Lời vừa dứt, cả căn phòng rơi vào một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Đồng t.ử của Quý Ly co rút mạnh. Ông ta không ngờ một con nhóc chỉ biết ru rú trong phòng bệnh, quanh năm làm bạn với t.h.u.ố.c men lại có thể học thuộc lòng một điều khoản ngách vô cùng hóc b.úa, ẩn sâu trong hàng trăm trang di chúc phức tạp của lão già đã c.h.ế.t kia.
"Tang Tửu!" Quý Ly gằn giọng, sự mất bình tĩnh bắt đầu bộc lộ. "Chuyện trong nhà, chúng ta có thể linh động. Con đang làm quá vấn đề lên rồi đấy! Mở cuộc họp gia tộc lúc này sẽ gây chấn động dư luận, ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của tập đoàn!"
Lục Tang Tửu rụt vai lại như một con thú nhỏ bị dọa sợ, ánh mắt càng thêm đáng thương nhìn Cố Quyết: "Dượng Quý… con xin lỗi. Con biết dượng vì muốn tốt cho con, muốn con nhanh ch.óng được nghỉ ngơi. Nhưng con không dám phạm pháp, càng không dám làm trái di nguyện của ông ngoại… Luật sư Cố, tôi nói có đúng không? Nếu tôi ký bây giờ, có phải là vi phạm quy trình pháp lý không?"
Cô đá quả bóng trách nhiệm sang thẳng chân Cố Quyết. Một người nguyên tắc, cứng nhắc và tôn sùng pháp luật như anh ta, tuyệt đối sẽ không bao giờ dung túng cho bất kỳ sai phạm nào trong quy trình, dù là nhỏ nhất. Lục Tang Tửu đã đ.á.n.h cược vào tính cách này của anh. Cô dùng vỏ bọc của một đứa cháu gái hiếu thảo, bệnh tật, bị ép buộc, để kích hoạt hệ thống phòng ngự pháp lý của Cố Quyết.
Quý Ly quay phắt sang nhìn Cố Quyết, ánh mắt đầy áp lực ngầm. "Luật sư Cố, tình trạng của Tang Tửu rất đặc thù. Chúng ta chỉ làm thủ tục ủy quyền tạm thời, không phải chuyển nhượng vĩnh viễn. Cậu cứ linh động xử lý."
Thế nhưng, Cố Quyết dường như không cảm nhận được áp lực từ vị chủ tịch quyền lực. Anh đưa tay đẩy nhẹ gọng kính vàng, đôi mắt lạnh lẽo lướt qua vệt m.á.u trên chiếc khăn tay của Lục Tang Tửu, rồi bình thản đáp:
"Cô Lục nói hoàn toàn chính xác."
Giọng nói vô cảm của Cố Quyết như một gáo nước lạnh tát thẳng vào ngọn lửa tham vọng đang bùng cháy của Quý Ly.
Anh thong thả vươn tay, rút lại cây b.út máy và thu hồi Hồ sơ tín thác Xích Phong, cất gọn vào cặp táp. "Theo Điều 7, Khoản 3 của Di chúc cốt lõi, tình trạng sức khỏe hiện tại của cô Lục được xếp vào diện 'bất ổn nghiêm trọng'. Trong hoàn cảnh này, bất kỳ chữ ký nào của cô ấy trên văn bản ủy quyền cũng có thể bị tòa án bác bỏ vì nghi ngờ có yếu tố thao túng tâm lý hoặc ép buộc trong lúc tinh thần không minh mẫn."
"Cậu đang nói cái gì vậy?" Quý Ly nhíu mày, giọng nói đã bắt đầu nhuốm màu tức giận. "Ai ép buộc con bé? Tôi là dượng của nó, tôi đang giúp nó!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tôi không kết luận ngài ép buộc cô ấy, thưa chủ tịch Quý." Cố Quyết lạnh nhạt đáp trả, không kiêu ngạo không siểm nịnh. "Tôi chỉ đang bảo vệ tính hợp pháp cho các quyết định của Tập đoàn Linh Hư. Nếu hôm nay cô Lục ký tờ giấy này, ngày mai Ủy ban Chứng khoán và phe đối lập trong hội đồng quản trị hoàn toàn có thể khởi kiện ngài vì tội lợi dụng người bệnh để chiếm đoạt tài sản. Đến lúc đó, giá cổ phiếu không chỉ lao dốc, mà ngài còn phải đối mặt với án hình sự."
Những lời lẽ sắc bén, phân tích rạch ròi lợi hại của Cố Quyết khiến Quý Ly nghẹn họng. Ông ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cơ hàm bạnh ra, cố gắng nuốt cơn giận xuống. Ông ta biết Cố Quyết nói đúng. Lão luật sư này tuy trẻ tuổi nhưng là con ch.ó săn trung thành bảo vệ di chúc của lão già kia, không thể mua chuộc, cũng không thể dùng quyền lực ép uổng.
"Vậy ý cậu là sao?" Quý Ly gằn từng chữ.
"Để đảm bảo sự chuyển giao Xích Phong diễn ra danh chính ngôn thuận và hợp pháp tuyệt đối, tôi sẽ phát thư mời triệu tập Hội đồng gia tộc và các cổ đông lớn vào ngày mai." Cố Quyết đóng nắp cặp táp lại, âm thanh khóa kim loại vang lên lách cách, dứt khoát và lạnh lùng. "Mọi quyết định về việc ai sẽ là người điều hành Xích Phong sẽ được quyết định công khai tại cuộc họp, sau khi có báo cáo y tế độc lập về tình trạng của cô Lục."
Nói xong, Cố Quyết khẽ gật đầu chào Quý Ly, rồi quay sang nhìn Lục Tang Tửu. Trong đáy mắt vốn luôn vô hồn của anh dường như xẹt qua một tia suy ngẫm rất mỏng. Anh không nói thêm lời nào, xoay người bước ra khỏi phòng khách, bóng lưng thẳng tắp như một thanh kiếm sắc bén.
Khi tiếng bước chân của Cố Quyết khuất hẳn, bầu không khí trong phòng khách dường như đông cứng lại.
Quý Ly đứng bật dậy, không còn duy trì được nụ cười giả tạo nữa. Ánh mắt ông ta nhìn Lục Tang Tửu hằn lên những tia m.á.u đỏ quạch, tàn nhẫn và hung bạo. Ông ta bước tới, chống hai tay lên tay vịn xe lăn, cúi gầm mặt xuống sát mặt cô.
"Giỏi lắm, Tang Tửu. Ra ngoài bệnh viện vài ngày, con học được cách dùng luật pháp để c.ắ.n ngược lại dượng rồi sao?" Hơi thở nặc mùi xì gà của Quý Ly phả vào mặt cô, đầy tính đe dọa.
Lục Tang Tửu co rúm người lại, hai tay ôm lấy n.g.ự.c, ho nhẹ vài tiếng, giọng nói vẫn mang đầy sự uất ức, nức nở: "Dượng… con không hiểu dượng đang nói gì… Con chỉ làm theo lời dặn của ông ngoại và luật sư Cố thôi. Con mệt quá, con muốn về phòng nghỉ ngơi…"
Quý Ly nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt, ướt đẫm nước mắt của đứa cháu gái. Rõ ràng là một dáng vẻ yếu ớt vô hại, nhát gan như chuột, nhưng không hiểu sao ông ta lại cảm thấy có một sợi dây thòng lọng vô hình vừa tròng vào cổ mình.
"Được, nghỉ ngơi cho tốt đi." Quý Ly đứng thẳng dậy, phủi nhẹ nếp áo vest, cười gằn. "Ngày mai tại cuộc họp gia tộc, trước mặt toàn bộ cổ đông, để dượng xem cái cơ thể tàn tạ này của con làm cách nào để giữ lại Xích Phong. Đưa đại tiểu thư về phòng!"
Đồng t.ử của Quý Ly co rút mạnh. Ông ta không ngờ một con nhóc chỉ biết ru rú trong phòng bệnh, quanh năm làm bạn với t.h.u.ố.c men lại có thể học thuộc lòng một điều khoản ngách vô cùng hóc b.úa, ẩn sâu trong hàng trăm trang di chúc phức tạp của lão già đã c.h.ế.t kia.
"Tang Tửu!" Quý Ly gằn giọng, sự mất bình tĩnh bắt đầu bộc lộ. "Chuyện trong nhà, chúng ta có thể linh động. Con đang làm quá vấn đề lên rồi đấy! Mở cuộc họp gia tộc lúc này sẽ gây chấn động dư luận, ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của tập đoàn!"
Lục Tang Tửu rụt vai lại như một con thú nhỏ bị dọa sợ, ánh mắt càng thêm đáng thương nhìn Cố Quyết: "Dượng Quý… con xin lỗi. Con biết dượng vì muốn tốt cho con, muốn con nhanh ch.óng được nghỉ ngơi. Nhưng con không dám phạm pháp, càng không dám làm trái di nguyện của ông ngoại… Luật sư Cố, tôi nói có đúng không? Nếu tôi ký bây giờ, có phải là vi phạm quy trình pháp lý không?"
Cô đá quả bóng trách nhiệm sang thẳng chân Cố Quyết. Một người nguyên tắc, cứng nhắc và tôn sùng pháp luật như anh ta, tuyệt đối sẽ không bao giờ dung túng cho bất kỳ sai phạm nào trong quy trình, dù là nhỏ nhất. Lục Tang Tửu đã đ.á.n.h cược vào tính cách này của anh. Cô dùng vỏ bọc của một đứa cháu gái hiếu thảo, bệnh tật, bị ép buộc, để kích hoạt hệ thống phòng ngự pháp lý của Cố Quyết.
Quý Ly quay phắt sang nhìn Cố Quyết, ánh mắt đầy áp lực ngầm. "Luật sư Cố, tình trạng của Tang Tửu rất đặc thù. Chúng ta chỉ làm thủ tục ủy quyền tạm thời, không phải chuyển nhượng vĩnh viễn. Cậu cứ linh động xử lý."
Thế nhưng, Cố Quyết dường như không cảm nhận được áp lực từ vị chủ tịch quyền lực. Anh đưa tay đẩy nhẹ gọng kính vàng, đôi mắt lạnh lẽo lướt qua vệt m.á.u trên chiếc khăn tay của Lục Tang Tửu, rồi bình thản đáp:
"Cô Lục nói hoàn toàn chính xác."
Giọng nói vô cảm của Cố Quyết như một gáo nước lạnh tát thẳng vào ngọn lửa tham vọng đang bùng cháy của Quý Ly.
Anh thong thả vươn tay, rút lại cây b.út máy và thu hồi Hồ sơ tín thác Xích Phong, cất gọn vào cặp táp. "Theo Điều 7, Khoản 3 của Di chúc cốt lõi, tình trạng sức khỏe hiện tại của cô Lục được xếp vào diện 'bất ổn nghiêm trọng'. Trong hoàn cảnh này, bất kỳ chữ ký nào của cô ấy trên văn bản ủy quyền cũng có thể bị tòa án bác bỏ vì nghi ngờ có yếu tố thao túng tâm lý hoặc ép buộc trong lúc tinh thần không minh mẫn."
"Cậu đang nói cái gì vậy?" Quý Ly nhíu mày, giọng nói đã bắt đầu nhuốm màu tức giận. "Ai ép buộc con bé? Tôi là dượng của nó, tôi đang giúp nó!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tôi không kết luận ngài ép buộc cô ấy, thưa chủ tịch Quý." Cố Quyết lạnh nhạt đáp trả, không kiêu ngạo không siểm nịnh. "Tôi chỉ đang bảo vệ tính hợp pháp cho các quyết định của Tập đoàn Linh Hư. Nếu hôm nay cô Lục ký tờ giấy này, ngày mai Ủy ban Chứng khoán và phe đối lập trong hội đồng quản trị hoàn toàn có thể khởi kiện ngài vì tội lợi dụng người bệnh để chiếm đoạt tài sản. Đến lúc đó, giá cổ phiếu không chỉ lao dốc, mà ngài còn phải đối mặt với án hình sự."
Những lời lẽ sắc bén, phân tích rạch ròi lợi hại của Cố Quyết khiến Quý Ly nghẹn họng. Ông ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cơ hàm bạnh ra, cố gắng nuốt cơn giận xuống. Ông ta biết Cố Quyết nói đúng. Lão luật sư này tuy trẻ tuổi nhưng là con ch.ó săn trung thành bảo vệ di chúc của lão già kia, không thể mua chuộc, cũng không thể dùng quyền lực ép uổng.
"Vậy ý cậu là sao?" Quý Ly gằn từng chữ.
"Để đảm bảo sự chuyển giao Xích Phong diễn ra danh chính ngôn thuận và hợp pháp tuyệt đối, tôi sẽ phát thư mời triệu tập Hội đồng gia tộc và các cổ đông lớn vào ngày mai." Cố Quyết đóng nắp cặp táp lại, âm thanh khóa kim loại vang lên lách cách, dứt khoát và lạnh lùng. "Mọi quyết định về việc ai sẽ là người điều hành Xích Phong sẽ được quyết định công khai tại cuộc họp, sau khi có báo cáo y tế độc lập về tình trạng của cô Lục."
Nói xong, Cố Quyết khẽ gật đầu chào Quý Ly, rồi quay sang nhìn Lục Tang Tửu. Trong đáy mắt vốn luôn vô hồn của anh dường như xẹt qua một tia suy ngẫm rất mỏng. Anh không nói thêm lời nào, xoay người bước ra khỏi phòng khách, bóng lưng thẳng tắp như một thanh kiếm sắc bén.
Khi tiếng bước chân của Cố Quyết khuất hẳn, bầu không khí trong phòng khách dường như đông cứng lại.
Quý Ly đứng bật dậy, không còn duy trì được nụ cười giả tạo nữa. Ánh mắt ông ta nhìn Lục Tang Tửu hằn lên những tia m.á.u đỏ quạch, tàn nhẫn và hung bạo. Ông ta bước tới, chống hai tay lên tay vịn xe lăn, cúi gầm mặt xuống sát mặt cô.
"Giỏi lắm, Tang Tửu. Ra ngoài bệnh viện vài ngày, con học được cách dùng luật pháp để c.ắ.n ngược lại dượng rồi sao?" Hơi thở nặc mùi xì gà của Quý Ly phả vào mặt cô, đầy tính đe dọa.
Lục Tang Tửu co rúm người lại, hai tay ôm lấy n.g.ự.c, ho nhẹ vài tiếng, giọng nói vẫn mang đầy sự uất ức, nức nở: "Dượng… con không hiểu dượng đang nói gì… Con chỉ làm theo lời dặn của ông ngoại và luật sư Cố thôi. Con mệt quá, con muốn về phòng nghỉ ngơi…"
Quý Ly nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt, ướt đẫm nước mắt của đứa cháu gái. Rõ ràng là một dáng vẻ yếu ớt vô hại, nhát gan như chuột, nhưng không hiểu sao ông ta lại cảm thấy có một sợi dây thòng lọng vô hình vừa tròng vào cổ mình.
"Được, nghỉ ngơi cho tốt đi." Quý Ly đứng thẳng dậy, phủi nhẹ nếp áo vest, cười gằn. "Ngày mai tại cuộc họp gia tộc, trước mặt toàn bộ cổ đông, để dượng xem cái cơ thể tàn tạ này của con làm cách nào để giữ lại Xích Phong. Đưa đại tiểu thư về phòng!"