Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 15

Bữa tối qua đi, Chung Ly Hồi và Chung Ly Ngọc đứng dậy rời khỏi Cung Vị Ương.

Đêm nay trăng sáng sao thưa, vầng trăng tròn lẳng lặng bao phủ trên vòm trời hoàng cung. Ngọn gió mùa hạ se lạnh lướt qua hành lang gấp khúc, mang theo tia thanh mát. Chung Ly Hồi rảo bước nhàn tản, tùy ý hỏi vị Đại Tư Mệnh bên cạnh vốn luôn lim dim như ngái ngủ: "Đại Tư Mệnh thấy Cố Nhị tiên sinh thế nào?"

Chung Ly Ngọc khẽ mỉm cười, lười biếng đáp: "Tự nhiên là cực tốt rồi."

Chung Ly Hồi hỏi: "Nghi thất nghi gia?" (nên vợ nên chồng)

Chung Ly Ngọc đáp: "Tất nhiên."

Chung Ly Hồi khẽ nhếch môi, cười nói: "Vậy thì ta yên tâm rồi." Quẻ tượng của Đại Tư Mệnh hiển nhiên là điềm lành, vậy vị Hoàng hậu này quả thực là người phù hợp nhất với nước Sở. Xua tan tia lo âu cuối cùng, Chung Ly Hồi cáo biệt Chung Ly Ngọc, sải bước hướng về vương phủ ngoài cung.

Chung Ly Ngọc đứng trước Cung Vị Ương, nhìn theo bóng lưng tiêu sái của đường tỷ dần tan vào ánh trăng, khẽ cười một tiếng. Nàng xoay người, nhìn về phía tẩm cung cách đó không xa, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại.

Lúc này, trong Thần Cung đèn đuốc sáng trưng. Hoàng đế đêm đêm vẫn phải đèn sách, nên quanh tẩm cung và thư phòng đều thắp đầy giá nến. Ánh lửa bập bùng soi rọi khắp ngõ ngách tối tăm. Chung Ly Nhiên mượn ánh sáng từ ngọn đèn trên án, chăm chú nghiền ngẫm cuốn sử ký dày cộp.

Chiếc án dài nay chia làm đôi, một nửa để bài vở và tấu chương của Hoàng đế, một nửa nhường cho Cố Tư Nguyên. Cố Tư Nguyên ngồi bên cạnh Chung Ly Nhiên, lật xem một cuốn tạp ký. Đọc xong một chương, nàng quay sang thấy tiểu Hoàng đế đang cầm bút, lưng hơi khom xuống nhìn sách.

Nàng khẽ nhíu mày, đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Chung Ly Nhiên, nhắc nhở: "Bệ hạ, ngẩng đầu lên, thân hình không đoan chính sẽ hại thân thể."

Chung Ly Nhiên theo bản năng ưỡn thẳng lưng, quay sang nhìn Cố Tư Nguyên, lạnh lùng nói: "Cố Tư Nguyên..."

"Hửm?" Cố Tư Nguyên ngước mắt, nhìn nàng ấy đầy chuyên chú.

Chung Ly Nhiên trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Một đoạn thừng kết chặt, làm sao để tách ra?"

Cố Tư Nguyên nghiêng đầu, đáp: "Chặt đứt?"

Chung Ly Nhiên nghiêm bản mặt nhỏ nhắn, có chút bất lực: "Trẫm không có đao, không chặt được. Không có lửa, cũng chẳng có nước, cái gì cũng không có. Chỉ có một đôi tay, sức lực lại chẳng đủ. Ngươi nói cho Trẫm nghe, làm sao mới tách được đoạn thừng kết chặt này?"

Cố Tư Nguyên bật cười, ghé sát lại gần Chung Ly Nhiên nói: "Chuyện đó rất đơn giản, Bệ hạ. Phàm là dây thừng đều do từng sợi tơ gai nhỏ bện xoắn mà thành. Đã có thể bện tơ thành thừng, thì cũng có thể rã thừng thành tơ. Dây thừng Bệ hạ dứt không đứt, chẳng lẽ sợi gai nhỏ Bệ hạ cũng không bẻ gãy được sao?"

Chung Ly Nhiên nửa hiểu nửa không, gật gật cái đầu nhỏ, chợt ngước lên nhìn gương mặt thanh tú của Cố Tư Nguyên, nghiêm nghị nói: "Cố Tư Nguyên, sắp đến sinh thần của Trẫm rồi, ngươi có phải nên chuẩn bị lễ vật không?"

Tiểu Hoàng đế đột ngột nhắc chuyện này khiến Cố Tư Nguyên ngẩn ra một thoáng. Nàng ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Vậy Bệ hạ muốn thứ gì?"

Tiểu Hoàng đế bấm đốt ngón tay tính toán: "Ngươi nợ Trẫm bốn năm lễ vật, có phải nên bù đắp đủ một lần không?" Lúc chia ly, Cố Tư Nguyên đã đưa trước quà sinh thần năm Chung Ly Nhiên tám tuổi. Tính đi tính lại, cộng thêm tuổi mười hai sắp tới, nàng phải nhận được bốn món quà từ chỗ Cố Tư Nguyên mới đúng.

Cố Tư Nguyên có chút dở khóc dở cười: "Bệ hạ, sinh thần đã qua rồi thì không cần bù quà nữa chứ?"

Chung Ly Nhiên nhìn nàng bằng ánh mắt một lời khó nói hết: "Sao ngươi lại keo kiệt như thế, ngay cả lễ vật cũng keo kiệt không muốn tặng Trẫm." Nói xong, Chung Ly Nhiên suy tính một hồi rồi nói: "Từ ngày mai đến trước sinh thần của Trẫm, ngươi không cần vào cung nữa. Trẫm cho ngươi đủ thời gian để chuẩn bị lễ vật cho thật tốt." 

Cố Tư Nguyên trong lòng thở dài, thấp giọng đáp: "Vâng."

Thế là, quãng thời gian Cố Tư Nguyên vào cung bầu bạn đèn sách với Hoàng đế tạm thời khép lại.

Rời cung, Cố Tư Nguyên ở nhà chuẩn bị việc hôn sự. Vì ngày đại hôn của Hoàng đế chọn rất gấp rút, Cố gia những ngày này bận rộn đến mức người ngã ngựa đổ.

Ngày thứ ba sau khi Cố Tư Nguyên rời cung, một đạo thánh chỉ truyền đến. Trước ngày đại hôn, việc gia phong chức tước cho nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu là lệ thường. Phụ thân của Cố Tư Nguyên là Cố Đình Ngọc từ Thị lang bộ Hộ thăng lên Thượng thư bộ Công; Mẫu thân nhậm chức Đại sứ Dược cục Thái y viện; Trưởng tỷ Cố Vô Nhai vào cung làm Ngự y.

Không chỉ vậy, thê tử của Cố Vô Nhai là Tang Diệp nay đã trở thành Viện phán trẻ tuổi nhất Thái y viện. Quan trọng hơn cả, vị trí Thứ sử Lan Châu – chức quan mà Chung Ly Nhiên vừa kéo ngã thuộc hạ của Chung Ly Hồi, được giữ lại để ban cho Sở Thanh Minh, cháu trai của Sở Vi Lan.

Sở Thanh Minh chính là cậu của Cố Tư Nguyên, nay giữ chức Thứ sử một châu, coi như đã có chỗ dựa vững chắc cho Hoàng hậu.

Đừng nhìn vào những chức vị thăng thiên của Cố gia mà lầm tưởng là có béo bở, thực chất chính sự thanh quý ấy mới là thâm ý. Bộ Công lao nhọc không bàn, nhưng nhìn vào mạch Thái y viện, rõ ràng từ trên xuống dưới đều đã nằm trong tay Cố Tư Nguyên. Đây là chuyện đại sự liên quan đến dân sinh, dẫu triều thần có không màng chuyện dân gian nhỏ nhặt, cũng không thể không để tâm.

Hoàng đế ban một phần lễ vật không quá nặng nhưng cũng chẳng hề nhẹ, vừa khéo với Cố gia, khiến đám đại thần không cách nào phản bác, đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Chung Ly Hồi – người vừa chịu tổn thất – lại càng thêm uất nghẹn, bởi ngay hôm sau, Hoàng đế lệnh cho nàng ấy làm Chính sứ, cùng Phó sứ Chung Ly Ngọc đến Cố gia làm lễ dạm hỏi.

Hoàng đế nước Sở xưa nay tiết kiệm, sính lễ chỉ tặng lúc dạm hỏi và không quá chín mươi chín hòm. Chung Ly Nhiên tuổi nhỏ, của cải mỏng, nhưng nhờ có Thái Hoàng Thái Hậu bù đắp, nàng vẫn gom đủ chín mươi chín hòm sính lễ, lệnh cho hai vị sứ giả mang đến Cố gia.

Ngày hôm đó, Chung Ly Hồi cưỡi tuấn mã cao lớn, một tay xách đôi chim nhạn oai dũng, dẫn đầu đoàn dạm hỏi rầm rộ tiến về phía Tây hướng tới Cố phủ.

Đại Tư Mệnh Chung Ly Ngọc mặc tế phục đỏ rực, ngồi ngay ngắn bên cạnh Chung Ly Hồi. Hai bên đoàn rước là các tư mệnh tuấn tú, mặt vẽ "bán diện trang" (trang điểm nửa mặt). Trong lòng họ mỗi người ôm một chiếc trống nhỏ, vung ống tay áo đỏ theo nhịp vó ngựa, gõ nhịp nhộn nhịp. Tiếng trống vừa vang, những chiếc chuông bạc đeo ở cổ tay cổ chân họ lại kêu lên đinh đang.

Đi theo đội ngũ dạm hỏi mênh mông cuồn cuộn phường nhạc thổi kèn đi theo sau đoàn sính lễ nghe tiếng trống của đám tư mệnh áo đỏ cũng bắt đầu tấu nhạc. Tiếng trống tiếng nhạc chấn động cả trời xanh, các tư mệnh trẻ tuổi đi hai bên đoàn người vừa nhảy múa vừa đồng thanh hát: "Quan quan thư cưu, tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu."

Nước Sở thịnh hành ca múa, các tư mệnh phụng sự thần linh đều tinh thông hát xướng. Họ hát từ cửa Đông, vang vọng suốt dọc đường sang cửa Tây, lặp đi lặp lại chỉ bốn câu ấy. Bốn câu thơ cổ vốn từ dân ca "Quan Thư" thời Hạ, giản đơn dễ hiểu, cực kỳ dễ thuộc. Tiếng hát vui tươi của đám tư mệnh lan tỏa sang cả bách tính, người dân kéo đến xem đông nghịt, có kẻ hiếu kỳ còn hát theo: "Quan quan thư cưu, tại hà chi châu..."

Người này hát, người kia họa theo, bách tính đi theo đoàn người cũng đồng thanh cất tiếng. Những người rảnh rỗi đi theo đoàn dạm hỏi, cách một lớp vệ binh, cùng đám tư mệnh đeo mặt nạ áo đỏ vừa hát vừa nhảy. Chẳng mấy chốc, tư mệnh và bách tính hòa làm một, tiếng hát dậy đất, vang khắp thành Nguyên Châu.

Giữa tiếng trống nhạc tưng bừng, Chung Ly Hồi giơ cao hai con nhạn, quay sang nói lớn với Đại Tư Mệnh: "Thiên Giám Ti các người không cho đốt pháo, nên dùng người nhà làm loa hiệu đấy à!"

Chung Ly Ngọc nheo mắt, giọng nói rõ ràng truyền vào tai Chung Ly Hồi giữa tiếng huyên náo: "Nhiếp Chính Vương thấy không tốt sao?"

Tốt, tất nhiên là tốt. Cùng dân chung vui, cả vùng Nguyên Châu này sẽ đều biết Hoàng đế đại hôn!

Chung Ly Hồi cười nói: "Lễ dạm hỏi này, Đại Tư Mệnh lo liệu thật khéo!" Làm vậy, thiên hạ sẽ ghi nhớ vị Bệ hạ hiện thời là một tân chủ sắp tròn mười hai tuổi. Cũng sẽ nhận ra rằng, trời của nước Sở nay đã đổi khác rồi.

Chung Ly Ngọc nheo mắt nghĩ thầm, chủ ý này đâu phải của nàng, mà là do vị tiểu Hoàng đế vốn chẳng hiểu tình ái kia nghĩ ra. Hơn nữa, làm thật sự rất xinh đẹp.

Tiếng trống nhạc rộn ràng cuối cùng cũng đến Cố phủ, người chưa tới nơi, Cố Tư Nguyên ngồi trong chính sảnh đã nghe thấy tiếng huyên náo từ xa.

Trưởng tỷ Cố Vô Nhai ngồi bên cạnh, nghe tiếng reo hò mà lẩm bẩm: "Quan quan thư cưu, tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu..."

Cố Vô Nhai đọc xong, nhìn muội muội mình, cười nói: "Hoàng thất quả nhiên là từ đất Sở mà ra." Vô cùng phóng khoáng, lãng mạn mà cũng đầy dũng mãnh.

Cố Tư Nguyên mỉm cười, thầm nghĩ, đứa trẻ kia còn nhỏ thế, hiểu gì về tình ái đâu. Đang nghĩ ngợi, nàng nghe thấy tỷ tỷ khẽ thở dài: "Tư Tư, muội thực sự sắp gả đi rồi." Mà lại còn là không thể không gả.

Cố Vô Nhai cũng giống như mẫu thân, đều canh cánh nỗi ưu sầu về hôn sự này của nàng.

Cố Tư Nguyên hiểu được nỗi lo của tỷ tỷ, nàng gật đầu, dịu dàng nói: "Vậy là tỷ tỷ có thể yên tâm rồi, muội thế này cũng coi như có nơi có chốn."

Cố Vô Nhai liếc nàng một cái, hờn dỗi: "Gả người mà cũng gọi là có nơi có chốn sao?"

Cố Tư Nguyên ngẫm nghĩ nói: "Cũng được mà, ít nhất mẫu thân cảm thấy thế." Nàng nói xong, lại cười nói thêm: "Nhưng tỷ tỷ phải biết, dù có gả hay không, muội vốn dĩ đã có nơi chốn của riêng mình rồi." Cuộc hôn nhân này đối với nàng, thực sự chẳng có gì quan trọng.

Nhưng... thật sự là không quan trọng sao?

Ít nhất, tiếng trống nhạc vui tươi kia cũng đã mang theo Cố Tư Nguyên, khiến nàng cảm nhận được một tia hân hoan náo nhiệt.

Ngày hôm đó, Nhiếp Chính Vương và Đại Tư Mệnh dẫn đầu đoàn dạm hỏi hùng hậu tới Cố gia, tuyên đọc thánh chỉ của Hoàng đế ngay giữa chính sảnh. Sính lễ Hoàng đế ban cho Cố gia cũng được ghi chép vào sổ sách.

Hoàng kim ba trăm lượng, bạc trắng một vạn năm ngàn lượng, cùng vô số trân bảo trang sức, gom góp cũng chỉ vừa đủ tám mươi hòm. Thế nhưng điều không ai ngờ tới là trong sính lễ của Chung Ly Nhiên còn có vô vàn các loại hạt giống lương thực.

Nào là lúa gạo, nào là lúa mạch, còn có một thứ chưa từng thấy bao giờ gọi là "ngô". Phần sính lễ kỳ lạ này, qua lời truyền tụng của mọi người, đã truyền khắp cửu châu.

*****

Tác giả có lời muốn nói:

Mạch Mạch với tư cách là một vị tân đế, nàng cần một sự "hiện diện" vô cùng mạnh mẽ trong lòng dân chúng. Tất cả những gì nàng làm chính là muốn nói với bách tính muôn dân ngoài triều đình kia rằng: "Hãy nhìn ta này, nhìn cho kỹ vào, ta đã trưởng thành rồi, ta mới chính là vị Hoàng đế mà các ngươi nên dốc lòng trung thành."

Vì vậy, buổi lễ này phần lớn mang tính chất "diễn" cho thiên hạ xem.

Ngoài ra, tác phẩm này có tên là "Thiên Lý Đồng Phong", ý nghĩa của cái tên chính là thiên hạ thái bình.

Hơn nữa, dựa vào phong cách viết của tôi từ trước đến nay, bộ truyện này thuộc hệ "Điền văn thường nhật". Mục đích là để thư giãn và điều chỉnh tâm trạng, đôi khi đọc sẽ khiến người ta phải mỉm cười ý nhị.

Tôi thực sự không muốn viết về quyền mưu đấu đá trong truyện này, mệt mỏi lắm. Những bộ truyện khác của tôi đã đủ đắng cay rồi, hãy để tôi tự "cắn đường" một chút đi. Vậy nên, nếu yêu thích xin hãy ủng hộ thật nhiều, còn nếu không hợp gu thì cứ lặng lẽ rời đi thôi.

Bởi vì tôi biết rất rõ định vị cho mỗi tác phẩm của mình nên là gì mà. Hu hu...