Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 28

Tiết trời đương độ giữa thu, gió mạnh lướt qua ruộng lúa mênh mông, đẩy những làn sóng màu vàng rực rỡ hướng về phía chân trời. Dưới ánh nắng gay gắt, từng hàng Kim Bào Vệ tay cầm đao kiếm, thân mặc giáp nhẹ, uy nghiêm canh giữ trên bờ ruộng. Giữa vòng vây bảo vệ ấy, không ít vị đại thần đã xắn cao ống quần, xắn tay áo, mặc y phục tối màu khom lưng cầm liềm gặt lúa.

Chung Ly Nhiên đứng ở chính giữa, các đại thần dàn hàng ngang vây quanh nàng, men theo từng hàng lúa của mình mà gặt ngược lên trên. Lúc này mặt trời chói chang, chẳng mấy chốc ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, gương mặt đỏ bừng dưới thái dương rực lửa.

Chung Ly Nhiên vốn nước da trắng ngần, lại là người dễ ra mồ hôi, chỉ chốc lát sau mồ hôi đã thấm đẫm thu y. Nàng tay cầm liềm, cúi mình bận rộn giữa ruộng lúa một hồi lâu mới đứng thẳng lưng, thở phào nhẹ nhõm: "Hỉ khán đạo thục thiên trọng lãng, biến đích anh hùng hạ tịch yên (*). Trẫm từng không hiểu vì sao gặt lúa thôi mà cũng thành anh hùng, nay tự mình xuống ruộng mới thấu hiểu nỗi cơ cực của bách tính."

(*) Hỉ khan đạo thục thiên trùng lãng, biến địa anh hùng hạ tịch yên: Vui nhìn lúa chín sóng ngàn lớp, khắp nơi anh hùng dưới khói chiều.

Hai câu thơ trong bài "Đáo Thiệu Sơn" của Mao Trạch Đông, diễn tả cảnh mùa màng bội thu và sự vất vả của người lao động.

Chung Ly Nhiên đứng dậy nói chuyện, các vị đại thần cũng đồng loạt đứng lên cung kính lắng nghe, lau mồ hôi trên trán mà nhao nhao phụ họa. Chung Ly Nhiên nghiêm nét mặt, gạt đi những giọt mồ hôi trên trán, nói tiếp: "Chư vị ái khanh đa phần xuất thân từ gia đình chung minh đỉnh thực(**), dòng dõi trâm anh, hiếm khi phải nhúng tay vào việc đồng áng. Trẫm cũng biết các ái khanh ở trên triều đình lo cho quốc kế dân sinh cũng hết mực lao lực, chẳng hề nhẹ nhàng hơn nông dân cày cấy là bao."

(**)chung minh đỉnh thực: Cuộc sống xa hoa (chuông đồng hồ điểm, bày thức ăn ra ăn. Thời xưa chỉ cuộc sống xa hoa của các gia đình quyền quý)

"Thế nhưng, hôm nay thu hoạch vụ mùa đã định việc này, chúng ta hãy tạm gác lại triều chính, làm một kẻ nông dân tự tại một phen."

"Chư vị ái khanh, gặt xong mẫu ruộng này, hôm nay chúng ta sẽ trở về."

Chung Ly Nhiên cổ vũ quần thần một hồi, rồi lại cúi người tiếp tục làm việc. Các vị thần tử tới ruộng đa phần đều có thân thể khoẻ mạnh, bên cạnh mỗi người còn có một hộ vệ đi kèm. Chung Ly Nhiên đã dặn dò hộ vệ từ trước, nếu ai chịu không nổi thì phải đưa họ về nghỉ ngơi trong lán mát bên cạnh ruộng lúa.

Quá giờ Ngọ, các đại thần đã thay mấy đợt người, duy chỉ có Chung Ly Nhiên là vẫn luôn đi đầu. Chung Ly Hồi bám sát theo sau, tay chân thoăn thoắt gặt lúa, tiếng "xoẹt xoẹt" dứt khoát khiến Uyển Vương Chung Ly Việt đang ngồi cạnh đó nghe mà kinh tâm động phách.

Uyển Vương đã trưởng thành từ lâu, qua mùa xuân năm nay là phải trở về đất phong Uyển Châu. Đây là năm cuối cùng hắn ở kinh thành Nguyên Châu nên tâm thế vô cùng thong dong. Thế nhưng trong những dịp thế này, hắn vẫn không nhịn được muốn so bì với Chung Ly Nhiên. Hắn cố ý xắn tay áo, lộ ra cánh tay vạm vỡ rắn chắc, cố gặt thêm hai hàng lúa, không ngừng phô trương trước mặt nàng.

Chung Ly Nhiên khom lưng rệu rã, gần như chẳng buồn đoái hoài tới hắn, chỉ muốn nhanh chóng gặt cho xong. Bận rộn qua buổi chiều, cuối cùng cũng gặt sạch đám ruộng này. Lúc này nàng mới giao liềm cho hộ vệ, đi về phía những người đang đẩy máy tuốt lúa vào ruộng.

Lấy Chung Ly Nhiên làm đầu, các đại thần theo sau quan sát máy tuốt lúa làm việc, lại học theo những nông phu khỏe mạnh gánh lúa đã tuốt đem phơi trên những tấm mẹt tre lớn trải ngoài hoàng trang. Làm xong cả quy trình này thì trời đã chạng vạng.

Chung Ly Nhiên lệnh cho các vị đại thần về tắm rửa, rồi mở tiệc đãi họ tại chính điện. Sau một đêm nghe các văn nhân ngâm thơ vịnh phú, theo lệ dẫn đầu quần thần dâng hương, bấy giờ mới kết thúc hành trình bận rộn của một ngày.

Gần như ngay khi vừa bước chân vào căn phòng nghỉ ngơi tối nay, Chung Ly Nhiên đã mệt tới mức không nhấc nổi chân, nàng ngồi phịch xuống ghế, nửa người đổ gục lên mặt bàn.

Cố Tư Nguyên vốn không thích những hoạt động náo nhiệt hừng hực này, nên cả ngày hôm nay nàng chỉ ở trong lán nghỉ, dẫn người chuẩn bị trà nước và thuốc mỡ cho các vị đại thần. Nàng theo sau Chung Ly Nhiên bước vào, hiếm khi thấy vị Hoàng đế này mệt mỏi đến thế, lòng không khỏi xót xa, nhẹ nhàng bước tới vỗ vào lưng nàng ấy: "Bệ hạ... Bệ hạ muốn ngủ thì lên giường mà ngủ."

Chung Ly Nhiên nghe thấy tiếng nàng, ngẩng mặt ra khỏi cánh tay, xoay người ôm chặt lấy eo nàng, không nói lời nào. Cố Tư Nguyên đưa tay x** n*n cổ nàng ấy, dịu dàng nói: "Bệ hạ, chúng ta lên giường ngủ thôi."

Đầu Chung Ly Nhiên tựa vào bụng nàng, khẽ lắc đầu, một hồi lâu sau mới lầm bầm nói: "Trẫm muốn tắm gội, Trẫm khó chịu lắm." Cúi lưng cả ngày, những việc nông gia không quen này quả thực đã vắt kiệt sức nàng.

Cố Tư Nguyên do dự một chút rồi cũng đồng ý. Các thị nữ túc trực bên ngoài lần lượt tiến vào, chuẩn bị sẵn nước nóng trong gian phòng nhỏ bên phải. Cố Tư Nguyên khuyên Chung Ly Nhiên cởi bỏ giày tất, dẫn nàng ấy chân trần bước vào phòng tắm, cẩn thận trút bỏ từng lớp xiêm y trên người nàng ấy.

Giống như một hạt lúa mạch, sau khi lột bỏ lớp vỏ ngoài màu đen lộ ra thân thể trắng ngần, kiều diễm của Chung Ly Nhiên. Ánh mắt Cố Tư Nguyên lướt qua thân hình thon dài, dừng lại ở những vết xước lốm đốm ở cổ nàng ấy, không kìm được mà đưa ngón tay chạm nhẹ vào vết thương nhỏ ấy: "Chắc là bị lá lúa cứa phải rồi, lát nữa ta sẽ bôi thuốc cho Bệ hạ."

Chung Ly Nhiên khẽ gật đầu. Cố Tư Nguyên vỗ nhẹ vào má nàng ấy, nói: "Bệ hạ cúi đầu xuống một chút, để ta tháo phát quan cho người."

Chung Ly Nhiên nghe vậy liền cúi đầu, để Cố Tư Nguyên gỡ bỏ phát quan trên đầu mình. Mái tóc dài đen nhánh xõa xuống, rủ trên vai, càng làm nổi bật đường nét gương mặt vốn dĩ đã quá đỗi nhu hòa của Chung Ly Nhiên. Cố Tư Nguyên nhìn gương mặt có phần gầy đi dạo gần đây, nhíu mày nói: "Hình như Bệ hạ lại cao thêm chút nữa thì phải?"

Có lẽ là ảo giác của Cố Tư Nguyên, nàng luôn cảm thấy dạo này Chung Ly Nhiên lớn quá nhanh, chớp mắt một cái đã cao thêm không ít. Chung Ly Nhiên mệt đến mức ngáp một cái, mắt rưng rưng lệ vì buồn ngủ, nói: "Chắc vậy... Cố Tư Nguyên, Trẫm mệt rồi." Ngụ ý là giục nàng nhanh tay lên một chút.

Cố Tư Nguyên gật đầu, vội vàng lấy gáo dừa nổi trong thùng tắm, cẩn thận xối nước lên người Chung Ly Nhiên, sau khi ướt mới thoa tảo đậu (***). Chung Ly Nhiên thấy nàng y phục chỉnh tề, liền đưa hai tay ra, lần tới thắt lưng trực tiếp cởi bỏ ngoại bào của nàng, lẩm bẩm: "Cùng tắm đi."

(***) Tảo đậu: Một loại "xà phòng" cổ đại làm từ bột đậu và thảo dược để làm sạch da.

Nói rồi, chẳng đợi Cố Tư Nguyên phản kháng, Chung Ly Nhiên đã thành thạo l*t s*ch đối phương. Sau đó làm sạch sơ qua rồi kéo nàng cùng vào thùng tắm ngâm mình.

Cố Tư Nguyên tựa vào thành thùng tắm, ôm lấy vị Hoàng đế đang gối đầu trên ngực mình, cẩn thận xoa bóp đầu cho nàng ấy. Có lẽ vì quá đi thoải mái, tiểu Hoàng đế tựa vào lòng nàng, nheo mắt ngủ thiếp đi.

Sau khi gội sạch tóc cho Chung Ly Nhiên, Cố Tư Nguyên ôm nàng ấy ngâm trong nước ấm, khẽ gọi mấy tiếng: "Bệ hạ... Bệ hạ?"

Hoàng đế lúc này đã chìm vào giấc ngủ không hề đáp lại, Cố Tư Nguyên lại bế không nổi nàng ấy, chỉ đành thở dài một tiếng, sai thị nữ vào thêm nước nóng.

Sau hai lượt thêm nước, tiểu Hoàng đế mới khẽ nheo mắt tỉnh dậy trong mơ màng. Thấy mình vẫn còn đang ngâm trong thùng tắm, nàng có chút ngơ ngác: "Trẫm ngủ quên mất rồi sao?"

Cố Tư Nguyên ôm chặt lấy nàng ấy, khẽ gật đầu. Chung Ly Nhiên hít sâu một hơi, rời khỏi thùng tắm rồi nói: "Đứng dậy thôi, về giường ngủ." Dứt lời, Chung Ly Nhiên với lấy chiếc khăn tắm, quấn lấy chính mình và Cố Tư Nguyên, thay trung y sạch sẽ rồi xỏ guốc gỗ bước đến cạnh giường. Ngay sau đó, cả người Chung Ly Nhiên đổ ập xuống long sàng, nhắm mắt tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Cố Tư Nguyên thấy nàng ấy mệt mỏi như vậy liền phân phó thị nữ tắt hết đèn nến, đắp một lớp chăn mỏng cho Chung Ly Nhiên rồi cũng nằm xuống bên cạnh, khép mắt nghỉ ngơi.

Có lẽ do lạ chỗ, dù Chung Ly Nhiên đang nằm ngay sát bên, Cố Tư Nguyên vẫn trằn trọc khó ngủ. Nàng nằm hồi lâu mà chẳng chút buồn ngủ, bèn mở mắt ra, thẫn thờ nhìn lên trần màn.

Trăng rằm treo lơ lửng phía chân trời, hắt ánh sáng vằng vặc l*n đ*nh màn. Dưới ánh trăng ấy, những đường vân tinh xảo bỗng trở nên huyền bí khó lường. Trong đầu Cố Tư Nguyên phác họa theo những hoa văn rườm rà kia, dần dần lại có chút mê mẩn.

Chừng một lúc lâu sau, Chung Ly Nhiên nằm cạnh nàng dường như tỉnh giấc, từ trên giường ngồi dậy. Cố Tư Nguyên bị động tác của người bên cạnh hấp dẫn lực chú ý, nàng xoay người, nhìn về phía Chung Ly Nhiên đang ngồi đó mà hỏi khẽ: "Bệ hạ muốn đi tiểu đêm sao?" 

Chung Ly Nhiên dường như vẫn còn ngái ngủ, nghiêng đầu cúi xuống nhìn nàng, cất giọng mềm mỏng gọi: "Tư Tư... sao nàng vẫn chưa ngủ?"

Quả nhiên là ngủ đến lú lẫn rồi, ngay cả tên nàng cũng không thèm gọi. Cố Tư Nguyên mỉm cười, ngước nhìn thần sắc mờ ảo của Chung Ly Nhiên dưới ánh trăng: "Ta ngủ không được."

Chung Ly Nhiên hạ thấp thân mình, đưa tay ôm nàng vào lòng, vỗ về: "Mau ngủ đi." Giọng điệu ấy đã mất đi vẻ thanh lãnh cố hữu khi ngụy trang, để lộ ra sự mềm yếu nguyên bản. Cố Tư Nguyên dựa vào lồng ngực Chung Ly Nhiên, chẳng rõ vì sao tâm trí lại có chút xao động.

Ánh trăng dường như quá sáng rõ, Cố Tư Nguyên lắng nghe nhịp thở của Chung Ly Nhiên, đợi mãi cũng không thấy hơi thở đối phương bình lặng trở lại. Cố Tư Nguyên đoán chừng nàng ấy tỉnh giấc rồi khó mà vào giấc lại được, bèn thử gọi khẽ: "Bệ hạ đã ngủ chưa?"

Chung Ly Nhiên dường như thở dài một tiếng, xoay người đè lên thân thể nàng, đặt tay trái dưới cổ Cố Tư Nguyên, giam nàng vào vòng tay mình, cúi thấp người chạm khẽ vào môi nàng như có như không, thì thầm: "Tư Tư..."

"Hửm?"

"Nếu đã không ngủ được, vậy cùng Trẫm ngắm trăng đi."

Cố Tư Nguyên còn chưa kịp phản ứng, trên môi đã đón nhận một nụ hôn nóng bỏng. Bàn tay luồn dưới cổ nắm lấy vai nàng, khóa chặt nàng lại, mọi thứ bắt đầu theo ánh trăng mà trở nên hỗn độn.

Lòng bàn tay thiếu nữ nóng rực, ngón tay mềm mại mà dẻo dai, đem những cánh hoa rụng rơi nơi đầu ngón tay vò nát dính đầy chất lỏng. Trong ánh trăng hỗn loạn, nữ tử trút bỏ mọi xiêm y tựa như thần linh, tỏa ra ánh sáng trắng mờ mịt. Gió thu vào đêm, cùng với tiếng ngâm nga trầm thấp trong bóng tối dần thổi tan màn đêm nơi chân trời, đón chờ bình minh.

Một tia sáng xanh nhạt xuyên thấu qua khung cửa tối tắm, Hoàng đế mặc hờ trung y ngồi trên giường, một tay chống cằm trên đầu gối, tay kia đung đưa một miếng ngọc bội thanh khiết, rũ mắt nhìn chăm chú Cố Tư Nguyên đang nằm bên cạnh.

Cố Tư Nguyên nằm sấp trên giường, để lộ tấm lưng trần, cả người vùi sâu vào chăn nệm, đôi mắt hơi khép. Chung Ly Nhiên cầm miếng ngọc xanh, nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, rồi dọc theo đường cong sống lưng chậm rãi trượt xuống, dừng lại ở hõm eo.

Cảm giác mát lạnh khiến Cố Tư Nguyên rùng mình một cái, nàng ôm chặt lấy tấm chăn dưới thân, bất mãn kháng nghị: "Bệ hạ... không được."

Chung Ly Nhiên cầm miếng ngọc, hạ thấp thân mình áp lên người nàng, ghé vào tai nàng nói: "Cố Tư Nguyên, nàng muốn cái gì, Trẫm tặng cho nàng."

Được rồi, đây là đã tỉnh ngủ hẳn. Cố Tư Nguyên thở dài, cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng đang áp lên lưng mình, khẽ đáp: "Bệ hạ, ta muốn ngủ cả ngày hôm nay, có được không?" Ít nhất là hôm nay, nàng tuyệt đối không muốn ra khỏi cửa nửa bước.

Chung Ly Nhiên suy nghĩ một lát, cúi xuống hôn một cái lên vai nàng, đáp: "Không được."

Cố Tư Nguyên thực sự sắp bị Chung Ly Nhiên giày vò đến chết mất, lúc này chỉ biết ôm chặt chăn, lầm bầm: "Ta mặc kệ, ta cứ đi ngủ đấy!"