Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 23

Cố Tư Nguyên vốn là người thích sách, từ nhỏ đã là một "mọt sách" chính hiệu, bởi vậy đọc rất nhiều sách. Nửa năm nay, nàng dốc lòng nghiên cứu các tác phẩm từ khúc của Sở quốc từ ba trăm năm trước đến nay, nhằm chỉnh lý các lưu phái để biên soạn thành sách, thế nên mới tìm đọc những tập từ hiện nay để làm tài liệu tham khảo.

Cuốn Tà Vũ Vi Phong Lục vốn được biên soạn từ trăm năm trước, bên trong đa phần thu thập những lời từ ủy mị lả lướt. Cố Tư Nguyên muốn phân định lưu phái cho những từ nhân sở trường về phong cách này, gạn đục khơi trong, nên đọc vô cùng tường tận. Trong mắt nàng, đây đều là tư liệu quý giá chứ chẳng phải loại thư tịch không đứng đắn gì. Thế nên khi nghe Chung Ly Nhiên quở trách, nàng không khỏi ngơ ngác.

Nàng khẽ khàng vân vê lọn tóc dài, nhìn vị thiếu niên Thiên tử đang y phục chỉnh tề trước mặt, nghi hoặc hỏi: "Cái này sao lại tính là sách không đứng đắn? Chẳng phải chỉ là một tập từ khúc thôi sao?"

Chung Ly Nhiên đỏ bừng vành tai, cố giữ vẻ mặt lạnh lùng nói: "Vãn lai khinh bộ xuất khuê phòng, tấn mạn sai hoành vô lực (Chiều muộn gót sen rời khuê các, tóc mây trâm lệch dáng lả lơi), lẽ nào những câu như thế này mà không phải là bất chính sao?"

Cố Tư Nguyên nhìn Chung Ly Nhiên đầy kỳ quái, thở dài bất đắc dĩ: "Bệ hạ nói đi đâu vậy, câu này chẳng lẽ không phong nhã sao? À, nhưng tập từ này quả thực có vài chỗ chưa được thanh tao cho lắm, hơi hiển lộ vẻ th* t*c. Thôi được rồi, Bệ hạ đừng bận tâm nữa, mau đi dùng bữa đi, người không thấy đói sao?"

Nói xong, nàng bước tới bên cạnh Chung Ly Nhiên, rút lấy cuốn tập từ trên tay nàng ấy. Mỹ nhân vừa mới tắm gội xong, mang theo hương thơm thanh khiết, vừa lại gần, mùi hương ấy đã lấp đầy hơi thở người đối diện.

Chung Ly Nhiên vô thức hít hà, hơi mất tự nhiên mà chỉnh lại y quan, khẽ đáp một tiếng: "Ừm."

Sau bữa tối, Chung Ly Nhiên tạm gác lại những lời từ diễm lệ lẳng lơ kia để chuẩn bị tắm gội. Cố Tư Nguyên xõa mái tóc đen tuyền ngang vai, trên mình chỉ mặc một lớp áo lụa mỏng manh, theo giúp Chung Ly Nhiên cởi bỏ xiêm y.

Có đôi khi Cố Tư Nguyên cảm thấy Chung Ly Nhiên rõ ràng là cố tình giày vò mình, rõ ràng có thị nữ vây quanh, vậy mà nàng ấy cứ nhất quyết bắt nàng phải hầu hạ cởi y phục. Bên ngoài bức bình phong của phòng tắm, Cố Tư Nguyên rủ mắt, chuyên tâm tháo đai lưng cho Chung Ly Nhiên.

Chung Ly Nhiên dang rộng cánh tay, ngửi thấy hương thơm tỏa ra từ thân thể nàng, không được tự nhiên hỏi: "Xong chưa?"

Nút thắt đai lưng hôm nay dường như đặc biệt khó mở, Cố Tư Nguyên loay hoay hồi lâu mới tháo được đai lưng của Hoàng đế xuống. Vòng eo vừa được nới lỏng, Chung Ly Nhiên còn chưa kịp cảm nhận sự thoải mái thì mạn sườn đã bị đôi bàn tay ai kia bóp mạnh một cái. Chung Ly Nhiên toàn thân căng cứng, cúi xuống nhìn Cố Tư Nguyên trước mặt, hơi lộ vẻ giận dữ: "Cố Tư Nguyên, nàng đang làm gì thế?"

Cố Tư Nguyên véo thêm vài cái lên eo Chung Ly Nhiên, lẩm bẩm: "Bệ hạ, hình như người gầy đi rồi." Nói xong, nàng ngước lên nhìn Hoàng đế, chợt nhận ra: "A, còn cao thêm không ít nữa."

Lúc này Chung Ly Nhiên mới phát hiện, Cố Tư Nguyên vốn dĩ cao ngang ngửa mình hồi đầu năm, chẳng biết từ lúc nào đã thấp hơn mình một đoạn. Chung Ly Nhiên nhìn vào gương mặt Cố Tư Nguyên, lãnh đạm nói: "Trẫm đang tuổi lớn, cao lên có gì lạ, nàng mau tay lên, Trẫm mệt rồi."

Bị thúc giục, Cố Tư Nguyên mỉm cười cởi bỏ lớp cẩm bào màu đỏ thắm của nàng ấy, nhanh chóng l*t tr*n như "bóc vỏ măng". Cơ thể của thiếu niên tuổi trẻ, cao ráo thon dài, tựa như nhành liễu mảnh mai, đầy vẻ dẻo dai mà không chút dư thừa.

Cố Tư Nguyên lướt mắt nhìn qua thân thể Chung Ly Nhiên, ánh mắt trượt xuống, nhìn thấy vùng bụng phẳng lỳ mà săn chắc, nàng đưa tay vỗ vỗ, nhíu mày: "Bệ hạ thực sự gầy."

Chung Ly Nhiên gạt tay nàng ra, nói: "Trẫm ngày ngày tới giáo trường, tự nhiên là khoae mạnh thon thả. Nàng tưởng Trẫm giống nàng sao, suốt ngày nằm lỳ một chỗ tích mỡ qua mùa đông."

Cố Tư Nguyên lầm bầm: "Ta cũng đâu có mỡ thừa đâu." Chung Ly Nhiên quét mắt nhìn qua "sắc xuân" thấp thoáng dưới lớp áo mỏng manh của nàng, đôi mày dài nhướn lên, cười lạnh một tiếng. Sau đó, Chung Ly Nhiên cứ thế tr*n tr** bước qua bức bình phong, giữa mùa hè oi ả mà ngâm mình trong làn nước ấm.

Cố Tư Nguyên nhớ phải gội đầu cho nàng ấy nên cũng theo vào bên trong. Sau một hồi hầu hạ chu đáo, vị Hoàng đế được "vuốt lông" dễ chịu mới nheo mắt chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm, mặc áo lụa mỏng đi tới thư phòng đọc sách.

Giờ chính Hợi (khoảng 22 giờ đêm), Hoàng đế đọc xong sách của ngày hôm nay, rời khỏi thư phòng, thắp hương trước bộ kinh thư cung phụng trong điện rồi mới lên giường.

Bốn góc long sàng đặt hai chiếc bình đá, tỏa ra hơi lạnh sảng khoái giữa đêm hè oi bức. Cố Tư Nguyên tựa vào đầu giường, mượn ánh đèn dầu lật xem tập từ ban nãy, dáng vẻ vô cùng tập trung.

Chung Ly Nhiên xụ mặt, đưa tay giật lấy cuốn từ, lạnh lùng nói: "Đã bảo không cho phép nàng đọc sách trên giường rồi mà. Có muốn đọc thì phải dời tiểu án qua đây, thắp đèn sáng mà xem, nếu không tuổi còn trẻ mà đã phải cậy nhờ đến Ái Đãi thì biết làm sao?"

*Ái Đãi: vốn là một loại khí cụ hỗ trợ việc đọc sách, hình dáng như đồng tiền lớn, chất liệu mỏng mà trong suốt, dùng để che mắt giúp tinh thần tập trung, nét chữ rõ lên gấp bội.

Sở quốc có không ít đế vương, hễ đến tuổi trung niên đều phải nhờ vật này mới đọc được sách. Một kẻ mọt sách như Cố Tư Nguyên mà đến nay mắt vẫn chưa hỏng, cũng nhờ có Chung Ly Nhiên ngày ngày trông chừng.

Chung Ly Nhiên vừa nói vừa nhìn sang đám thị nữ đang chờ lệnh, phân phó: "Chẳng phải Trẫm đã dặn các ngươi rồi sao? Sau này thấy Hoàng hậu đọc sách như vậy nữa thì cứ việc lôi người tới trước thư án." Nói xong, nàng ấy quay sang nhìn Cố Tư Nguyên, giọng đầy đe dọa: "Nàng còn có lần sau, Trẫm sẽ phạt thị nữ của nàng."

Hừ, thật là uy phong đáng sợ làm sao. Cố Tư Nguyên không làm gì được nàng ấy, bèn đưa tay níu lấy vạt áo Chung Ly Nhiên, cười đến cong cả mắt: "Bệ hạ, buồn ngủ thì ngủ thôi."

Chung Ly Nhiên liếc nàng một cái, đưa tay búng nhẹ vào trán nàng rồi bật cười. Biết nàng ấy đã bỏ qua chuyện này, Cố Tư Nguyên mỉm cười, kéo Hoàng đế lên giường.

Hai người nắm tay nhau nằm ngay ngắn, thị nữ buông rèm lụa xung quanh xuống, nhẹ chân nhẹ tay lui ra khỏi nội điện. Trong điện ánh đèn sáng rực, Chung Ly Nhiên nhắm mắt, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ vì lớn tuổi hơn, Cố Tư Nguyên lúc nào cũng ngủ muộn hơn nàng ấy một chút. Nằm trên giường chừng một khắc, Cố Tư Nguyên mơ màng nhắm mắt, nhưng chỉ lát sau đã bị một luồng sức mạnh to lớn kéo ra khỏi giấc mộng.

Cảm giác như toàn thân bị trói buộc, nàng bị ôm chặt đến mức không thở nổi. Cố Tư Nguyên cố sức hít thở, lờ mờ mở mắt ra, quả nhiên thấy mình lại bị ôm gọn vào một lồng ngực rắn rỏi.

A, lại nữa rồi.

Cố Tư Nguyên ngước đầu, nhìn gương mặt vẫn còn cau có ngay cả trong giấc mộng của Chung Ly Nhiên, có chút bất lực đưa tay đẩy nhẹ kẻ đang ôm chặt lấy mình.

"Bệ hạ... Bệ hạ..." Cố Tư Nguyên khẽ gọi, vậy mà thiếu nữ đang ngủ say vẫn nhắm nghiền mắt, không mảy may lay động. Chung Ly Nhiên ôm chặt lấy nàng, tựa như đang nâng niu một bảo vật tuyệt thế chẳng thể buông tay, gắt gao siết vào lòng.

Đêm hè oi bức, thiếu nữ đang ôm nàng lại đang độ tuổi hỏa khí thịnh vượng. Sức nóng không ngừng truyền qua từ nơi lồng ngực chạm nhau, dù quanh giường có đặt bình băng tỏa hơi mát cũng chẳng thể nào xua tan nổi nhiệt lượng ấy.

Cố Tư Nguyên vừa nóng vừa khó chịu, nhưng lại chẳng cách nào thoát khỏi sự trói buộc đầy nhiệt thành này, chỉ đành bất lực nhắm mắt, hồi lâu sau mới mơ màng thiếp đi.

Giờ Mão một khắc (5h15 sáng), ánh ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu vào nội điện, Chung Ly Nhiên tỉnh giấc đúng giờ. Nàng ấy mở mắt, cảm nhận sức nặng truyền đến từ cánh tay, rủ mắt nhìn nữ nhân vẫn đang ngủ say trong lòng mình.

Cố Tư Nguyên nhắm mắt, mái tóc đen xõa tung che khuất nửa gương mặt, lộ ra vẻ nhu nhược mà thanh lệ. Chung Ly Nhiên ngắm nhìn nàng một lát, mới cẩn trọng rút tay ra, đặt nàng nằm lại lên giường.

Chung Ly Nhiên khẽ xoa cánh tay tê dại, khứu giác nhạy bén chợt ngửi thấy một mùi máu tanh, liền dời mắt xuống, thấy một vệt máu đỏ thẫm dính trên đùi mình. Chung Ly Nhiên thoáng kinh ngạc, quay đầu nhìn Cố Tư Nguyên vẫn đang ngủ say, chân mày bất giác nhíu chặt.

Chung Ly Nhiên ngưng thần nhìn ngắm dung nhan lúc ngủ của nàng hồi lâu mới khẽ thở dài, rón rén bước xuống giường, chân trần đi ra ngoài điện.

Các thị nữ chờ hầu hạ rửa mặt đã túc trực ở ngoài điện, Chung Ly Nhiên đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu giữ yên lặng, trầm giọng phân phó: "Hôm nay cứ để Hoàng hậu ngủ đến khi tự tỉnh, phái người sang chỗ Thái Hoàng Thái Hậu xin nghỉ cho nàng ấy."

Thị nữ tinh mắt nhìn thấy vết máu trên người Hoàng đế, khẽ gật đầu vâng lệnh, rồi hầu hạ Hoàng đế thay một bộ triều phục sạch sẽ. Giờ Mão ba khắc (5 giờ 45 sáng), Hoàng đế dùng xong điểm tâm rồi xuất môn, trước tiên cầm sách ra hậu uyển đánh vài bộ quyền, sau đó đến Điện Triều Huy xem qua các tấu chương đã tuyển chọn, định ra quy hoạch, đợi đến giờ Thìn chính thức thiết triều.

Khi ánh nắng sớm ngày càng rực rỡ, Cố Tư Nguyên bị những cơn đau quặn ở bụng làm cho tỉnh giấc. Nàng mở mắt, thấy trời đã sáng rõ, hơi hoảng hốt hỏi: "Đã là giờ nào rồi?"

"Bẩm Điện hạ, đã là giờ chính Thìn một khắc (8 giờ 15 sáng) rồi ạ." Giọng nói trấn tĩnh của thị nữ truyền đến từ bên giường, kéo lại tâm trí đang phiêu lãng của Cố Tư Nguyên, "Bệ hạ đã xin nghỉ cho người rồi, hôm nay không cần sang chỗ Thái hoàng thái hậu thỉnh an nữa. Điện hạ bây giờ có muốn dậy rửa mặt không ạ?"

Cố Tư Nguyên ôm bụng, giật mình hiểu ra là "nguyệt sự" (kỳ kinh nguyệt) đã đến. Nàng cuộn tròn trên giường, vừa gật đầu lại vừa lắc đầu, cuối cùng vẫn phải chịu thua trước sự khó chịu của cơ thể mà gượng dậy khỏi giường.

Thị nữ hầu hạ nàng rửa mặt, thay một bộ chăn đệm mới. Dùng xong bữa sáng, cơn đau vẫn chẳng hề thuyên giảm, Cố Tư Nguyên lại nằm vật xuống giường.

Mỗi khi nguyệt sự ghé thăm, đối với Cố Tư Nguyên mà nói đều là một cuộc giày vò dài đằng đẵng. Chẳng phải do thân thể nàng không tốt, nàng cũng thường xuyên vận động, nhưng bất kể điều dưỡng thế nào, kể từ lần đầu tiên đến nay, Cố Tư Nguyên hiếm khi được bình an vô sự qua khỏi.

Những lúc này, nàng chẳng thiết tha làm bất cứ việc gì, chỉ muốn nằm lỳ trên giường để vượt qua cơn đau.

Mơ màng ngủ thiếp đi một lúc, Cố Tư Nguyên thấp thoáng nghe thấy có người gọi tên mình. "Cố Tư Nguyên! Cố Tư Nguyên!" Nghe thấy giọng nói này, nàng gắng gượng mở mắt, đập vào mắt là gương mặt thanh tú của vị tiểu Hoàng đế.

Nàng đau đến mức kiệt sức, liếc nhìn Hoàng đế một cái, ngay cả gọi một tiếng cũng chẳng buồn gọi, rồi lại nhắm mắt lại. Chung Ly Nhiên thấy vậy liền đỡ nàng dậy, ôm vào lòng, vỗ vỗ lên má gọi: "Dậy đi, Cố Tư Nguyên, uống thuốc giảm đau rồi hãy ngủ tiếp." 

Cố Tư Nguyên thở dài, gắng gượng mở mắt nhìn Hoàng đế, nhíu mày nói: "Không cần."

Lúc này khí huyết nàng suy nhược, lời nói ra chẳng chút uy lực, nghe qua lại giống như đang làm nũng. Chung Ly Nhiên ôm nàng trong lòng, kiên nhẫn dỗ dành: "Uống thuốc trước đã, uống vào sẽ không đau nữa."

"Đắng lắm."

Ngày thường Cố Tư Nguyên vốn mang dáng vẻ của một người tỷ tỷ, nhưng hễ cứ đau ốm là lại trở thành tiểu nữ nhi được cả nhà nuông chiều, lộ rõ vẻ kiêu kỳ, nũng nịu. Chung Ly Nhiên đã quá quen với dáng vẻ này của nàng, cũng chẳng chút mất kiên nhẫn, dùng chút tâm tư dụ dỗ nói: "Không đắng đâu, Trẫm đã chuẩn bị nước đường cho nàng rồi, ngọt lắm." 

Cố Tư Nguyên đời nào thèm tin nàng ấy, nàng quay mặt đi chỗ khác, nói không uống là nhất quyết không uống, vô cùng có khí phách.

*****