Đến ngày hưu mộc, tiết trời trong trẻo, gió mát ấm áp dễ chịu, Cố Tư Nguyên vận một bộ sa quần màu xanh nhạt, ngồi xe ngựa xuất môn. Xe ngựa chở nàng theo đại lộ phía Đông, thẳng hướng về Mai Hoa Trang ở ngoại thành.
Thành Nguyên Châu lưng tựa núi, mặt hướng sông, có dãy Thái Bạch mây mù giăng lối vắt ngang đông tây, vốn nức tiếng với những dòng suối khoáng nóng. Mai Hoa Trang ở phía Đông thành chính là trang viên suối khoáng lớn nhất vùng. Quanh trang viên trồng kín những gốc mai, mỗi độ đông về, tuyết trắng bay đầy trời, rừng hoa phấn trắng ẩn hiện trong làn hơi nước mịt mùng ấy chính là mỹ cảnh duy nhất giữa mùa đông giá rét.
Khi xuân sang, hoa mai rụng xuống, gió thoảng qua, Mai Hoa Trang lại phủ một màu xanh biếc. Dưới lớp sức sống căng tràn ấy, cỏ xuân đâm chồi, hoa xuân rực rỡ, vạn vật hồi sinh, tạo nên một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt.
Bất kể là đông hay xuân, Mai Hoa Trang luôn là chốn dừng chân lý tưởng của nam nữ trẻ tuổi ở Đế đô.
Cố Tư Nguyên vốn không định đến đây ngâm suối khoáng, chỉ vì mẫu thân nàng nói người cần gặp hôm nay sẽ đợi tại đây, nên nàng đành phải ngồi xe ngựa đến sớm.
Xe ngựa đi hơn một canh giờ, rồi dừng lại khá lâu dưới chân núi gần Mai Hoa Trang. Cố Tư Nguyên ngồi trong xe đợi mãi không thấy xe nhích thêm bước nào, bèn vén rèm, hỏi nữ vệ đánh xe: "Vì sao lại dừng ở đây lâu thế này?"
Sở quốc có Nữ đế, nên trên quan lộ có nữ quan, dân gian có nữ phu tử, nữ hộ vệ cũng là lẽ thường. Dáng vẻ Cố Tư Nguyên vốn liễu yếu đào tơ, nên Cố gia đặc biệt sắp xếp cho nàng những nữ vệ có tâm tư tỉ mỉ.
Nữ vệ đáp lời: "Thưa Nhị tiểu thư, hôm nay là ngày nghỉ, người đến Thái Nhất Quan dâng hương rất đông, thêm nữa phía trước có chút tranh chấp nên đường xá tạm thời tắc nghẽn."
Cố Tư Nguyên suy nghĩ một lát rồi đứng dậy, vén rèm bước ra. Ánh nắng rực rỡ rọi thẳng vào mặt làm nàng khẽ nheo mắt, một lúc sau mới thích nghi được với luồng sáng mạnh để nhìn rõ cảnh vật trước mắt.
Một hàng dài xe ngựa nối đuôi nhau phía trước, uốn lượn theo đường núi đi sâu vào rừng xanh thăm thẳm. Rất nhiều nam thanh nữ tú vận sa y mỏng manh đã xuống xe, đi bộ bên lề đường tạo thành một dải lụa màu sặc sỡ tiến vào rừng sâu.
Cố Tư Nguyên ngước mắt nhìn xa, thấy thấp thoáng giữa những đỉnh núi cao vút là mấy tòa đạo quan uy nghiêm, nàng trầm ngâm một lát rồi nói: "Ngươi cứ đưa ta đến đây thôi, ta tự xuống xe đi bộ đến Mai Hoa Trang là được."
Nữ vệ nhíu mày, rõ ràng không đồng ý cách làm của nàng: "Nhị tiểu thư, đại nhân dặn ta phải theo sát bảo vệ người chu toàn, hay là chúng ta đợi thêm chút nữa..."
Cố Tư Nguyên lắc đầu, bước xuống xe ngựa một cách linh hoạt rồi mới nói: "Nghe ta đi, hôm nay ngày nghỉ, người đến Thái Nhất Quan đông vô kể, e là còn tắc lâu đấy. Ta đã hẹn người rồi, để họ đợi lâu thì không hay. Ngươi cứ đánh xe đến dịch trạm gần đây, gửi xe xong muốn đi đâu thì đi, chỉ cần trước giờ Dần quay lại là được."
"Đúng giờ Dần ta sẽ quay lại dịch trạm, ngươi yên tâm. Đây là chân núi Thái Nhất Quan, có thị vệ và đạo sĩ canh giữ, không có kẻ gian nào làm hại được ta đâu. Đi đi, nghe lời nào."
Nàng vừa giảng giải vừa dỗ dành như với trẻ nhỏ. Nữ vệ biết không lay chuyển được nàng, đành nói: "Vậy Nhị tiểu thư cẩn thận ạ, về sớm một chút."
"Ta biết rồi." Cố Tư Nguyên gật đầu, rồi hòa vào dòng người đang tiến về phía núi.
Thể lực của Cố Tư Nguyên rất tốt, bước chân cũng nhanh hơn những nam thanh nữ tú xung quanh. Chỉ chưa đầy hai khắc, nàng đã vượt qua nơi nắng gắt để tiến vào rừng mai u tịch.
Giữa tiết thịnh xuân, mai đã kết trái trĩu cành. Dưới tán rừng rậm rạp, những loài hoa núi ưa bóng râm nở rộ muôn hồng nghìn tía. Trước cảnh đẹp này, Cố Tư Nguyên không khỏi chậm bước, tản bộ trong những mảng sáng tối đan xen, thưởng thức sắc xuân ngập tràn.
Chẳng mấy chốc, nàng đã đi đến cuối hàng xe ngựa, thấy một nhóm thị vệ mặc thanh y. Họ giăng một hàng chiếu cỏ, ngăn cản tầm mắt của khách bộ hành. Người qua đường đều phải tránh con đường lát đá xanh mà đi vòng sang hai phía.
Cố Tư Nguyên đi về phía rừng mai bên trái, thỉnh thoảng liếc nhìn đoạn đường núi bị phong tỏa chừng hai mươi mét. Đến cuối đoạn đường, nàng thấy một nhóm thị vệ thanh y khác, tay lăm lăm chuôi đao, vây thành một vòng tròn như đang bảo vệ ai đó.
Cố Tư Nguyên nhìn lướt qua rồi đi vòng thêm mười mấy mét. Chợt có tiếng bước chân dồn dập phía sau, có người gọi: "Cố Nhị tiên sinh, Cố Nhị tiên sinh..."
Nàng dừng bước, ngoảnh lại nhìn, hơi kinh ngạc khi thấy một nữ hộ vệ thanh y đang chạy về phía mình. Nàng quay người hỏi: "Vị các hạ này gọi ta sao? Có chuyện gì thế?"
Hộ vệ thanh y dừng trước mặt nàng, cúi người hành lễ: "Cố Nhị tiên sinh, chủ nhân nhà ta có lời mời." Nói xong, người nọ đưa tay dẫn lối: "Ở bên kia, mời."
Dẫu nói là "mời", nhưng thái độ của hộ vệ rất cứng rắn. Cố Tư Nguyên nhìn theo hướng tay chỉ, thấy nơi mười mấy thị vệ đang vây quanh kia, trầm ngâm một lúc rồi gật đầu đi theo.
Vừa đến nơi, vòng vây thị vệ liền mở một lối nhỏ cho nàng bước vào. Vừa vào trong, nàng đã thấy vị Hoàng đế thiếu niên đang ngồi trên bồ đoàn đặt dưới đất.
Tiểu Hoàng đế vẫn như trước, bản mặt nghiêm nghị, ôm lấy quả "cúc" (cầu) bằng da hươu yêu quý. Chỉ là hôm nay trông nàng ấy hơi nhếch nhác: ngọc quan đã lỏng, vài lọn tóc rủ xuống trán, khẽ chạm vào vết bầm tím bên thái dương trái. Khóe miệng nàng ấy cũng có thương tích, tựa hồ bị rách, rỉ ra vệt máu tím đỏ.
Cố Tư Nguyên thấy vậy, tim khẽ thắt lại, đến cả hành lễ cũng quên mất. Nàng đứng trước mặt Chung Ly Nhiên, chăm chú quan sát, ánh mắt tràn đầy thân thiết: "Bệ hạ..."
Chung Ly Nhiên ôm quả cầu, liếc nhìn nàng một cái rồi vỗ vỗ vào chiếc bồ đoàn bên cạnh, không nói gì. Cố Tư Nguyên hiểu ý, lập tức ngồi xuống bên cạnh nàng, xoay người xem xét vết thương trên mặt: "Chuyện này... Là thế nào?"
Cố Tư Nguyên đưa tay định khẽ chạm vào mặt nàng ấy, Chung Ly Nhiên nhìn vào ánh mắt quan tâm của nàng, đôi mắt tinh anh rạng rỡ, hồi lâu sau mới trả lời không rõ tiếng: "Ngựa điên, đụng vào xa giá của trẫm."
Có kẻ cưỡi ngựa điên suýt lao thẳng vào xa giá của Chung Ly Nhiên từ phía sườn. May mà thị vệ phản ứng nhanh, kịp thời chặn ngựa lại, nên chỉ làm lật xe, nếu không Chung Ly Nhiên không chỉ đơn giản là bầm trán như thế này.
Nghe vậy, Cố Tư Nguyên thấy đau lòng, đôi tay run rẩy chạm nhẹ lên mặt nàng, khẽ hỏi: "Có đau không? Còn chỗ nào bị thương nữa không?"
Chung Ly Nhiên không hề bài xích sự đụng chạm của nàng. Từ năm ba tuổi, hầu như lần nào ngã hay va chạm đều là Cố Tư Nguyên bôi thuốc cho nàng ấy. Chung Ly Nhiên đưa tay, chỉ chỉ vào đầu gối.
Cố Tư Nguyên muốn kiểm tra vết thương cho nàng ấy, nhưng nơi này không tiện, đành kìm lòng lại. Nàng đưa tay muốn chạm vào khóe miệng Chung Ly Nhiên, hỏi: "Còn chỗ này, bị thương thế nào rồi?"
Chung Ly Nhiên đáp: "Gãy răng rồi."
Cố Tư Nguyên đưa tay ra hiệu nàng há miệng: "Để ta xem."
"A." Chung Ly Nhiên há miệng, lộ ra hàm răng trắng muốt đều tăm tắp. Cố Tư Nguyên nhìn lướt qua, thấy chỗ răng nanh bên hàm dưới bên trái trống mất hai vị trí. Nàng khẽ nhíu mày, không khỏi lo lắng.
Chung Ly Nhiên sau khi nàng buông tay thì nói: "Vốn dĩ cũng sắp thay rồi, không phải bị đâm gãy đâu."
Có lẽ vì mất răng nên Chung Ly Nhiên nói năng hơi ngọng nghịu, nhưng Cố Tư Nguyên vẫn nghe ra được vài phần thanh lãnh đã dần thay thế sự mềm mại trẻ thơ trong giọng nói ấy. Nàng nhớ lại lúc Chung Ly Nhiên rời đi răng cửa vẫn chưa mọc hết, giờ chớp mắt một cái đã đến tuổi thay răng nanh, bất giác cảm thấy có chút buồn bã.
Nàng đưa tay áp nhẹ lên má Chung Ly Nhiên, hỏi: "Bệ hạ không mang theo y quan sao?"
"Không."
"Trong Thái Nhất Quan có đạo sĩ hành y, Bệ hạ nên đến đó trước, để họ xử lý vết thương rồi mới hồi cung."
"Ừm."
Chung Ly Nhiên rất ít lời, nhưng Cố Tư Nguyên lại hiểu rõ ý nàng ấy. Nhìn nàng ấy ôm quả cầu nhỏ trong lòng, Cố Tư Nguyên lòng mền nhũn nói: "Đau lắm không? Hay là chúng ta đến Thái Nhất Quan ngay bây giờ nhé."
Chung Ly Nhiên đáp lời nàng: "Xe ngựa của trẫm hỏng rồi, phải sửa, một lát là xong rồi."
Cố Tư Nguyên gật đầu, lại nhìn nàng hỏi: "Chỗ đau có cần xoa bóp chút không?"
Chung Ly Nhiên lắc đầu, trầm tư một lát rồi hỏi: "Ngươi đến đây làm gì?"
Cố Tư Nguyên đáp: "Hôm nay thần có hẹn với người ta ở Mai Hoa Trang. Vốn định đi xe ngựa đến, nhưng đường tắc quá nên đành đi bộ vào núi."
Chung Ly Nhiên gật đầu, không hỏi thêm gì nữa. Cố Tư Nguyên thấy vậy, dè dặt hỏi: "Bệ hạ xuất môn, có phải là đến Thái Nhất Quan thắp hương cho Vương phi?"
Nếu nàng không nhớ lầm, hôm nay chính là ngày giỗ của thân mẫu Chung Ly Nhiên – Trung Châu Vương phi. Lúc Vương phi mất, Chung Ly Nhiên mới hơn hai tuổi. Đến khi hơn bảy tuổi, lúc chiếc răng cửa thứ hai rụng xuống thì phụ thân nàng ấy là Trung Châu Vương cũng lâm bệnh qua đời.
Từ đó, Chung Ly Nhiên được Tiên đế đón vào cung nuôi dưỡng. Bốn năm ròng rã, Cố Tư Nguyên và Chung Ly Nhiên không hề gặp mặt. Cố Tư Nguyên cứ ngỡ duyên phận thời thơ ấu đã đến hồi kết thúc. Nào ngờ Chung Ly Nhiên đăng cơ làm đế, còn nàng lại trở thành thần tử của nàng ấy.
Cái chạm mặt vội vã ở Thịnh Nguyên Cung hôm ấy làm Cố Tư Nguyên vui mừng khôn xiết. Chỉ có điều Chung Ly Nhiên dường như không nhận ra nàng, lập tức rời đi, khiến nàng có chút hụt hẫng.
Nhưng hôm nay xem ra, không phải Chung Ly Nhiên quên nàng, mà là tính khí "biệt nữu" (ương bướng, khó chiều) lại nổi lên rồi.
Chung Ly Nhiên từ nhỏ đã là người rất khó chiều, Cố Tư Nguyên hiểu rõ hơn ai hết. Giờ nàng ấy chịu mở lời với mình, xem ra chút khúc mắc ấy đã qua đi.
Chung Ly Nhiên gật đầu, cũng chẳng mấy hưởng ứng. Một lát sau, Chung Ly Nhiên nói: "Nếu không phải công sự, hãy cùng trẫm đến Thái Nhất Quan đi."
Nàng ấy đau đến thế, vậy mà vẫn phải giữ cái giá của bậc đế vương, không được lộ vẻ ủy khuất. Cố Tư Nguyên nhìn ở trong mắt, lập tức quẳng chuyện gặp mặt người kia ra sau đầu, khẽ đáp: "Được."
Chung Ly Nhiên suy nghĩ chu toàn, dặn nàng: "Lát nữa đến Mai Hoa Trang cứ chào hỏi người kia một tiếng lấy lệ, rồi theo trẫm đi."
Cố Tư Nguyên gật đầu, đúng lúc thị vệ vào báo xa giá đã sửa xong. Chung Ly Nhiên đưa tay nắm lấy tay nàng, giọng nói lãnh đạm: "Cùng trẫm ngồi chung xe."
Chung Ly Nhiên đứng dậy, kéo Cố Tư Nguyên bước đi. Cố Tư Nguyên theo sát sau lưng, nhìn bóng dáng tiểu thiếu niên giờ đã cao đến vai mình, đem hình hài mảnh khảnh ấy chồng lên ký ức về đứa trẻ bước đi còn loạng choạng năm nào.
*****
Lời tác giả: Hy vọng cái vị quân chủ vong quốc ở bộ bên cạnh hãy sang đây mà xem tổ tông của mình diễn giải thế nào là "con đường vương bá" của dòng họ Chung Ly.
Ư ư, hy vọng mọi người đừng quá xét nét khảo cứu, thật sự chẳng thú vị chút nào đâu.
Đây không phải là một bộ cổ phong quyền mưu chính thống. Toàn bộ thế giới quan được xây dựng trên tín ngưỡng thờ phụng Đông Hoàng, nơi mà thần linh thực sự tồn tại. Nó không thuộc về bất kỳ thời đại hay triều đại lịch sử nào cả, đây là một quốc gia tự do và lãng mạn mà tôi hằng muốn viết ra.
Các bạn không thể vì nó không có thật trong lịch sử mà bảo rằng tôi không nên viết.
Tôi cứ thích viết đấy, viết về một Đông Hoàng và một nước Sở có thể bao dung hết thảy mọi điều trên đời.
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, moa moa moa!