Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ
Chương 1
Mùa xuân năm Thủy Nguyên thứ hai, trăm hoa nở rộ khắp thành Nguyên Châu. Thái Hoàng Thái hậu hạ chỉ, thiết yến tại cung Thịnh Nguyên, mời hết thảy quý nữ trẻ tuổi trong thành đến dự tiệc thưởng hoa.
Ngày hôm đó, mưa xuân tựa màn sương mỏng bao phủ lấy cả cung điện. Trong hậu hoa viên sắc màu rực rỡ, một nhóm quý nữ xiêm y lộng lẫy thướt tha tiến vào. Thị nhân che dù, dẫn lối cho đoàn người chậm rãi đi bộ trên những con đường nhỏ khúc khuỷu.
Dưới những chiếc dù tre xanh biếc một màu, dung nhan thiếu nữ nửa che nửa lộ, trong làn mưa bụi mịt mùng còn kiều diễm hơn bất kỳ đóa hoa nào trong viện.
Trên hành lang cách đó không xa, một thiếu niên chừng mười một tuổi đang lẳng lặng đứng đó. Tuy chưa đầy mười hai tuổi, nhưng tóc hài đồng đã không còn búi hai bên mà được búi gọn trong ngọc quan, dáng vẻ hệt như một người trưởng thành. Thiếu niên vận một bộ y phục đỏ thẫm, đứng ở góc rẽ hành lang dài, âm thầm quan sát đoàn quý nữ từ nơi họ không hay biết.
Tiểu thiếu niên bản mặt nghiêm nghị, chắp tay sau lưng dõi theo bóng lưng đoàn người đang xa dần. Ánh mắt nàng thâm trầm, nhìn chăm chú vào người nữ tử trẻ tuổi đi hàng cuối cùng.
Nữ tử kia tuổi chừng đôi mươi, vận một bộ y phục màu xanh hồ thủy, điềm nhiên tiến bước phía sau đám đông xinh đẹp thướt tha, mắt không liếc nhìn xung quanh. So với những quý nữ đang nhẹ nhàng trò chuyện thưởng hoa phía trước, nàng cách họ chừng một thân người, dáng vẻ thực sự quá đỗi trầm tĩnh.
Thực ra cũng chẳng trách nàng trầm tĩnh được, bởi lẽ những vị quý nữ có mặt ở đây nàng đều chẳng mấy quen thân.
Nữ tử ấy tên gọi Cố Tư Nguyên, là thứ nữ của Thị lang bộ Hộ Cố Đình Sinh, trước nay vốn sống cùng tổ mẫu tại quê nhà Trung Châu. Mùa đông năm ngoái, nàng vượt qua kỳ khảo hạch của Hoằng Văn Quán, trở thành giảng sư Sử học, bấy giờ mới trở về Nguyên Châu đoàn tụ cùng phụ mẫu.
Tổ mẫu của Cố Tư Nguyên là bậc đại nho trong nước, nàng ở bên cạnh tổ mẫu từ nhỏ nên tai nghe mắt thấy, nên cũng yêu thích đọc sách, ham sự thanh tịnh, rất ít khi ra ngoài. Lần này nếu không phải Thái Hoàng Thái hậu hạ chỉ, muốn nàng phải rời cửa vào tiết trời mưa xuân sướt mướt thế này là chuyện tuyệt đối không thể.
Nhưng hoàng ân tại thượng, dẫu mưa xuân lôi thôi khiến lòng người phiền muộn, dẫu kiều hoa trong mưa móc đang ủ rũ cúi đầu, Cố Tư Nguyên vẫn khoác lên mình lớp áo mỏng, dấn bước vào màn mưa se lạnh.
Nàng đứng dưới chiếc dù của thị nhân, băng qua muôn hồng nghìn tía của hậu hoa viên trong làn sương ảnh. Mưa bụi lất phất làm ướt đẫm vạt áo xanh, để lại một vệt ẩm trên đôi hài thêu tinh xảo. Cảm giác ẩm ướt này khiến Cố Tư Nguyên hơi khó chịu, bước chân vì thế cũng chậm lại đôi chút.
Rất nhanh, đoàn quý nữ đã bước lên hành lang gấp khúc, vừa nói cười nhỏ nhẹ vừa băng qua hành lang dài để sang viện kế tiếp. Cố Tư Nguyên nhận ra mình đã bị tụt lại phía sau, liền bước nhanh hơn. Đúng lúc này, một quả "cúc" (cầu) đính tua rua đen tuyền bất chợt lăn đến trước mặt nàng.
Quả cầu lăn tròn trước mắt Cố Tư Nguyên, hướng về phía hành lang dài xa tắp. Một thị nhân mặc áo đỏ khom lưng, bước nhỏ nhanh nhẹn đuổi theo quả cầu, cúi người nhặt lên ôm vào lòng, rồi đi về phía cuối hành lang.
Ánh mắt Cố Tư Nguyên dõi theo thị nhân, nhìn thấy một tiểu thiếu niên mặc y phục đỏ thẫm đứng ở cuối hành lang, nàng lập tức dừng bước.
Thiếu niên kia mặc y phục đỏ thẫm, búi ngọc quan kiểu người lớn, chắp tay đứng dưới hiên, gương mặt nhỏ nhắn căng ra nghiêm nghị, toàn thân toát lên vẻ quý khí. Thị nhân nhặt cầu chạy đến bên cạnh thiếu niên, cung kính dâng quả cầu lên. Thiếu niên đón lấy, không nói một lời, chỉ nâng mắt nhìn chằm chằm vào Cố Tư Nguyên.
Cố Tư Nguyên nhanh chóng phản ứng, lập tức cúi người hành lễ: "Vi thần bái kiến Bệ hạ." Nàng là giảng sư Hoằng Văn Quán, tự nhiên là thần tử của đương kim thiên tử.
Đứa trẻ đứng dưới hành lang ấy chính là vị thiếu niên thiên tử Chung Ly Nhiên vừa kế vị hai năm trước. Chung Ly Nhiên ôm quả cầu, nghiêng đầu chăm chú đánh giá nữ tử trước mặt. Quan sát một hồi, nàng một tay ôm cầu, không nói lời nào mà xoay người rời đi.
Cố Tư Nguyên đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng thiếu niên khuất dần, đôi mắt vốn dĩ luôn bình lặng bỗng gợn lên một tia sóng nhỏ. Rất nhanh, nàng cũng quay người, dưới sự dẫn dắt của thị nhân bên cạnh, đuổi kịp đoàn quý nữ trẻ tuổi kia.
Thịnh Nguyên Cung mênh mông rộng lớn, điện phụ tầng tầng lớp lớp, dẫu đã dạo bước suốt cả buổi chiều, đoàn người vẫn chẳng thể thưởng lãm cho tường tận. Sắc xuân sớm muộn, chúng nhân cũng mau chóng tản đi, Cố Tư Nguyên theo xe ngựa trở về phủ đệ.
Sau bữa tối, nàng tiến về thư phòng chỉnh lý giáo án, chuẩn bị cho buổi giảng bài ngày mai. Vốn dĩ nàng chẳng hề muốn tới Đế đô này, song tổ mẫu lại thấy nàng đương độ song thập hoa niên (tuổi tròn đôi mươi), tuổi xuân phơi phới, cứ mãi ở nhà cùng bà biên soạn thư tịch thì thật chẳng nên, bèn lệnh cho nàng vào tiết thu năm ngoái lên thành Nguyên Châu, tham gia kỳ khảo hạch của Hoằng Văn Quán.
Nào ngờ nhất cử thành danh, Cố Tư Nguyên cứ thế lưu lại Hoằng Văn Quán, đảm đương chức vị tiên sinh dạy học.
Nàng mới và Hoằng Văn Quán, học trò đều là những thiếu niên độ mười một, mười hai tuổi, đang độ xuân thì ngây ngô, bởi thế khó tránh khỏi việc phải dốc lòng tận tụy. Giáo án soạn được hơn nửa, mẫu thân đã dẫn theo hai thị nữ gõ cửa thư phòng.
Cố Tư Nguyên đứng dậy, mở cửa đón mẫu thân vào trong. Nàng liếc mắt nhìn hai tỳ nữ theo sau, người bưng thố canh, kẻ cầm hộp ngải, bất giác khẽ thở dài một tiếng.
Cố mẫu dắt tay nàng, kéo tới bên giường nhỏ, bảo thị nữ đặt thố canh lên án nhỏ rồi mới lên tiếng: "Bận rộn mệt nhọc rồi, nương có hầm bát canh sâm, mau nhân lúc còn nóng mà dùng đi."
Nói xong, Cố mẫu mở nắp thố, múc một bát nhỏ đưa tới trước mặt Cố Tư Nguyên. Nàng đón lấy, vội nói: "Đa tạ nương." Dứt lời, nàng cầm muỗng múc một ngụm, đặt bên môi khẽ thổi cho nguội bớt.
Cố mẫu thấy vậy, vẫy tay gọi thị nữ bên cạnh mang hộp ngải tới, vừa mở hộp vừa nói: "Hôm nay con đi lại cả ngày trong Thịnh Nguyên Cung, chắc hẳn đã thấm mệt. Ngày mai lại phải đến Hoằng Văn Quán nhậm chức, để nương làm ngải cứu cho con."
Cố Tư Nguyên đặt bát canh xuống, khẽ nói: "Nương, không ngại gì đâu ạ. Hồi trước con theo tổ mẫu biên thư ở Trung Châu, ngày ngày cùng bà luyện vài bộ quyền pháp, thân thể vốn rất khoẻ mạnh. Nương ở y quán đã vất vả cả ngày, nên nghỉ ngơi cho khỏe, đừng vừa về nhà đã phải nhọc lòng vì con."
Cố mẫu đương nhiệm chức tại y quán Đế Đô thuộc Thái Y Viện, vốn là một đại phu có chút danh tiếng.
Nghe lời ấy, Cố mẫu lườm con gái một cái, trách yêu: "Nay việc ở y quán đều do đại tỷ con lo liệu, ta chỉ trông nom vài vị quý nhân, có gì mà bận. Ngược lại là con, vào Hoằng Văn Quán suốt ngày lao tâm khổ tứ, rất nên làm ngải cứu một chút." Tuy nói vậy, song bà vẫn nghe theo ý Cố Tư Nguyên, không gượng ép nàng nữa mà đóng nắp hộp ngải trong lòng lại.
Cố Tư Nguyên mỉm cười, nũng nịu: "Con biết là nương thương con nhất mà."
Cố Tư Nguyên tuy từ nhỏ đã theo tổ mẫu ở tại Trung Châu, xa cách song thân, nhưng tình cảm chẳng vì thế mà phai nhạt. Trái lại, bởi lẽ thường xuyên chẳng được gặp mặt, trong lòng Cố mẫu lại thêm phần nhớ nàng, đối với nàng càng muôn phần yêu chiều.
Cố Tư Nguyên vừa nói, vừa múc một muỗng canh, khẽ thổi cho nguội rồi đưa tới bên môi Cố mẫu, dịu dàng nói: "Canh này vị rất thanh ngọt, nương cũng uống một ngụm đi ạ."
Cố mẫu lườm yêu nàng: "Ta thấy là cái miệng con ngọt thì có." Nói xong, bà mỉm cười uống cạn muỗng canh con gái đưa tới.
Giữa hai mẫu tử một mảnh hoà thuận vui vẻ, Cố mẫu thấy con gái vui vẻ, bèn hỏi: "Hôm nay con tiến cung, có diện kiến Thái Hoàng Thái hậu không?"
Cố Tư Nguyên đáp: "Dạ có, Thái Hoàng Thái hậu phượng thể khang kiện, cùng chúng con tản bộ suốt một quãng đường, tới tận giờ Ngọ mới rời đi, để chúng con tự ý thưởng hoa."
Vị Thái Hoàng Thái hậu này vốn là Hoàng hậu của tiên đế Sở Minh Đế. Minh Đế vốn là nữ tử, lại chỉ thích nữ sắc, hậu cung trước sau cũng chỉ lập hai vị Hoàng hậu. Tiên Hoàng hậu là thê tử kết tóc của Minh Đế, song đoản mệnh qua đời khi chưa đầy ba mươi tuổi. Đến năm Minh Đế tuổi ngoài tứ tuần mới lập thêm vị Hoàng hậu thứ hai, chính là Thái Hoàng Thái hậu đương triều.
Minh Đế không có con, cũng chẳng nhận con nuôi. Ba năm trước, Minh Đế hạ chỉ lệnh cho Đại Tư Mệnh tế lễ Đông Hoàng, khấu hỏi thần ý, sắc lập đích nữ của Trung Châu Vương quá cố là Chung Ly Nhiên làm Hoàng Thái Tôn. Từ đó, nước Sở mới có người kế vị danh chính ngôn ngữ.
Một năm sau, Minh Đế băng hà, Hoàng Thái Tôn Chung Ly Nhiên kế vị, trở thành tân đế của nước Sở.
Lại vì tân đế tuổi đời còn non nớt, Minh Đế trước khi đi đã để lại di chiếu, lập Vân Trung Vương Chung Ly Hồi làm Nhiếp Chính Vương, cùng với Thái Hoàng Thái hậu và hai vị Tả hữu Thừa tướng đồng lòng phò tá, nắm giữ triều chính.
Thái Hoàng Thái hậu nay tuổi chưa tới bốn mươi, vẫn đương xuân sắc, có bà cầm giữ đại cục, tân đế cũng dần dần vững vàng hơn. Chỉ có điều thế cục triều đình vốn dĩ kiềm chế lẫn nhau, cộng thêm việc mùa đông năm ngoái Thái Hoàng Thái hậu lâm trọng bệnh một trận, khó tránh khỏi khiến triều cục lung lay. Cũng chính vì lẽ đó, Cố mẫu mới hỏi đến chuyện này.
Cố mẫu gật đầu, lại hỏi tiếp: "Vậy... Có gặp được Bệ hạ không?"
Đôi tay Cố Tư Nguyên hơi khựng lại, khẽ đáp: "Hình như... Có thoáng thấy từ xa."
Nghe nàng nói vậy, thần sắc Cố mẫu có chút vi diệu, vội vàng hỏi: "Con thấy Bệ hạ thế nào? Phong thái ra sao? Cha con nói Bệ hạ trầm ổn trang trọng, liệu có đúng như lời ông ấy nói không?"
Câu hỏi của mẫu thân khiến Cố Tư Nguyên bất giác nhớ lại dáng vẻ của Chung Ly Nhiên thuở nhỏ. Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, Chung Ly Nhiên mới lên ba. Đứa trẻ bé xíu ấy ôm một trái cầu mây, trốn trong hốc đá giả sơn mà khóc nấc lên. Đó là lần duy nhất nàng thấy nàng ấy khóc, về sau khi lớn hơn chút nữa, nàng chẳng còn thấy Chung Ly Nhiên rơi lệ bao giờ.
Chung Ly Nhiên dường như lúc nào cũng vậy, gương mặt lạnh lùng, đôi mày hơi chau lại, rất ít khi lên tiếng. Nhìn bề ngoài thì thanh quý xa cách, nhưng thực chất bên trong lại vô cùng bướng bỉnh, khó chiều.
Bốn năm không gặp, đứa trẻ ấy tuy đã cao lớn hơn nhiều, nhưng cái khí chất thanh lãnh, cau có ấy dường như chẳng hề thay đổi. Thâm cung lạnh lẽo, chẳng rõ nàng ấy đã vượt qua những năm tháng ấy thế nào.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, Cố Tư Nguyên bỗng thấy lòng dâng lên nỗi xót xa vô cớ. Nàng trầm ngâm một lát, rồi đáp lời lấp lửng: "Chắc hẳn cũng đúng như lời cha nói ạ."
Cố mẫu nhìn nàng, nói: "Bệ hạ lúc nhỏ sống ở Trung Châu, theo học cạnh tổ mẫu con mấy năm ròng, lại cùng con ăn chung ở chung khá lâu. Ngài ấy là người thế nào, chẳng lẽ con lại không rõ?"
Cố Tư Nguyên có chút bất lực: "Nương, khi ấy Bệ hạ mới chỉ là tự tử (con nối dõi) của Trung Châu Vương. Nay bốn năm đã trôi qua, ngài ấy đã trưởng thành, lại là quân vương của một nước, nữ nhi làm sao thấu hiểu được tâm tính ngài ấy bây giờ."
Cố mẫu nhìn bát canh trong tay nàng, trầm ngâm giây lát rồi nói: "Thôi không bàn chuyện Bệ hạ nữa, ta hỏi con, kỳ hưu mộc tới đây con có rảnh rang chăng? Cha con có một môn sinh, tuổi tác tương xứng với con, lại chưa từng hứa hôn cùng ai. Nếu con có thời gian, kỳ hưu mộc tới hãy dành chút thời gian gặp mặt người ta một phen."
(Hưu mộc: ngày nghỉ của quan lại)
Cố Tư Nguyên vừa nghe lời ấy, vội vàng đặt bát canh xuống nói: "Nương, hưu mộc tới con còn phải chỉnh lý thư tịch nữa. Tiết xuân nắng rạng, con phải ở nhà phơi sách."
Cố mẫu lườm nàng: "Phơi sách cái gì, sách của con cứ để ta phơi giúp cho. Hưu mộc tới, nhất định phải cùng môn sinh của cha con gặp mặt một lần."
Cố Tư Nguyên vốn không thích ra ngoài, lại càng chẳng mặn mà gì với chuyện đi cùng người thân cận.
Phong tục cảu nước Sở vốn dĩ cởi mở, việc gả cưới hết sức tự do. Thuở khai quốc, Thủy Đế đã lập nữ nhi của hoàng muội làm Hoàng Thái Nữ, từ đó về sau nước Sở liên tiếp xuất hiện nhiều vị Nữ đế. Lại bởi người nước Sở vốn chuộng cái đẹp, lại có những vị Nữ hoàng đế đặc biệt yêu thích nữ sắc, thế nên chuyện Nữ đế lập Nữ hậu cũng dần trở nên phổ biến. Vì thế từ trên xuống dưới, nam phong hay nữ phong đều thịnh hành, người mình yêu thích là nam hay nữ, sớm đã chẳng còn quan trọng nữa rồi.
Còn như chuyện duy trì nòi giống hay kế vị, hoàng thất nước Sở cũng đã sớm nêu gương sáng. Có những Thân vương, Công chúa thích việc sinh con đẻ cái thì con cháu đầy đàn.
Kẻ không thích, nếu có tước vị cần kế thừa thì chọn một đứa trẻ trong tông thất làm con thừa tự, nếu như không có thì thôi vậy. Dẫu sao sau khi trăm tuổi già đi, cũng đều do đạo sĩ Thái Nhất Quán dùng một mồi lửa đốt cháy, theo gió tiêu tán, chẳng chút vướng bận gì.
Thế nhưng, giữa những người Sở tiêu sái ấy, vẫn có đôi kẻ chẳng thể nào phóng khoáng cho được. Mẫu thân của Cố Tư Nguyên chính là thuộc hạng người không mấy tiêu sái đó. Bà luôn canh cánh trong lòng rằng chuyện nhân duyên trên đời, vẫn là nên có thì hơn.
Và thế là, một người Sở vốn dĩ tiêu sái như Cố Tư Nguyên, dưới sự lẩm bẩm khuyên nhủ hết lần này đến lần khác của mẫu thân, cũng chỉ còn cách bất lực mà chấp thuận.
-------------------
Lời tác giả: Truyện ngọt ngào không cần dùng não! Truyện ngọt ngào không cần dùng não!
Một vị thiếu đế tâm cơ "nhân đen" và nàng Đại Hoàng hậu ôn nhu hiền thục. Đúng chuẩn hệ liệt thanh mai trúc mã.