Tịch dương đã ẩn sau chút dư huy cuối cùng, ánh nắng xuyên qua khung cửa linh lung, hắt lên chiếc long sàng rộng lớn. Dưới làn ánh sáng yếu ớt mà nhu hòa ấy, gương mặt của Cố Tư Nguyên hiện ra rõ nét trong đáy mắt Chung Ly Nhiên.
Chung Ly Nhiên tay cầm khăn lụa, thấm nhẹ mồ hôi trên trán, nhíu mày quan sát người đang nằm trên giường. Nàng ngắm nhìn hồi lâu rồi mới tiến lại gần, khẽ đẩy vai Cố Tư Nguyên đang ngủ say, thấp giọng gọi: "Cố Tư Nguyên... Cố Tư Nguyên..."
Cố Tư Nguyên ngủ rất trầm, Chung Ly Nhiên phải gọi đến mấy mươi tiếng nàng mới lờ mờ tỉnh giấc từ trong mộng mị. Đôi mắt còn mơ màng, Cố Tư Nguyên chống tay ngồi dậy, trên đầu vẫn còn đội chiếc Phượng quan nặng nề.
Chung Ly Nhiên nhìn nàng, khẽ trách: "Sao nàng lại để nghi dung không chỉnh tề thế kia? Nếu để đám Ngự sử biết được mà dâng tấu vạch tội thì tính sao?"
Cố Tư Nguyên đã tỉnh táo đôi chút, nàng nheo mắt nhìn đứa trẻ chưa đến trưởng thành trước mặt, khẽ cười: "Ngự sử làm sao mà biết được." Thanh âm nàng mới tỉnh dậy mang theo chút khàn khàn khác hẳn ngày thường, nghe mà khiến lòng người ngưa ngứa. Chung Ly Nhiên cảm thấy có chút không tự nhiên, bèn dời mắt đi chỗ khác.
Cố Tư Nguyên khẽ xoay cổ, giãn chút gân cốt rồi hỏi: "Bệ hạ đã rời yến tiệc rồi sao? Giờ là canh mấy rồi?"
"Có Nhiếp Chính Vương và Cô tổ mẫu chiêu đãi đại thần, trẫm bèn quay về trước." Thấy nàng mặc xiêm y rườm rà, Chung Ly Nhiên hảo tâm nhắc nhở: "Đã qua giờ Dậu chính rồi, nàng cũng nên đứng dậy chải đầu rửa mặt đi." Nói xong, nàng chỉ vào y phục của Cố Tư Nguyên: "Mặc bộ này không thấy mệt sao? Để thị nữ tiến vào tháo ra cho nàng nhé."
Cố Tư Nguyên hơi kinh ngạc: "Có được không? Chẳng phải nói phải đợi đến nửa đêm mới được sao?"
Chung Ly Nhiên chẳng mảy may để tâm, chỉ vào chiếc trung y trắng tuyết trên người mình mà nói: "Trẫm ngay cả miện phục cũng đã cởi rồi, còn gì là không được. Huống hồ tổ huấn bảo phải đợi đến nửa đêm, nàng lại ngủ sớm một giấc thế này, còn giữ quy củ gì nữa."
Cố Tư Nguyên ngẫm lại thấy cũng đúng, bèn gật đầu, truyền thị nữ vào điện.
Đám thị nữ đứng chờ ngoài điện đã lâu lần lượt nối đuôi nhau tiến vào, thắp sáng toàn bộ các giá đèn nhánh cây trong điện, sau đó dìu Cố Tư Nguyên đến trước gương trang điểm, nhẹ nhàng tháo gỡ Phượng quan trên đầu nàng.
Chung Ly Nhiên chỉ mặc trung y đứng sau lưng Cố Tư Nguyên, quan sát thị nữ tháo trang sức. Chung Ly Nhiên tò mò, cũng đưa tay định giúp một tay, nào ngờ sơ ý lại làm vướng vào tóc nàng.
Cố Tư Nguyên bị đau khẽ kêu một tiếng, đám thị nữ hai bên vội vàng tạ tội. Cố Tư Nguyên xua tay ra hiệu không sao, rồi quay đầu nhìn vị "Tiểu Hoàng đế" làm trở ngại chứ không giúp được gì kia, cười hỏi: "Bệ hạ muốn giúp ta tháo trang sức sao?"
Chung Ly Nhiên ngẩn ra một lúc rồi gật đầu. Cố Tư Nguyên bèn cho lui thị nữ, hướng về phía Chung Ly Nhiên khẽ thi lễ, nói: "Làm phiền Bệ hạ rồi."
Chung Ly Nhiên tiến lại gần, khi ngồi trên ghế, Cố Tư Nguyên rốt cuộc cũng thấp hơn nàng ấy một chút. Chung Ly Nhiên hơi cúi người, nhẹ tay gỡ từng món trang sức trên đầu nàng, xếp gọn lên bàn.
Hương đồ vu thanh khiết lan tỏa quanh thân, Chung Ly Nhiên khẽ hít hà mùi hương trên người đối phương. Tháo hết trang sức, nhìn mái tóc đen huyền như mực đã bới gọn, ánh mắt Chung Ly Nhiên trượt xuống gương mặt đã điểm trang của Cố Tư Nguyên. Chung Ly Nhiên nhíu mày, cứng nhắc hỏi: "Phấn son trên mặt... cũng phải tẩy đi sao?"
Cố Tư Nguyên mỉm cười gật đầu: "Cũng làm phiền Bệ hạ vậy."
Chung Ly Nhiên nhướng mày, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị: "Chuyện nhỏ." Nàng truyền thị nữ bưng nước đến.
Chậu nước nóng để rửa mặt có hòa một viên đậu tắm dùng để tẩy trang. Chung Ly Nhiên nhúng khăn vào nước nóng, cẩn thận vắt khô rồi nhẹ nhàng phủ lên mặt Cố Tư Nguyên.
Cố Tư Nguyên nhắm mắt lại, cảm nhận chiếc khăn ấm áp lướt qua thái dương, lau qua hàng lông mày dài, rồi lại được gấp nhỏ lại để lau đi khóe mắt.
Động tác của Chung Ly Nhiên không mấy thuần thục nên rất chậm. Nàng ấy tỉ mỉ lau đi lau lại, tựa như một đứa trẻ hiếu động đang vui vẻ nghịch ngợm món đồ chơi mình yêu thích nhất. Nghĩ đến đây, Cố Tư Nguyên không kìm được mà nở nụ cười.
Sau vài lượt lau chùi, Tiểu hoàng đế thấy mình rốt cuộc đã lau mặt cho Cố Tư Nguyên sạch sẽ như trứng gà bóc mới lộ vẻ hài lòng. Chung Ly Nhiên buông tay, khẽ hắng giọng: "Cố Tư Nguyên, được rồi đó, nàng vào phòng tắm mà tắm rửa đi."
Thấy Chung Ly Nhiên vui vẻ, Cố Tư Nguyên gật đầu đáp lời.
Thị nhân tiến lên giúp Cố Tư Nguyên xõa tóc, mái tóc dài như thác đổ phủ lên bộ phượng bào đỏ thắm, rủ xuống tận thắt lưng. Chung Ly Nhiên hơi ngước đầu nhìn đôi mày thanh tú của nàng, ký ức về dáng vẻ Cố Tư Nguyên năm mười sáu tuổi hiện về rõ mồn một.
Khi bộ phượng bào rườm rà được trút bỏ, để lộ thân hình thanh mảnh ẩn sau lớp trung y trắng tuyết, Chung Ly Nhiên nghiêng đầu nhìn nàng, đột nhiên cất tiếng: "Cố Tư Nguyên..."
"Hửm?" Cố Tư Nguyên rũ mắt nhìn đôi mày đang nhíu lại của Chung Ly Nhiên, dịu dàng hỏi: "Sao vậy?"
"Có muốn cùng tắm không?" Chung Ly Nhiên nhìn thẳng vào mắt nàng, thanh âm lãnh đạm hỏi.
Cố Tư Nguyên ngẩn người, đối diện với ánh mắt mang theo tia hy vọng của đối phương, khẽ đáp: "Được." Hai người cách nhau chừng chín tuổi, lại cùng lớn lên từ nhỏ, việc cùng tắm cũng là lẽ thường tình.
Đôi mắt Chung Ly Nhiên sáng rực lên, nàng ấy nắm tay Cố Tư Nguyên dắt về phía tây các nội điện: "Vậy chúng ta nhanh lên kẻo nước nguội." Cố Tư Nguyên hơi bất lực, đành bước theo nàng ấy vào phòng tắm.
Phòng tắm trong Thần Cung rộng khoảng ba phân, mặt đất lát đá cẩm thạch trắng noãn sạch sẽ. Bình phong ngăn cách thành hai không gian: bên ngoài là nơi thay đồ, bên trong là phòng tắm. Ở đó có một bể tắm chứa được bốn người, cạnh bên là nơi gội rửa. Hoàng cung dựa vào dãy núi Thái Bạch, có suối nước nóng chảy qua, thợ thủ công đã đúc ống đồng dẫn nước nóng vào tận phòng tắm của Thần Cung cho Hoàng đế sử dụng, vô cùng tiện lợi.
Chung Ly Nhiên dắt Cố Tư Nguyên vào trong, cởi bỏ y phục xếp gọn trên giá, ngay cả ngọc quan trên đầu cũng chưa tháo đã vội bước vào bể, cẩn thận trầm mình trong làn nước.
Làn nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể, Tiểu hoàng đế mệt mỏi cả ngày tựa vào thành bể, khẽ nheo mắt. Cố Tư Nguyên theo sau, từ tốn trút bỏ xiêm y rồi mới bước vào.
Nghe thấy động động tĩnh, Chung Ly Nhiên vẫn nhắm mắt nói: "Bên kia có thể gội đầu." Cố Tư Nguyên gật đầu, đi đến chỗ gội rửa, quay lưng về phía Chung Ly Nhiên, ngồi trên chiếc ghế đá nhỏ chạm khắc tinh xảo.
Dưới vòi nước nóng bằng đồng có một chiếc lu đá nhỏ, lúc này nước trong lu vẫn còn dư nhiệt, trên mặt nước dập dềnh một chiếc gáo gỗ. Dù đang giữa hạ nhưng Cố Tư Nguyên vẫn mở van cho nước suối nóng róc rách chảy xuống. Nàng ngồi trên ghế đá, vén mái tóc đen huyền sang một bên ngực, một tay giữ tóc, một tay cầm gáo múc nước ấm dội từ đỉnh đầu xuống.
Tiếng nước chảy róc rách khiến Chung Ly Nhiên mở mắt, quay sang nhìn Cố Tư Nguyên.
Thiếu nữ có nhãn lực cực tốt, nhìn rõ mồn một một bóng lưng tuyệt mỹ. Làn da trắng như tuyết, vòng eo thon gọn, thấp thoáng nét x**n t*nh khiến người ta không khỏi hoa mắt.
Ngắm nhìn một lúc, Chung Ly Nhiên chợt hỏi: "Có cần gọi thị nữ vào hầu hạ không?"
Cố Tư Nguyên lắc đầu, thong thả chải vuốt mái tóc dài. Thấy vậy, Chung Ly Nhiên đứng dậy khỏi bể tắm, bước lên bậc đá cẩm thạch đầy hoa văn, tiến đến sau lưng Cố Tư Nguyên.
Chung Ly Nhiên cúi người, lấy bánh xà phòng gội đầu trên giá, xoa l*n đ*nh đầu đối phương, khẽ nói: "Để Trẫm giúp nàng."
Chung Ly Nhiên cẩn thận nâng mái tóc dài của Cố Tư Nguyên lên, cuộn thành một búi trên đỉnh đầu rồi chậm rãi xoa bóp. Tiểu Hoàng đế đối với việc này đặc biệt kiên nhẫn, loay hoay một hồi mới giúp nàng xả sạch.
Cố Tư Nguyên thầm cảm thán may mà đang mùa hạ, nếu không với sự nhiệt tình thái quá này của tiểu Hoàng đế, cả hai chắc chắn sẽ cảm lạnh mất.
Sau khi lau khô tóc, Cố Tư Nguyên đẩy Chung Ly Nhiên trở lại bể tắm. Ngâm mình trong nước ấm, cả hai đều lộ vẻ thư thái.
Thấy Chung Ly Nhiên vẫn còn đội phát quan, Cố Tư Nguyên vẫy vẫy tay: "Bệ hạ, lại đây." Chung Ly Nhiên liền lướt tới, tìm một vị trí thoải mái trong lòng nàng mà tựa vào.
Lúc này, Cố Tư Nguyên mới nhận ra Chung Ly Nhiên thực sự đã lớn rồi. Đứa trẻ ngày nào giờ đã choán hết tầm mắt của nàng.
Cố Tư Nguyên vấn cao tóc, đưa tay tháo chiếc ngân quan trên đầu Chung Ly Nhiên đặt sang một bên. Nàng một tay vốc nước làm ướt mái tóc ngắn của tiểu hoàng đế, vừa nói: "Bệ hạ thật sự cao lên không ít."
Cảm giác da đầu được thả lỏng rất dễ chịu, Chung Ly Nhiên lim dim không nói gì. Cố Tư Nguyên xoa xà phòng, vừa mát xa vừa hỏi: "Bệ hạ thấy có thoải mái không?"
Chung Ly Nhiên khẽ gật đầu, thần thái giống hệt một chú mèo nhỏ đang được vuốt lông. Cố Tư Nguyên mỉm cười, lại ấn nhẹ thêm vài cái cho Chung Ly Nhiên.
Lát sau, nàng mới vốc nước xả sạch tóc cho tiểu Hoàng đế. Gội đầu xong, Chung Ly Nhiên cảm thấy cả người thanh thản, nàng ấy ngả người ra sau, rúc hẳn vào lòng Cố Tư Nguyên.
Cố Tư Nguyên hơi giật mình, nhưng rồi cũng bất lực mà ôm lấy nàng ấy. Vòng tay ấm áp và mềm mại khiến Chung Ly Nhiên thả lỏng hoàn toàn, chợt nhớ lại một chuyện cũ năm xưa.
Chung Ly Nhiên ngẫm nghĩ rồi mở lời: "Cố Tư Nguyên, nàng còn nhớ năm nàng mười sáu tuổi, Thứ sử Trung Châu đã đến Cố phủ cầu thân với tổ mẫu nàng không?"
Cố Tư Nguyên đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp cổ cho Chung Ly Nhiên, tùy ý đáp: "Nhớ chứ, sao vậy Bệ hạ?"
Chung Ly Nhiên ngước lên nhìn nàng, đôi mắt sáng như sao trời: "Vậy nàng có nhớ lúc đó Trẫm đã nói gì không?"
Cố Tư Nguyên lục tìm trong ký ức, nhưng nhất thời không nhớ ra. Chung Ly Nhiên đoán ngay là vậy, bèn lạnh lùng nói: "Lúc đó Trẫm nói nàng hãy đợi Trẫm làm lễ đội mũ, rồi sau đó gả cho Trẫm. Nàng xem, giờ nàng quả nhiên đã gả cho Trẫm rồi."
Nhìn thấy ý cười lan tỏa trong đáy mắt tiểu Hoàng đế, Cố Tư Nguyên mỉm cười, có chút bất lực đưa tay xoa đầu nàng ấy: "Phải."
Thế nhưng, câu nói đó của Chung Ly Nhiên không phải nói sau khi Thứ sử cầu thân, mà là sau tang lễ của Trung Châu vương.
Cố Tư Nguyên nhớ rõ, đứa trẻ ấy khi đó đã nói là: Tư Tư, chúng ta định thân đi.
Từ lúc đó, họ đã là người thân thiết nhất đời này của nhau.
*****
Lời tác giả:
Mọi người bình tĩnh, hai người này chưa yêu đương sớm vậy đâu. Cảm xúc của Mạch Mạch dành cho Cố Tư Nguyên rất phức tạp, vừa như chị, như mẹ, nhưng cũng là mối tình đầu. Cố Tư Nguyên chỉ coi nàng là bạn, là em gái, không nghĩ ngợi nhiều.
Đại hôn này thực chất như một bản khế ước hôn nhân. Cố Tư Nguyên vì Mạch Mạch mà nguyện làm "vật trang sức" trên con đường quyền lực của nàng...