫn chưa giống nhau.