Cố Tư Nguyên hễ thân thể không khỏe là lại thích làm mình làm mẩy trêu chọc người khác. Chung Ly Nhiên khẽ thở dài, đỡ lấy nàng, ra hiệu thị nữ đưa tới một thìa thuốc, trực tiếp kề sát vành môi nàng: "Ngoan nào, mau uống đi."
Chung Ly Nhiên gần như là cạy mở khuôn miệng nàng để đưa thuốc vào. Cố Tư Nguyên dù có muốn cự tuyệt đến đâu cũng có giới hạn, đành bất đắc dĩ uống cạn bát thuốc lớn. Uống xong rồi, nàng cũng chẳng buồn chê đắng nữa, lại được Chung Ly Nhiên cho uống thêm nửa bát nước đường mới chịu nằm xuống lần nữa.
Thấy nàng đã dùng thuốc, Chung Ly Nhiên sai thị nữ khiêng một chiếc tiểu án đặt ngay trên giường, ôm một chồng tấu chương ngồi đó phê duyệt. Cố Tư Nguyên cuộn tròn bên cạnh Chung Ly Nhiên, đắp một chiếc chăn mỏng nghỉ ngơi.
Chung Ly Nhiên xoay lưng về phía nàng, ngồi ngay ngắn trước tiểu án. Cố Tư Nguyên nghe tiếng lật giở tấu sớ sột soạt, trằn trọc mãi không ngủ được, có lẽ nhờ bị phân tâm mà cơn đau ở bụng dưới cũng dần bớt đi phần gay gắt.
Cảm thấy không ngủ nổi, Cố Tư Nguyên ngồi dậy, bó gối tựa sát bên người Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên đầu cũng không ngoảnh lại, mắt vẫn nhìn vào tấu sớ, hỏi khẽ: "Đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Cố Tư Nguyên không đáp lời. Chung Ly Nhiên đưa tay ra sau, chạm vào bụng nàng, dịu dàng hỏi: "Còn đau không?" Cố Tư Nguyên thuận thế tựa hẳn lên người Chung Ly Nhiên, khẽ gật đầu.
Cảm nhận được hơi ấm trên lưng, Chung Ly Nhiên nhíu mày nói: "Vậy thì nằm xuống nghỉ ngơi đi." Cố Tư Nguyên nghe vậy liền mềm nhũn thân mình, nhích người gối đầu lên đùi Chung Ly Nhiên.
Chung Ly Nhiên thuận tay vén lọn tóc vương trên trán nàng vào trong một chút, giữ nguyên tư thế ấy mà tiếp tục phê duyệt tấu sớ. Chẳng mấy chốc, Chung Ly Nhiên thả lỏng dáng ngồi, ôm trọn Cố Tư Nguyên vào lòng.
Xem chừng được hai khắc đồng hồ, Chung Ly Nhiên ngồi có chút mỏi nên hơi xê dịch vị trí. Chung Ly Nhiên rủ mắt nhìn xuống, thấy Cố Tư Nguyên gối đầu trên chân mình đã ngủ say từ lúc nào.
Dung nhan khi ngủ không chút phòng bị ấy lọt vào đáy mắt, khiến Chung Ly Nhiên ngẩn ngơ một thoáng. Nhìn bộ dạng an nhiên của Cố Tư Nguyên, Chung Ly Nhiên chợt nhớ lại chuyện năm mình mười ba tuổi, lần đầu tiên tới nguyệt sự.
Hoàng thất giáo dưỡng vốn vô cùng toàn diện, ngay từ khi mới đăng cơ, Thái y trong cung đã dạy cho Chung Ly Nhiên những kiến thức y lý sơ đẳng. Thế nên lúc đó Chung Ly Nhiên rất bình thản, giữ tâm thế chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.
Ngược lại, Cố Tư Nguyên khi ấy lại hoảng hốt hơn nàng ấy nhiều, bận rộn giúp nàng ấy tẩy trần, dạy nàng ấy thay y phục lót, bắt nàng ấy an tâm nghỉ ngơi, tuyệt đối không cho xem nhiều tấu chương.
Lúc đó, Cố Tư Nguyên cũng ôm nàng ấy vào lòng như thế này, vừa xoa bụng cho nàng ấy vừa dỗ dành hết lần này đến lần khác: "Không đau, không đau đâu mà." Chung Ly Nhiên vốn dĩ chẳng hề đau đớn, nhưng mỗi khi thấy Cố Tư Nguyên đau đến chết đi sống lại, nàng ấy liền hiểu ra nàng đang "suy bụng ta ra bụng người".
Chung Ly Nhiên vốn định bảo Cố Tư Nguyên không cần kinh hoảng như thế, nhưng thấy nàng quan tâm săn sóc mình như vậy, nàng ấy lại chẳng đành lòng mở miệng, thế là ngoan ngoãn tận hưởng sự chăm chút của nàng suốt một ngày trời.
Thế nhưng kể từ đó về sau, vẫn luôn là Chung Ly Nhiên chăm sóc cho một Cố Tư Nguyên thân thể suy nhược giống như lúc nhỏ. Nghĩ đến đây, Chung Ly Nhiên đưa ngón tay chọc nhẹ lên má nàng, khẽ mỉm cười.
Chung Ly Nhiên thư giãn một lát rồi lại tiếp tục lật xem tấu chương. Đang xem, một bản tấu chương của bộ Lễ gửi lên thu hút sự chú ý của Chung Ly Nhiên.
Đại ý nói Hoàng đế nay đã trưởng thành, cần phải cân nhắc đến việc hoàng tự (con nối dõi). Chung Ly Nhiên liếc qua, thầm kết luận hẳn là đám người trên triều rảnh rỗi quá, lại muốn nhúng tay vào chuyện hậu cung của mình, giống hệt như bốn năm về trước.
Chung Ly Nhiên lướt mắt nhìn, hạ bút phê: "Trẫm còn rất trẻ tuổi." Chuyện cân nhắc trữ quân (người kế vị) này, cứ đợi đến khi nàng ngoài ba mươi hay bốn mươi tuổi rồi hãy bàn tiếp.
Cố Tư Nguyên cứ thế nằm bên cạnh Chung Ly Nhiên suốt cả ngày, ngoại trừ lúc dùng bữa trưa có dậy một lát, cơ bản chẳng làm gì cả, cứ thế qua hết một ngày.
Khi màn đêm buông xuống, Chung Ly Nhiên đọc sách xong liền cùng Cố Tư Nguyên đi nằm. Thấy nàng vẫn ôm bụng, Chung Ly Nhiên đưa tay kéo nàng vào lòng, đặt bàn tay lên bụng nàng nhẹ nhàng xoa xoa, hỏi: "Vẫn còn đau sao?"
Cố Tư Nguyên gật đầu, Chung Ly Nhiên thở dài, ôm chặt nàng nói: "Trẫm xoa cho nàng, mau ngủ đi."
Cố Tư Nguyên gối đầu trong lòng Chung Ly Nhiên, nhớ lại chuyện xưa nhiều năm về trước, mỉm cười hỏi: "Bệ hạ còn nhớ chuyện hồi nhỏ không?"
Chung Ly Nhiên không hiểu ý vị: "Hửm?"
Cố Tư Nguyên liền hảo tâm nhắc nhở: "Ừm... khoảng chừng lúc Bệ hạ năm tuổi, có lần ta cũng nằm trên giường như thế này, không thể theo hầu Bệ hạ đọc sách. Bệ hạ liền ôm một cuốn sách ngồi bên giường xoa bụng cho ta."
Khi đó Chung Ly Nhiên còn quá nhỏ, chuyện như vậy không nhớ rõ lắm, chỉ mơ hồ có chút ấn tượng. Chung Ly Nhiên suy nghĩ rồi đáp: "Thật sao? Giống như bây giờ à?"
Cố Tư Nguyên nhắm mắt, nhớ lại dáng vẻ đứa trẻ ấy quỳ bên cạnh, gương mặt đầy lo lắng vén áo mình lên, đặt bàn tay nhỏ xíu lên bụng mình mà xoa xoa, không nhịn được bật cười thành tiếng: "Không phải đâu, Bệ hạ lúc đó đáng yêu lắm, nói là lòng bàn tay mình ấm áp nên cứ thế vén áo người ta lên mà xoa bụng."
"Ồ, ra là vậy..." Vừa nói, Chung Ly Nhiên vừa luồn tay vào trong trung y của Cố Tư Nguyên, không chút ngăn cách mà chạm trực tiếp vào làn da vùng bụng.
Lòng bàn tay ấm nóng áp sát vào da thịt khiến Cố Tư Nguyên sững người. Chung Ly Nhiên nhắm mắt, xoa xoa vùng bụng trơn nhẵn của nàng, xoa mãi rồi tâm trí cũng bị cảm giác mịn màng như ngọc ấy cuốn đi mất.
Chung Ly Nhiên ôm lấy nữ nhân trong lòng, bàn tay men theo bụng dần xoa ngược lên trên, vừa xoa vừa lầm bầm: "Cố Tư Nguyên, sao nàng lại mịn màng thế này."
Sự m*n tr*n đầy tò mò của thiếu nữ mang lại cho Cố Tư Nguyên một cảm giác khác lạ. Khi tay Chung Ly Nhiên chạm đến trước ngực, Cố Tư Nguyên toàn thân cứng đờ, đưa tay vỗ mạnh Chung Ly Nhiên một cái.
Chung Ly Nhiên bị đau, mở mắt nhìn xuống người trong lòng. Chỉ thấy nữ tử trong lòng y phục xộc xệch, nửa che nửa lộ ra sắc xuân trắng ngần như tuyết. Đầu óc Chung Ly Nhiên bỗng khựng lại, đột nhiên nhớ đến câu thơ trong tập từ hôm qua: "Lan xạ tế hương văn suyễn tức, khỉ la tiêm lũ kiến cơ phu" (Hương lan xạ thoảng trong hơi thở, lớp lụa là hé lộ nước da). Chung Ly Nhiên chỉ thấy như có ngàn vạn con kiến bò qua tim, ngứa ngáy khó nhịn.
Chung Ly Nhiên dời mắt đi, đặt lại tay lên bụng dưới của Cố Tư Nguyên, bất mãn nói: "Là nàng bảo Trẫm xoa cho mà." Được s* s**ng còn muốn đánh người, thật là đạo lý gì đây.
Cố Tư Nguyên khẽ ho một tiếng, rốt cuộc không đẩy tay nàng ấy ra nữa, vờ như không thấy mà nhắm mắt ngủ.
Hai người không ai nói thêm lời nào, từ từ chìm vào giấc mộng.
Sáng sớm ngày hôm sau, Chung Ly Nhiên bị ánh ban mai đánh thức, trong cơn mơ màng, bàn tay chạm phải một n** m*m m**, ấm áp lạ thường. Chung Ly Nhiên mở mắt, lại thấy hàng cúc trên trung y của Cố Tư Nguyên chẳng biết đã tuột ra tự bao giờ, nửa che nửa hở để lộ làn da trắng ngần như tuyết.
Bàn tay Chung Ly Nhiên lọt qua lớp yếm lụa màu tố, không chút ngăn cách mà chạm vào một nơi cao vút. Cảm nhận được sự mềm mại dưới lòng bàn tay, Chung Ly Nhiên cảm thấy có chút mới lạ và thích thú, Chung Ly Nhiên khẽ cử động ngón tay, nhẹ nhàng m*n tr*n vùng da thịt non mềm ấy.
Chung Ly Nhiên hít hà hương thơm tỏa ra từ người Cố Tư Nguyên, chống tay nhổm dậy, nửa người đè lên thân thể nàng, dịu dàng v**t v* cơ thể mịn màng ấy. Từ trên xuống dưới, tất cả những nơi không bị y phục che chắn đều bị Chung Ly Nhiên sờ soạn một lượt kỹ càng.
Cảm giác khác lạ trên thân thể đã đánh thức Cố Tư Nguyên, nàng th* d*c khẽ khàng, mở mắt ra giữa một giấc mộng hơi chút hỗn loạn.
Cố Tư Nguyên khẽ ngước mắt, nhìn rõ thiếu nữ đang đè trên người mình. Lồng ngực nàng bỗng cứng lại, Cố Tư Nguyên đưa tay đặt lên mu bàn tay của Chung Ly Nhiên, ngăn lại động tác của nàng ấy, khẽ giọng hỏi: "Bệ hạ, người đang làm gì thế?"
Chung Ly Nhiên nghe thấy tiếng động liền rủ mắt nhìn nàng: "Nàng tỉnh rồi à." Nói xong, Chung Ly Nhiên rút tay ra khỏi y phục của Cố Tư Nguyên, thản nhiên giải thích: "Trẫm chỉ đột nhiên cảm thấy cơ thể nàng rất thoải mái, muốn chạm vào một chút thôi. Sao vậy, Trẫm không được chạm vào nàng sao?"
Lời này nói ra thực sự quá đỗi đường hoàng, khiến Cố Tư cảm thấy bất đắc dĩ, nhất thời chẳng biết phải đáp lại thế nào.
Chung Ly Nhiên nhìn thấy sự không đồng tình trong đáy mắt nàng, liền nhíu mày hỏi: "Chẳng lẽ hành vi của Trẫm rất thất lễ sao? Hay là Trẫm nên thỉnh cầu ý kiến của nàng trước, rồi mới được phép động thủ?"
"Cố Tư Nguyên, nàng không nguyện ý sao?"
Hai người từ nhỏ đã cùng nhau tắm gội, nhìn cơ thể nhau mà lớn lên, so với những sự đụng chạm ngắn ngủi này thì việc trước kia cũng chẳng thấm vào đâu. Thế nhưng Cố Tư Nguyên dù có trì độn đến mấy cũng cảm nhận được giữa hai việc này có sự khác biệt một trời một vực.
Nhưng suy đi tính lại, nàng cũng không biết phải từ chối thế nào, đành phải thầm chấp nhận hành vi của Chung Ly Nhiên.
Kể từ ngày hôm đó, Chung Ly Nhiên dường như mới lần đầu phát giác ra cơ thể Cố Tư Nguyên lại dễ chịu đến thế, nàng ấy bắt đầu nảy sinh chút hứng thú đối với việc v**t v* nàng.
Từ khi chấp chính đến nay, Chung Ly Nhiên đã kìm nén sở thích cá nhân của mình rất tốt, hiếm khi thể hiện sự ham thích đặc biệt nào đối với bất cứ điều gì. Vậy mà ở trên người Cố Tư Nguyên, nàng ấy dường như lại lộ ra một tia trầm luân.
Về phía Cố Tư Nguyên, ban đầu nàng chỉ cảm thấy không thoải mái, nhưng sau khi bị Chung Ly Nhiên ôm ấp bảy tám ngày, nàng cũng dần thích nghi được với những hành vi có phần càn rỡ của người trẻ tuổi.
Tiết trời oi bức kéo dài cho đến tận đầu thu, cả thành Nguyên Châu vẫn chẳng thấy bóng dáng của một chút gió mát nào. Thoắt cái, lại đến ngày sinh thần của Cố Tư Nguyên.
Sở quốc sau mấy năm tu dưỡng, quốc khố đã sung túc hơn đôi chút. Thế là các đại thần đề nghị, năm nay Đế - Hậu hãy cùng nhau đến ngoại ô phía Tây tế lễ Đông Hoàng để chúc mừng mùa màng bội thu. Đây là việc đã được định sẵn từ trước, vì vậy những ngày gần đây Cố Tư Nguyên đều bận rộn lo liệu, hiếm khi có thời gian cùng Chung Ly Nhiên xem tấu chương.
Khó khăn lắm mới có được một ngày nhàn rỗi, Cố Tư Nguyên liền bị Chung Ly Nhiên kéo lên giường, ngồi bên chiếc tiểu án để phê duyệt tấu chương.
Kể từ khi Chung Ly Nhiên đột nhiên nảy sinh cái hứng thú kỳ quái kia, mỗi khi hai người ở riêng với nhau, các thị nữ đều sẽ không lên trước quấy rầy. Ngày hôm nay cũng vậy, vị Hoàng đế trẻ tuổi ôm lấy nữ nhân y phục xộc xệch trong lòng, một tay cầm bút phê tấu bằng mực đỏ, dáng vẻ vô cùng hưởng lạc, có phần ph*ng đ*ng.
Cố Tư Nguyên nép trong lòng Chung Ly Nhiên lật xem tấu chương suốt cả buổi trưa, bỗng nhiên phát hiện ra bốn năm bản tấu chương thỉnh cầu lập thị (tuyển thêm người hầu hạ/phi tần), nàng liền cau mày lại: "Bệ hạ, hôm nay trên triều đường bọn họ lại náo loạn đòi người lập thị sao?"
Chung Ly Nhiên gật đầu, nói: "Cuối hạn Trẫm có giáng chức một vài kẻ, mấy lão đại thần trên triều liền muốn gây hấn với Trẫm, nên mới đưa ra cái chủ ý tồi tệ này. Đừng bận tâm, tông thất còn chẳng thèm khuyên can, cứ để mặc cho bọn họ tự mình làm loạn đi."
Nói thực lòng, các đời Hoàng đế Sở quốc không có hoàng tự (con nối dõi) cũng đầy rẫy ra đó, các đại thần bày trò thế này chẳng qua là muốn làm Chung Ly Nhiên khó xử mà thôi.
Nhưng nhìn những bản tấu chương này, Cố Tư Nguyên chợt nhận ra sự bất thường của Chung Ly Nhiên trong thời gian gần đây. Nàng ngước mắt, thần sắc có chút phức tạp nhìn Chung Ly Nhiên, lời nói thành khẩn: "Bệ hạ, người thực sự đã trưởng thành rồi."
Đã đến cái tuổi mà các đại thần dám đề nghị lập thị, xem ra trong mắt người khác, Hoàng đế đã là một người lớn thực thụ rồi.