Ngày xuân ngắn ngủi, trăm hoa lụi tàn, chẳng mấy chốc Sở quốc đã bước vào mùa hạ oi bức. Nắng gắt thiêu đốt đại địa, tựa hồ muốn đem vạn vật thế gian bốc hơi trong cái nóng rực rỡ đến cuồng bạo. Cách Nhĩ Thấm gục xuống bàn nhỏ bên song cửa, gối đầu lên tay, lặng nghe tiếng ve sầu trong vườn hoa kêu râm ran không dứt.
Tiếng ve ấy vô cùng huyên náo, Cách Nhĩ Thấm nhíu mày, đổi sang gối bằng cánh tay kia nhưng tâm trí vẫn chẳng thể bình lặng. Nóng quá, nàng ta thầm nghĩ. Mùa hè Sở quốc, dù có thùng băng tỏa hơi lạnh cũng vẫn oi bức hơn Tố Bắc rất nhiều. Cái nắng cháy da cháy thịt này, Cách Nhĩ Thấm chẳng hề ưa thích, huống hồ lúc này nàng ta chẳng khác nào cá chậu chim lồng.
Cách Nhĩ Thấm thở dài, đưa mắt nhìn khu vườn tinh xảo ngoài cửa sổ, càng thấy nơi đây là một chiếc lồng giam hoa lệ. Nàng ta vươn vai, thả lỏng gân cốt, nói với thị nữ đang hầu hạ bên cạnh: "Đưa ta tới giáo trường."
Cách Nhĩ Thấm vốn tự mình hiểu lấy, từ khi Tố Bắc bại trận, nàng ta bị đưa tới Nguyên Châu luôn giữ thái độ thuận theo. An phận thủ thường suốt mấy tháng qua, làm tròn bổn phận, tuyệt không lén lút liên lạc với mật sứ bên ngoài, thế nên Sở quốc cũng rất nể mặt mà rút hết trọng binh canh giữ, thay bằng đám thị nữ tay trói gà không chặt này.
Thị nữ nghe xong, cung kính đáp: "Xin công chúa thay võ phục rồi theo chúng nô tỳ đi."
Cách Nhĩ Thấm lập tức cong mắt cười, vui vẻ trút bỏ những lớp lụa là gấm vóc cùng châu thoa trên đầu, thay vào một bộ võ phục nhạt màu. Nàng ta búi cao mái tóc dài vàng óng thành đuôi ngựa sau gáy, dẫn theo hai thị nữ thân cận, tay không bước ra khỏi cửa.
Bấy giờ đang lúc giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa, mặt đất giáo trường dường như cũng bốc lên hỏa khí. Người thường đứng dưới nắng này vài khắc hẳn đã ngất xỉu, ấy thế mà Cách Nhĩ Thấm vẫn thản nhiên cưỡi ngựa chạy mấy vòng. Mãi đến chập tối trước khi tiểu Hoàng đế tới giáo trường, nàng ta mới đầu đầy mồ hôi, gương mặt đỏ bừng trở về cung.
Về tới cung điện, nàng ta lại tắm bằng nước lạnh, dùng xong bữa tối một cách ngon lành rồi vui vẻ chìm vào giấc ngủ. Nào ngờ, giấc ngủ này lại rước lấy một trận bệnh nặng.
Ngày hôm sau, vị công chúa vốn luôn hoạt bát ấy nằm bẹp trên giường không thể dậy nổi, sốt cao không dứt. Thị nữ vội vàng cầm cung điệp đến Thái y viện thỉnh y quan tới chẩn trị, lại phái người tới Thần Cung xin chỉ thị của Hoàng đế. Lúc này, Chung Ly Nhiên mới chợt nhớ ra vị Công chúa Man tộc đang được an trí trong một cung điện nọ.
Chung Ly Nhiên suy tính một hồi, cảm thấy nếu để Công chúa Man tộc bệnh chết trong cung thì thật chẳng đáng, bèn tạm gác lại chính sự, kéo theo Cố Tư Nguyên cùng tới Cung Kiểu Nguyệt thăm bệnh.
Trong tiếng Man tộc, tên của Cách Nhĩ Thấm có nghĩa là "Trăng Khuyết", nên Chung Ly Nhiên mới ban tên cung điện là "Kiểu Nguyệt". Từ Thần Cung tới đây mất chừng nửa canh giờ, nói gần không gần, nói xa cũng không xa, tóm lại nếu Chung Ly Nhiên không nhớ tới thì e rằng tám trăm năm hai bên cũng chẳng gặp mặt một lần.
Kể từ khi Cách Nhĩ Thấm vào cung, Chung Ly Nhiên chưa từng gặp nàng ta, nói chi đến Cố Tư Nguyên.
Cố Tư Nguyên chẳng mấy hiếu kỳ về vị công chúa này, nhưng nghe nhắc tên trong hoàn cảnh này, nàng vẫn thuận miệng hỏi: "Bệnh sao? Là do đâu mà bệnh?"
Chung Ly Nhiên dắt tay nàng bước đi, bộ dạng ung dung: "Nghe thị nữ báo lại, nàng ta ở giáo trường cưỡi ngựa cả ngày, bị trúng nắng rồi lại tắm nước lạnh, tự mình hành hạ mình đấy thôi."
Dứt lời, Chung Ly Nhiên quay đầu nhìn Cố Tư Nguyên, thấy dưới ánh nắng rực rỡ, làn da của Cố Tư Nguyên càng thêm trắng sứ, ánh mắt Chung Ly Nhiên bỗng trở nên nhu hòa: "Sẵn dịp nàng cũng lâu rồi chưa ra ngoài, hay theo Trẫm đi xem nàng ta thế nào."
Cố Tư Nguyên mỉm cười: "Có y quan ở đó, tin rằng Công chúa cũng không coó chuyện gì đâu, Bệ hạ xin cứ an tâm."
Khóe môi Chung Ly Nhiên khẽ cong: "Trẫm vốn chẳng lo lắng gì, chỉ là nếu nàng ta có mệnh hệ gì thì thật đáng tiếc. Đúng rồi Cố Tư Nguyên, sinh thần của nàng cũng sắp tới, nàng muốn Trẫm tặng gì nào?"
Cố Tư Nguyên lắc đầu đáp: "Ta chẳng cầu gì cả, Bệ hạ tặng gì ta cũng đều vui vẻ."
Chung Ly Nhiên nhướng mày, ghé sát vào tai nàng thì thầm: "Vậy Trẫm bầu bạn với nàng cả một ngày nhé?"
Vành tai Cố Tư Nguyên chợt nóng bừng, nàng bỗng nhớ lại sinh thần của Chung Ly Nhiên cách đây không lâu, người này cũng muốn nàng cả một ngày. Hai người buông bỏ công vụ, giữa trời đầu hạ mát mẻ lại quấn quýt trên giường suốt một ngày, thật là hoang đường hết chỗ nói. Nàng thở dài, có chút bất lực: "Bệ hạ..."
Chung Ly Nhiên khẽ khắng giọng, thu lại vẻ mặt nghiêm nghị hỏi: "Vậy Trẫm đưa nàng ra ngoài cung thưởng quế, hay là cho nàng về nhà thăm người thân?"
Cố Tư Nguyên suy nghĩ một chút, bỗng nảy ra ý hay: "Thưởng quế thì không cần đâu. Hay là thế này, trước Trung thu hai ngày, Bệ hạ cho ta nghỉ vài ngày về thăm nhà được không? Tỷ tỷ của ta gần đây có nhận nuôi một đứa bé bị bỏ rơi, cần ghi vào hộ điệp của nhà ta."
Chung Ly Nhiên nhớ ra đúng là có chuyện này, liền nói: "Được thôi, trước Trung thu Trẫm sẽ cho nàng nghỉ mấy ngày về thăm nhà."
Cố Tư Nguyên gật đầu, ghé sát tai Chung Ly Nhiên: "Ta sẽ nhớ mang về cho Bệ hạ ít bánh điểm tâm của Nhạc Lâu."
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, nhàn nhã dạo bước đến Cung Kiểu Nguyệt. Đám thị nữ chầu trực bên ngoài đồng loạt hành lễ, Chung Ly Nhiên dẫn Cố Tư Nguyên vào trong điện, hỏi thị nữ: "Công chúa sao rồi?"
Thị nữ đáp: "Bẩm Bệ hạ, y quan đã châm cứu và cho dùng thuốc, hiện người đã ngủ đi rồi ạ."
Chung Ly Nhiên gật đầu, dắt Cố Tư Nguyên đi tới sau tấm bình phong: "Chúng ta vào xem thử."
Vừa tới bên giường, một mùi thuốc nhàn nhạt thoảng qua. Ngoài hương thuốc, còn có một làn hương hoa thoang thoảng thấm vào cánh mũi. Cố Tư Nguyên nhìn theo hướng mùi hương, chỉ thấy một mỹ nhân tóc vàng da trắng đang đắp chăn mỏng nằm đó. Một thị nữ đứng bên cạnh đang thay khăn chườm lạnh trên trán cho nàng ta. Cố Tư Nguyên liếc mắt nhìn, ánh mắt dừng lại trên hàng mi dài của mỹ nhân đang nhắm nghiền, khẽ nheo mắt.
Quả nhiên là nàng ta. Cố Tư Nguyên chợt nhớ lại một màn hoang đường từng thấy mấy tháng trước, vô thức ngước mắt nhìn Chung Ly Nhiên bên cạnh.
Chỉ thấy Chung Ly Nhiên đang nhìn gương mặt nhợt nhạt của công chúa, nhíu mày nói: "Xem chừng bệnh không nhẹ, môi cũng khô nẻ cả rồi. Hoàng hậu, lát nữa nàng xem có loại thuốc nào dùng được thì ban cho Cung Kiểu Nguyệt một ít."
Trước mặt người ngoài, Chung Ly Nhiên vẫn gọi Cố Tư Nguyên là Hoàng hậu. Cố Tư Nguyên gật đầu vâng lệnh. Nàng rũ mắt, kỹ lưỡng đánh giá mỹ nhân trên giường, chợt nói: "Bệ hạ, công chúa Cách Nhĩ Thấm này dung mạo thật kinh diễm."
Đây là lời khen ngợi chân thành, ngay cả một người từng thấy qua bao tiểu thư quý tộc như Cố Tư Nguyên cũng không khỏi tán thưởng nhan sắc như vầng trăng sáng của nàng ta.
Chung Ly Nhiên nghiêm mặt, lạnh lùng nói: "Đóa hoa rực rỡ nhất của Kim Trướng Vương Đình, lẽ nào lại không đẹp?"
Khi nói câu này, lòng Chung Ly Nhiên khẽ thắt lại, nàng quay sang nhìn Cố Tư Nguyên, nhướng mày hỏi: "Hoàng hậu, Công chúa đẹp, vậy Trẫm không đẹp sao?"
Cố Tư Nguyên mỉm cười, nghiêng đầu nhìn nàng ấy thật kỹ, ánh mắt cong cong: "Đẹp chứ. Dung nhan Công chúa như trăng sáng, hoa lệ rạng ngời. Bệ hạ lại tựa như nước xuân, nhu hòa thanh tân, ôn nhuận điềm đạm. Cả hai đều là tuyệt sắc, nhưng phong vị khác nhau."
Nàng nói một cách đầy nghiêm túc, nhưng lại khiến Chung Ly Nhiên cảm thấy có một luồng khí nghẹn nơi lồng ngực, lên chẳng được mà xuống cũng không xong.
Trong thâm tâm Chung Ly Nhiên vốn muốn hỏi rõ rằng: "Trẫm và Công chúa, ai đẹp hơn?", nhưng lời đến khóe môi lại chẳng cách nào thốt ra được. Chung Ly Nhiên hít sâu một hơi, đành phải nói: "Đã vậy, Hoàng hậu hãy thay Trẫm mỗi ngày đều tới đây thăm nom Công chúa, thấy thế nào?"
Dẫu sao Cách Nhĩ Thấm cũng là khách ngoài, dù bị bắt tới đây nhưng vẫn là khách quý của Sở quốc, nàng ta đang bệnh, Chung Ly Nhiên với tư cách chủ nahf cũng cần biểu lộ chút quan tâm. Cố Tư Nguyên nghĩ đến điểm này, bèn miễn cưỡng đáp: "Được."
Chữ "được" này thật khiến Chung Ly Nhiên thấy nhói lòng. Chung Ly Nhiên bực dọc mà chẳng biết phát tác vào đâu, chỉ ban thưởng vài món đồ để lại Cung Kiểu Nguyệt rồi kéo Cố Tư Nguyên vội vã rời đi. Sắc mặt Chung Ly Nhiên vẫn không chút thay đổi, khiến một Cố Tư Nguyên vốn chậm chạp trong chuyện tình cảm cũng chẳng hề hay biết Hoàng đế đang hờn dỗi.
Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, Chung Ly Nhiên mới đổi tính nết. Chung Ly Nhiên chậm rãi, từ tốn dây dưa với Cố Tư Nguyên nhưng lại ác ý không cho nàng hôn, dùng đủ mọi tâm tư xấu xa trêu chọc, bấy giờ mới bình ổn được phần nào những đợt sóng lòng cuồn cuộn.
Hai người giày vò đến nửa đêm, Chung Ly Nhiên thấy Cố Tư Nguyên đã mềm nhũn đến mức ngay cả ga giường dưới thân cũng không nắm nổi nữa mới chịu buông tha. Sáng sớm hôm sau, Hoàng đế dậy thật sớm để lâm triều, còn Cố Tư Nguyên cuối cùng vẫn chẳng thể gượng dậy nổi để đi thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu.
Sau một đêm phong lưu, Cố Tư Nguyên tắm rửa sạch sẽ những dư vị còn vương lại trên thân mình, chợt nhớ tới vị Công chúa còn đang lâm bệnh, bấy giờ mới thức dậy mặc y phục đi thăm nàng ta.
Vì là đi gặp khách ngoài, Cố Tư Nguyên hiếm khi mặc lên người bộ cung trang vô cùng lộng lẫy, đầu cài châu thoa, cả thân đầy vẻ quý phái bước ra khỏi cửa. Nàng dẫn theo hai thị nữ tới Cung Kiểu Nguyệt. Khi đến nơi, thị nữ báo lại rằng Công chúa đã hạ sốt, lúc này đang dùng bữa.
Cố Tư Nguyên nghe vậy, trực tiếp dẫn người tiến vào nội điện. Thị nữ trong điện đồng loạt khom mình hành lễ, thế nên nàng vừa liếc mắt đã nhìn thấy nữ tử tóc vàng đang mặc trung y, ngồi ngay ngắn trước bàn ăn. Dường như vì nàng đến quá đột ngột, Cách Nhĩ Thấm đang phồng má nhai màn thầu, ngước đầu nhìn nàng mà ngây người tại chỗ.
Nữ tử tóc vàng với làn da trắng sứ, hai má phồng lên trông chẳng khác nào một con sóc nhỏ đáng yêu. Không hiểu sao, Cố Tư Nguyên lại liên tưởng đến dáng vẻ Hoàng đế thường ngày hay gặm bánh cao lương trong thư phòng, suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười. Nàng cong cong đôi mày, nhìn vị Công chúa vẫn còn đang ngơ ngác, dịu dàng hỏi: "Công chúa đã thấy khá hơn chưa?"
Nữ tử y phục hoa lệ toàn thân toát ra khí chất cao quý, Cách Nhĩ Thấm ngước nhìn lớp trang điểm tinh xảo của nàng, vừa cắn màn thầu vừa chớp chớp mắt, hồi lâu sau mới khó khăn nuốt xuống, khom người hành lễ: "Đã khá hơn một chút, Hoàng hậu Điện hạ."
Cách Nhĩ Thấm rũ mắt, đôi mày dần nhíu lại. Nàng ta dường như nhớ ra mình đã từng gặp mỹ nhân này, hình như chính là vào cái đêm chật vật nhất của nàng ta mấy tháng trước.
Chung Ly Hồi cái tên hỗn đản ngược đãi tù binh không biết xấu hổ kia, đã trói nàng ta lại rồi dâng lên giường của Sở Đế. Chính vào đêm đó, nàng ta đã gặp người này. Nữ tử ấy có một giọng nói vô cùng uyển chuyển êm tai, thế nên nàng ta nhớ rất rõ.
Cách Nhĩ Thấm nghĩ như vậy, lại ngước lên nhìn dung mạo thanh tú của đối phương, có chút ngập ngừng hỏi: "Điện hạ đã dùng bữa chưa? Có muốn dùng chung không?"
Công chúa Man tộc dường như không quen nói nhã ngôn của Sở quốc, nghe qua vô cùng gượng gạo, nhưng lại toát lên một vẻ đáng yêu khác biệt. Cố Tư Nguyên gật đầu, kỹ lưỡng quan sát sắc mặt của nàng ta rồi đáp: "Đa tạ Công chúa, bổn cung đã ăn rồi."
A, vậy thì thật là đáng tiếc. Không hiểu sao, khi nghe câu trả lời này, Cách Nhĩ Thấm bỗng cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi tiếc nuối vẩn vơ.