Chung Ly Nhiên trằn trọc cả đêm không yên giấc, tới sáng sớm hôm sau đã phải dậy sớm lâm triều. Có lẽ do nghỉ ngơi không điều độ, sau khi bãi triều, đang lúc phê duyệt tấu chương, nàng vì quá mệt mỏi mà thiếp đi.
Nằm như vậy suốt một buổi trưa, đến khi đêm xuống, Chung Ly Nhiên bỗng cảm thấy toàn thân phát lạnh, đã nhiễm phải phong hàn. Nàng vốn dĩ hiếm khi bị bệnh, nhưng lần này bệnh trạng đến vô cùng hung hãn, sang ngày thứ hai thì sức cùng lực kiệt, không thể rời giường lâm triều. Đám thị nữ hoảng hốt chạy tới Thái y viện mời Ngự y đến, gấp rút tới chẩn trị cho Chung Ly Nhiên.
Y quan tới là Tang Diệp, sau khi bắt mạch cho Hoàng đế, kê đơn bốc thuốc, dặn dò thị nữ phải tận tâm chăm sóc rồi mới an tâm rời đi. Thái Hoàng Thái Hậu đang ở Cung Vị Ương nghe tin tức cũng vội vã tới thăm.
Hoàng đế đã hơn một năm chưa từng đau ốm, trận bệnh này khiến Lý Nhiên vô cùng lo lắng. Bà nhìn tôn nhi của mình nằm trên long sàng, thân hình đơn bạc khuôn mặt tái nhợt, chỉ biết thở dài xót xa: "Hoàng đế đáng thương của ta, Tư Tư vừa về nhà, không có người bên cạnh trông nom là con liền ngã bệnh ngay."
Chung Ly Nhiên vẫn còn chút thần trí, nàng nén cơn đau đầu như búa bổ, vươn tay vỗ nhẹ lên tay tổ mẫu, khẽ khàng trấn an: "Tổ mẫu, Trẫm không sao."
"Còn nói không sao, con xem mặt mũi đã nóng đến trắng bệch ra rồi đây này." Lý Nhiên vừa nói vừa nhận lấy khăn gấm chườm lạnh từ tay thị nữ, đắp lên trán cho nàng. "Tư Tư về nhà thăm thân phải mấy ngày nữa mới trở lại, tổ mẫu cũng không thể canh chừng con mãi, vào lúc đêm khuya khoắt chẳng biết phải làm thế nào đây."
Chung Ly Nhiên thầm nghĩ, chẳng phải vẫn còn đám thị nữ đó sao? Nhưng cổ họng nàng khô khốc khản đặc, đầu đau như búa bổ, rốt cuộc một câu cũng chẳng thốt lên lời. Cơn sốt cứ thế lặp đi lặp lại, mồ hôi vã ra như tắm, nàng khó chịu đến mức phát ra tiếng r*n r* yếu ớt.
Nhìn dáng vẻ Hoàng đế bị bệnh tật hành hạ, Lý Nhiên đau lòng không thôi. Bà hạ lệnh cho y quan túc trực bên cạnh, đích thân chăm nom Hoàng đế hơn nửa ngày trời, mãi đến tận đêm khuya mới trở về Cung Vị Ương.
Đêm về khuya, Hoàng đế ngủ càng thêm không an ổn. Cảm giác như có ai đó đang siết lấy cổ mình khiến nàng nghẹt thở. Nàng th* d*c dồn dập, cơ thể sốt cao túa ra từng lớp mồ hôi mỏng. Nàng cảm thấy thân mình nặng trĩu, tựa như có ngàn cân đè nặng trên người, khiến nàng không tài nào hô hấp nổi.
Chung Ly Nhiên trong cơn mê sảng nhíu chặt lông mày, đá văng chăn gấm trên người ra. Nhưng chẳng được bao lâu, cái chăn lại được ai đó nhặt lên, ngay ngắn đắp lại cho nàng.
Đôi mày nàng vẫn chau lại, chợt cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, tứ chi bỗng chốc trở nên mát rượi. Một lát sau, có vật gì đó ấm áp lau qua da thịt, mang đi lớp mồ hôi bết dính, để lại cảm giác thanh sạch, khoan khoái.
Khi mọi thứ trên cơ thể đã trở nên nhẹ nhàng, đôi mày khóa chặt của Chung Ly Nhiên mới dần dãn ra, chìm sâu vào giấc ngủ. Chẳng biết đã qua bao lâu, nửa đêm tỉnh giấc trong cơn mơ màng, nàng thoáng thấy một bóng người đang ngồi bên đầu giường. Ánh mắt vốn đang đục ngầu vì bệnh tật bỗng chốc trở nên sắc lạnh: "Ai?"
Nàng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, giọng điệu cảnh giác ấy mang theo vẻ lãnh lùng tột cùng. Người ngồi bên cạnh bị sự lạnh lùng ấy làm cho giật mình, theo bản năng đưa tay v**t v* gò má nàng, khẽ giọng hỏi: "Bệ hạ, trên người còn nóng không?"
Thần trí Chung Ly Nhiên dần thanh tỉnh, nàng khẽ nheo mắt nhìn rõ người ngồi bên cạnh là Cố Tư Nguyên, giọng khản đặc hỏi: "Tư Tư, sao nàng lại ở đây?"
Cố Tư Nguyên v**t v* khuôn mặt Chung Ly Nhiên, khẽ ngáp một cái, dịu dàng nói: "Tang Diệp đại nhân nói Bệ hạ bị bệnh, trong lòng ta lo lắng nên trở về trước." Nói xong, nàng lại xoa xoa má Chung Ly Nhiên: "Vẫn còn rất nóng, Bệ hạ có muốn uống nước không? Ta đi lấy cho người."
Dứt lời, Cố Tư Nguyên định đứng dậy lấy chén trà nóng đặt bên cạnh. Chung Ly Nhiên vươn tay, yếu ớt giữ nàng lại: "Nằm xuống."
Cố Tư Nguyên ngơ ngác: "Bệ hạ không uống nước sao?"
"Uống." Chung Ly Nhiên đáp ngắn gọn. Cố Tư Nguyên mỉm cười nói: "Vậy để ta lấy nước cho Bệ hạ uống xong rồi mới nằm xuống, có được không?"
Đây có vẻ là một lựa chọn rất tốt, Chung Ly Nhiên gật đầu, ngón tay vẫn túm chặt lấy vạt áo nàng, không hề buông ra. Cố Tư Nguyên chiều theo nàng ấy, chẳng nỡ trách cứ sự tùy hứng ấy, nàng rót một chén nước ấm kề sát môi Chung Ly Nhiên, cẩn thận đút cho nàng ấy uống.
Uống nước xong, cổ họng khô khốc đã được làm ướt, lúc này Chung Ly Nhiên mới tiếp tục hỏi: "Giờ là canh mấy rồi? Nàng về từ lúc nào?"
"Mới là giờ Hợi thôi, Bệ hạ." Giờ Sửu Chung Ly Nhiên mới vừa chợp mắt, hiện giờ vẫn chưa tính là quá muộn. Cố Tư Nguyên về từ khoảng giờ Tuất, thấy Chung Ly Nhiên còn sốt cao nên đã tiếp nhận công việc từ tay thị nữ, túc trực bên cạnh chăm sóc không rời.
Kể từ khi nghe Tang Diệp nói Chung Ly Nhiên ngã bệnh, lòng nàng đã bồn chồn không yên, chỉ sợ thị nhân trong cung hầu hạ không chu toàn, bèn vội vã kết thúc việc thăm thân để hồi cung. Vừa nhìn thấy Chung Ly Nhiên nằm yếu ớt trên giường, trái tim nàng thắt lại đau đớn.
Chung Ly Nhiên vốn dĩ thân thể khỏe mạnh, hiếm khi đau yếu, chẳng mấy khi bệnh một trận nặng thế này, thực sự khiến người ta không cầm được lòng thương cảm. Cố Tư Nguyên nghĩ vậy, sau khi cho Chung Ly Nhiên uống nước xong liền nhỏ giọng nói: "Ta nghe thị nhân nói ngày hôm kia Bệ hạ ở trong thư phòng gần như thức trắng đêm, bởi vậy mới nhiễm phong hàn, sốt cao đến mức này."
"Phải chăng Bệ hạ có tấu chương gì chưa xem hết nên mới như vậy? Xin thứ cho ta mạo muội, quốc sự xưa nay vốn dĩ bộn bề, nhưng long thể của người mới là quan trọng nhất. Nếu tấu chương quá nhiều, tạm gác lại một chút cũng không sao."
Nàng hiếm khi lải nhải như vậy, Chung Ly Nhiên trong tiếng nói dịu dàng ấy cũng dần tỉnh táo hơn. Nhưng nàng vẫn còn phát sốt, toàn thân vô lực, chỉ đành đưa tay kéo kéo ống tay áo của Cố Tư Nguyên, oán trách: "Tư Tư, nàng đừng nói nữa, mau nằm xuống đi, Trẫm đau đầu quá."
Cố Tư Nguyên nghe vậy thì không lải nhải nữa, vội vàng lên giường ôm Chung Ly Nhiên vào lòng, hai tay xoa nhẹ thái dương cho nàng ấy, khẽ hỏi: "Còn đau không?"
Chung Ly Nhiên vòng tay ôm lấy eo nàng, ngửi mùi hương quen thuộc trên cơ thể người nàng, cả trái tim bỗng chốc bình lặng hẳn lại. Chung Ly Nhiên ra hiệu cho Cố Tư Nguyên nằm xuống, thầm thì: "Ôm Trẫm đi."
Giọng nói ấy quá mức mềm yếu, khiến Cố Tư Nguyên đau lòng xót xa. Nàng liền thuận theo ý nàng ấy, ôm chặt lấy nàng ấy cùng nằm trên giường. Người Chung Ly Nhiên nóng hầm hập, Cố Tư Nguyên vốn thường chê nàng ấy quá nóng lúc này lại không hề đẩy ra, trái lại còn ôm chặt thêm đôi chút, đắp chăn lên rồi khẽ hỏi: "Còn khó chịu không?"
Chung Ly Nhiên sức cùng lực kiệt, không trả lời câu hỏi ấy mà đột ngột thốt lên một câu: "Trẫm không ngủ được."
Cố Tư Nguyên tưởng rằng bây giờ nàng ấy không ngủ được, vội vàng hỏi: "Vì đau đầu nên không ngủ được sao?"
Chung Ly Nhiên lắc đầu, nói với nàng: "Không phải, là ngày hôm kia Trẫm không ngủ được. Nàng không ở đây, Trẫm không ngủ được."
Cố Tư Nguyên ngẩn người, rồi lại nghe Chung Ly Nhiên nói tiếp: "Trẫm không ngủ được, ăn cũng không ngon, làm việc gì cũng thấy vô vị. Tư Tư, lần sau nàng về thăm nhà, hãy để Trẫm cùng đi với nàng đi."
Cố Tư Nguyên vạn lần không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Nàng cẩn trọng ôm lấy thiếu nữ yếu ớt trong lòng, trầm ngâm hồi lâu rồi ghé sát bên tai nàng ấy nhỏ giọng hỏi: "Bệ hạ là đang nhớ ta sao?"
Chung Ly Nhiên lúc này thần trí vốn đang hỗn độn nên đặc biệt dễ nói chuyện. Nàng khẽ chau mày, sửa lại cách nói của Cố Tư Nguyên: "Gọi Mạch Mạch." Nói xong, nàng ngẩng đầu cắn nhẹ vào vành tai Cố Tư Nguyên, thì thầm: "Trẫm nhớ nàng, Tư Tư."
Chẳng qua chỉ mới vài ngày xa cách, mà nỗi nhớ nhung ấy lại khó nén đến nhường này.
"Hành dã tư quân, tọa dã tư quân." (Đi cũng nhớ người, ngồi cũng nhớ người).
Lời tình tự của thiếu nữ vừa nóng bỏng vừa trực diện. Cố Tư Nguyên chỉ cảm thấy một luồng khí nóng bao lấy vành tai, đem theo tình ý nồng nàn thấm sâu vào tận đáy lòng, khiến trái tim nàng bất chợt phát đau trong thoáng chốc.
Nàng muộn màng nhận ra ý vị của câu nói ấy. Điều này thực sự có chút lạ lẫm, trải nghiệm mới mẻ khiến Cố Tư Nguyên ngẩn người mất vài giây, một lúc sau mới sực nhớ ra phải đáp lời Chung Ly Nhiên. Nàng ghé sát tai nàng ấy, dịu dàng nói: "Ta cũng nhớ Bệ hạ."
Dường như đã nhận được câu trả lời vừa ý, Chung Ly Nhiên vùi đầu vào lòng nàng rồi nhắm mắt, an tâm chìm sâu vào giấc ngủ. Chỉ còn mình Cố Tư Nguyên ngước mắt nhìn l*n đ*nh màn, bỗng nhiên cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh.
Tiếng gió đêm hiu hắt thổi qua ngoài cửa sổ, hòa cùng nhịp thở của thiếu nữ trong lòng, họa nên một đêm dài thâm trầm và vẹn nguyên. Cố Tư Nguyên ôm chặt lấy Chung Ly Nhiên, rủ mắt ngắm nhìn gương mặt khi ngủ vô cùng ngoan ngoãn kia, chẳng hiểu sao lại cảm thấy thiếu nữ này so với ngày thường còn đáng yêu hơn rất nhiều.
Thanh mảnh, nhỏ nhắn, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng luyến lưu, che chở.
Trong mắt nàng, Chung Ly Nhiên dường như vẫn luôn là một "tiểu vật nhỏ" đáng thương như thế.
Nàng thương xót đứa trẻ này vì sớm mất mẫu thân từ lúc nhỏ, nàng yêu thích sự thông tuệ của nàng ấy và luôn cảm thấy đây là một người cần được vỗ về. Bởi vậy, nàng đối với đứa trẻ này muôn vàn dung túng, cầu gì được nấy. Bất luận là yêu cầu thế nào, chỉ cần trong phạm vi Cố Tư Nguyên có thể chấp nhận, nàng đều sẵn lòng trao cho Chung Ly Nhiên.
Cố Tư Nguyên xưa nay vốn tùy tâm, cũng chẳng muốn phí công suy xét xem sự mềm lòng này từ đâu mà có. Nàng muốn làm, vậy thì làm thôi.
Cũng giống như lúc này, khi nghe được lời bộc bạch nồng cháy kia, nàng cũng chỉ suy nghĩ trong thoáng chốc, rồi sau đó siết chặt vòng tay ôm lấy Chung Ly Nhiên, cùng nàng ấy nhắm mắt lại.
Thực ra nàng cũng giống Chung Ly Nhiên, ít nhiều đều có thói quen lạ chỗ khó ngủ. Ở bên cạnh nàng ấy đã bao năm, những ngày trở về phủ thăm thân, Cố Tư Nguyên cũng chẳng được ngủ ngon. Giờ đây tựa sát bên người thân thuộc, tâm trí vừa buông lỏng, nàng liền chìm vào giấc mộng.
Nàng vốn là người tâm tính khoáng đạt, trong lòng chẳng mấy khi chất chứa phiền muộn. Một đêm không mộng mị, tới sáng sớm hôm sau thức dậy, nàng nhận thấy Chung Ly Nhiên đã lui cơn sốt, tinh thần cũng phấn chấn lên không ít.
Chung Ly Nhiên đã có chút sinh khí, hạ quyết tâm dậy tắm rửa để kịp giờ lâm triều. Cố Tư Nguyên khuyên ngăn không được, đành phải dậy sớm cùng nàng ấy tắm rửa, súc miệng dùng bữa.
Sau khi hai người ăn xong bữa sáng, Cố Tư Nguyên vốn hiếm khi dậy sớm nay lại đích thân hầu hạ Chung Ly Nhiên thay y phục. Nàng vừa thắt đai lưng cho Chung Ly Nhiên, vừa khẽ khuyên nhủ: "Bệ hạ vừa mới khỏi bệnh, hay là đừng đi lâm triều thì hơn."
"Chỉ là phong hàn nho nhỏ thôi mà, Trẫm hôm nay nếu không đi, ngày mai các vị đại thần thế nào cũng kéo tới thỉnh an thăm bệnh." Chung Ly Nhiên vừa nói vừa hơi rũ mắt, ngưng thần nhìn Cố Tư Nguyên, rồi đưa tay nâng lấy gương mặt nàng, khẽ nói: "Cố Tư Nguyên, để Trẫm nhìn kỹ nàng một chút."
Cố Tư Nguyên ngẩn người, Chung Ly Nhiên đã nâng mặt nàng lên rồi đặt vào đó một nụ hôn. Đôi môi ấm nóng áp tới, mang theo tia ngọt ngào bao phủ lấy Cố Tư Nguyên. Cố Tư Nguyên khẽ hé môi, ngậm lấy đầu lưỡi mềm mại của Chung Ly Nhiên. Đôi bên môi răng quấn quýt, hương vị thanh ngọt cứ thế lan tỏa trong khoang miệng của cả hai.
Nụ hôn này so với mọi lần trước đây dường như còn triền miên hơn bội phần.
Cố Tư Nguyên mềm nhũn cả người, tựa vào vai Chung Ly Nhiên khẽ th* d*c. Chung Ly Nhiên dùng lực ôm chặt lấy nàng, vùi đầu vào cổ nàng hít sâu một hơi, hồi lâu sau mới khàn giọng nói: "Cố Tư Nguyên, hôm nay nàng ăn đường sao? Sao lại ngọt ngào thế này?"