Có lẽ vì đại hôn của Hoàng đế, mùa hạ năm nay không gặp đại hạn cũng chẳng chịu thiên tai, khắp nơi nước Sở có thể coi là thiên hạ thái bình. Chẳng mấy chốc, cái oi nồng của ngày hạ dần tan, thành Nguyên Châu đón những làn gió thu đầu mùa mát mẻ.
Tiết trời sang thu cũng là lúc dân chúng nước Sở bước vào vụ thu hoạch. Theo lệ thường, Đế - Hậu phải dẫn đầu bách quan ra ngoại ô làm lễ Thu tế. Tuy nhiên, một cuộc đại tế vốn dĩ quy mô rầm rộ, tiêu tốn quốc khố không biết bao nhiêu mà kể, nên Chung Ly Nhiên lúc này đã chấp chính, bèn hạ chỉ, lệnh cho Đại Tư Mệnh dẫn người của Thái Nhất Quan cử hành nghi lễ ngay tại quan là được.
Nhờ vậy mà tiết kiệm được không ít tiền bạc, thế nhưng theo lệ thường của nước Sở, sau đầu thu, hoàng thất phải tổ chức một buổi diễn võ tại Tây Giao. Chung Ly Nhiên lúc này chỉ thiếu điều viết chữ "nghèo" lên mặt, đám đại thần cũng chẳng dám đề nghị tổ chức quá long trọng.
Vừa hay ngày sinh thần của Hoàng hậu cũng sắp tới, những kẻ thức thời liền dâng tấu, nói rằng sinh nhật Hoàng hậu sắp tới, chi bằng tại Cung Thịnh Nguyên tổ chức một buổi "Xạ liễu yến" (tiệc bắn liễu) cho thanh niên nam nữ quý tộc tham gia.
So với việc diễn võ ở Tây Giao, chi phí cho 'Xạ liễu yến' ít hơn rất nhiều, vậy nên Chung Ly Nhiên liền phê một chữ "Chuẩn" lên bản tấu chương. Có Xạ liễu yến rồi, quan lại trong triều cũng chẳng ai nhắc đến chuyện diễn võ nữa.
Họ rốt cuộc cũng nhìn ra, vị Bệ hạ này d*c v*ng vật chất không nhiều, cũng chẳng ưa những thứ hư vinh hão huyền, chỉ cần mặt mũi triều đình đại khái qua được là xong. Rõ ràng là một đứa trẻ chưa đến tuổi trưởng thành, nhưng lại biết khắc chế hơn nhiều người lớn, điểm này khiến các thần tử hết sức khâm phục.
Thực ra Chung Ly Nhiên không phải không thích sĩ diện, chẳng qua vì quốc khố quá đỗi eo hẹp, nàng không thể phồng má giả làm người mập. Thời kỳ cuối của Minh Đế, thiên tai liên miên, sản lượng lương thực giảm mạnh, trong nước xuất hiện không ít lưu dân bụng đói không cơm, thân không áo mặc. Năm tám tuổi khi Chung Ly Nhiên vào Đế đô, đi ngang qua vùng thiên tai, từng bị lưu dân xông vào làm loạn xa giá.
Nàng đã tận mắt thấy những nạn nhân mặt vàng vọt, gầy gò chỉ còn da bọc xương ngã quỵ trước xe mình. Nàng chưa từng thấy ai có hình dung thê thảm đến thế, bèn hỏi xung quanh. Người bên cạnh thở dài nói, những năm gần đây đại hạn, thu hoạch thất bát, trời tuyệt đường sống của con người thì biết làm sao?
Chuyện thiên tai, ngay cả các Tư mệnh của Giám Thiên Ty cũng không có nhiều thủ đoạn để điều tiết, nhất là những trận tai ương nghiêm trọng.
Chung Ly Nhiên tuy nhỏ tuổi nhưng tâm địa lương thiện, lập tức phân phó thị nhân đi sau phát lương cho nạn dân tại những nơi đi qua. Nàng mua toàn lương thực thô, dù khó ăn nhưng số lượng nhiều, đủ để duy trì mạng sống cho người dân.
Cách làm này không khác gì phương pháp cứu trợ của Minh Đế, chỉ là người dưới tay nàng không dám tham ô nhiều đến thế. Sau chuyện đó, Chung Ly Nhiên đặc biệt để tâm đến đời sống dân chúng.
Ăn, mặc, ở, đi lại, đều là dân sinh; mà dân dĩ thực vi thiên (dân lấy cái ăn làm trọng). Chung Ly Nhiên tuy nhỏ, nhưng là một quân vương có lòng trắc ẩn cực lớn, qua sự việc này mà dưỡng thành tính cách tiết kiệm. Sau này nhập cung, được Minh Đế người vốn cần kiệm dạy bảo, phong cách xử thế cẩn trọng có phần "keo kiệt" này mới dần định hình.
Sau đại hôn khoảng hai tháng, Cố Tư Nguyên cùng ăn cùng ở với Chung Ly Nhiên, sớm đã tinh ý nhận ra tính cách này của nàng ấy. Nếu dùng bữa tại Thần Cung, thực đơn luôn cố định ba món một canh, lượng thức ăn ít đến mức vừa vặn cho hai người. Còn nếu dùng bữa tại Cung Vị Ương thì lại là yến tiệc thịnh soạn, kèm theo nhiều món điểm tâm ngọt, vẻ ngoài cực kỳ xa xỉ.
Thần Cung cũng có chuẩn bị điểm tâm giống Cung Vị Ương, chỉ là Chung Ly Nhiên rất ít khi động đến. Ban đầu Cố Tư Nguyên tưởng do không hợp khẩu vị, nhưng sau vài lần tiện tay đút cho nàng ấy ăn, mới phát hiện nàng ấy thực sự rất thích những món ngọt này.
Xét cho cùng, Chung Ly Nhiên vốn thích vị ngọt, sao có thể không thích điểm tâm cho được?
Cho đến một buổi chiều nọ, Chung Ly Nhiên đang đọc sách trong thư phòng thì thấy đói, lệnh người hầu mang đồ ăn nhẹ lên, Cố Tư Nguyên mới biết nàng ấy đang ăn thứ gì.
Một đĩa bánh cao lương nho nhỏ, cùng một ít tóp mỡ xào rau xanh, chính là thức ăn của Chung Ly Nhiên. Cố Tư Nguyên tò mò lấy một cái bánh cao lương cắn thử, lập tức bị cái vị một lời khó nói hết ấy đánh bại.
Chung Ly Nhiên một tay cầm bánh cao lương, một tay gắp rau, lãnh đạm nói với Cố Tư Nguyên: "Cố Tư Nguyên, nàng ăn không quen thì đừng tranh đồ của Trẫm. Đây là bánh cao lương làm từ cám, Trẫm nghe nói lúc thiên tai nhân họa, dân chúng bên dưới đều phải ăn rau ăn cám thế này."
Cố Tư Nguyên nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang nỗ lực nhai chiếc bánh cao lương kia, hỏi: "Vậy Bệ hạ ăn có quen không?"
Chung Ly Nhiên lắc đầu đáp: "Không quen." Từ nhỏ đã quen ăn lương thực tinh chế, làm sao Chung Ly Nhiên có thể quen được loại thực phẩm thô ráp, khó nuốt này.
Cố Tư Nguyên thở dài: "Bệ hạ đã ăn không quen, vì sao lại còn ăn?"
Chung Ly Nhiên ngước mắt nhìn nàng, đôi đồng tử trong vắt: "Trẫm là để nhắc nhở bản thân, chớ có ham an nhàn ghét lao động. Tiên đế khi còn sống, thường xuyên ăn loại lương thực tệ nhất của dân chúng để tự răn mình rằng dân sinh nhiều gian khó. Trẫm còn nhỏ, tính tình vẫn còn ham chơi, cũng sợ bản thân mình sẽ vì ham chơi mà lầm lỡ."
Lời Chung Ly Nhiên vừa nói ra, lòng Cố Tư Nguyên liền mềm nhũn. Chung Ly Nhiên nhìn thấy ánh mắt ấy, nhịn một hồi mới nói: "Trẫm chỉ thỉnh thoảng mới ăn thôi, không phải lúc nào cũng vậy, nàng đừng nhìn Trẫm bằng ánh mắt đó."
Đúng vậy, Chung Ly Nhiên chỉ vào những lúc tâm tình cực tốt hoặc cực tệ mới chọn dùng lương thực của dân chúng tầng chóp. Nếu ngày nào đều ăn, một khi đã quen thuộc, nàng sẽ quên mất vị trí mình đang đứng.
Cố Tư Nguyên rất nhanh đã hiểu thấu điều này, nàng đứng dậy, từ phía sau vòng tay ôm lấy Chung Ly Nhiên vào lòng, nhẹ nhàng xoa bóp cổ nàng ấy mà không nói lời nào.
Bị ôm bất ngờ, Chung Ly Nhiên nổi cả da gà, vùng vẫy trong lòng nàng, bất mãn kêu lên: "Cố Tư Nguyên... nàng làm cái gì vậy Cố Tư Nguyên..."
Cố Tư Nguyên cảm thấy vừa vui vẻ vừa an lòng, đứa trẻ cùng mình lớn lên nay đã dần ra dáng một vị quân vương. Trong tương lai, nàng ấy hẳn sẽ là một vị minh quân lưu danh sử sách. Nghĩ đến đây, Cố Tư Nguyên x** n*n cổ Chung Ly Nhiên, cười nói: "Bệ hạ, ta cũng ăn cùng người nhé."
"Nàng cứ ăn điểm tâm đi." Chung Ly Nhiên ngẫm nghĩ rồi lại bồi thêm một câu: "Sau này không được mang điểm tâm đến trước mặt Trẫm mà ăn, biết chưa?" Chung Ly Nhiên đang trong thời kỳ khắc chế sở thích để rèn luyện ý chí, Cố Tư Nguyên lần nào ngồi cạnh đọc sách mình cũng ăn cái gì đó, khiến Chung Ly Nhiên thèm đến mức ngứa ngáy không thôi.
Cố Tư Nguyên gật đầu, tựa cằm l*n đ*nh đầu Chung Ly Nhiên, cười híp mắt: "Đã biết." Vậy sau này, nàng cũng sẽ ăn ít đi một chút.
Giữa những gợn sóng nhỏ nhặt ấy, Cố Tư Nguyên và Chung Ly Nhiên đã trải qua hai tháng đại hôn đầy vui vẻ, đón chờ đại sự đầu tiên từ khi Cố Tư Nguyên trở thành Hoàng hậu Sở quốc.
Ngày mùng hai tháng Tám, vừa vặn là sinh thần hai mươi mốt tuổi của Cố Tư Nguyên. Và ngày này cũng là lúc Hoàng hậu đại yến quần thần tại Thịnh Nguyên Cung.
Dưới sự chỉ dẫn của Thái Hoàng Thái Hậu, vị Hoàng hậu mới vào nghề như Cố Tư Nguyên đã tổ chức buổi Xạ liễu yến hết sức bài bản.
Địa điểm mở tiệc được dựng trên thảm cỏ mênh mông dưới chân núi của Cung Thịnh Nguyên. Ở giữa là vị trí của Đế - Hậu và Thái Hoàng Thái Hậu dẫn đầu, hai bên trái phải là chỗ ngồi của văn võ bá quan và thanh niên tông thất.
Cố Tư Nguyên tính toán tỉ mỉ lịch trình: giờ Tỵ bắt đầu xạ liễu, kéo dài cả ngày đến giờ Dần thì kết thúc, sau đó sẽ đại yến quần thần tại điện chính.
Vì vậy, ngày hôm ấy Cố Tư Nguyên dậy từ sớm, sau khi dùng ngự thiện liền cùng Chung Ly Nhiên ngồi chung xe bãi giá Cung Thịnh Nguyên. Các đại thần và tử đệ quý tộc đã đến từ sớm, sau khi nghênh đón xa giá của Đế - Hậu, Thái Hoàng Thái Hậu mới long trọng xuất hiện.
Khi mọi người đã đông đủ, sau một hồi xướng lễ của Tư mệnh, Xạ liễu yến chính thức khai cuộc.
Phía ngoài giáo trường rộng lớn, một vòng cờ xí tung bay trong gió. Dưới bầu trời trong xanh không một gợn mây, mười thớt tuấn mã đứng dàn hàng ngang. Cách đó trăm trượng, mười cành liễu xanh được cắm xuống, trên cành liễu quấn một dải lụa trắng.
Bắn liễu là trò chơi yêu thích của quý tộc nước Sở, các quý tộc vừa phi ngựa vừa bắn tên, bắn trúng dải lụa trắng trên cành liễu cách xa trăm trượng, khiến cành liễu đứt rời mà người bắn vẫn kịp thúc ngựa đón lấy cành liễu ấy thì được xếp hạng "Thượng". Nếu chỉ bắn trúng làm cành liễu bay đi mà không đón được thì hạng "Trung", còn không làm được cả hai thì hạng "Hạ".
Những nam nữ thanh niên dám ra sân đều là những tay thiện xạ và kỵ mã tài ba, bởi nếu bị đánh giá hạng "Hạ", cả đời này sẽ trở thành trò cười trong đám đồng lứa.
Chung Ly Nhiên ngồi chính giữa, bên trái là Thái Hoàng Thái Hậu, bên phải là Cố Tư Nguyên. Cố Tư Nguyên với thân phận Hoàng hậu, đương nhiên ngồi gần Chung Ly Nhiên hơn một chút. Chung Ly Nhiên thấy vậy liền để nàng ngồi sát bên cạnh, thầm thì trò chuyện.
Một tiếng hiệu lệnh vang lên, các thanh niên trên lưng ngựa đồng loạt giương cung lắp tên, nhắm thẳng vào cành liễu cắm giữa sân. Theo lệnh của kỳ sứ ở phía xa, những mũi tên xé gió lao thẳng về phía mục tiêu. Ngay khi tên vừa rời dây, những nam nữ quý tộc trẻ tuổi thúc ngựa lao vút đi, chạy đua cùng mũi tên của chính mình, trong nháy mắt lao tới chỗ cành liễu sắp bị bắn đứt.
Trong phút chốc, trên sân vang lên tiếng vó ngựa rầm rập, tiếng trống thúc giục liên hồi. Mọi người nhìn những bóng hình trẻ tuổi phi nước đại trên lưng ngựa, đồng thanh hò reo cổ vũ.
Sức sống của người trẻ đã lây lan sang cả các quan viên trong triều. Chung Ly Nhiên ngồi trên cao, quay đầu nhìn Chung Ly Hồi – người đang mặc một bộ vương bào màu tím phía dưới, nói: "Trẫm nghe nói tài cưỡi ngựa bắn cung của hoàng cô cô rất xuất sắc, Trẫm luôn muốn được mở mang tầm mắt, chi bằng hôm nay hoàng cô cô cũng xuống sân thử sức một phen?"
Chung Ly Hồi mỉm cười, ngước nhìn Chung Ly Nhiên: "Bệ hạ, thần tuổi tác đã cao, e là chạy không nổi nữa. Nếu không đón được liễu thì lại thành trò cười cho thiên hạ, lúc đó lại khó giữ được thanh danh tuổi già. Ngược lại là Bệ hạ, nhân dịp náo nhiệt thế này, sao không xuống cùng quân thần chung vui?"
Lời vừa nói ra, trên sân kẻ nịnh hót Hoàng đế cũng có, người tâng bốc Nhiếp Chính Vương cũng không thiếu. Tiểu Hoàng đế thực chất đặc biệt không thích mấy hoạt động kiểu này, lập tức cười nói: "Nếu hoàng cô cô đã không muốn, Trẫm cũng không tiện cưỡng cầu. Hôm nay hào kiệt các nhà đều ở đây, Trẫm sẽ không xuống sân, mà để dành thời gian chiêm ngưỡng anh tài của nước Sở ta vậy."
Hai người đối đáp cân tài cân sức, không ai nắm được thóp của ai.
Cố Tư Nguyên không nói gì, nhìn Chung Ly Nhiên đang nhướng mày đắc ý, bèn lột một quả nho nhét vào miệng nàng ấy. Động tác ấy tuy nhẹ nhàng, nhưng Chung Ly Nhiên cảm nhận được cái lạnh trên môi liền quay đầu nhìn nàng một cái.
Cố Tư Nguyên mỉm cười, ghé tai nói nhỏ: "Bệ hạ vẫn nên ít lời một chút thì hơn."
Đứa trẻ này rảnh rỗi quá sinh nông nổi, không dưng đi trêu chọc Nhiếp Chính Vương làm gì. Ở lúc "châu chấu đá xe" thì không thể bớt lời đi một chút sao?
Chung Ly Nhiên hậm hực lườm nàng một cái, rồi mới dời sự chú ý trở lại sân đấu.
*****
Lời tác giả:
Bắn liễu làm gì? Đương nhiên là để bày mưu tính kế rồi!