Bắn liễu qua hai lượt, lớp trẻ ra sân đều biểu hiện tầm thường, Chung Ly Nhiên cảm thấy nhạt nhẽo, lời nói theo đó cũng thưa dần. Ngược lại, Thái Hoàng Thái Hậu Lý Nhiên khi nhìn đám hậu sinh khí thế bừng bừng, lại nhớ về yến tiệc bắn liễu thời Tiên đế còn tại thế, bèn cùng mấy vị cựu thần ôn lại chuyện xưa.
Chung Ly Nhiên vừa nghe vừa phụ họa theo vài câu. Cố Tư Nguyên ngồi bên cạnh, thông qua cuộc đối thoại của triều thần mà phán đoán thế cục các phương. Tuy chẳng thể tường tận hết thảy, nhưng cũng nắm được ba phần chân tướng.
Lại một lượt tử đệ quý tộc tiến vào trường đấu, chỉ nghe hiệu lệnh từ kỳ sứ vang lên, mười mũi lợi tiễn rời dây, nam thanh nữ tú thúc ngựa lao vút theo quỹ đạo tên bay, nhắm thẳng về phía cành liễu sắp bị bắn tung.
Giữa đám tuấn mã phi nước đại, chợt thấy một bóng hồng vận lam y dẫn đầu, bỏ xa chúng nhân, xông thẳng về phía nhành liễu đang bay giữa không trung. Nàng rạp mình trên lưng ngựa, một tay ghì cương, tay kia sải rộng vươn ra chộp lấy mục tiêu.
Khắp trường đua rộ lên tiếng huyên náo, tiếng cổ vũ vang dậy bốn bề. Thái Hoàng Thái Hậu ngồi vị trí đứng đầu khẽ nghiêng mình nhìn xuống, chỉ thấy thiếu nữ trên lưng ngựa đang phi nước đại, siết chặt dây cương, tay nắm gọn nhành liễu rồi phóng thẳng về phía xa.
Tùng! Tùng! Tùng! Quan quân gõ vang trống trận, rồi hô lớn truyền khắp bốn phương: "Đỗ Kiến Nguyệt, Thượng!" Lời vừa dứt, cả trường đấu sôi sục như nước trào.
Thái Hoàng Thái Hậu dõi mắt nhìn theo dáng vẻ oai phong của thiếu nữ đang thúc ngựa quay về, rồi quay sang nhìn Tả thừa tướng Đỗ Minh Vi ngồi phía dưới, cười nói: "Đứa nhỏ Kiến Nguyệt này thoắt cái đã lớn thế này rồi. Dáng vẻ hiên ngang ấy làm Ai gia chợt nhớ đến phong thái đoạt khôi năm xưa của ái khanh tại tiệc xạ liễu. Đứa nhỏ này nay tài giỏi như vậy, hiện đang giữ chức vụ gì?"
Đỗ Minh Vi vốn là Trạng nguyên do Minh Đế đích thân chọn trong kỳ khoa cử hai mươi năm trước. Thế nhưng sau khi Minh Đế băng hà, bà và Chung Ly Nhiên thường có nhiều bất đồng trong chính sự.
Tả thừa tướng Đỗ Minh Vi tuy đã qua tuổi tứ tuần nhưng bảo dưỡng rất tốt, trông vẫn là một mỹ nhân phong nhã, trầm ổn. Bà mỉm cười, chắp tay hành lễ với Thái Hoàng Thái Hậu, nói: "Bẩm Thái Hoàng Thái Hậu, nó hiện nhận chức tại Tây Môn Kim Bào Vệ, chỉ là một đứa nhỏ chẳng mấy tài cán."
"Tây Môn?" Lý Nhiên mỉm cười nói: "Hồi mùa xuân ai gia gặp, cứ ngỡ nó là đứa trẻ nhàn tĩnh, không ngờ võ nghệ lại cao cường đến thế. Phải rồi, đứa nhỏ này cũng đến tuổi dựng vợ gả chồng, đã định thân chưa?"
Đỗ Minh Vi cười đáp: "Bẩm Thái Hoàng Thái Hậu, con bé vẫn chưa định thân."
Lý Nhiên gật đầu, chợt cười nói: "Người trẻ tuổi vẫn nên thành gia rồi mới lập nghiệp, khanh cũng nên để tâm thúc giục một chút." Đỗ Minh Vi chỉ cười xòa cho qua chuyện.
Nhưng Cố Tư Nguyên khi nghe thấy cái tên Đỗ Kiến Nguyệt, liền đưa mắt nhìn từ xa một lượt, rồi ghé tai Chung Ly Nhiên nói nhỏ: "Ái nữ của Tả thừa tướng kia, phải chăng chính là người mà các đại thần trước đây muốn lập làm Hoàng hậu?"
Ánh mắt nhạy bén ấy vốn nằm trong dự liệu của Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên khẽ ngước mắt nhìn nàng một cái, rồi thầm thì bên tai: "Đó cũng không phải, nhưng nàng ta cũng nằm trong danh sách tuyển chọn. Nàng ta là Tam tiểu thư nhà Tả thừa tướng, phụ thân là tiên sinh tại Hoằng Văn Quán, nàng ta kém nàng chừng hai tuổi, đang làm một Kim Bào Vệ nho nhỏ ở Tây Môn."
Cố Tư Nguyên nghe qua liền biết bên trong ắt có uẩn khúc, bèn hỏi: "Chuyện này là thế nào?"
Chung Ly Nhiên bí mật kể: "Đây là chuyện riêng của nhà Tả thừa tướng. Đỗ Kiến Nguyệt kia tuy xuất thân danh môn, nhưng lại đem lòng ái mộ nữ nhi của Quan Thừa thuộc Lương Trân Thủ bộ, Quang Lộc Tự."
Quan Thừa Quang Lộc Tự chẳng qua chỉ là quan nhỏ Tòng thất phẩm, Tả thừa tướng quyền cao chức trọng không hài lòng cũng là lẽ thường. Cố Tư Nguyên hơi suy ngẫm liền hiểu ra, nói với Chung Ly Nhiên: "Vậy nên Đỗ Thừa tướng đã 'đánh gậy chia uyên ương' sao?"
Chung Ly Nhiên gật đầu: "Chẳng phải thế sao? Đỗ Kiến Nguyệt vốn định làm thị vệ thân cận bên cạnh Trẫm, nhưng vì chuyện này mà nổi giận bỏ nhà ra đi, sau đó tự mình thi đỗ Kim Bào Vệ rồi đến Tây Môn nhận việc."
"Mẹ con hai người náo loạn rất gay gắt, đến tận giờ vẫn chưa làm lành."
Chung Ly Nhiên khi kể chuyện này tuy nét mặt bình thản, nhưng Cố Tư Nguyên vẫn nhận ra chút ý vị phấn chấn qua giọng điệu hơi nâng cao của nàng ấy. Có thể thấy, Chung Ly Nhiên quả thực không mấy thiện cảm với vị Thừa tướng này.
Dĩ nhiên, Chung Ly Nhiên cũng không vì không thích Thừa tướng mà cố ý làm chuyện gây hấn như chỉ hôn cho hai cô nương kia, điều đó quá mức thừa thãi. Nếu nhân duyên tốt, Đỗ Kiến Nguyệt có lẽ sẽ cảm kích nàng ấy. Nếu không, khó tránh khỏi oán thán. Huống hồ, Chung Ly Nhiên vẫn chưa biết được Đỗ Kiến Nguyệt có thể dùng được hay không. Dù có dùng được, cũng không thay đổi được sự thật cốt tủy nàng ta là người nhà họ Đỗ.
Vì vậy, Chung Ly Nhiên vui vẻ xem kịch, nhưng tuyệt nhiên không muốn nhúng tay.
Hiểu rõ ý đồ của Chung Ly Nhiên, Cố Tư Nguyên mỉm cười, lại đút cho nàng ấy vài hạt nho. Thi đấu thêm vài lượt, các hoàng thất vương tôn còn ở lại Nguyên Châu cũng đồng loạt ra sân.
Năm năm trước khi Minh Đế còn tại thế, đã theo tổ huấn hạ chiếu, lệnh cho các Vương gia đã về đất phong phải đưa trưởng tử, trưởng nữ tròn mười tuổi vào cung học tập tại Hoằng Văn Quán. Một nửa là để dạy dỗ, một nửa chẳng khác nào làm con tin.
Khi ấy, Thế tử Uyển Vương Chung Ly Việt vừa đến Nguyên Châu không lâu thì mẫu thân là Uyển Vương qua đời vì khó sinh. Thế nên có một dạo, Thế tử Chung Ly Việt từng được đưa vào danh sách khảo sát chọn người kế vị của Minh Đế, được dạy bảo vô cùng tận tâm.
Chỉ là sau khi Minh Đế băng hà, đã lập tức để Chung Ly Việt kế vị vương vị của mẫu thân, trở thành Uyển Châu Vương. Đồng thời hạ lệnh, các hoàng tử này khi chưa đủ hai mươi tuổi không được phép rời khỏi Nguyên Châu để trở về đất phong.
Minh Đế đối với Chung Ly Nhiên quả là dụng tâm lương khổ vạch sẵn đường đi, nhưng với các tử đệ hoàng thất khác thì không khỏi có phần bất công. Dẫu vậy, Chung Ly Việt vẫn trưởng thành vững vàng, trở thành một vị Vương hầu cực kỳ đáng tin cậy.
Kỳ sứ vừa phất cờ lệnh, chỉ thấy hắn dẫn đầu toán ngựa, cũng như Đỗ Kiến Nguyệt trước đó, bỏ xa đối thủ mà đoạt lấy nhành liễu xanh.
Hoàng thất có nhân vật làm rạng rỡ mặt mày như thế, khiến tôn thất tại trường hò reo vang dậy. Lý Nhiên cũng mỉm cười nói: "Đứa nhỏ Minh Trác này cũng khá lắm, công phu cưỡi ngựa bắn cung chắc hẳn đã tốn không ít tâm sức." Minh Trác là tên tự của Chung Ly Việt, cũng như Chung Ly Nhiên, đều do chính tay Minh Đế đặt cho.
Chung Ly Nhiên phụ họa với Thái Hoàng Thái Hậu: "Phải, công phu cưỡi ngựa bắn cung của Uyển Vương huynh vốn dĩ là xuất sắc nhất trong số chúng con." Dẫu sao, người này đọc sách không thông, nên chỉ có thể luyện cơ bắp mà thôi.
Trôi qua hai lượt như thế, tiệc bắn liễu rốt cuộc cũng kết thúc viên mãn. Những người đạt hạng Thượng đấu thêm một trận chung cuộc, kết quả Đỗ Kiến Nguyệt nhanh tay đoạt lấy cành liễu, trở thành khôi thủ của yến tiệc. Chung Ly Việt xếp thứ hai, cũng không làm mất thể diện hoàng gia.
Hoàng đế theo lệ ban thưởng cho họ, khi Chung Ly Việt lên nhận thưởng, Thái Hoàng Thái Hậu Lý Nhiên bèn khen ngợi: "Minh Trác hôm nay ưu tú như thế làm tổ mẫu vô cùng vui mừng. Nói đi, con muốn tổ mẫu ban thưởng cho thứ gì?"
Đây thuộc về phần thưởng ban ân vì lòng yêu mến của Thái Hoàng Thái Hậu, Chung Ly Việt vui mừng, vội nói: "Tôn nhi chỉ cần làm tổ mẫu vui lòng là đủ rồi. Nhưng nếu hoàng tổ mẫu đã nói như vậy, tôn nhi quả thực có một việc khẩn cầu."
Lý Nhiên nói: "Ồ, chuyện gì, con nói thử xem?"
Chung Ly Việt nói: "Năm tôn nhi mười hai tuổi, từng thấy Tiên đế khai cung, bách phát bách trúng, trong lòng vô cùng kính ngưỡng. Tôn nhi mạo muội mong hoàng tổ mẫu có thể ban tặng cây cung của Tiên đế cho tôn nhi."
Chung Ly Nhiên suýt chút nữa đã trợn trắng mắt ở trong lòng. Năm đó để khích lệ Chung Ly Nhiên học cưỡi ngựa bắn cung, Minh Đế đã sớm ban cây cung ngự dụng đó cho Chung Ly Nhiên rồi. Nay cung đang treo tại thư phòng ở Thần Cung, muốn nàng nhường ra là chuyện tuyệt đối không thể.
Nghe Uyển Vương nhắc đến Tiên đế, gương mặt Thái Hoàng Thái Hậu chẳng chút biến sắc. Bà chỉ cười híp mắt đáp: "Cây cung của Tiên đế, ai gia không thể cho con, nhưng ai gia có thể tác thành cho con một việc tốt. Minh Trác à, con cũng sắp mười sáu rồi. Hoàng đế đã đại hôn, con cũng nên định thân thành hôn thôi."
"Ai gia thấy hòn ngọc quý trên tay của Đỗ ái khanh hôm nay tư dung diễm lệ, anh tư hiên ngang, không bằng ai gia chỉ hôn cho hai con, thấy thế nào?"
Lời này vừa nói ra, Đỗ Kiến Nguyệt đang quỳ dưới sân cứng đờ cả sống lưng, sắc mặt tức thì tái nhợt. Ngay cả Chung Ly Việt nghe xong cũng không giữ nổi nụ cười, vẻ mặt đầy vẻ lúng túng đáp: "Bẩm tổ mẫu, tôn nhi tuổi còn nhỏ, vẫn chưa phải lúc tính đến chuyện này."
Lý Nhiên vẫn giữ phong thái của một người bà hiền từ, khổ tâm khuyên bảo: "Thành gia lập nghiệp, thành gia rồi mới lập nghiệp được chứ. Đứa trẻ Kiến Nguyệt này ai gia thấy rất tốt, lớn tuổi hơn một chút cũng có thể bảo ban con."
Chung Ly Nhiên dù đang xem kịch nhưng cũng không quên "chăm sóc" Cố Tư Nguyên. Chung Ly Nhiên đưa tay vỗ vỗ Cố Tư Nguyên, kéo nàng cùng nhập cuộc, rồi mới lên tiếng: "Tổ mẫu, duyên nợ một đời vẫn nên tình nguyện mới tốt. Người chỉ hỏi Vương huynh có muốn hay không, mà chẳng hỏi tiểu Đỗ ái khanh có muốn thành hôn hay không?"
Cố Tư Nguyên bị vỗ một cái liền hoàn hồn, vội vàng phụ họa theo Chung Ly Nhiên: "Phải đó tổ mẫu, nhân duyên phải tâm đầu ý hợp mới tính là mỹ mãn. Biết đâu Uyển Vương huynh và tiểu Đỗ ái khanh đều đã có người trong lòng, khi ấy chẳng phải chuyện tốt hóa chuyện buồn sao."
Được Đế - Hậu hai người xen vào quầy rầy, ý định chỉ hôn của Lý Nhiên mới tạm lắng xuống. Lý Nhiên mỉm cười, không nhắc lại chuyện chỉ hôn nữa, nói vài câu dàn xếp rồi ban thưởng trân bảo cho cả hai, bầu không khí quỷ dị trên sân mới coi như tan đi đôi chút.
Cứ thế, tiệc bắn liễu cuối cùng cũng hạ màn viên mãn. Thái Hoàng Thái Hậu dẫn đầu bách quan tiến về Cung Thịnh Nguyên dự yến, náo nhiệt cho đến tận cuối giờ Hợi, Kim Bào Vệ mới đưa các vị đại thần trở về phủ đệ.
Chung Ly Nhiên vóc dáng chưa trưởng thành toàn diện, tuy cả buổi chẳng phải động tay động chân gì nhưng cũng đủ khiến nàng mệt lử. Cố Tư Nguyên cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, hai người ngự liễn về cung xong liền lập tức tẩy trần, nằm bò ra giường không muốn nhúc nhích.
Chung Ly Nhiên vốn siêng năng là thế mà nay chân tay rã rời, mặc trung y trắng muốt nằm trên chiếc giường êm ái, cảm nhận hơi lạnh tỏa ra từ các thùng ướp đá xung quanh, bấy giờ mới thoải mái thả lỏng thân mình.
Cố Tư Nguyên tựa vào đầu giường đọc sách, thấy Chung Ly Nhiên nằm sấp như thế bèn khều nhẹ một cái. Chung Ly Nhiên tay chân quấn quýt, cả người nhào vào lòng Cố Tư Nguyên, gối đầu lên đùi nàng, vùi mặt vào vùng bụng mềm mại.
Không có thị nữ bên cạnh, Chung Ly Nhiên cũng chẳng buồn giữ kẽ, hiếm khi để lộ dáng vẻ trẻ con. Chung Ly Nhiên vươn tay ôm lấy eo Cố Tư Nguyên, hít hà hương thơm thanh lãnh trên người nàng, khẽ nheo mắt hỏi: "Cố Tư Nguyên, nàng đang xem gì đấy?"
Sau khi thành hôn, trừ những trường hợp cần thiết, Chung Ly Nhiên rất ít khi gọi Cố Tư Nguyên là Hoàng hậu. Nàng đã quen gọi thẳng tên, sau đại hôn vẫn cứ duy trì cách xưng hô ấy khi riêng tư.
Cố Tư Nguyên nâng quyển sách, không nhìn nàng ấy, chỉ đáp: "Xem chút tạp ký."
Chung Ly Nhiên gật gật đầu, bỗng như sực nhớ ra điều gì, ngẩng đầu khỏi lòng Cố Tư Nguyên nói: "Cố Tư Nguyên, đừng xem nữa, chúng ta mau kiểm kê danh mục lễ vật hôm nay đi!"
Chung Ly Nhiên vươn tay lấy đi quyển sách của Cố Tư Nguyên, bắt gặp ánh mắt ngơ ngác của nàng, rồi nhìn nàng bằng đôi mắt sáng rực đầy phấn khích.
*****