Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 33

Cố Tư Nguyên cũng chẳng lưu lại lâu, đợi Cách Nhĩ Thấm dùng bữa xong, nàng ân cần dặn dò vài câu rồi dẫn thị nữ rời khỏi Cung Kiểu Nguyệt. Cách Nhĩ Thấm dõi theo bóng lưng nàng khuất xa, ánh mắt ngẩn ngơ hồi lâu mới khẽ nhướng mày cười một tiếng, dời đi tầm mắt.

Chuyến viếng thăm của Cố Tư Nguyên tính ra chẳng quá một canh giờ, nhưng vì nàng dậy muộn nên khi từ Cung Kiểu Nguyệt trở về, Hoàng đế đã hạ triều từ lâu. Như thường lệ, Hoàng đế đang ngồi ngay ngắn trên chiếu trúc giữa điện lật xem tấu chương. Nghe thấy tiếng bước chân của Cố Tư Nguyên, nàng cũng chẳng buồn ngoảnh đầu, cất giọng hỏi: "Hoàng hậu đã đi đâu vậy?"

Cố Tư Nguyên vừa đi vừa gỡ bỏ trang sức trên đầu: "Ta phụng chỉ đi thăm Công chúa Cách Nhĩ Thấm. Cơn sốt của nàng ta đã lui, tinh thần cũng phấn chấn hơn đôi chút."

Nàng vừa nói vừa đưa trâm cài cho thị nữ đứng cạnh, chợt quay sang thì thấy Chung Ly Nhiên đang nhìn mình chằm chằm. Cố Tư Nguyên ngẩn người, vội hỏi:  "Bệ hạ, có chuyện gì sao?"

Chung Ly Nhiên nhích lại gần, xoay người ngước nhìn nàng: "Cố Tư Nguyên, cài lại trâm đi, đừng tháo nữa."

Đôi nhãn mâu của Chung Ly Nhiên sáng rực, lấp lánh như những vì tinh tú. Cố Tư Nguyên lòng mềm nhũn, nàng ngoan ngoãn cài lại châu thoa lên tóc: "Thế này đã được chưa?"

Dung mạo Cố Tư Nguyên vốn thanh lệ, sau khi trang điểm lại càng thêm minh diễm động lòng người. Ngoại trừ những buổi yến tiệc hay đại lễ tế tự, Chung Ly Nhiên hiếm khi thấy nàng trong dáng vẻ này, khiến trái tim Chung Ly Nhiên bỗng chốc ngứa ngáy.

Hoàng đế phẩy tay ra hiệu cho thị nữ lui hết khỏi nội điện, ngồi trên chiếu, mím môi nhìn Cố Tư Nguyên rồi nói: "Xoay một vòng đi. Cố Tư Nguyên, nàng xoay một vòng cho Trẫm xem."

Cố Tư Nguyên nghe vậy bèn xoay tại chỗ mấy vòng, ngay khoảnh khắc nàng vừa dừng lại, Hoàng đế đã đứng bật dậy, ôm trọn nàng vào lòng. Nàng ngã vào lồng ngực của thiếu nữ cao hơn mình đôi chút, ngước nhìn gương mặt nhu hòa của nàng ấy, lòng đầy nghi hoặc: "Bệ hạ?"

Chung Ly Nhiên cúi người, dùng chút kỹ thuật bế ngang nàng lên. Thân thể đột ngột lơ lửng khiến Cố Tư Nguyên khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, nàng vô thức vòng tay ôm lấy cổ Chung Ly Nhiên: "Bệ hạ, người làm sao vậy?"

Lòng Chung Ly Nhiên rạo rực đến cực điểm, ôm nàng chậm rãi bước về phía giường nệm, khẽ nói: "Không có gì, nàng đừng động đậy, để Trẫm ôm nàng một lát."

Nói xong, Chung Ly Nhiên đặt nàng ngồi xuống cạnh giường, tự tay tháo giày tất cho nàng rồi cùng nàng ngả lưng trên giường. Cố Tư Nguyên bị ôm gọn trong lòng, cả người thu nhỏ trước ngực Chung Ly Nhiên, có chút do dự nói: "Bệ hạ định làm gì?"

"Trẫm không làm gì cả, nàng cứ yên tâm." Chung Ly Nhiên ôm eo nàng tựa vào đầu giường, tay run run cẩn thận tháo từng chiếc trâm ngọc bên thái dương nàng, giọng trầm thấp: "Lại đây, để Trẫm giúp nàng tháo trang sức."

Một năm này Chung Ly Nhiên đã trưởng thành hơn nhiều, không chỉ vóc dáng cao lớn mà diện mạo cũng dần chín chắn, ngay cả thanh âm vốn luôn thanh lãnh cũng càng thêm thâm trầm, như tiếng suối reo nơi thung lũng sâu thẳm.

Cố Tư Nguyên gật đầu, cảm nhận được bàn tay Chung Ly Nhiên nhẹ nhàng gỡ bỏ trang sức trên búi tóc, đặt sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Chung Ly Nhiên ghé sát tai nàng thì thầm: "Cố Tư Nguyên, nàng có thấy nóng không?"

Ngày hè oi bức, hai người ôm chặt lấy nhau tự nhiên là có phần nóng nực. Cố Tư Nguyên thành thật gật đầu, rồi lại nói: "Bệ hạ, tấu chương hôm nay tích tụ không ít, hay là chúng ta cùng xem cho xong nhé?"

Chung Ly Nhiên đâu còn tâm trí nào cho tấu chương, bàn tay nàng đã chạm đến đai lưng của Cố Tư Nguyên, thong thả đáp: "Cứ cởi y phục ra đã, Trẫm sẽ giúp nàng hạ nhiệt."

Cố Tư Nguyên vội vàng giữ lấy bàn tay đang làm loạn kia, bất lực nói: "Bệ hạ, làm thế này chỉ càng nóng thêm thôi."

Chung Ly Nhiên cúi xuống hôn lên thái dương nàng, thấp giọng: "Nóng xong rồi sẽ hết thôi."

Cố Tư Nguyên đành phải cầu xin, yếu ớt nói: "Bệ hạ... ta đau thắt lưng."

Ngữ khí Chung Ly Nhiên cực kỳ ôn nhu, bàn tay đặt lên eo nàng: "Vậy để Trẫm xoa bóp cho nàng nhé?"

Lòng bàn tay nóng rực lướt qua làn da mềm mại nõn nà, Cố Tư Nguyên không cso tiền đồ mà mềm nhũn cả người, ngửa đầu đón nhận nụ hôn của Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên chậm rãi ép nàng xuống giường, môi lưỡi giao hòa: "Nàng xem, sáng nay nàng vẫn còn sức đi thăm bệnh, chứng tỏ tối qua Trẫm làm chẳng có gì quá đáng cả."

"Cố Tư Nguyên, hãy để Trẫm phóng túng thêm chút nữa thôi." Lời nói thì nhẹ nhàng nhưng động tác lại đầy quyết liệt. Cố Tư Nguyên bám víu vào thân hình dần trở nên mạnh mẽ của Chung Ly Nhiên, hai chân quấn giao, ngước nhìn đỉnh màn trướng mờ ảo mà khẽ r*n r*.

Thân nhiệt ngày càng tăng cao, khi dư vị tình xuân lan tràn trên đầu ngón tay, Cố Tư Nguyên đã ướt đẫm mồ hôi, nằm trong lòng Hoàng đế th* d*c. Nàng dường như chẳng còn hơi sức, nằm im trên giường, trong lúc ý thức mơ hồ lại nhận được một nụ hôn triền miên.

Chung Ly Nhiên m*n tr*n đôi môi nàng, khẽ gọi: "Cố Tư Nguyên, năm nay nàng bao nhiêu tuổi rồi?"

Cố Tư Nguyên vẫn chưa hoàn hồn, vô thức "ừm" một tiếng. Chung Ly Nhiên lại tự mình nói tiếp: "Hai mươi sáu... Nàng lớn hơn Trẫm chín tuổi."

"Cố Tư Nguyên, lẽ ra nàng không nên lớn tuổi hơn Trẫm mới phải. Nếu Trẫm lớn tuổi hơn nàng, chắc chắn sẽ không bỏ lỡ năm nàng mười sáu tuổi."

"Cố Tư Nguyên của năm mười sáu tuổi, nhất định là còn mỹ lệ và mềm mại hơn bây giờ gấp bội."

Chung Ly Nhiên thầm nghĩ, Cố Tư Nguyên năm mười sáu tuổi, nhất định là đóa hoa rực rỡ nhất Sở quốc này.

Thanh âm ấy quá nhỏ, nhỏ đến mức Cố Tư Nguyên chẳng thể nghe rõ. Thân thể mềm mại của Chung Ly Nhiên đè xuống mang theo hơi nóng, đưa Cố Tư Nguyên vào giấc mộng ngắn ngủi.

Sau một trận náo loạn này, hai người coi như bỏ lỡ cả bữa trưa. Đến khi Cố Tư Nguyên mệt mỏi rã rời tỉnh dậy thì trời đã về chiều. Nàng vừa mở mắt đã thấy Chung Ly Nhiên không còn bên cạnh, ngay cả đống tấu chương bày trên chiếu trúc cạnh giường cũng đã được thu dọn sạch sẽ.

Cố Tư Nguyên thở dài, quấn chặt chiếc chăn mỏng quanh người, nghĩ lại chuyện lúc trưa mà khẽ lấy tay che mặt. Nàng thầm nghĩ, không thể cứ mãi đắm chìm trong sự hoan lạc này được, sớm muộn cũng có ngày nàng sẽ chết trên chiếc giường này mất thôi.

Nghĩ đến đây, Cố Tư Nguyên khẽ vỗ vào má mình, đưa mắt nhìn về phía tấm rèm lụa xa xa. Ánh nắng rực rỡ của buổi hoàng hôn xuyên qua lớp lụa mỏng hắt vào trong, chiếu rọi khắp phòng sáng trưng. Cố Tư Nguyên ngồi tựa trên giường, thầm nghĩ Mạch Mạch chắc hẳn cũng sắp về rồi. Nàng liền xoa nhẹ mặt cho tỉnh táo, gọi thị nữ chuẩn bị nước nóng, mặc thêm trung y rồi đi về phía phòng tắm.

Tẩy rửa hết thảy mệt mỏi trên thân mình, Cố Tư Nguyên mặc trung y ngồi trong nội điện, cầm một cuốn sách lên xem. Đợi hồi lâu, nắng chiều đã lặn hẳn mà vẫn chưa thấy bóng dáng Chung Ly Nhiên trở về.

Thường ngày tầm giờ này, Chung Ly Nhiên đã từ giáo trường trở về cung, giờ vẫn chưa thấy người đâu khiến Cố Tư Nguyên không khỏi lo lắng. Nàng đặt cuốn sách xuống, phân phó thị nữ: "Đi nghe ngóng xem, sao Bệ hạ vẫn chưa hồi cung." Thị nữ nhận lệnh, vội vã chạy ra ngoài điện hỏi thăm hành tung của Hoàng đế.

Hỏi ra mới biết, Hoàng đế ở giáo trường cùng Công chúa Cách Nhĩ Thấm đua ngựa, nhất thời quên mất thời gian, một lát nữa mới về đến nơi. Biết được hành tung của Hoàng đế không có chuyện gì đáng ngại, Cố Tư Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng sai thị nữ chuẩn bị bữa tối, rồi lại cầm sách lên đọc tiếp.

Chẳng biết đã xem bao lâu, Hoàng đế mồ hôi đầm đìa từ ngoài điện bước vào. Cố Tư Nguyên nghe thấy động tĩnh bèn quay người lại, chỉ thấy Chung Ly Nhiên một tay cởi giày, tay trái thì nâng ống tay áo lên lau mặt liên hồi. Sắc mặt Hoàng đế trầm như nước, vô cùng khó coi.

Trong lòng Cố Tư Nguyên khẽ nhảy một cái, nàng đứng dậy bước đến bên cạnh hỏi khẽ: "Bệ hạ làm sao vậy?"

Nàng không hỏi còn đỡ, vừa hỏi một cái là nỗi ghê tởm trong lòng Chung Ly Nhiên lại dâng lên. Chung Ly Nhiên nhíu chặt đôi mày, đá văng đôi giày rồi lạnh lùng nói:  "Nàng ta dám mạo phạm Trẫm! Nàng ta cư nhiên dám mạo phạm Trẫm!"

Dứt lời, Chung Ly Nhiên buông tay trái ra, chỉ vào vết son còn sót lại trên mặt, ra hiệu cho Cố Tư Nguyên nhìn rõ: "Trẫm thấy kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng ta rất tốt, bèn cùng nàng ta đua hai hiệp, ai ngờ lúc tan cuộc nàng ta lại đột nhiên hôn Trẫm một cái. Nàng nói xem, đó chẳng phải là mạo phạm Trẫm thì là gì?"

Cố Tư Nguyên đưa tay sờ nhẹ lên gò má Chung Ly Nhiên, không nhịn được mà bật cười: "Bệ hạ, đó chỉ là lễ tiết của Man tộc thôi. Hẳn là Công chúa không có ý gì khác, chỉ muốn cảm ơn người mà thôi." Cố Tư Nguyên khẽ suy tính một chút, chỉ có thể giải thích với Chung Ly Nhiên như vậy.

Nàng không nhắc đến còn tốt, vừa nhắc tới là Chung Ly Nhiên liền cảm thấy không ổn ngay: "Nàng ta mạo phạm Trẫm mà nàng không hề tức giận sao? Không được, Trẫm thấy khó chịu quá, Trẫm phải đi tắm rửa ngay."

Đừng nhìn Chung Ly Nhiên ngày thường luôn quấn quýt lấy Cố Tư Nguyên, hận không thể mỗi ngày đều mang nàng bên mình, ôm trong lòng, thực tế Chung Ly Nhiên lại là người cực kỳ khó chiều. Từ nhỏ Chung Ly Nhiên đã không thích người lạ lại gần, đối với người xung quanh luôn giữ một sự cảnh giác đến mức cố chấp. Cái hôn này của Cách Nhĩ Thấm khiến Chung Ly Nhiên nổi hết cả da gà.

Càng nghĩ càng thấy khó chịu, Chung Ly Nhiên vội vàng vào phòng tắm tắm rửa cho thật sạch sẽ. Đến lúc Chung Ly Nhiên xõa mái tóc đen còn ướt sũng bước ra, tay vẫn còn đang chà xát vết tích chỗ bị hôn trên mặt: "Cố Tư Nguyên, nàng xem mặt Trẫm đã sạch chưa?"

"Sạch rồi, sạch rồi." Cố Tư Nguyên vội vàng đưa tay ngăn động tác của Chung Ly Nhiên lại, nhẹ giọng dỗ dành: "Đừng chà nữa, chà nữa là bong cả da mặt ra mất." Nói xong, nàng khẽ thổi nhẹ lên chỗ gò má bị "mạo phạm" của Chung Ly Nhiên.

Chung Ly Nhiên chỉ vào má mình: "Vậy nàng hôn Trẫm đi, Trẫm thấy không thoải mái chút nào, trong lòng cứ bồn chồn thế nào ấy." Cố Tư Nguyên khẽ đáp một tiếng, rồi hôn vài cái lên mặt Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên dắt nàng đến bàn ăn, lại yêu cầu: "Hôn thêm mấy cái nữa."

"Được, được, được, hôn thêm mấy cái nữa." Cố Tư Nguyên chiều chuộng Chung Ly Nhiên, hôn thêm cái nữa, lúc này Chung Ly Nhiên mới thấy trong lòng dễ chịu hơn đôi chút. Thấy đôi mày Chung Ly Nhiên đã giãn ra, Cố Tư Nguyên vội nói: "Bệ hạ, dùng bữa trước đã."

Chung Ly Nhiên cũng đã đói bụng, nàng vừa cùng Cố Tư Nguyên dùng bữa, vừa nhớ lại hành động l* m*ng của Cách Nhĩ Thấm, nhíu mày nói: "Không được, vị Công chúa kia hành sự thật quá ph*ng đ*ng, giữa thanh thiên bạch nhật mà nói hôn là hôn, chẳng có chút lễ nghi gì cả. Ngày mai Trẫm phải tìm một nữ quan tới dạy bảo nàng ta lễ tiết trong cung mới được."

Cố Tư Nguyên thấy Chung Ly Nhiên vẫn còn để tâm, bèn khuyên giải: "Bệ hạ, Công chúa vốn là người ngoại tộc, không thông lễ nghi cũng là chuyện thường tình, người đừng chấp nhặt với nàng ta làm gì. Còn chuyện lễ nghi thì đúng là nên dạy." Nhưng trong lòng Cố Tư Nguyên thầm nghĩ, Công chúa đã lớn nhường này rồi, có chịu học hay không lại là chuyện khác.

Chung Ly Nhiên nghe vậy liền thấy không lọt tai chút nào, nàng buông bát trừng mắt nhìn Cố Tư Nguyên: "Cố Tư Nguyên, Trẫm bị nàng ta mạo phạm, sao nàng còn nói đỡ cho nàng ta?"