Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 29

Cố Tư Nguyên lao lực hơn nửa đêm, mãi đến lúc bình minh ló rạng mới vừa vặn chợp mắt. Tới khi nàng mở mắt ra lần nữa, trời đã sáng rõ, mà Chung Ly Nhiên nằm bên cạnh đã chẳng thấy tăm hơi.

Nàng không một mảnh vải nằm trong chăn, uể oải trở mình, bỗng phát hiện trên cổ tay phải có buộc thứ gì đó, cảm giác lạnh lẽo mà trơn nhẵn. Nàng nhíu mày nâng cổ tay lên trước mắt, nhìn kỹ một hồi mới nhận ra đó là một miếng ngọc xanh.

Trên miếng ngọc xanh ấy điêu khắc một bức tranh sơn thủy tinh xảo, tạo thành hai chữ "Tố Lưu". Đó chính là tên tự của Cố Tư Nguyên, bởi vậy nàng vừa nhìn đã biết đây là vật dành riêng cho mình. 

Nói ra cũng lạ, hằng năm vào dịp sinh thần đều có không ít người tặng quà cho Cố Tư Nguyên, nhưng nàng chẳng mấy khi để mắt tới. Còn về phần Chung Ly Nhiên, hằng năm quà sinh thần đều là trực tiếp chọn từ tư khố rồi ban thưởng hậu hĩnh, chứ chưa từng trịnh trọng tặng riêng cho nàng vật gì như thế này.

Lần cuối cùng Cố Tư Nguyên nhận được quà từ tay Chung Ly Nhiên đã là chín năm trước, khi Chung Ly Nhiên chưa rời khỏi Trung Châu, nàng ấy đã tặng cho Cố Tư Nguyên một cây bút lông sói vô cùng tinh xảo.

Cố Tư Nguyên ngắm nghía miếng ngọc xanh, không kìm được mà nheo mắt cười khẽ. Nàng v**t v* mặt ngọc, lại trở mình một cái, quấn chăn ngồi dậy trên giường. Chỉ thấy một bộ trung y sạch sẽ đã được đặt sẵn bên giường, Cố Tư Nguyên suy nghĩ một chút rồi đứng dậy mặc y phục vào, gọi thị nữ tiến vào.

Các thị nữ sớm đã có chuẩn bị, hầu hạ nàng tắm gội xong xuôi lại dâng lên ngọ thiền. Cố Tư Nguyên hỏi qua giờ giấc rồi một mình dùng bữa, rồi hỏi han nữ quan thân cận: "Bệ hạ ra cửa từ lúc nào?"

"Bẩm Điện hạ, vào giờ chính Thìn, Bệ hạ đến tiền sảnh dùng bữa cùng các đại thần, khoảng chừng cuối giờ Thìn thì dẫn người ra hồ nước trong trang viên câu cá rồi ạ." Nữ quan vốn đã nhận được dặn dò của Chung Ly Nhiên, lúc này cung kính đáp: "Bệ hạ có phân phó để chúng nô tỳ đợi Điện hạ thức giấc, muốn người nghỉ ngơi thêm một chút."

Cố Tư Nguyên gật đầu, cũng không hỏi han gì thêm. Dùng xong ngọ thiền, nàng ôm lấy cuốn sách mang từ trong cung ra, cuộn mình trên tiểu tháp mà xem. Mãi đến chập tối, Chung Ly Nhiên mới dẫn người từ ngoài trang viên trở về.

Vào thu trời vẫn còn rất ấm, Hoàng đế mặc một lớp sa y mỏng manh, sải bước vào phòng. Khứu giác Cố Tư Nguyên vốn nhạy bén, khi còn chưa nhận ra tiếng bước chân của nàng thì đã ngửi thấy một mùi hương lạ lẫm truyền tới từ người Chung Ly Nhiên.

Đó là một mùi hương của bùn đất thối rữa vừa được đào lên từ sâu trong lòng đất tối tăm. Mùi vị hiếm thấy ấy khiến Cố Tư Nguyên rời mắt khỏi cuốn sách, nhìn về phía Chung Ly Nhiên đang bước vào: "Bệ hạ, người làm sao thế này?"

Chỉ thấy Chung Ly Nhiên mặc một bộ y phục nhạt màu, trên đó lốm đốm vết bùn đất, lúc này đang dưới sự hầu hạ của thị nữ mà tháo bỏ giày. Chung Ly Nhiên ngước mắt thấy nàng định đứng dậy bước tới, vội vàng xua tay ngăn lại: "Hồ sen trong trang viên còn sót lại một vạt ngó sen cuối mùa, hoàng cô cô câu mãi chẳng được cá, bèn dẫn theo một đám võ quan đi đào ngó sen rồi. Trên người Trẫm bẩn lắm, nàng đừng qua đây kẻo ám mùi."

Cố Tư Nguyên mỉm cười, vẫn bước tới thay thị nữ nới lỏng đai lưng cho Chung Ly Nhiên, cười hỏi nàng ấy: "Bệ hạ thấy có vui không?"

Chung Ly Nhiên không để ý, gật đầu đáp: "Vui lắm." Nói xong câu ấy, nàng ngước lên chạm phải ánh mắt trêu chọc của Cố Tư Nguyên, bèn nhẹ hắng giọng giải thích: "Sao nào, quân thần cùng vui không được sao?"

Cố Tư Nguyên thầm nghĩ, tám phần là Chung Ly Hồi thấy nàng ấy câu cá buồn chán quá nên mới rủ rê đám người đi đào ngó sen. Dẫu sao Chung Ly Nhiên dù có già dặn thế nào thì nay cũng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi. Ngày thường ở trong cung bận rộn lại tẻ nhạt, nay ra đến ngoại ô mới có chút giải phóng thiên tính.

Cố Tư Nguyên cũng không vạch trần nàng ấy, chỉ gật đầu ứng tiếng. Sau cùng vì sợ Cố Tư Nguyên bị ám mùi bùn, Chung Ly Nhiên cởi đến khi chỉ còn trung y rồi vào phòng tắm lau người. Nàng nhất quyết không để Cố Tư Nguyên hay thị nữ hầu hạ, tự mình thoa tảo đậu, kỳ cọ thật kỹ, xác nhận mùi bùn tanh trên người đã sạch bóng mới thay một bộ y phục sạch sẽ bước ra.

(*) Tảo đậu: Một loại "xà phòng" cổ đại làm từ bột đậu và thảo dược để làm sạch da.

Vừa bước tới trước tiểu tháp, Chung Ly Nhiên đã dang rộng hai tay, nói với Cố Tư Nguyên: "Lại đây, để Trẫm ôm một cái." Cố Tư Nguyên đặt cuốn sách xuống, ngồi trên tiểu tháp lặng lẽ ngước nhìn nàng ấy. Chung Ly Nhiên nhìn gương mặt ấy, không lý do lại nhớ đến cảnh * l**n t*nh m* đêm qua, bèn khẽ ho một tiếng rồi bước tới ôm nàng vào lòng.

"Không phải nói là muốn ngủ cả ngày sao? Sao trời chưa tối đã tỉnh rồi?" Chung Ly Nhiên ôm lấy đầu nàng vào lòng, nhẹ nhàng x** n*n cổ nàng mà hỏi nhỏ.

Cố Tư Nguyên ngửi mùi hương sạch sẽ trên người Chung Ly Nhiên sau khi tắm gội, gối đầu lên ngực nàng ấy đáp: "Làm sao mà ngủ lâu đến thế được. Còn Bệ hạ, dậy sớm như vậy không thấy buồn ngủ sao?"

Chung Ly Nhiên buông nàng ra, tháo giày lên tiểu tháp ôm nàng vào lòng, đưa tay chọc chọc vào má nàng: "Đêm qua Trẫm ngủ ngon lắm, hôm nay tinh thần rất tốt. Đúng rồi, đã thấy miếng ngọc Trẫm tặng nàng chưa? Thế nào, có thích không?"

Chung Ly Nhiên hiếm khi tặng đồ cho Cố Tư Nguyên, lúc này khó tránh khỏi mong cầu chút phản hồi. Cố Tư Nguyên nghe nàng ấy nói vậy bèn tháo miếng ngọc treo bên hông xuống, giơ lên cho nàng ấy xem: "Miếng ngọc này rất đẹp, ta rất thích."

Chung Ly Nhiên dường như nhếch môi cười, nói: "Trẫm tìm Vương Ninh Nhiên điêu khắc, tất nhiên là đẹp rồi." Vương Ninh Nhiên là người đứng đầu thế gia điêu khắc họ Vương hiện nay, vốn chỉ chuyên tâm phục vụ cho hoàng gia.

Chung Ly Nhiên vừa nói vừa tháo miếng ngọc bội bên hông mình ra, đặt sóng đôi với miếng ngọc bội của Cố Tư Nguyên, giải thích: "Miếng này và của nàng vốn là một đôi, hợp lại thử xem."

Con cháu hoàng thất Chung Ly từ khi được đặt tên đều sẽ được Hoàng đế ban cho một miếng ngọc xanh để chứng minh thân phận. Miếng ngọc của Chung Ly Nhiên khắc hình Kim Ô tung cánh giữa chốn sơn thủy, phía góc dưới bên phải khắc một chữ "Nhiên".

Nàng vừa nói với Cố Tư Nguyên vừa đưa tay hợp hai miếng ngọc lại, phần rìa khít khao, những đường nét điêu khắc ở giữa giao thoa, hiện ra một bức họa sơn thủy vô cùng diễm lệ. Ánh sáng rạng rỡ lưu chuyển giữa sắc bích ngọc xanh rì, tỏa ra những tia sáng li ti.

Cố Tư Nguyên nhìn đôi ngọc tương hợp trong lòng bàn tay Chung Ly Nhiên, đặt tay mình lên tay nàng ấy, tâm trí khẽ xao động. Chung Ly Nhiên có vẻ rất hài lòng với đôi ngọc này, nói với Cố Tư Nguyên: "Ngọc này tuy không phải cực kỳ quý giá, nhưng đối với Trẫm lại là vật hiếm có. Cố Tư Nguyên, nàng nhất định phải cất giữ cho kỹ, tuyệt đối đừng làm mất."

Cố Tư Nguyên gật đầu, đặt bàn tay mình lên tay Chung Ly Nhiên, khẽ đáp ứng. Chung Ly Nhiên khép năm ngón tay lại, đan chặt lấy tay nàng, cùng nàng nắm giữ miếng ngọc xanh trong lòng bàn tay, khẽ lay động. Cố Tư Nguyên nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình, ngón tay thon dài trắng ngần, mềm mại mịn màng nhưng lại kiên định có lực.

Nàng mỉm cười, siết chặt lấy bàn tay đang nắm, bỗng nhiên nói: "Bệ hạ ngày trước bé xíu, đến cả bàn tay của ta cũng nắm không hết, giờ đây lại đến lượt ta nắm không xuể tay người rồi." Nàng ngước đầu nhìn Chung Ly Nhiên: "Nói đi cũng phải nói lại, Bệ hạ dường như là do ta nhìn mà lớn lên."

Chung Ly Nhiên vùi đầu vào tóc nàng, lãnh đạm đáp: "Đó là đạo lý gì chứ, chẳng lẽ nàng không phải do Trẫm nhìn mà lớn lên sao?"

"Trẫm nhớ rất rõ năm đó nàng đã trưởng thành từng ngày trước mắt Trẫm như thế nào." Chung Ly Nhiên đã nhìn Cố Tư Nguyên lớn lên, từng chút từng chút một trở thành chỗ dựa duy nhất trong lòng mình. Vòng tay của nàng vừa mềm mại vừa ấm áp, tràn đầy sức mạnh. Có lúc giống như mẫu thân, có lúc lại giống như trưởng tỷ.

Nhưng dù là loại nào, Chung Ly Nhiên đều rất thích.

Rất thích, rất thích.

Chung Ly Nhiên ôm lấy Cố Tư Nguyên, đặt một nụ hôn l*n đ*nh đầu nàng: "Cố Tư Nguyên, nàng là Hoàng hậu của Trẫm, thật là tốt quá." Người trong lòng này, nhất định là ân tứ mà Đông Hoàng ban tặng cho nàng.

Để khiến Chung Ly Nhiên thốt ra một lời êm tai quả thực là chuyện ngàn năm có một. Cố Tư Nguyên cười đến mức mi mắt cong cong, dịu dàng phụ họa: "Có thể làm Hoàng hậu của Bệ hạ, ta cũng cảm thấy thật tốt biết bao."

Những ngày tháng thư thái như thế này, hỏi có ai mà không thích cho được? Với một người vốn lười suy tính chuyện tương lai, chỉ muốn sống trọn cho hiện tại như Cố Tư Nguyên, đây quả thực là những giây phút phiêu diêu tự tại nhất trần đời.

Kể từ sau tế điển mùa thu, Chung Ly Nhiên giống như tìm được thú vui mới, ba bữa nửa tháng lại đem Cố Tư Nguyên ra "giày vò" một phen. Đặc biệt là sau tiết Sương giáng, khi cả triều đình đều bận rộn đến tối tăm mặt mũi, Chung Ly Nhiên trái lại có được một khoảng thanh nhàn hiếm hoi.

Có lẽ do tâm tính thiếu niên, Chung Ly Nhiên lúc này tranh thủ lúc rảnh rỗi, hầu như ngày nào cũng quấn lấy Cố Tư Nguyên. Chung Ly Nhiên vốn thông tuệ từ nhỏ, lại không ngừng rèn luyện thân thể, so với một Cố Tư Nguyên suốt ngày biếng nhác thì quả là sức dài vai rộng, khí thế bừng bừng. Bởi thế mà trong suốt khoảng thời gian sau Sương giáng ấy, hai người đã trải qua những ngày tháng vô cùng phóng túng.

Chung Ly Nhiên tuổi trẻ ham vui, mà Cố Tư Nguyên xem ra cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Tuy nói đây là lần đầu nếm trải "mật ngọt" sau hai mươi lăm năm cuộc đời, nhưng nàng vốn thân kiều thể nhuyễn, chẳng cần khiêu khích gì nhiều cũng đã có được rất nhiều vui thích. Lúc đầu Cố Tư Nguyên còn gượng gạo kháng cự đôi chút, nhưng sau vài lần, nàng lại trở nên vô cùng thành thật. Sách vở cũng chẳng buồn xem, lời răn dạy Chung Ly Nhiên cũng bị quăng ra sau đầu, cứ thế cùng Chung Ly Nhiên hưởng lạc. 

Một ngày nọ sau giờ Ngọ, Chung Ly Nhiên đè Cố Tư Nguyên lên bàn dài trong thư phòng, quấn trong lớp áo choàng dày nặng mà hoang đường hưởng lạc. Bỗng có thị nhân bước chân vội vã, quỳ phục ngoài điện bẩm báo có cấp báo tám trăm dặm từ Lan Châu gửi tới, khói lửa đã rực cháy nơi biên cảnh. Chung Ly Nhiên lần đầu tiên đối mặt với chiến sự kể từ khi đăng cơ, sững người trong chốc lát, rồi lập tức mặc y phục chỉnh đốn phát quan, dắt tay Cố Tư Nguyên vội vã hướng về Điện Càn Nguyên.

Dẫu cho Chung Ly Nhiên đã có sự chuẩn bị từ trước, nàng vẫn không khỏi lo lắng trước cuộc chiến này. Nàng nắm chặt tay Cố Tư Nguyên không rời, chẳng nỡ để nàng rời đi nửa bước. Cố Tư Nguyên dường như thấu hiểu nỗi lo âu của nàng ấy, đây cũng là lần đầu tiên nàng theo chân Hoàng đế đến Điện Càn Nguyên, diện kiến các vị đại thần đang ứng chiếu mà tới.

Các trọng thần trong triều lần đầu thấy Hoàng hậu xuất hiện trong hoàn cảnh như vậy, không khỏi ngẩn ngơ giây lát. Nhưng nhìn thấy thần thái của Hoàng đế vẫn trấn định như thường, lòng bọn họ cũng an định phần nào, bắt đầu bày mưu tính kế..

Từ sau khi vào thu, biên phòng Lan Châu đã được chỉnh đốn suốt hai tháng, bởi thế không đến mức vừa đánh đã tan. Chỉ là cấp báo nói quân Man tộc quy mô lớn xuôi nam, đây không phải là những cuộc quấy nhiễu nhỏ lẻ, chỉ dựa vào quân trấn thủ biên cảnh Lan Châu thì khó lòng chống đỡ.

Binh quý thần tốc, Chung Ly Nhiên tiếp thu kiến nghị của quần thần, bổ nhiệm Chung Ly Hồi làm chủ soái, điều động đại quân lập tức bắc thượng. Không có những nghi thức rườm rà, ngay sau khi chỉ dụ ban xuống, Chung Ly Nhiên đích thân tiễn Chung Ly Hồi ra cửa thành, dõi mắt nhìn Kim Bào Vệ hộ tống bà đến doanh trại ngoại ô phía Tây.

Cố Tư Nguyên từ đầu đến cuối luôn kề cận bên Chung Ly Nhiên. Sau khi hoàn tất mọi việc, Chung Ly Nhiên mới quay về cung, ngồi phịch xuống thư phòng như trút được gánh nặng. Cố Tư Nguyên đưa tay xoa nhẹ gò má nàng ấy, khuyên nhủ: "Bệ hạ đã sớm có chuẩn bị, tin rằng chiến sự biên cảnh Lan Châu nhất định sẽ đại thắng. Bệ hạ, đừng sợ."

Lòng bàn tay Cố Tư Nguyên ấm áp lạ thường, kéo tâm trí Chung Ly Nhiên trở lại. Chung Ly Nhiên vòng tay ôm lấy eo nàng, vùi mặt vào lòng nàng, khẽ nói: "Hoàng cô cô chiến công hiển hách, đầu thu nước Sở ta cũng đã chuẩn bị chu toàn, Trẫm vốn không lo lắng về chiến sự. Chỉ là, Cố Tư Nguyên à, đánh xong trận này, e rằng những ngày tháng tiếp theo sẽ không dễ dàng gì."

Trận chiến này hao người tốn của, chẳng biết sau cuộc binh đao, quốc khố còn lại được bao nhiêu dư dả. Nghĩ đến đây, đôi lông mày của Chung Ly Nhiên nhíu chặt lại thành một nút thắt.