Chung Ly Nhiên ôm nữ nhân trong lòng, rũ mắt ngưng thần nhìn ngắm dung nhan nàng, vòng tay siết chặt không rời. Đèn nhánh cây đặt ở góc tường tỏa ánh lửa bập bùng, chiếu sáng một vùng thế giới. Trong quầng sáng rạng rỡ ấy, từng nét mặt của người trong lòng hiện lên rõ rệt.
Nàng đang chìm trong giấc nồng an tĩnh, chẳng hề hay biết gì về vạn vật xung quanh. Chung Ly Nhiên cúi người, dùng ánh mắt có phần hung dữ nhìn chằm chằm hồi lâu, mãi sau mới lầm bầm: "Thật là đồ vô tâm vô phế."
Phải, Cố Tư Nguyên chính là hạng nữ nhân vô tâm như thế, thoạt nhìn tưởng như thấu hiểu vạn sự, thực chất lại chẳng hiểu gì tâm ý thế gian. Chung Ly Nhiên thả lỏng thân mình, ngã xuống giường, ôm lấy nàng mà nhắm nghiền đôi mắt.
Ánh nến sáng rực như thường lệ hắt lên mi mắt, Chung Ly Nhiên thu mình lại, vùi mặt vào giữa làn tóc mây của Cố Tư Nguyên. Chung Ly Nhiên hít một hơi thật sâu, trong trí đầu chợt hiện lên hình ảnh Cố Tư Nguyên mặc bộ đồ tân nương nằm trên giường ngày đại hôn năm ấy, hơi thở bất giác trở nên dồn dập.
Vì thế, Chung Ly Nhiên càng thêm sức ôm chặt lấy nàng, nhắm mắt rồi há miệng cắn nhẹ lên vùng cổ trắng ngần đang để lộ. Chung Ly Nhiên cắn thật mạnh, mang theo khí thế như muốn nuốt chửng lấy đối phương, nhưng khi vừa chạm vào làn da ấm áp ấy, cái cắn hung bạo lại hóa thành một nụ hôn mang chút đau đớn xót xa.
Cố Tư Nguyên khẽ chau mày, vì khó chịu mà xoay người. Chung Ly Nhiên bèn tựa sát sau lưng, ôm lấy nàng rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Đêm ấy, Chung Ly Nhiên ngủ không yên giấc. Nàng mộng mị suốt đêm, mơ thấy mình đột nhiên trở lại Trung Châu năm sáu tuổi, được Cố Tư Nguyên bế trong lòng cứ thế bước đi mãi không thấy điểm dừng. Cảnh vật xung quanh không ngừng biến ảo, Cố Tư Nguyên dường như đang nói gì đó, lại như chẳng nói lời nào, chỉ đưa nàng chạy trốn về phía phương xa vô tận.
Một mũi tên sắc lạnh từ phía sau lao tới, đâm thẳng vào tim Cố Tư Nguyên, nhuộm một sắc đỏ tươi rói lên thế giới xám xịt u ám. Chung Ly Nhiên chỉ cảm thấy lồng ngực đau đớn như bị xé toạc chia năm xẻ bảy, rồi giật mình tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng.
Chung Ly Nhiên mở mắt, nhìn thấy ánh đèn hiu hắt phía xa và tia nắng mai thanh lãnh xuyên qua khung cửa sổ. Chung Ly Nhiên th* d*c từng hồi, cúi đầu nhìn nữ nhân vẫn đang say giấc nồng trong lòng, cảm giác đè nén trong lòng mới vơi đi đôi chút. Chung Ly Nhiên chớp mắt, một lúc sau mới nhận ra khóe mắt mình đã ướt đẫm, liền hít một hơi sâu, vùi mặt vào lòng Cố Tư Nguyên.
Phải mất một lúc lâu, Chung Ly Nhiên mới bình phục lại, cảm giác ngạt thở do ác mộng mang tới. Chung Ly Nhiên lau khô nước mắt, rút cánh tay đang đặt dưới cổ Cố Tư Nguyên ra, nhẹ nhàng đứng dậy, chân trần bước ra ngoại điện.
Các thị nữ nối đuôi nhau bưng đồ tiến vào, hầu hạ Chung Ly Nhiên thay triều phục. Sau khi dùng xong điểm tâm sáng, cũng đã đến lúc Cố Tư Nguyên phải thức dậy để đến Cung Vị Ương thỉnh an. Chung Ly Nhiên trầm tư giây lát rồi bước vào nội điện, khẽ khàng gọi nàng dậy.
"Cố Tư Nguyên... Cố Tư Nguyên..." Trong cơn mơ màng, Cố Tư Nguyên nghe thấy tiếng gọi liền gắng gượng mở mắt. Tầm nhìn khi mờ khi tỏ, qua vài lần chớp mắt, nàng mới nhìn rõ bóng dáng đang đứng bên giường.
Nàng chống tay ngồi dậy, xoa xoa gò má đầy vẻ ngái ngủ: "Mấy giờ rồi?"
"Nàng nên dậy rồi." Chung Ly Nhiên nói, thần sắc mang theo vẻ nhu hòa hiếm thấy. Cố Tư Nguyên quay sang nhìn Chung Ly Nhiên, hỏi: "Bệ hạ vẫn chưa đi thượng triều sao?"
Bình thường khi thị nữ gọi nàng dậy, Chung Ly Nhiên đã sớm ra cửa thượng triều, bởi vậy hai người thường chẳng mấy khi gặp mặt lúc sáng sớm. Đã lâu không thấy một Chung Ly Nhiên trong buổi sớm thế này, Cố Tư Nguyên cảm thấy có chút hiếu kỳ.
Nghĩ như vậy xong, nàng cong môi cười nhẹ, vẫy vẫy tay với Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên bước đến trước mặt nàng, vẻ mặt nghi hoặc: "Chuyện gì vậy?"
Cố Tư Nguyên ngẩng đầu, chăm chú quan sát gương mặt đối phương: "Ta thấy Bệ hạ ngày càng có uy thế." Nhất là sau khi khoác lên bộ triều phục, uy nghiêm của một vị thiên tử đứng đầu một nước thật khiến người ta phải nể sợ.
Gương mặt Chung Ly Nhiên vẫn giữ vẻ lạnh lùng như cũ, nàng châm chọc: "Có uy thế đến mấy cũng chẳng thấy nàng dậy sớm thay y phục cho Trẫm." Phải, từ khi Chung Ly Nhiên bắt đầu luyện võ sáng sớm, Cố Tư Nguyên hiếm khi dậy nổi để giúp nàng ấy thay đồ. Chung Ly Nhiên vốn nuông chiều nàng nên cũng không nói gì..
Cố Tư Nguyên cười, đáp lại một cách hiển nhiên: "Đó là do Bệ hạ dậy quá sớm, không cho ta cơ hội mà."
Hừ, vị tỷ tỷ này thật là da mặt dày, rõ ràng là bản thân luôn lười biếng nằm lì trên giường không dậy nổi.
Chung Ly Nhiên cũng chẳng buồn vạch trần nàng, nàng ấy suy nghĩ rồi nói: "Vậy Trẫm cho nàng một cơ hội nhé?"
"Hửm?" Cố Tư Nguyên nghiêng đầu, chỉ thấy Chung Ly Nhiên khoan thai cởi bỏ đai lưng, đưa tới trước mặt nàng, khẽ nói: "Cố Tư Nguyên, thắt đai lưng cho Trẫm."
Thiếu đi sự ràng buộc của đai lưng, Chung Ly Nhiên vốn luôn ăn vận chỉnh tề trông lại có chút vẻ phong lưu phóng khoáng. Cố Tư Nguyên nhìn đai lưng trong tay, lại ngước nhìn vị Hoàng đế đang y quan không chỉnh tề trước mặt, khẽ bật cười. Nàng gật đầu, nhích lại gần mép giường, cầm đai lưng quỳ dậy, vòng tay qua vòng eo mảnh khảnh của Chung Ly Nhiên.
Hương thơm thanh khiết của cỏ đồ vu bao bọc lấy Cố Tư Nguyên, nàng gần như tựa sát vào lồng ngực đối phương, hít hà mùi hương vương vấn trên người Chung Ly Nhiên. Nàng thầm nghĩ, rõ ràng bây giờ dùng cùng một loại huân hương, nhưng đứa trẻ này sao lúc nào cũng thơm tho như vậy.
Việc tháo đai lưng thì Cố Tư Nguyên rất thành thục, nhưng khi thắt lại thì nàng có chút lúng túng. Loay hoay hồi lâu, nàng mới miễn cưỡng thắt xong. Cố Tư Nguyên ngẩng đầu, đắc ý cười: "Xong rồi, Bệ hạ."
Thân hình gầy gò của Chung Ly Nhiên đột nhiên áp xuống, ôm chặt lấy nàng vào lòng. Vòng tay của thiếu nữ thật ấm áp, mang theo mùi hương sạch sẽ. Cố Tư Nguyên đã được nàng ấy ôm rất nhiều lần, nhưng cái ôm buổi sáng sớm này lại khiến nàng sững sờ. Nàng đưa tay v**t v* mái tóc được búi gọn gàng phía sau gáy của Chung Ly Nhiên, khẽ hỏi: "Bệ hạ, có chuyện gì sao?"
Chung Ly Nhiên tựa cằm lên vai nàng, nhắm mắt nói: "Cố Tư Nguyên..." Cố Tư Nguyên vòng tay ôm lấy vòng eo gầy của Chung Ly Nhiên, thắc mắc: "Sao thế?"
Chung Ly Nhiên khẽ nheo mắt nhìn d** tai gần ngay trước mặt, đột ngột ngậm lấy, mập mờ nói: "Nàng hình như hơi gầy quá rồi. Ăn nhiều vào một chút, nếu không ôm chẳng thích tay."
Toàn thân Cố Tư Nguyên mềm nhũn, cả người vô lực rúc vào lòng đối phương, hoàn toàn bị sự tê dại ấy đánh gục. Nàng run rẩy ôm chặt eo Chung Ly Nhiên, không thốt nên lời.
Đứa trẻ này thật biết cách dày vò người khác, từ d** tai đến cổ, cảm giác tê dại khó tả ấy cứ thế lan dần xuống xương quai xanh, men theo làn da chảy tràn đến vùng eo nhạy cảm. Cố Tư Nguyên dù lớn hơn Chung Ly Nhiên chín tuổi, nhưng chưa từng nếm trải cảm giác mê hoặc lòng người đến thế. Một lúc sau, Chung Ly Nhiên mới rời khỏi người nàng, đặt một nụ hôn lên gò má nàng: "Trẫm đi thượng triều đây. Cố Tư Nguyên, ngoan ngoãn ở đây đợi Trẫm."
Dứt lời, Chung Ly Nhiên vỗ nhẹ lên má nàng, tinh thần sảng khoái bước ra khỏi nội điện.
Chung Ly Nhiên thì trong lòng thoải mái rồi, nhưng thân thể Cố Tư Nguyên lại đang phải chịu sự dày vò. Nàng ngồi bên mép giường, chậm rãi bình phục lại những đợt sóng triều, nhíu mày tự suy xét lại bản thân. Cuối cùng đưa ra kết luận: Thực sắc, tính dã (Ăn uống và nam nữ là bản tính của con người).
Nghĩ thông suốt như vậy, tâm tình nàng cũng thản nhiên hơn nhiều, thần kinh căng thẳng cũng dần thả lỏng. Nàng ngồi thêm một lát rồi mới gọi thị nữ vào rửa mặt thay y phục.
Đến tầm giờ chính Thìn, Cố Tư Nguyên dẫn theo thị nữ đến Cung Vị Ương, cùng Thái Hoàng Thái Hậu dùng bữa.
Hoàng đế tuổi còn trẻ, hậu cung vắng vẻ nên cũng không có quá nhiều quy củ. Kể từ khi Cố Tư Nguyên nhập cung, chỉ cần thời tiết không quá tệ hay sức khỏe không có vấn đề, mỗi sáng nàng đều đến Cung Vị Ương bầu bạn với Thái Hoàng Thái Hậu.
Cứ thế qua bốn năm, Thái Hoàng Thái Hậu thực sự đã coi nàng như cháu chắt trong nhà mà yêu chiều. Như mọi khi, bữa sáng tại Cung Vị Ương rất hợp khẩu vị của cả hai. Cố Tư Nguyên đang dùng bữa, lại bắt gặp ánh mắt của Lý Nhiên cứ liên tục nhìn mình. Nàng có chút không hiểu, bèn đón lấy ánh mắt ấy hỏi: "Tổ mẫu, trên mặt con có gì sao ạ?"
Lý Nhiên nở nụ cười hiền hậu, đôi mắt đẹp dừng lại trên chiếc khăn lụa quấn quanh cổ Cố Tư Nguyên, nói: "Tư Tư à, con và Hoàng đế dạo này vẫn ổn chứ?"
Cố Tư Nguyên khẽ gật đầu, đáp lời: "Sau trận đại hạn năm nay vạn sự đều bình an, Bệ hạ vẫn luôn rất tốt." Chung Ly Nhiên thực chất bận rộn trăm công nghìn việc, nhưng dăm ba bữa lại tranh thủ trở về bầu bạn với Lý Nhiên.
Lý Nhiên liếc nhìn Cố Tư Nguyên một cái đầy vẻ hờn trách, cười nói: "Ai gia đâu có hỏi Hoàng đế thế nào, là đang hỏi hai đứa có tốt hay không kìa... Tư Tư à, trên cổ con hình như có vết gì thì phải?"
Cố Tư Nguyên nhanh chóng phản ứng lại, nàng rũ mắt cười khẽ, ung dung phóng khoáng mà đáp: "Tổ mẫu, người đừng trêu chọc con nữa." Nụ cười trên mặt Lý Nhiên càng thêm rạng rỡ, một hồi lâu sau bà mới thở dài: "Thấy hai đứa như hiện tại, Ai gia cũng coi như yên tâm rồi." Trong lời nói mang theo vẻ như đã hoàn thành được một tâm nguyện lớn lao bấy lâu nay.
Cố Tư Nguyên đôi mày cong cong, chỉ im lặng không đáp.
Thực ra từ năm Chung Ly Nhiên mười bốn tuổi, trong cung đã có người ám chỉ Cố Tư Nguyên nên làm tròn bổn phận của một vị Hoàng hậu. Họ hiến kế, muốn nàng tìm một nữ quan giáo thụ để chỉ dạy cho Chung Ly Nhiên chuyện phòng the, nhưng Cố Tư Nguyên đều không màng tới. Hoàng đế tuổi tác còn non nớt, vốn chưa thích hợp làm những chuyện ấy. Ngay cả hiện tại, nàng vẫn cảm thấy chưa thực sự quá thích hợp.
Thế nhưng Chung Ly Nhiên đã mở lời, nàng cũng không hề chán ghét, nên cứ thế thuận theo tự nhiên. Giờ đây ngẫm lại, xem ra lại là chuyện "một mũi tên trúng nhiều đích". Ý nghĩ ấy chỉ thoáng hiện lên trong đầu Cố Tư Nguyên một khắc rồi nhanh chóng tan biến.
Cố Tư Nguyên ở lại bầu bạn với Lý Nhiên thêm một lát rồi trở về Thần Cung. Hoàng đế bận rộn, sau khi chấp chính thì công vụ vô cùng bề bộn. Lý Nhiên sợ nàng ở lại một mình sẽ không dùng bữa tử tế, nên rất ít khi giữ Cố Tư Nguyên lại dùng cơm trưa.
Khi Cố Tư Nguyên trở về cung, lại phát hiện Chung Ly Nhiên đã bãi triều từ sớm, đang ngồi trên chiếu trúc trải trong nội điện, bên chiếc bàn nhỏ mà phê duyệt tấu chương. Gần đến vụ thu hoạch, quan lại khắp nơi gửi tấu chương hỏi thăm về Đế đô đặc biệt nhiều, Chung Ly Nhiên buộc phải tự thân phê từng bản một.
Bình thường sau khi bãi triều, Chung Ly Nhiên đều sẽ thay bộ triều phục trên người ra, khoác lên mình bộ thường phục thoải mái để phê duyệt tấu chương. Nhưng hôm nay Chung Ly Nhiên lại không thay, ngược lại vẫn mặc nguyên bộ triều phục ngay ngắn ngồi trước án.
Nước Sở chuộng sắc đỏ, sau khi Đông xuất, miện phục của Hoàng đế đã tiếp thu sắc đen của nhà Hạ, cải biến thành hai màu đen đỏ giao hòa. Dung nhan Chung Ly Nhiên thanh tú, nhưng khi mặc lên bộ triều phục màu đen lại khiến nàng ấy thêm phần anh khí. Chung Ly Nhiên vốn dĩ hay giữ vẻ mặt lạnh lùng, lúc này mặc triều phục phê tấu chương lại càng thêm phần lãnh tuấn uy nghiêm.
Cố Tư Nguyên thích nhất là dáng vẻ này của Chung Ly Nhiên, tiến lên vài bước đứng trước mặt đối phương, nồng nhiệt mà ngắm nhìn. Chung Ly Nhiên biết nàng đang nhìn mình, liền vẫy tay nói: "Lại đây, để Trẫm ôm một cái."
Lời này nói ra vô cùng bá đạo, hoàn toàn mang ngữ khí của một vị hôn quân. Cố Tư Nguyên do dự một hồi, cuối cùng vẫn bước tới ngồi xuống bên cạnh nàng ấy.
*****