Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 27

Thấy nàng ngồi xuống, Chung Ly Nhiên đưa tay kéo nàng vào lòng. Như thói quen thường lệ, Chung Ly Nhiên nửa ôm lấy đối phương mà nói: "Lại đây, giúp Trẫm xem tấu chương này."

Cố Tư Nguyên nép trong lòng Chung Ly Nhiên, lật xem từng bản tấu chương đặt bên cạnh bàn, sau đó sắp xếp theo thứ tự nặng nhẹ mà đưa cho Chung Ly Nhiên phê duyệt. Đương nhiên, những tấu chương cần đến ngự bút phê duyệt đều là chuyện trọng đại, nay vụ thu hoạch đến gần, quan lại các nơi tấu trình về, những việc này vẫn cần đích thân Hoàng đế hồi đáp.

Cố Tư Nguyên mới xem được đoạn đầu, đai lưng đã bị người kia nới lỏng, chẳng mấy chốc thân mình đã mềm nhũn tựa vào vai Chung Ly Nhiên. Một mặt nàng phải chịu đựng cảm giác khác thường truyền đến từ thắt lưng, mặt khác vẫn phải thay nàng ấy xem xét tấu chương; dẫu định lực có thâm hậu đến đâu, cơ thể nàng vẫn không tự chủ được mà run rẩy nhẹ.

Ngặt nỗi Chung Ly Nhiên như thể cố ý, đặt cằm lên vai nàng, khẽ thầm thì: "Cố Tư Nguyên, Trẫm cảm thấy hơi mệt rồi, nàng hãy thay Trẫm phê duyệt đống tấu chương của quan lại các nơi gửi về đi."

Nói xong, Chung Ly Nhiên đưa cây bút chu sa sang. Cố Tư Nguyên thi thoảng cũng thay Chung Ly Nhiên phê duyệt tấu chương, nhưng số lượng sẽ không nhiều. Nay nhìn chồng tấu chương dày cộm trước mắt, Cố Tư Nguyên khẽ nhíu mày: "Bệ hạ, người nếu mệt thì chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi hãy làm, không thể để ta phê thay được, việc này không hợp lễ nghi."

Chung Ly Nhiên ôm lấy eo nàng, hơi thở như có như không vương vít nơi d** tai, đáp lời bằng giọng điệu lạnh lùng: "Có gì mà không hợp? Từ thuở khai quốc nước Sở đến nay, chưa từng thấy vị Hoàng hậu nào lại không can dự triều chính. Nàng chỉ là thay Trẫm phê phúc tấu chương, cũng chẳng phải tham gia đại sự triều đình gì, có chỗ nào không thích hợp?"

Nói xong, Chung Ly Nhiên há miệng ngậm lấy d** tai của Cố Tư Nguyên.

Lại nữa rồi, những thủ pháp trêu người và sự khơi gợi lòng người xôn xao. Cố Tư Nguyên có chút bất lực, đặt bút chu phê trở lại giá bút, nắm lấy bàn tay đang làm loạn của Chung Ly Nhiên, khẽ hỏi: "Bệ hạ, người rốt cuộc muốn làm gì?"

Nàng thừa hiểu, Chung Ly Nhiên chắc chắn không thực lòng muốn nàng phê duyệt tấu chương. Chung Ly Nhiên đang hôn nàng, không đáp lời. Cố Tư Nguyên khẽ ngửa cổ, giữ chặt lấy tay nàng ấy, hơi thở dồn dập: "Bệ hạ... là muốn xem ta phê tấu chương sao?" Lại còn trong hoàn cảnh khó xử nhường này?

Bị đâm trúng tim đen, Chung Ly Nhiên ép sát thân mình, ôm chặt nàng vào lòng, khẽ than vãn: "Cố Tư Nguyên, nàng thật phiền phức." Dứt lời, Chung Ly Nhiên đặt nụ hôn lên môi Cố Tư Nguyên.

Cố Tư Nguyên ngước nhìn những xà nhà chạm trổ tinh xảo phía trên, hơi dùng sức ôm lấy thắt lưng Chung Ly Nhiên. Vốn là người có trí nhớ rất tốt, Cố Tư Nguyên chợt nhớ lại cuốn bí kíp đã xem đêm qua, dường như cũng có một cảnh tượng tương tự thế này. Nàng run rẩy, thân mình như phiêu dạt giữa làn nước, mấy độ thăng trầm.

Như thể nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, Cố Tư Nguyên ghì chặt tay áo Chung Ly Nhiên, gấp gáp gọi: "Bệ hạ... đợi đã... Bệ hạ!"

Chung Ly Nhiên làm ngơ như không nghe thấy, bàn tay trực tiếp thâm nhập xuống dưới. Cố Tư Nguyên khẽ đẩy Chung Ly Nhiên, rồi cả người bỗng khựng lại, ngây ngẩn cả đi. Chung Ly Nhiên rời khỏi người nàng, giơ bàn tay phải lên trước mắt nàng, lộ vẻ nghi hoặc hỏi: "Cố Tư Nguyên, đây là thứ gì vậy?"

Trong cơn hoảng loạn hiếm thấy, Cố Tư Nguyên chẳng kịp nhận ra vẻ trêu đợt ẩn hiện trong đáy mắt vị Hoàng đế, chỉ ngoảnh mặt đi, vắt óc tìm lời nói: "Đêm qua chẳng phải đã nói hết cho Bệ hạ nghe rồi sao?"

Chung Ly Nhiên chợt bừng tỉnh đại ngộ, ôm nàng ngồi dậy, đáp: "Giống như việc vò nát cánh hoa thì sẽ có nhựa dính lên tay vậy, đúng không?"

Cách ví von này thật quá mức trang nhã, mà lại chính là lời Cố Tư Nguyên nói với Chung Ly Nhiên đêm qua. Cố Tư Nguyên chỉ cảm thấy hơi nóng bốc lên toàn thân, gật đầu khẽ đáp một tiếng "Ừm".

Ánh mắt nàng thật quá đỗi trong trẻo, Chung Ly Nhiên nhìn đăm đăm vào mắt nàng, khẽ l**m đầu ngón tay, nheo mắt nói: "Cảm giác thật kỳ lạ."

Cố Tư Nguyên vội vàng gạt tay Chung Ly Nhiên ra, dở khóc dở cười nói: "Bệ hạ, người đang làm cái gì thế?" Chung Ly Nhiên cũng không giận, chỉ thản nhiên nói: "Trẫm nếm thử chút thôi mà."

Cố Tư Nguyên thật chẳng biết phải nói sao với nàng ấy, đành bất lực: "Cái này có gì mà nếm." Chung Ly Nhiên lại đáp lời vô cùng nghiêm túc: "Bởi vì trông nàng rất ngọt, Trẫm cứ ngỡ chỗ nào trên người nàng cũng đều ngọt cả."

Nói xong, Chung Ly Nhiên đưa tay v**t v* đôi môi, gò má, rồi lướt xuống cổ Cố Tư Nguyên, nheo mắt lầm bầm nói: "Thật kỳ lạ, Cố Tư Nguyên, sao Trẫm lại thấy nàng ngọt ngào đến thế."

"Tuy rằng nàng đúng là rất mềm mại, lại đặc biệt thơm tho, nhưng nàng là người chứ đâu phải miếng bánh ngọt, sao Trẫm lại cảm thấy nàng ngọt như vậy nhỉ?"

Chung Ly Nhiên trông có vẻ rất đỗi phân vân, Cố Tư Nguyên suy nghĩ một lát, ướm hỏi: "Vậy Bệ hạ thấy những người khác thế nào?"

Chung Ly Nhiên liếc nàng một cái, gắt gỏng đáp: "Nàng thấy Trẫm liếc mắt nhìn kẻ khác lấy một lần bao giờ chưa?"

Điều này vốn là sự thật, thành hôn hơn bốn năm, Chung Ly Nhiên ở bên ngoài luôn giữ vẻ mặt "người lạ chớ gần". Cố Tư Nguyên mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ sau gáy nàng ấy, dịu giọng: "Phải phải phải, là ta nghĩ sai rồi."

Chung Ly Nhiên nghe vậy nhíu mày, kéo tay nàng hỏi: "Nàng nghĩ sai chuyện gì?" Ánh mắt Cố Tư Nguyên lảng tránh, nàng thật sự chẳng thể nào nói cho vị Hoàng đế này biết rằng, nàng vốn tưởng đứa trẻ này đang tuổi thiếu niên tinh lực dồi dào không chỗ phát tiết, nên mới bày đủ trò để dày vò nàng.

Cố Tư Nguyên khéo léo lảng tránh chủ đề này, đánh trống lảng: "Vậy ý của Bệ hạ khi làm thế này là đang nói... thích ta sao?" Nàng mỉm cười, trông có vẻ rất vui.

Chung Ly Nhiên khựng lại một nhịp, gật đầu, như thể đang khẳng định một điều hiển nhiên: "Nàng là Hoàng hậu của Trẫm, Trẫm đương nhiên thích nàng."

Cố Tư Nguyên cười đến híp cả mắt, xoa xoa cổ Hoàng đế, phụ họa theo: "Ta cũng rất thích Bệ hạ." Nàng vốn luôn yêu thích người thanh mai trúc mã cùng mình lớn lên này, cho đến tận bây giờ, Cố Tư Nguyên cũng không cảm thấy có ai có thể thân mật với mình đến nhường này.

Nhưng, đó cũng chỉ là "thích" mà thôi.

Chung Ly Nhiên nghe vậy nhướng mày, ôm lấy nàng hỏi: "Vậy giờ nàng đã bằng lòng thay Trẫm phê duyệt tấu chương chưa?"

Cố Tư Nguyên gỡ tay nàng ấy khỏi người mình, nghiêm túc nói: "Không bằng lòng. Bệ hạ cần phải tự mình nỗ lực, mọi việc đều nên tự mình làm mới tốt."

Chung Ly Nhiên hừ lạnh một tiếng, nàng biết rõ những lời hay ý đẹp kia chẳng qua là vì Cố Tư Nguyên sợ bị mình trêu chọc mà thôi. Chung Ly Nhiên lại kéo nàng vào lòng, lùi một bước mà ra điều kiện: "Vậy thì ngồi đây bầu bạn với Trẫm, nếu còn nói không bằng lòng, Trẫm sẽ lại làm thêm 'một lần nữa' đấy."

Cố Tư Nguyên bị nàng ấy dày vò đến mệt lả, vội vàng tựa sát vào, bày ra gương mặt tươi cười, dịu dàng đáp: "Vậy ta sẽ ở đây cùng người."

Chung Ly Nhiên nể tình đống tấu chương đầy giỏ, rốt cuộc không quậy phá thêm, cứ thế giữ Cố Tư Nguyên ở bên xem tấu chương suốt cả buổi trưa. Sau giờ Ngọ, Cố Tư Nguyên lật đến một bản tấu từ Lan Châu, động tác hơi khựng lại.

Đây là bản tấu đến từ quận Thượng Nguyên thuộc Lan Châu, nơi đây có trường nuôi ngựa lớn nhất Lan Châu, được xem là một trong những châu quận có binh lực hùng hậu nhất nước Sở. Vì sự đặc thù này, Cố Tư Nguyên buộc phải đọc kỹ lại một lần nữa. Một lát sau, nàng đưa bản tấu cho Chung Ly Nhiên: "Bệ hạ, người xem bản tấu này trước đi."

Chung Ly Nhiên dừng bút, nhận lấy tấu chương mở ra, khẽ đọc: "Quận Thượng Nguyên, đồng cỏ vì hạn hán mà thu hẹp, mùa màng năm nay không được tốt sao?"

Cố Tư Nguyên nói với nàng ấy: "Quận Thượng Nguyên đã như vậy, thì vùng đất phía Bắc Lan Châu liệu ra sao? Bệ hạ, đồng cỏ thu hẹp, e rằng vụ mùa của Man tộc phía Bắc cũng chẳng mấy tốt đẹp. Một khi mùa đông năm nay đến, nếu bọn họ lâm vào cảnh thiếu hụt lương thực, chỉ sợ sẽ có hằng hà sa số quân Man tộc xuôi nam, cướp bóc bách tính nơi biên cảnh."

Chung Ly Nhiên trầm ngâm một lát nói: "Lời nàng nói rất có lý, song quân Man tộc đã mấy năm nay không xâm phạm bắc cảnh, năm nay chưa chắc..." Chung Ly Nhiên có nỗi lo toan riêng của mình.

Phương Bắc nhiều năm không có chiến sự, e rằng quân bị đã sớm lơ là, vả lại đại quân nước Sở hiện nay phần lớn đều nằm trong tay Chung Ly Hồi. Nếu Chung Ly Nhiên đường đột hạ chỉ điều binh, e rằng sẽ phá vỡ cục diện hòa bình mà nàng phải dày công gây dựng bấy lâu với Chung Ly Hồi.

Nhưng nghĩ lại, những điều Cố Tư Nguyên lo ngại cực kỳ dễ xảy ra. Do dự một lát, Chung Ly Nhiên hỏi: "Trẫm nhớ không lầm thì Thứ sử Lan Châu chính là cậu của nàng phải không?"

Cố Tư Nguyên nhất thời chưa kịp nghĩ đến tầng sâu xa này, chỉ ngẩn ngơ gật đầu. Đôi mày Chung Ly Nhiên khẽ chau lại, nàng trịnh trọng đặt bản tấu chương ấy sang góc phía trên bên phải, rồi nói với Cố Tư Nguyên: "Ngày mai, Trẫm sẽ cùng chúng đại thần nghị bàn chuyện này."

Chung Ly Nhiên vốn ngỡ việc này sẽ gặp nhiều trắc trở, nhưng điều khiến nàng kinh ngạc là Chung Ly Hồi lại hết lòng ủng hộ đề xuất của nàng ngay tại triều đường. Tuy rằng Chung Ly Nhiên có phần xuất phát từ tư tâm, nhưng thái độ của Chung Ly Hồi đã khiến nàng phải chỉnh đốn lại tâm tính. Nàng lập tức hạ chỉ, lệnh cho Thứ sử Lan Châu thao diễn quân biên phòng, sẵn sàng ứng phó với bất cứ tình huống nào.

Biên cảnh Lan Châu rơi vào trạng thái chuẩn bị tác chiến, vô số sự vụ từ nội chí ngoại khiến Chung Ly Nhiên bận đến tối tăm mặt mày. Bận đến mức qua cả sinh thần của Cố Tư Nguyên, thoắt cái đã đến ngày Đế - Hậu xuất cung, về vùng ngoại ô dự lễ thu hoạch vụ thu. Suốt thời gian ấy, Chung Ly Nhiên chẳng có lấy một khắc rảnh rỗi để thân mật cùng Cố Tư Nguyên. 

Ngày hôm ấy, Đế - Hậu cùng ngồi chung một cỗ long liễn xuất phát từ của Đông, dẫn theo đoàn tùy tùng đại thần rầm rộ tiến về hoàng trang ở ngoại ô phía Đông để trải nghiệm dân sinh, thực hiện nghi lễ gặt lúa.

Đang tiết kim thu, nắng vàng rạng rỡ. Ngọn gió mát rượi thổi qua mảnh đất bao la, mang theo hơi thở sảng khoái của mùa thu. Chung Ly Nhiên mặc triều phục ngồi ngay ngắn trên long liễn, qua khung cửa sổ nhìn những cánh đồng lúa đang chuyển màu vàng óng dọc đường đi, trong mắt thấp thoáng tia vui mừng.

Cố Tư Nguyên thấy nàng ấy vui vẻ, bèn nói: "Xem chừng năm nay hoàng trang thu hoạch rất khá." Chung Ly Nhiên gật đầu đáp: "Trông thì đúng là như vậy, không biết sản lượng các nơi trong nước năm nay thế nào."

"Đợi đến cuối năm khi bộ Hộ tấu trình, Bệ hạ chẳng phải sẽ rõ như lòng bàn tay sao."

Chung Ly Nhiên thu lại vẻ hân hoan, thoáng chút phiền muộn nói: "Nhưng Trẫm lại muốn tận mắt đi xem cơ. Trẫm là chủ của thiên hạ, lúc nào cũng muốn đến khắp mọi nơi để xem con dân của mình sinh sống ra sao." Nàng muốn tận mắt chứng kiến xem bách tính dưới sự trị vì của mình có được an cư lạc nghiệp hay không.

Chung Ly Nhiên rốt cuộc cũng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi, nhưng trong hình hài gầy nhỏ ấy lại ẩn chứa một dã tâm cuồn cuộn như sóng trào. Cố Tư Nguyên quay đầu nhìn nàng ấy, khẽ cười: "Việc đó có gì khó, đợi ngày nào đó Bệ hạ quốc khố sung túc, tuần du thiên hạ chẳng phải sẽ thành sao." 

Chung Ly Nhiên nghe vậy liền quay sang nhìn nàng, tức giận nói: "Nàng cũng biết là phải đợi Trẫm có tiền mới được cơ đấy. Cố Tư Nguyên, Hoàng đế tuần du tiêu tốn tiền của, nhọc lòng dân chúng thế nào nàng còn không biết sao."

Cố Tư Nguyên nhìn gò má ngày một gầy gò của nàng ấy, lòng không khỏi xót xa liền kéo nàng ấy vào lòng, xoa nhẹ sau gáy nàng ấy, dịu giọng nói: "Trong đời này, Bệ hạ nhất định có thể đi khắp cửu châu."

Nàng nghĩ, nếu Chung Ly Nhiên chỉ kế thừa tước vị Trung Châu Vương thì tốt biết mấy, có lẽ giờ này nàng ấy đã đặt chân đến khắp mọi nẻo đường của cửu châu rồi. Nhưng nàng không thể nói ra điều đó, bởi lẽ Chung Ly Nhiên dẫu bị vây hãm ở chốn thâm cung, nhưng đôi vai gầy ấy lại đang gánh vác cả thiên hạ.