Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 35

Cố Tư Nguyên vốn không thích giao tế, thế nên sau khi đại hôn với Chung Ly Nhiên, những buổi gặp gỡ không cần thiết nàng đều khéo léo từ chối. Nhưng, Cách Nhĩ Thấm dẫu sao cũng là ngoại tân, lại thêm ý định bái phỏng vô cùng thành khẩn, Cố Tư Nguyên đành phải tiếp kiến nàng ta tại điện phụ.

Thời tiết cuối hạ, nắng gắt như đổ lửa, ánh dương chiếu xéo qua hành lang điện phụ, hun đúc nên một vùng nóng bỏng. Cố Tư Nguyên sai người chuẩn bị một vuông chiếu trúc, trải ngay giữa đại điện trống trải, cùng Cách Nhĩ Thấm ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn nhỏ.

Toàn bộ rèm cuốn trong điện đều được kéo lên, tiếng ve sầu hòa cùng hơi nóng từ bên ngoài tràn vào, không lý do khiến lòng người cảm thấy nặng nề ngột ngạt. Cố Tư Nguyên ngồi ngay ngắn bên bàn, nhưng tâm trí lại đặt cả vào chiếc thùng băng tỏa hơi lạnh bên cạnh, có phần không tập trung.

Trên bàn bày biện một ít hoa quả theo mùa cùng một ấm trà ô mai ướp lạnh. Cách Nhĩ Thấm nhấp một ngụm trà, đem mẩu băng còn sót lại ném vào miệng, lên tiếng:  "Thật không ngờ mùa hạ ở Nguyên Châu lại nóng đến mức này, nếu không có thứ băng này, e là thật khó lòng chịu đựng nổi."

Cố Tư Nguyên nhấp một ngụm trà ô mai, nhẹ giọng đáp: "Thành Nguyên Châu xưa nay vẫn thế, năm nay đã được coi là bình thường rồi." Năm ngoái trong nước nhiều nơi đại hạn, Nguyên Châu nóng chẳng khác nào lồng hấp, cái nóng hầm hập ấy kéo dài mãi đến Trung thu vẫn chưa dứt.

Cách Nhĩ Thấm nghe vậy khẽ nhướng mày, đôi nhãn mâu xanh biếc như ngọc lưu chuyển quang hoa, hỏi: "Vậy sao? Ta nghe người ta nói, Sở Đế đều có hành cung nghỉ mát, hễ vào hạ là lui về trang viên ngoại ô để nghỉ mát, sao không thấy Hoàng đế xuất cung tránh nóng vậy?"

Cố Tư Nguyên nhàn nhạt đáp: "Quốc sự bề bộn, Bệ hạ cũng không tiện dẫn theo văn võ bá quan rầm rộ rời khỏi Nguyên Châu. Tuy nhiên, bổn cung lại có một chuyện muốn hỏi Công chúa, nghe nói Kim Trướng Vương Đình hễ vào hạ là sẽ dẫn theo quý tộc bát bộ tiến về tuyết sơn Tây Lũng du ngoạn săn bắn, tránh nóng có phải không?"

"À, đúng là có chuyện đó." Cách Nhĩ Thấm mỉm cười, kể tỉ mỉ cho Cố Tư Nguyên nghe: "Mỗi năm vào mùa hạ, chúng ta đều tới Tây Lũng săn bắn, tổ chức đại hội Liệu Nguyên."

Đại hội Liệu Nguyên của Man tộc cũng tương tự như tiết tháng Giêng của Sở quốc, là một ngày lễ vô cùng long trọng. Cố Tư Nguyên từng đọc qua điển tịch liên quan, lúc này liền nảy sinh chút hứng thú. Cách Nhĩ Thấm thấy nàng quan tâm, bèn tiếp tục nói: "Đại hội Liệu Nguyên tương đương với năm mới của Sở quốc. Có điều chúng ta sẽ đua ngựa, thi xạ tiễn, diễn võ cách đấu..."

"Chỉ cần đủ mười ba tuổi, cao bằng lưng ngựa là có thể tham gia tỷ thí." Nhắc tới chuyện này, cả người Cách Nhĩ Thấm bỗng trở nên phấn chấn, đôi mắt rạng rỡ thần thái mê người.

Cố Tư Nguyên chưa từng đặt chân đến thảo nguyên, cũng chưa từng có ý định du ngoạn, nhưng qua lời kể của Cách Nhĩ Thấm, nàng thực sự sinh lòng hướng về thế giới vô tận ấy.

Dưới chân núi tuyết sừng sững là một thảo nguyên mênh mông bát ngát. Thiếu niên Man tộc thúc ngựa rong ruổi, đuổi theo vầng thái dương rực rỡ. Khi bóng chiều tà dần buông, ngàn sao mọc lên trên bầu trời, họ lại đắm mình dưới biển sao mà trở về doanh trại dựng dưới chân núi.

Tất cả đều rộng lớn như thế, tràn ngập vẻ tĩnh lặng và tươi đẹp. Tạm gác lại thâm thù giữa hai tộc, thảo nguyên nơi Man tộc sinh sống thực sự là một nơi khiến lòng người khoáng đạt, vui vẻ.

Từ đó, Cố Tư Nguyên và Cách Nhĩ Thấm đều lảng tránh những yếu tố chính trị nhạy cảm, chỉ trò chuyện về phong tục dân gian. Hai người cứ thế đàm đạo suốt một buổi chiều, coi như là vui vẻ.

Lúc Chung Ly Nhiên từ Điện Càn Nguyên trở về, Cố Tư Nguyên vẫn còn đang gặp gỡ Cách Nhĩ Thấm tại điện phụ. Không thấy người đâu, Chung Ly Nhiên liền hỏi thị nữ thân cận: "Hoàng hậu đâu rồi?"

Thị nữ đáp: "Cách Nhĩ Thấm Công chúa tới bái phỏng, Hoàng hậu Điện hạ đã sang điện phụ tiếp đãi Công chúa rồi ạ."

Chung Ly Nhiên nghe vậy nhíu chặt đôi mày, khẽ lẩm bẩm: "Sao nàng ta lại tới nữa rồi?" Ngày hôm qua Cách Nhĩ Thấm tới thăm là để tạ ơn Cố Tư Nguyên đã quan tâm lúc bệnh, chuyện này Chung Ly Nhiên đã nghe Cố Tư Nguyên kể lại. Thế nhưng mới qua một ngày, vị Công chúa này sao lại tìm đến cửa nữa rồi.

Nàng ta là một vị Công chúa dị quốc, với Hoàng hậu của nàng thì có chuyện gì hay ho để đàm đạo chứ?

Chung Ly Nhiên thầm nghĩ trong lòng, nhưng không để lộ cảm xúc trước mặt người hầu, chỉ gật đầu rồi hỏi thêm: "Hoàng hậu có nói khi nào về không?"

"Bẩm Bệ hạ, Hoàng hậu Điện hạ chưa dặn dò gì ạ." Chung Ly Nhiên chỉ cảm thấy lồng ngực như bị châm chích, vừa tê vừa ngứa, nhưng rốt cuộc vẫn phải lưu tâm đến chồng tấu chương dày cộm ngày hôm nay, đành tạm gác chuyện này qua một bên. Chung Ly Nhiên tháo giày vào bên trong điện, ngồi bên bàn nhỏ bắt đầu phê duyệt tấu chương.

Thị nữ chuẩn bị cho Chung Ly Nhiên một ấm trà lạnh, Chung Ly Nhiên nhấp một chén, hạ bút chu sa bắt đầu phê duyệt tấu chương. Thế nhưng xem chưa được mấy bản, lòng Chung Ly Nhiên bỗng thấy bất an, bồn chồn không yên.

Chung Ly Nhiên cầm bút, nhìn tấu chương mở ra trước mặt, xem đi xem lại một lượt. Chữ vẫn là chữ ấy, viết cũng chẳng tồi, nhưng ghép lại với nhau thì Chung Ly Nhiên chẳng thể thông suốt được ý tứ gì. Nàng nhíu mày xem hồi lâu, rồi hít sâu một hơi, buông bút, vội vàng đứng dậy xỏ giày bước ra ngoài.

Đám thị nhân vội vã bước theo sau, nghe Chung Ly Nhiên hỏi: "Hoàng hậu đang ở điện nào?"

"Bẩm Bệ hạ, ở Điện Thái Vi ạ." Xác định được vị trí, Chung Ly Nhiên dẫn người vội vã tiến về phía Điện Thái Vi. Thế nhưng khi chỉ còn cách cửa điện vài chục bước, Chung Ly Nhiên bỗng đột ngột dừng chân.

Nàng nhìn đám cung nhân đang chầu trực trước Điện Thái Vi, nhíu mày quan sát hồi lâu, sau đó xoay người, nhìn về phía vườn hoa nhỏ ngoài hành lang.

Chung Ly Nhiên đứng dưới mái hiên, mặc cho hơi nóng bốc lên làm mồ hôi thấm đẫm lớp áo mỏng, đôi gò má khẽ ửng hồng, đăm đăm nhìn một cây thạch lựu đang sinh trưởng trong vườn. Ánh nắng xuyên qua tán lá xum xuê, hắt những vệt sáng lốm đốm lên những quả thạch lựu còn xanh mướt, mọi thứ đều hiện ra đầy mập mờ, không rõ rệt.

Dưới tia nắng rực rỡ, Chung Ly Nhiên nhìn cây thạch lựu trong sân, hồi lâu sau mới giơ tay lau vệt mồ hôi trên trán, rồi lại ngước mắt nhìn về phía Điện Thái Vi.

Dường như từ trước đến nay vẫn luôn là thế, chỉ cần Cố Tư Nguyên rời khỏi tầm mắt một chút, nàng lại thấy vô cùng hoảng loạn. Chỉ cần Cố Tư Nguyên ở cạnh một ai đó không phải mình, nàng lại lo lắng liệu Cố Tư Nguyên có gặp chuyện gì bất trắc hay không.

Tựa như năm mười hai tuổi ấy, khi nghe thị nhân báo tin Chung Ly Hồi chặn đường Cố Tư Nguyên, Chung Ly Nhiên đã hốt hoảng chạy khỏi Cung Vị Ương để đi đón nàng, chỉ sợ nàng bị người ta bắt nạt.

Thế nhưng giờ đây nàng đã là người trưởng thành, chẳng còn là đứa trẻ năm nào, cớ sao lại nóng lòng đến vậy?

Chung Ly Nhiên thầm nghĩ như thế, nỗ lực trấn an những cảm xúc xao động trong lòng, rồi dặn dò thị nhân: "Đi báo với thị nhân bên kia một tiếng, đừng để Hoàng hậu biết Trẫm đã tới."

"Dạ." Thị nữ nhận lệnh liền đi sắp xếp. Trong lúc không để Cố Tư Nguyên hay biết, Chung Ly Nhiên đứng ngoài điện, từ xa lặng lẽ nhìn nàng một cái.

Nép mình dưới bóng râm của cái nắng gay gắt, Chung Ly Nhiên nhìn thấy nụ cười ôn nhu thường nhật của Cố Tư Nguyên. Đó là gương mặt hiền hòa mà nàng dành cho tất cả mọi người chẳng chút phân biệt. Chung Ly Nhiên nhìn đôi mày cong cong đã quá đỗi quen thuộc ấy, khóe môi cũng vô thức khẽ mỉm cười theo.

Dường như chỉ cần một ánh nhìn, mọi cảm xúc cuồn cuộn của Chung Ly Nhiên đều tan biến sạch sành sanh. Nàng thở phào một tiếng, lại dẫn theo đám thị nhân vội vã trở về Thần Cung, bắt tay vào phê duyệt tấu chương.

Có lẽ vì tâm đã an, sự tập trung của Chung Ly Nhiên cũng dần quay trở lại, nàng lần lượt xử lý hết tất cả những tấu chương phiền toái kia.

Khoảng chừng giờ Thân một khắc, Cố Tư Nguyên cuối cùng cũng kết thúc cuộc hội kiến với Cách Nhĩ Thấm, từ Điện Thái Vi trở về. Chung Ly Nhiên đang ngồi bên bàn nhỏ, vốn thính tai, vừa nghe tiếng thị nữ hành lễ đã vội vàng đặt bút xuống, ngoảnh đầu nhìn về phía bình phong. Thấy Cố Tư Nguyên từ ngoài bước vào, nàng nhướng mày hỏi: "Cố Tư Nguyên, nàng lại đi đâu chơi vậy?"

Cố Tư Nguyên có chút ngạc nhiên: "Dạo này Bệ hạ bãi triều sớm vậy sao? Chuyện ở bộ Công đã định đoạt xong rồi sao?" Nửa tháng qua, gần như đến giờ Dậu Chung Ly Nhiên mới trở về, chỉ kịp gặp nàng vội vàng một chút rồi lại chạy ra giáo trường luyện võ.

"Sao nào, Trẫm xong việc sớm nàng không vui sao?" Nói xong, Chung Ly Nhiên vẫy tay ra hiệu cho Cố Tư Nguyên lại gần. Thấy điệu bộ của Chung Ly Nhiên, nàng mỉm cười bước tới bên cạnh, liền bị Chung Ly Nhiên ôm chặt lấy ngang eo.

Chung Ly Nhiên vùi đầu vào bụng nàng, ra sức dụi dụi. Cố Tư Nguyên đứng đó, nhẹ nhàng v**t v* sau gáy Chung Ly Nhiên, khẽ hỏi: "Bệ hạ làm sao thế này?"

Chung Ly Nhiên đời nào chịu nói cho nàng biết nguyên do, sau khi đã hít hà đủ hơi ấm từ đối phương mới kéo mạnh nàng vào lòng, chỉ nói: "Trẫm vừa hỏi nàng đi đâu chơi về? Mà thôi bỏ đi... nhắc mới nhớ, từ khi Trẫm nghị sự tại Điện Càn Nguyên, đã nửa tháng qua nàng chưa giúp Trẫm phê tấu chương rồi nhỉ."

"Cố Tư Nguyên, nàng nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, hôm nay hãy thay Trẫm phê hết chỗ tấu chương này đi."

Chung Ly Nhiên nói thì nhẹ tênh, nhưng Cố Tư Nguyên lại cảm thấy đau đầu vô cùng. Nàng rúc trong lòng Chung Ly Nhiên, bất lực ngước mắt nhìn nàng ấy: "Bệ hạ, ta vốn không giỏi chính sự, có những việc người bảo ta sửa, ta cũng chẳng biết phải sửa thế nào."

Hôm nay Chung Ly Nhiên đặc biệt dễ tính, ấn cây bút chu sa vào tay Cố Tư Nguyên, mở tấu chương ra bảo: "Trẫm bảo nàng sửa, nàng cứ việc sửa. Chỗ nào không biết, Trẫm dạy nàng."

Cố Tư Nguyên ngồi trong lòng Chung Ly Nhiên, nhìn tấu chương trước mặt mà đầy vẻ do dự. Chung Ly Nhiên lại đưa tay chỉ, ngữ khí kiên định: "Sửa!"

Cố Tư Nguyên xưa nay vốn luôn chiều chuộng Chung Ly Nhiên, nhìn gương mặt có phần gầy gò của vị thiếu niên đế vương, nàng khẽ thở dài một tiếng rồi vâng lời. Nàng cầm bút chu sa, bắt đầu nghiêm túc xem xét tấu chương thay Hoàng đế.

Chung Ly Nhiên một tay vòng qua ôm lấy nàng, một tay lại thám nhập vào bên hông, tựa cằm lên vai nàng khẽ nói: "Trẫm đã duyệt."

Hơi thở ấm nóng phả nhẹ bên tai, giữa mùa hạ oi bức, hai người trong cái ôm khăng khít dần thấm đẫm mồ hôi mỏng. Cố Tư Nguyên cảm thấy nóng nực vô cùng, thân thể đang cầm bút chu sa cứ không ngừng trượt xuống.

Chung Ly Nhiên thấy nàng khẽ run rẩy, bèn hạ thấp người thì thầm bên tai nàng: "Cố Tư Nguyên, Trẫm mệt rồi, nàng đọc tấu chương lên đi, Trẫm chẳng muốn xem nữa."

Cố Tư Nguyên cắn môi, run rẩy đặt bút chu sa về lại giá bút, yếu ớt túm lấy vạt áo bên hông Hoàng đế, th* d*c: "Bệ hạ... đừng nghịch nữa..."

Chung Ly Nhiên cúi người, cắn nhẹ lên vành tai nàng, nghiêm túc nói: "Trẫm không có nghịch, Trẫm thực sự mệt rồi."

"Ôm Trẫm đi, Cố Tư Nguyên." Thanh âm của Chung Ly Nhiên khàn đặc, rút tay ra khỏi người Cố Tư Nguyên, bế thốc nàng lên, để nàng ngồi đối diện trên đầu gối mình.

Cố Tư Nguyên ở trên cao nhìn xuống, gương mặt ửng hồng nhìn Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên luồn tay vào eo nàng, khẽ ngước đầu, từ dưới lên trên mà hôn lấy nàng. Hàng mi Cố Tư Nguyên khẽ rung động, nàng thuận theo nhắm mắt lại.

Thế là, vạn vật xung quanh dường như càng thêm nồng nhiệt, nóng bỏng.