Mưa thu hiu hắt từ không trung u ám lả tả rơi xuống. Làn mưa mảnh như tơ tan vào mái hiên, hóa thành lớp sương mù xuyên qua những cung điện thênh thang. Theo gió, chúng vấn vương trên những ngọn trường kích của toán Kim Bào vệ đang chỉnh tề đứng gác hai bên tường cung, chậm rãi đưa cái lạnh lẽo thấm vào tận chiếc xa liễn nằm giữa đội ngũ.
Chung Ly Nhiên tay cầm dù, che chắn cho đối phương khỏi làn gió bạt mưa phùn, tiễn Cố Tư Nguyên tới bên xa liễn, tỉ mỉ dặn dò: "Về đến nhà cũng đừng chỉ mải mê đọc sách, hãy dành thời gian bên cạnh phụ mẫu nàng cho tốt."
Bấy giờ là mồng bảy tháng Tám, Cố Tư Nguyên vừa trải qua sinh thần tuổi hai mươi bảy, hiếm hoi lắm mới có được kỳ nghỉ về thăm cha mẹ. Sáng sớm hôm ấy, Chung Ly Nhiên đã điều động nghi trượng của Kim Bào vệ để hộ tống nàng về nhà.
Tiết trời vừa vặn đón trận mưa thu đầu mùa, không khí se lạnh khiến Cố Tư Nguyên vốn đang trang điểm lộng lẫy, khoác trên mình chiếc áo choàng vẫn cảm thấy cái lạnh thấm vào người. Nàng gật đầu, đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Chung Ly Nhiên, cười nói: "Ta biết rồi."
"Trẫm để Lam Thái đi theo nàng, nhớ phải dùng bữa đầy đủ, ban đêm đọc sách không được quá muộn, nghe rõ chưa?"
Cố Tư Nguyên ngước mắt nhìn nàng ấy, ánh mắt dịu dàng pha chút bất lực: "Bệ hạ, ta chỉ về nhà có năm ngày, thời gian đâu có dài, chẳng lẽ lại thay đổi đến mức người không nhận ra sao? Huống hồ còn có Lam Thái đi cùng, người đừng quá lo lắng."
Chung Ly Nhiên hừ nhẹ một tiếng, đưa tay đẩy đẩy nàng, nói: "Vậy thì mau đi đi, đừng để phụ mẫu nàng phải chờ lâu." Cố Tư Nguyên mỉm cười, vòng tay ôm lấy eo Chung Ly Nhiên, ôm nàng ấy thật chặt vào lòng, khẽ thầm thì: "Vậy ta đi đây, mấy ngày ở nhà, ta sẽ nhớ Bệ hạ lắm."
Chung Ly Nhiên ngoài miệng lầm bầm: "Trẫm chẳng cần nàng nhớ." Thế nhưng tay lại nâng lên, ôm ghì lấy nàng vào lòng, tham lam hít hà hương thơm trên cổ nàng, lưu luyến mãi chẳng nỡ buông tay.
Hai người ôm nhau dưới tán dù, một lúc lâu sau Cố Tư Nguyên mới ngẩng đầu khỏi vai Chung Ly Nhiên, nới lỏng vòng tay: "ta đi thật đây. Bệ hạ, hẹn gặp lại."
Gió lạnh theo kẽ hở tràn vào lồng ngực Chung Ly Nhiên, khiến cả người nàng như lạnh xuống. Chung Ly Nhiên phẩy tay, ra hiệu cho Cố Tư Nguyên rời đi. Cố Tư Nguyên quay người lên xe. Chung Ly Nhiên cầm dù, nhìn hộ vệ cưỡi ngựa dẫn đầu ra lệnh một tiếng, hai hàng Kim Bào vệ đồng loạt quay người, sải bước tiến vào màn sương mờ mịt.
Bánh xe lăn bánh rầm rập, chẳng mấy chốc đã tiến vào nơi khói sương mờ ảo. Chung Ly Nhiên che dù, cứ thế đưa mắt tiễn Cố Tư Nguyên đi xa dần, nhưng mãi mà chẳng đợi được một cái ngoảnh đầu từ cửa sổ xe của đối phương. Nàng thở dài, thầm nghĩ Cố Tư Nguyên quả thực là nữ nhân không tim không phổi.
Mãi cho đến khi đoàn nghi trượng xuất hành của Hoàng hậu khuất dạng nơi cung đạo dài dằng dặc, Chung Ly Nhiên mới thu hồi ánh mắt, một mình che dù, xuyên qua làn mưa bụi trở về Thần Cung.
Lớp sương mù qua lại như con thoi luồn lách giữa các cung điện, nhuộm màu u tối lạnh lẽo cho không gian xung quanh, trong Thần Cung bắt đầu thắp lên những giá đèn hình cành cây. Chung Ly Nhiên vẫn như mọi khi phê duyệt xong tấu chương, tới giờ dùng bữa trưa, khi thị nhân vào nhắc nhở, nàng suy nghĩ một lát rồi dẫn người tiến về phía Cung Vị Ương.
Khi Hoàng đế tới, Thái Hoàng Thái Hậu Lý Nhiên đang chuẩn bị dùng bữa, Chung Ly Nhiên tinh mắt nhìn thấy trên bàn đã bày sẵn thêm một bộ bát đũa. Sau khi hành lễ, Chung Ly Nhiên vào chỗ, nói với tổ mẫu: "Tổ mẫu thực là liệu sự như thần, sao người biết hôm nay tôn nhi sẽ qua đây?"
Lý Nhiên mỉm cười, hiền hậu nói: "Chẳng phải tổ mẫu liệu sự như thần, mà là Tư Tư hôm qua đã nói với ta rồi. Con bé bảo hôm nay phải về nhà, nàng đi rồi con ăn cơm sẽ chẳng thấy ngon, thế nào cũng chạy sang chỗ tổ mẫu thôi."
Dứt lời, Lý Nhiên còn trách khéo: "Cái đồ tiểu không có lương tâm này, Hoàng hậu nhà mình đi rồi mới nhớ tới tìm tổ mẫu."
Chung Ly Nhiên ở trước mặt Lý Nhiên luôn vô cùng ngoan ngoãn, nghe vậy liền ngại ngùng cười: "Phải, phải, phải, là tôn nhi vô tâm, đã lạnh nhạt với tổ mẫu rồi. Đa tạ tổ mẫu đã thu lưu, mới không làm cho tôn nhi lại phải chịu đói."
"Nói năng ngốc nghếch gì thế." Lý Nhiên vừa nói vừa gắp cho nàng một miếng thịt kho tàu, dặn dò: "Ăn nhiều vào một chút, con xem con kìa, gần đây lại gầy đi rồi."
Dẫu Chung Ly Nhiên bận rộn chính sự, nhưng một tháng cũng có vài ngày tới thăm Lý Nhiên. Còn Cố Tư Nguyên thì khỏi phải bàn, hậu cung sự vụ đơn giản, nàng hầu như ngày nào cũng đến bầu bạn với bà. Lý Nhiên tự nhiên biết không phải do Cố Tư Nguyên đối xử không tốt, mà là vì Chung Ly Nhiên quá lao lực vì quốc sự nên mới gầy hao đi như vậy.
Lý Nhiên thở dài, nói với nàng: "Con cũng đừng suốt ngày lao tâm khổ tứ vì quốc sự, vẫn còn các đại thần thay con làm việc cơ mà. Con còn trẻ, nghỉ ngơi vài ngày cũng chẳng sao. Suốt ngày cần mẫn thế này, tổ mẫu thực lo cho con."
Chung Ly Nhiên gắp một miếng cơm, thong thả đáp: "Tổ mẫu chớ lo, thân thể tôn nhi vẫn tráng kiện lắm." Nói xong, nàng sực nhớ tới một việc, liền nói: "Đúng rồi tổ mẫu, mùa xuân năm sau Uyển Vương huynh và Ninh Vương tỷ đều phải tới đất phong rồi, Trung thu năm nay hay là bày một gia yến, triệu họ vào cung nhé?"
Lý Nhiên vô cùng vui vẻ: "Đương nhiên là tốt rồi! Bảo cả hoàng cô cô của con mang theo ba đứa nhỏ nhà nàng ấy tới nữa, chúng giờ cũng mười mấy tuổi rồi, gom đủ một bàn đánh mạt chược." Cuối cùng Lý Nhiên lại dặn: "Bên phía cô tổ mẫu cũng gọi sang luôn. Đại Tư Mệnh cùng cô tổ mẫu cộng thêm Tư Tư và Thiếu Tư Mệnh, cho bọn họ một bàn, chúng ta không chơi với bọn họ. Đám người Giám Thiên Ti ấy quá giỏi bói toán, chỉ có Tư Tư vận khí tốt mới trị được bọn họ, như thế mới không bị thua thiệt."
Bàn tính của Lý Nhiên quả thực vô cùng vang dội, Chung Ly Nhiên nghe vậy không khỏi mỉm cười, gật đầu vâng dạ. Hai người trò chuyện thêm chút việc nhà, Chung Ly Nhiên ở lại Cung Vị Ương một lát rồi mới đứng dậy rời đi.
Quá trưa, trời lại đổ mưa nhỏ, tí tách rơi xuống từ bầu trời màu chì. Chung Ly Nhiên tự mình che dù, đi ngang qua trước Cung Vị Ương, khi tới hành lang trước Thần Cung thì dừng bước.
Nàng thu dù giao cho thị nhân theo hầu, đứng dưới hành lang dài ngưng thần nhìn đóa kim quế đang nở rộ trong viện. Nước mưa thấm ướt những cánh hoa quế mềm mại, khiến chúng nặng nề nương theo gió rụng xuống mặt đất. Chung Ly Nhiên chắp tay sau lưng, mặc kệ hơi ẩm thấm vào vai áo và đôi giày, cứ thế đứng lặng nhìn gốc kim quế đang tả tơi trong mưa.
Nàng chợt nhớ tới một ngày cách đây không lâu, cũng vào tiết trời u ám thế này, Cố Tư Nguyên vốn tính lười biếng lại hiếm hoi ra khỏi cửa, dẫn theo thị nhân tới đây hái quế.
Bầu trời âm u, mây xám bao trùm lên cung điện. Một tia sáng lạnh lẽo lọt qua khe mây rơi trên cành quế. Những bông hoa quế chưa nở rộ đón lấy ánh sáng, mang một vẻ yếu ớt động lòng người. Cố Tư Nguyên khi ấy đứng dưới hoa, vươn bàn tay trắng ngần mịn màng, cẩn trọng hái từng bông quế, thành kính đặt vào giỏ hoa của thị nữ bên cạnh. Hoa quế tích tụ dần đầy nửa giỏ, cuối cùng được đưa vào Ngự thiện phòng, hóa thành những miếng bánh quế thơm ngọt.
Hương vị ngọt ngào ấy dường như vẫn còn vương lại nơi đầu lưỡi, khiến Chung Ly Nhiên nhớ tới nụ hôn triền miên vài ngày trước. Nàng chợt nhíu mày, bàng hoàng nhận ra sáng nay Cố Tư Nguyên vẫn chưa hôn mình. Thế là Chung Ly Nhiên liếc nhìn gốc kim quế đang lay lắt trong mưa, xoay người đi vào điện.
Trong điện âm u, Chung Ly Nhiên thắp đèn phê duyệt tấu chương. Cơn mưa nhỏ ngoài cửa sổ chẳng biết đã tạnh tự bao giờ, rồi lại chẳng biết từ lúc nào đã chuyển thành mưa như trút nước. Sau khi phê xong tấu chương, nàng ngước mắt nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, suy nghĩ một lát rồi bước vào thư phòng.
Cố Tư Nguyên thích đọc sách, đặc biệt là thích đọc vào những ngày mưa.
Cố Tư Nguyên thường nói: Mưa xuân sấm chớp ầm vang, ấy là lúc tốt để đọc sách; mưa hạ xối xả bốn bề tĩnh lặng, ấy là lúc tốt để đọc sách; mưa thu hiu hắt thấm tận tâm can, ấy cũng là lúc tốt để đọc sách. Gió cuốn mưa phùn đọc sách, mưa lớn nghiêng trời đọc sách, mưa giông kinh hồn cũng đọc sách; tóm lại, cứ hễ mưa là lúc tốt để đọc sách.
Trong căn phòng tối mờ, thắp một ngọn đèn, nâng một quyển sách, tâm hồn ắt sẽ được an nhiên lạ thường.
Chung Ly Nhiên nghĩ vậy liền bước tới bàn của Cố Tư Nguyên, nhìn thấy tập từ mà Cố Tư Nguyên đã biên soạn xong. Tập từ tên gọi "Hoa Triều", nét chữ đoan chính tú lệ. Chung Ly Nhiên cẩn trọng nâng quyển sách ấy lên, ngồi vào vị trí của Cố Tư Nguyên, dưới ánh đèn dầu soi tỏ, bắt đầu nghiền ngẫm từng chữ.
Ngoài điện gió mưa vần vũ, Chung Ly Nhiên nâng sách, chậm rãi đọc. Lật qua hai trang, nàng bắt gặp một bài từ, trên đó viết rằng:
"Mãn cốc cung yêu tiêm tế, niên kỉ phương đương kê tuế. Cương bị phong lưu triêm nhạ, dữ hợp thùy dương song kế. Sơ học nghiêm trang, như miêu tự tước thân tài, khiếp vũ tu vân tình ý."
"... Cử tạc đa kiều mị. Tranh nại tâm tính, vị hội tiên lân giai tế. Trường thị dạ thâm, bất khẳng tiện nhập uyên bị. Dữ giải la thường, doanh doanh bối lập ngân công, khước đạo nhĩ đãn tiên thụy."
(Dịch ý: Một nắm thắt lưng cung nương mảnh khảnh, lứa tuổi vừa vặn độ cập kê. Vừa mới nhuốm chút phong tình xuân sắc, búi tóc rủ mềm tựa liễu rủ đôi bên. Mới học điểm phấn tô son, vóc dáng như vẽ như tạc, tình ý thẹn mưa ngại gió, e ấp nồng nàn...
Dáng vẻ cử chỉ xiết bao kiều diễm. Ngặt nỗi tâm tính nàng vẫn còn thơ ngây, chưa thấu hết nỗi lòng luyến ái cùng lang quân. Thường lúc đêm đã về khuya, nàng vẫn chẳng chịu sớm dời gót vào trong chăn uyên. Đến khi giúp nàng trút bỏ lớp la thường, nàng lại nhẹ nhàng quay lưng đứng bên ngọn đèn bạc, thẹn thùng thốt lên: 'Chàng cứ việc ngủ trước đi.)
Bài từ viết về một thiếu nữ vừa độ cập kê, chưa hiểu chuyện phong lưu đã vội xuất giá, tháo bím tóc dài vấn lên búi mây, học cách tô điểm dung nhan. Từng cử chỉ, điệu bộ đều toát lên vẻ ngây ngô, đáng yêu khi cố gượng làm người trưởng thành.
Chung Ly Nhiên bất giác nhớ tới Cố Tư Nguyên. Khi nàng ấy xuất giá, tuổi đã quá độ tuổi cập kê từ lâu, vốn là một nữ tử chín chắn hơn mình rất nhiều. Thế nhưng đôi khi chung chăn gối, nàng cũng sẽ thẹn thùng như thế mà nói rằng: "Người hãy cứ ngủ trước đi."
Chung Ly Nhiên đưa tay khẽ chạm vào dòng chữ đó, mỉm cười ý vị, song trong lòng lại dâng lên một nỗi ưu phiền man mác. Nàng tự hỏi chẳng biết giờ này Cố Tư Nguyên ra sao, bèn đặt tập từ xuống, tâm trí đã loạn, chẳng thể nào đọc thêm được nữa.
Mưa thu tạnh hẳn vào lúc chạng vạng, sau khi tắm rửa và dùng bữa tối một mình, Chung Ly Nhiên lại vào thư phòng đọc sách. Đến giờ đi ngủ, nàng nằm xuống một mình, lệnh cho thị nhân thắp sáng đèn nến ở khắp mọi ngóc ngách trong Thần Cung.
Đêm dài dằng dặc, tiếng gió hiu quạnh, Chung Ly Nhiên ôm chặt tấm chăn gấm, trằn trọc mãi mà chẳng thể chợp mắt. Trong lòng thiếu vắng vòng tay quen thuộc của người kia, trong nội tâm nàng bất an, xoay sở thế nào cũng không ngủ được.
Chẳng rõ đã qua bao lâu, nàng dứt khoát ngồi dậy, khoác thêm ngoại bào đi tới thư phòng, lệnh cho thị nhân thắp đèn để tiếp tục đọc sách. Đêm đã về khuya, Chung Ly Nhiên khoác áo xem sách một lát, rồi hạ bút viết xuống mặt giấy một dòng chữ nhỏ.
Tâm tư hỗn loạn, nghĩ tới nghĩ lui, nàng liền viết xuống bốn câu: "Quan quan thư cưu, tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu."
(Dịch thơ: Chim Thư cưu cất tiếng kêu quan quan. Ở trên cồn bãi sông. Như người con gái hiền thục dịu dàng. Sánh đẹp đôi cùng người quân tử.)
Đây vốn là bài thơ cổ nàng đã thuộc lòng từ trước khi đại hôn, cũng là khúc ca dao lưu truyền trong dân gian nước Sở. Lúc dạm hỏi, nàng đã để Tư Mệnh của Giám Thiên Ti xướng khúc ca này mang sính lễ tới nhà họ Cố. Giờ đây, vì người nữ nhân ấy mà nàng phải "Ngụ mị tư phục, triển chuyển phản trắc" (Thức ngủ đều nhớ, trằn trọc không yên), quả thực có chút phong vị của việc "một câu thành sấm".
Chung Ly Nhiên thầm nghĩ, vạn sự trên đời đều có phục bút, được mất cũng do tiền định.
Vì dã tâm của chính mình, nàng bày mưu tính kế cưới Cố Tư Nguyên, giờ đây đem cả một trái tim si tình trao trọn cho đối phương, cũng là lẽ thường tình ở đời. Nghĩ đến đây, Chung Ly Nhiên hít sâu một hơi, một tay che lấy đôi mắt, khẽ thở dài.
Gió lạnh thổi lay ngọn đèn dầu, soi rọi ánh lệ trong mắt Chung Ly Nhiên. Cho đến giờ khắc này, nàng không thể không thừa nhận, nàng thực sự quá nhớ nhung Cố Tư Nguyên.