Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 31

Yến tiệc tại Cung Thịnh Nguyên vẫn còn huyên náo, Cố Tư Nguyên dìu Chung Ly Nhiên ngồi lên loan xa, trở về Thần Cung giữa đêm xuân se lạnh. Chung Ly Nhiên sau khi đón gió, men rượu lại càng bốc lên, thần trí một mảnh hỗn độn, khắp người nóng bừng, vòng tay ôm lấy eo Cố Tư Nguyên, vùi mặt vào hõm cổ nàng mà cọ quậy, thanh âm khẽ khàng gọi: "Tư Tư... Trẫm nóng quá..."

Thuở còn thơ bé, Chung Ly Nhiên thường hay gọi hai chữ này, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ mềm mỏng, nũng nịu như lúc này. Cố Tư Nguyên ngửi thấy mùi rượu nồng đượm vương trên người Chung Ly Nhiên, liền dịu dàng ôm nàng ấy vào lòng, nhẹ vuốt sau gáy vỗ về: "Được rồi Bệ hạ, một lát nữa là về tới tẩm cung thôi, ta sẽ khiến Bệ hạ được mát mẻ ngay mà."

Suốt dọc đường vừa dỗ dành vừa ôm ấp, Cố Tư Nguyên rốt cuộc cũng đưa được Chung Ly Nhiên trở về Thần Cung. Chung Ly Nhiên miệng không ngừng kêu nóng, Cố Tư Nguyên đành kiên nhẫn cởi bỏ y phục cho nàng ấy, lại hầu hạ súc miệng lau mình, bấy giờ mới an trí nàng ấy nằm lên long sàng.

Vị Hoàng đế kia khi say rượu vô cùng bám người, cứ nắm chặt lấy tay Cố Tư Nguyên không buông, trong miệng lẩm bẩm không dứt hai chữ "Tư Tư". Cố Tư Nguyên chẳng còn cách nào khác, đành vội vàng lau qua người, thay bộ y phục sạch sẽ rồi cùng nằm xuống với Chung Ly Nhiên.

Đây là lần đầu Chung Ly Nhiên uống nhiều rượu đến thế, toàn thân khó chịu, cứ dính lấy Cố Tư Nguyên than nóng. Cố Tư Nguyên ôm Chung Ly Nhiên vào lòng, động tác nhẹ nhàng cởi bỏ xiêm y bên ngoài của nàng ấy, ôn nhu hỏi khẽ: "Bệ hạ còn nóng không?"

Thân hình thiếu nữ thanh mảnh mà dẻo dai, chạm vào láng mịn như ngọc, cảm giác vô cùng dễ chịu. Chung Ly Nhiên nằm trong lòng nàng khẽ nhíu mày, bất mãn nói: "Gọi Mạch Mạch..." Có vẻ như Chung Ly Nhiên không thích Cố Tư Nguyên gọi mình là Bệ hạ, lại nhấn mạnh thêm: "Ngày trước nàng đều gọi như thế mà."

Cố Tư Nguyên dở khóc dở cười, xoa xoa cổ nàng ấy dỗ dành: "Vậy Mạch Mạch còn chỗ nào không khỏe không?" Chung Ly Nhiên dụi dụi vào ngực nàng, đáp lời: "Muốn ôm ôm..."

Cố Tư Nguyên siết chặt vòng tay, ôm nàng ấy thật sát. Bấy giờ Chung Ly Nhiên mới thoải mái nhắm mắt, mãn nguyện mà chìm vào giấc ngủ. Thấy Chung Ly Nhiên không còn náo loạn nữa, Cố Tư Nguyên cũng thở phào nhẹ nhõm, xoa đầu Chung Ly Nhiên rồi cũng dần thiếp đi theo nàng ấy.

Cung Thịnh Nguyên ồn ã suốt một đêm nhưng cũng không xảy ra chuyện gì quá phận, một đêm cứ thế bình lặng trôi qua. Sáng sớm hôm sau, Chung Ly Nhiên rốt cuộc cũng tỉnh giấc, đầu đau như búa bổ nhưng vẫn gắng gượng mặc áo thượng triều. Cố Tư Nguyên thấy vậy, trong lòng lo lắng khôn nguôi, cũng dậy sớm theo Chung Ly Nhiên đến Điện Triều Huy.

Vì dư âm của yến tiệc đêm qua, buổi triều nghị hôm nay có không ít quan viên vắng mặt. Chung Ly Nhiên đau đầu, sắc mặt có vẻ trắng bệch, để tránh các đại thần nhìn ra điều khác lạ, suốt buổi chầu Chung Ly Nhiên không nói năng gì nhiều.

Đám văn quan thấy phần lớn võ quan đều không có mặt, bèn tạm gác lại các việc hệ trọng, thay vào đó lại nhắc tới vị công chúa Man tộc Cách Nhĩ Thấm vừa bị Chung Ly Hồi bắt về Nguyên Châu. Vị công chúa nắm giữ một phần quân vụ Man tộc này năm nay mới tròn mười tám, chỉ lớn hơn Hoàng đế vài tuổi. Nay nàng ta đã tới Sở quốc, phía Man tộc đã mặc định coi như gả công chúa cho quân vương Sở quốc, bởi vậy các đại thần đồng loạt tấu nghị xin Hoàng đế nạp phi.

"Nghe đồn công chúa Cách Nhĩ Thấm dung mạo như hoa, thiếu nữ đang độ thanh xuân, vô cùng xứng đôi với Bệ hạ. Triều ta cũng có không ít vị Đế vương nạp thêm phi tử, Bệ hạ chi bằng chọn ngày lành tháng tốt sắc phong cho vị công chúa này."

Nghe đại thần đề nghị, đầu Chung Ly Nhiên lại càng thêm đau nhức. Nàng day day thái dương, trầm mặc một hồi rồi nói: "Trẫm đã có Hoàng hậu, không cần phong phi nữa. Vị công chúa Man tộc kia cứ để nàng ta vào cung ở tạm đã, chuyện khác tính sau."

Nàng nói lời kiên quyết, không để các đại thần có cơ hội lên tiếng thêm, vội vàng tuyên bố bãi triều.

Chung Ly Nhiên bước đi vội vã, các đại thần tinh mắt đều thoáng thấy bóng dáng Hoàng hậu thấp thoáng sau hậu điện, ai nấy đều lo âu mà cau mày.

Vừa tan triều, Chung Ly Nhiên liền nhào vào lòng Cố Tư Nguyên, nhíu mày không nói một lời. Cố Tư Nguyên ôm lấy nàng ấy, vội nói: "Y quan Tang Diệp đã đợi sẵn trong cung rồi, về tới nơi để nàng ấy châm cứu cho Bệ hạ, một lát là khỏi ngay thôi."

Chung Ly Nhiên gật đầu, theo nàng về tẩm cung để Tang Diệp thi châm. Chung Ly Nhiên chẳng qua chỉ là dư âm của cơn say, sau khi Tang Diệp làm dịu cơn đau đầu liền dặn Chung Ly Nhiên nghỉ ngơi cho tốt, lại kê thêm một thang thuốc giải rượu rồi mới chuẩn bị rời đi. 

Cố Tư Nguyên vẫn không yên tâm, hỏi thêm mấy câu. Tang Diệp vốn là thê tử của tỷ tỷ Cố Tư Nguyên, đối với cô em vợ Hoàng hậu này đặc biệt kiên nhẫn, liền hạ thấp giọng nói: "Thể chất Bệ hạ không thể uống được rượu, Hoàng hậu Điện hạ sau này nên ngăn cản ngài ấy một chút. Có những người trời sinh không chạm được vào rượu, nếu mạo muội uống nhiều sẽ xảy ra đại loạn."

Tang Diệp tuy không nói đến chuyện ngộ độc rượu, nhưng thần sắc nghiêm trọng của nàng ấy khiến Cố Tư Nguyên ghi tạc vào lòng. Trong lúc bọn họ trò chuyện ngoài bức bình phong, Chung Ly Nhiên nằm trên giường hữu khí vô lực gọi: "Cố Tư Nguyên... Cố Tư Nguyên..."

Gọi vài tiếng, Tang Diệp thấy Hoàng đế bám người như vậy liền biết ý mà lui ra. Cố Tư Nguyên sai thị nữ tiễn Tang Diệp, rồi xoay người vào nội điện, tiến về phía giường nhìn Chung Ly Nhiên hỏi: "Bệ hạ làm sao thế?"

"Trẫm khát." Chung Ly Nhiên nheo mắt nhìn nàng, lộ ra thần thái vô cùng yếu ớt. Cố Tư Nguyên mềm lòng, rót cho nàng ấy chén trà nóng, đỡ nàng ấy uống vài hớp.

Nàng ngồi trên giường, ôm Chung Ly Nhiên vào lòng, sau khi cho uống nước xong liền vỗ nhẹ vào lưng nàng ấy: "Đã đỡ hơn chút nào chưa?" Chung Ly Nhiên gật đầu, cả người mềm nhũn trượt xuống đùi nàng, gối đầu lên đó nheo mắt: "Cố Tư Nguyên, đọc sách cho Trẫm nghe đi..."

Cố Tư Nguyên đối với Chung Ly Nhiên là hữu cầu tất ứng, nói: "Bệ hạ muốn nghe ta đọc gì nào?"

Chung Ly Nhiên hôm nay chẳng muốn phê duyệt tấu chương, liền nói: "Tùy tiện độc thứ gì thú vị một chút." Lời này nói ra quá mức chung chung, Cố Tư Nguyên suy nghĩ một lát, bèn đọc cho nàng ấy nghe cuốn du ký mà mình vừa xem mấy ngày nay.

Nàng lệnh thị nữ mang sách tới, thanh âm nhẹ nhàng đọc cho vị Hoàng đế trẻ tuooit đang gối đầu trên đùi mình: "Đất Yến giá lạnh, sau tiết Hoa Triều, hơi lạnh vẫn còn rất gắt..."

Thanh âm ấy cực kỳ dịu dàng, xoa dịu đi nỗi bồn chồn do cơn đau đầu mang lại. Chung Ly Nhiên gối đầu trên đùi nàng, ý thức dần trở nên mơ màng, thấp thoáng như trở về những năm tháng thuở nhi đồng.

Chung Ly Nhiên mơ hồ nhớ lại, dường như có một lần mình lâm bệnh nặng, không thể đến học đường. Chiều hôm ấy, Cố Tư Nguyên xách theo một hộp bánh điểm tâm đến thăm mình.

Chung Ly Nhiên đã chẳng còn nhớ đó là loại bánh gì, chỉ nhớ dường như nó rất ngọt. Chung Ly Nhiên trốn trong chăn, nhỏ nhẹ nhấm nháp từng miếng bánh do Cố Tư Nguyên đút cho, cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Ngoài ra, Cố Tư Nguyên còn đọc cho nàng nghe một bài cổ văn. Còn về bài văn đó nói gì, Chung Ly Nhiên cũng đã quên sạch, điều duy nhất nàng còn nhớ được chính là thần thái cưc kỳ ôn nhu của Cố Tư Nguyên khi ấy.

Chung Ly Nhiên thầm nghĩ, dường như từ lúc bắt đầu có ký ức đến nay, mọi chuyện nàng nhớ lại được đều có liên quan đến Cố Tư Nguyên. Tựa như người tên Cố Tư Nguyên ấy đã lấp đầy thời thơ ấu và niên thiếu của nàng. Hay nói cách khác, người ấy sắp sửa lấp đầy cả cuộc đời nàng. Chung Ly Nhiên mơ màng suy nghĩ, cứ thế gối đầu lên đùi Cố Tư Nguyên mà ngủ thiếp đi.

Người trong lòng nhịp thở đã dần ổn định, Cố Tư Nguyên đọc một hồi cũng tự mình say sưa vào trang sách, không đọc tiếp nữa. Một lúc lâu sau, nàng mới đưa tay v**t v* mái tóc người đang gối trên đùi mình, thoát ra khỏi dòng chữ.

Nàng rũ mắt, nhìn ngắm gương mặt khi ngủ vô cùng tĩnh lặng của Chung Ly Nhiên, khẽ thở phào một cái. Thiếu nữ trong lòng mặc trung y, thần sắc điềm tĩnh, trông thật mềm mại ngoan ngoãn. Cố Tư Nguyên đặt cuốn sách xuống, chăm chú ngắm nhìn hồi lâu. Nàng chợt đưa tay ra, khẽ quẹt nhẹ lên sống mũi Chung Ly Nhiên, thầm thì: "Mạch Mạch..."

Tiếng gọi ấy quá đỗi khẽ, nhưng lại đong đầy sự sủng nịnh và quyến luyến.

Đợi đến khi Chung Ly Nhiên tỉnh giấc, Cố Tư Nguyên đã xem hết một cuộn sách, đôi chân bị gối lên cũng đã tê dại. Chung Ly Nhiên ngủ xong một giấc, đầu cũng không còn đau nữa, vừa tỉnh dậy đã nghe thấy tiếng rên khẽ của Cố Tư Nguyên, Chung Ly Nhiên nhíu mày hỏi: "Sao vậy?"

Cố Tư Nguyên biết nàng ấy đã tỉnh, vui vẻ hỏi: "Bệ hạ còn đau đầu không?" Chung Ly Nhiên lắc đầu, nhìn vào đôi chân nàng, đưa tay chọc chọc: "Bị tê rồi sao?"

Bị nàng ấy chọc một cái, Cố Tư Nguyên như bị cơn tê dại đánh gục, suýt nữa thì nhảy dựng lên. Nàng vội giữ lấy tay Chung Ly Nhiên, đôi mắt cong cong cười nói: "Tê lắm rồi, Bệ hạ đừng động vào mà."

Chung Ly Nhiên thở dài một tiếng: "Nàng cứ khẽ cử động thì Trẫm cũng có sao đâu, giờ thì hay rồi, khó chịu lắm phải không?" Nói xong, Chung Ly Nhiên ghé sát vào bên chân Cố Tư Nguyên, hai tay giữ lấy đùi nàng, thanh âm lãnh đạm nhưng chứa đựng sự quan tâm: "Đừng động, để Trẫm xoa bóp cho nàng."

Cố Tư Nguyên khẽ rên một tiếng, rốt cuộc chẳng dám cử động thêm, chỉ phân trần: "Ta chẳng qua sợ làm kinh động giấc ngủ của Bệ hạ thôi mà. Bệ hạ đã thấy đói chưa?"

"Đói rồi." Chung Ly Nhiên tận lực xoa bóp, chợt ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sáng trong lấp lánh của Cố Tư Nguyên. Chẳng hiểu vì sao, Chung Ly Nhiên chỉ thấy lồng ngực mình thắt lại, đại não vốn còn chút trì trệ bỗng chốc tỉnh táo hẳn ra. Chung Ly Nhiên mím môi, đăm đăm nhìn vào đôi môi hồng nhuận của Cố Tư Nguyên, nhíu mày hỏi: "Cố Tư Nguyên, tại sao nàng lại nhìn Trẫm như thế?"

"Hử?" Cố Tư Nguyên không hiểu ý nàng ấy, trong mắt thoáng vẻ hoang mang. Thần thái ấy thật khiến người ta không thể không động lòng. Chung Ly Nhiên biết bên ngoài bức bình phong vẫn còn cung nữ, liền lạnh giọng nói: "Tất cả lui ra hết đi, trong vòng một canh giờ không được phép vào điện."

Đám cung nữ lục đục lui ra, Chung Ly Nhiên quỳ gối trước mặt Cố Tư Nguyên rồi thẳng người dậy, nheo mắt nói: "Nhắc mới nhớ, có phải Trẫm đã lâu rồi không sủng hạnh nàng, Cố Tư Nguyên, bây giờ có được không?"

Cố Tư Nguyên ngẩn người, theo bản năng đáp: "Bệ hạ, không được ban ngày tuyên dâm..."

Chung Ly Nhiên áp sát tới, giọng nói đã khản đặc: "Câu này nàng nói cả trăm lần rồi, nhưng xem ra chẳng có tác dụng gì. Thế này đi, nàng cứ để Trẫm hôn một cái, rồi hãy nói cho Trẫm biết có được hay không, hửm?"

Lời đề nghị đầy vẻ thương lượng ấy khiến người ta chẳng thể nào khước từ. Cố Tư Nguyên cắn môi, nhất thời không biết phải làm sao. Chung Ly Nhiên lại cúi thấp thân mình, hôn lên môi nàng, triền miên vương vấn: "Cố Tư Nguyên, Trẫm bắt đầu đây."

Nụ hôn thứ nhất vừa dứt, vô số nụ hôn khác dồn dập kéo đến. Thân thể mềm mại của Cố Tư Nguyên trượt dần xuống long sàng, nàng ngước nhìn đỉnh màn thêu hoa văn cầu kỳ, khẽ cắn lấy ngón tay trỏ của bàn tay phải.

Tầm mắt dần trở nên mơ hồ, nàng nghe thấy vị Hoàng đế trẻ tuổi kề bên tai hỏi khẽ: "Có được không?" Nữ tử mềm yếu ấy vốn chẳng muốn cự tuyệt niềm hoan lạc này, khẽ gật đầu, ngầm chấp nhận cho tất cả những chuyện tiếp theo.

Nàng tựa như một giọt sương, tan chảy nơi đầu ngón tay của Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên ôm lấy nàng, ở bên tai nàng nhẹ giọng lẩm bẩm: "Thả lỏng nào, cứ thả lỏng đi, hãy cứ thuận theo lòng mình..."

Thế là, những niềm hoan lạc hỗn độn của Cố Tư Nguyên như mọc thêm đôi cánh, rời xa cõi hồng trần, bay thẳng tới thần quốc.