Ông ta ra lệnh cho người hầu rồi tức giận sải bước rời đi.
Được người hầu đẩy xe lăn đưa lên căn phòng ngủ xa hoa trên tầng hai, Lục Tang Tửu ngoan ngoãn để bọn họ dìu lên giường. Khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại, sự yếu đuối, hoảng loạn trên gương mặt cô lập tức bốc hơi sạch sẽ, tựa như một lớp sương mù bị mặt trời thiêu đốt.
Cô rút vội tờ khăn tay dính m.á.u giả được tạo ra từ viên nang ngậm trong miệng ném vào thùng rác. Lục Tang Tửu ngả lưng ra gối, ánh mắt hướng về phía bầu trời đêm tĩnh lặng ngoài cửa sổ.
Khóe môi cô chậm rãi nhếch lên một nụ cười trào phúng, lạnh lẽo đến thấu xương.
Lá chắn pháp lý đầu tiên đã được thiết lập thành công. Quý Ly muốn đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, tước đoạt Xích Phong trong bóng tối, nhưng cô đã dùng chính con ch.ó săn nguyên tắc Cố Quyết để kéo tất cả ra ngoài ánh sáng.
Cuộc họp gia tộc ngày mai, nơi có sự tham gia của toàn bộ cổ đông, của Diệp Chi Dao, của Quý Ly, và cả vị cố vấn tài chính bí ẩn Tạ Ngưng Uyên… đó mới chính là sân khấu thực sự để cô lật tung cái bàn cờ mục nát này.
"Cứ đắc ý đi, dượng Quý, em gái Chi Dao." Lục Tang Tửu lẩm bẩm, ngón tay khẽ gõ nhịp nhàng lên lớp chăn lụa. "Để tôi xem ngày mai, nước mắt của ai mới là thứ v.ũ k.h.í sắc bén nhất." Cán cân pháp lý lạnh lùng đã được kích hoạt, trò chơi sinh t.ử của giới thượng lưu, lúc này mới chính thức bắt đầu.
Tập hồ sơ dày cộp mang nhãn hiệu "Hồ sơ tín thác Xích Phong" bị ném xuống giữa chiếc bàn hội nghị bằng gỗ sồi nguyên khối, phát ra một tiếng "bịch" nặng nề, âm vang dội lại trong không gian rộng lớn của phòng khách biệt thự nhà họ Lục.
Bầu không khí trong phòng lúc này đặc quánh lại, căng như một sợi dây đàn sắp đứt. Ánh sáng từ chùm đèn pha lê trên trần nhà hắt xuống những khuôn mặt mang đủ loại biểu cảm: dò xét, tham lam, thờ ơ, và cả sự hả hê được giấu kín. Xung quanh bàn, các cổ đông lớn của Tập đoàn Linh Hư cùng những thành viên cốt cán trong gia tộc đều đã có mặt đông đủ. Bọn họ ngồi ngay ngắn, áo quần lụa là, vest đen phẳng phiu, nhưng trong mắt Lục Tang Tửu, bọn họ chẳng khác nào một bầy kền kền đang chờ chực xâu xé cái xác thoi thóp của con mồi.
Lục Tang Tửu ngồi lọt thỏm trên chiếc xe lăn ở vị trí cuối bàn. Trên người cô khoác một tấm chăn len mỏng, khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc, đôi môi khô nứt nẻ thỉnh thoảng lại bật ra những tiếng ho khan dồn dập, yếu ớt đến mức tưởng chừng như chỉ một cơn gió thổi qua cũng đủ khiến cô tan biến. Thế nhưng, ẩn sâu dưới hàng mi rũ xuống, đôi mắt cô lại trong trẻo và lạnh lẽo đến rợn người. Tâm trí cô đang hoạt động với tốc độ tối đa, phân tích từng hơi thở, từng ánh nhìn của những kẻ đang ngồi trong phòng.
Ngồi ở vị trí chủ tọa, Quý Ly chậm rãi đứng lên. Ông ta cài lại chiếc cúc áo vest, phong thái đạo mạo, uy nghiêm như một vị gia trưởng mẫu mực đang gánh vác cả bầu trời cho gia tộc. Ánh mắt ông ta quét qua toàn bộ căn phòng, cuối cùng dừng lại ở Lục Tang Tửu, mang theo ba phần thương xót, bảy phần bất đắc dĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Kính thưa các vị cổ đông, các bậc trưởng bối trong gia tộc," Giọng Quý Ly trầm ấm, vang vọng đầy sức nặng. "Hôm nay, chúng ta ngồi lại đây dưới sự chứng kiến của luật sư Cố để giải quyết một vấn đề vô cùng đau lòng, nhưng không thể không làm. Đó là tương lai của chi nhánh Xích Phong."
Ông ta dừng lại một nhịp, thở dài thườn thượt, diễn xuất hoàn hảo đến mức Lục Tang Tửu trong lòng cũng phải âm thầm vỗ tay tán thưởng.
"Như mọi người đều biết, theo di chúc cốt lõi của cố chủ tịch, khi đại tiểu thư Lục Tang Tửu qua tuổi hai mươi hai, con bé sẽ chính thức tiếp quản quỹ tín thác Xích Phong. Tôi, với tư cách là chủ tịch quyền đại diện, luôn mong mỏi đến ngày được trao trả lại cơ nghiệp này cho con bé." Quý Ly rũ mắt, giọng nói chợt chùng xuống, đầy vẻ xót xa. "Thế nhưng, mọi người hãy nhìn xem… tình trạng sức khỏe của Tang Tửu hiện tại. Con bé vừa trải qua một cơn bạo bệnh, cơ thể suy nhược tột độ, ngay cả việc ngồi vững ở đây cũng đã là một sự nỗ lực phi thường."
Những tiếng xì xầm bắt đầu nổi lên từ phía các cổ đông. Vài ánh mắt liếc về phía chiếc xe lăn của Lục Tang Tửu, mang theo sự ái ngại pha lẫn khinh thường. Một phế nhân bệnh tật thì làm sao có thể điều hành được một mỏ vàng khổng lồ như Xích Phong?
Quý Ly bắt được phản ứng của đám đông, liền tiến thêm một bước, tung đòn đ.á.n.h vào tâm lý: "Thương trường là chiến trường, không có chỗ cho sự yếu đuối. Xích Phong hiện tại đang đứng trước đợt tái cấu trúc lớn, áp lực công việc có thể đè bẹp một người khỏe mạnh, huống hồ là Tang Tửu? Nếu giao Xích Phong cho con bé lúc này, không những đẩy tập đoàn vào rủi ro, mà còn là hành động nhẫn tâm bức t.ử con bé! Là một người dượng, tôi thà mang tiếng tham quyền cố vị, chứ tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn cháu gái mình vì lao lực mà mất mạng!"
Lời lẽ của Quý Ly vô cùng sắc bén, lấy lùi làm tiến, dùng danh nghĩa tình thân và đạo lý để che đậy dã tâm tước đoạt trắng trợn. Ông ta vừa dứt lời, một vài cổ đông đã gật gù đồng tình.
Ngay lúc đó, Diệp Chi Dao từ từ đứng dậy.
Hôm nay, cô ta mặc một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi, mái tóc đen dài xõa ngang vai, trang điểm vô cùng nhạt, tạo nên một vẻ đẹp thanh thuần, mong manh và vô hại. Đôi mắt cô ta đã đỏ hoe từ lúc nào, những giọt nước mắt trong vắt như hạt sương chực chờ rơi xuống.
"Dượng nói đúng…" Giọng Diệp Chi Dao nghẹn ngào, run rẩy vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Cô ta bước ra khỏi chỗ ngồi, đi đến bên cạnh chiếc xe lăn của Lục Tang Tửu, từ từ quỳ một chân xuống, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô.
"Chị ơi…" Diệp Chi Dao nấc lên một tiếng, nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên gò má tuyệt đẹp, "Nhìn chị tiều tụy thế này, tim em đau như cắt. Bác sĩ nói chị cần phải tĩnh dưỡng ít nhất vài năm, không được phép chịu bất kỳ đả kích hay áp lực nào nữa. Xích Phong… Xích Phong là tâm huyết của ông ngoại, nhưng nó cũng là một gánh nặng quá lớn."
Được người hầu đẩy xe lăn đưa lên căn phòng ngủ xa hoa trên tầng hai, Lục Tang Tửu ngoan ngoãn để bọn họ dìu lên giường. Khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại, sự yếu đuối, hoảng loạn trên gương mặt cô lập tức bốc hơi sạch sẽ, tựa như một lớp sương mù bị mặt trời thiêu đốt.
Cô rút vội tờ khăn tay dính m.á.u giả được tạo ra từ viên nang ngậm trong miệng ném vào thùng rác. Lục Tang Tửu ngả lưng ra gối, ánh mắt hướng về phía bầu trời đêm tĩnh lặng ngoài cửa sổ.
Khóe môi cô chậm rãi nhếch lên một nụ cười trào phúng, lạnh lẽo đến thấu xương.
Lá chắn pháp lý đầu tiên đã được thiết lập thành công. Quý Ly muốn đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, tước đoạt Xích Phong trong bóng tối, nhưng cô đã dùng chính con ch.ó săn nguyên tắc Cố Quyết để kéo tất cả ra ngoài ánh sáng.
Cuộc họp gia tộc ngày mai, nơi có sự tham gia của toàn bộ cổ đông, của Diệp Chi Dao, của Quý Ly, và cả vị cố vấn tài chính bí ẩn Tạ Ngưng Uyên… đó mới chính là sân khấu thực sự để cô lật tung cái bàn cờ mục nát này.
"Cứ đắc ý đi, dượng Quý, em gái Chi Dao." Lục Tang Tửu lẩm bẩm, ngón tay khẽ gõ nhịp nhàng lên lớp chăn lụa. "Để tôi xem ngày mai, nước mắt của ai mới là thứ v.ũ k.h.í sắc bén nhất." Cán cân pháp lý lạnh lùng đã được kích hoạt, trò chơi sinh t.ử của giới thượng lưu, lúc này mới chính thức bắt đầu.
Tập hồ sơ dày cộp mang nhãn hiệu "Hồ sơ tín thác Xích Phong" bị ném xuống giữa chiếc bàn hội nghị bằng gỗ sồi nguyên khối, phát ra một tiếng "bịch" nặng nề, âm vang dội lại trong không gian rộng lớn của phòng khách biệt thự nhà họ Lục.
Bầu không khí trong phòng lúc này đặc quánh lại, căng như một sợi dây đàn sắp đứt. Ánh sáng từ chùm đèn pha lê trên trần nhà hắt xuống những khuôn mặt mang đủ loại biểu cảm: dò xét, tham lam, thờ ơ, và cả sự hả hê được giấu kín. Xung quanh bàn, các cổ đông lớn của Tập đoàn Linh Hư cùng những thành viên cốt cán trong gia tộc đều đã có mặt đông đủ. Bọn họ ngồi ngay ngắn, áo quần lụa là, vest đen phẳng phiu, nhưng trong mắt Lục Tang Tửu, bọn họ chẳng khác nào một bầy kền kền đang chờ chực xâu xé cái xác thoi thóp của con mồi.
Lục Tang Tửu ngồi lọt thỏm trên chiếc xe lăn ở vị trí cuối bàn. Trên người cô khoác một tấm chăn len mỏng, khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc, đôi môi khô nứt nẻ thỉnh thoảng lại bật ra những tiếng ho khan dồn dập, yếu ớt đến mức tưởng chừng như chỉ một cơn gió thổi qua cũng đủ khiến cô tan biến. Thế nhưng, ẩn sâu dưới hàng mi rũ xuống, đôi mắt cô lại trong trẻo và lạnh lẽo đến rợn người. Tâm trí cô đang hoạt động với tốc độ tối đa, phân tích từng hơi thở, từng ánh nhìn của những kẻ đang ngồi trong phòng.
Ngồi ở vị trí chủ tọa, Quý Ly chậm rãi đứng lên. Ông ta cài lại chiếc cúc áo vest, phong thái đạo mạo, uy nghiêm như một vị gia trưởng mẫu mực đang gánh vác cả bầu trời cho gia tộc. Ánh mắt ông ta quét qua toàn bộ căn phòng, cuối cùng dừng lại ở Lục Tang Tửu, mang theo ba phần thương xót, bảy phần bất đắc dĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Kính thưa các vị cổ đông, các bậc trưởng bối trong gia tộc," Giọng Quý Ly trầm ấm, vang vọng đầy sức nặng. "Hôm nay, chúng ta ngồi lại đây dưới sự chứng kiến của luật sư Cố để giải quyết một vấn đề vô cùng đau lòng, nhưng không thể không làm. Đó là tương lai của chi nhánh Xích Phong."
Ông ta dừng lại một nhịp, thở dài thườn thượt, diễn xuất hoàn hảo đến mức Lục Tang Tửu trong lòng cũng phải âm thầm vỗ tay tán thưởng.
"Như mọi người đều biết, theo di chúc cốt lõi của cố chủ tịch, khi đại tiểu thư Lục Tang Tửu qua tuổi hai mươi hai, con bé sẽ chính thức tiếp quản quỹ tín thác Xích Phong. Tôi, với tư cách là chủ tịch quyền đại diện, luôn mong mỏi đến ngày được trao trả lại cơ nghiệp này cho con bé." Quý Ly rũ mắt, giọng nói chợt chùng xuống, đầy vẻ xót xa. "Thế nhưng, mọi người hãy nhìn xem… tình trạng sức khỏe của Tang Tửu hiện tại. Con bé vừa trải qua một cơn bạo bệnh, cơ thể suy nhược tột độ, ngay cả việc ngồi vững ở đây cũng đã là một sự nỗ lực phi thường."
Những tiếng xì xầm bắt đầu nổi lên từ phía các cổ đông. Vài ánh mắt liếc về phía chiếc xe lăn của Lục Tang Tửu, mang theo sự ái ngại pha lẫn khinh thường. Một phế nhân bệnh tật thì làm sao có thể điều hành được một mỏ vàng khổng lồ như Xích Phong?
Quý Ly bắt được phản ứng của đám đông, liền tiến thêm một bước, tung đòn đ.á.n.h vào tâm lý: "Thương trường là chiến trường, không có chỗ cho sự yếu đuối. Xích Phong hiện tại đang đứng trước đợt tái cấu trúc lớn, áp lực công việc có thể đè bẹp một người khỏe mạnh, huống hồ là Tang Tửu? Nếu giao Xích Phong cho con bé lúc này, không những đẩy tập đoàn vào rủi ro, mà còn là hành động nhẫn tâm bức t.ử con bé! Là một người dượng, tôi thà mang tiếng tham quyền cố vị, chứ tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn cháu gái mình vì lao lực mà mất mạng!"
Lời lẽ của Quý Ly vô cùng sắc bén, lấy lùi làm tiến, dùng danh nghĩa tình thân và đạo lý để che đậy dã tâm tước đoạt trắng trợn. Ông ta vừa dứt lời, một vài cổ đông đã gật gù đồng tình.
Ngay lúc đó, Diệp Chi Dao từ từ đứng dậy.
Hôm nay, cô ta mặc một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi, mái tóc đen dài xõa ngang vai, trang điểm vô cùng nhạt, tạo nên một vẻ đẹp thanh thuần, mong manh và vô hại. Đôi mắt cô ta đã đỏ hoe từ lúc nào, những giọt nước mắt trong vắt như hạt sương chực chờ rơi xuống.
"Dượng nói đúng…" Giọng Diệp Chi Dao nghẹn ngào, run rẩy vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Cô ta bước ra khỏi chỗ ngồi, đi đến bên cạnh chiếc xe lăn của Lục Tang Tửu, từ từ quỳ một chân xuống, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô.
"Chị ơi…" Diệp Chi Dao nấc lên một tiếng, nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên gò má tuyệt đẹp, "Nhìn chị tiều tụy thế này, tim em đau như cắt. Bác sĩ nói chị cần phải tĩnh dưỡng ít nhất vài năm, không được phép chịu bất kỳ đả kích hay áp lực nào nữa. Xích Phong… Xích Phong là tâm huyết của ông ngoại, nhưng nó cũng là một gánh nặng quá lớn."