"Ý dượng rất đơn giản." Quý Ly gõ gõ tàn t.h.u.ố.c xuống gạt tàn pha lê, giọng điệu mang tính áp đặt không cho phép chối cãi. "Con cần tịnh dưỡng. Chi nhánh Xích Phong dạo này đang gặp khủng hoảng truyền thông, cổ phiếu lao dốc. Con không đủ sức giải quyết đâu. Ngày mai, dượng sẽ để Chi Dao tạm thời tiếp quản quyền điều hành của con. Con bé năng nổ, lại được lòng hội đồng quản trị. Còn con, chỉ việc ký vào giấy chuyển nhượng quyền đại diện, sau đó an tâm dưỡng bệnh. Mọi chi phí sinh hoạt, t.h.u.ố.c men, dượng sẽ lo liệu chu toàn."
Chuyển nhượng quyền đại diện? Tạm thời tiếp quản?
Lục Tang Tửu cười khẩy trong lòng. Lời nói nghe thì êm tai, nhưng một khi b.út sa gà c.h.ế.t, Xích Phong sẽ vĩnh viễn đổi chủ. Bọn chúng sẽ dùng danh nghĩa tái cơ cấu để rút ruột toàn bộ nguồn vốn, biến Xích Phong thành một cái vỏ rỗng, còn cô sẽ bị tống vào viện tâm thần với cái mác "bệnh tật phát điên vì áp lực".
Đúng lúc này, tiếng bước chân đều đặn, nhịp nhàng vang lên từ hành lang. Cửa phòng khách mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi bước vào, phá vỡ bầu không khí bức bối do Quý Ly tạo ra.
Người vừa đến mặc một bộ vest đen thẳng tắp, không một nếp nhăn. Sống mũi cao thẳng, khuôn mặt tựa như được tạc từ băng tảng, không mang theo bất kỳ cảm xúc dư thừa nào. Đôi mắt đen thẳm ẩn sau tròng kính gọng vàng sắc bén, lạnh lẽo, tựa như một cỗ máy đo lường sự thật.
Cố Quyết – Luật sư trưởng của gia tộc họ Lục, đồng thời là người nắm giữ quyền giám sát Di chúc cốt lõi do ông ngoại Lục Tang Tửu để lại.
"Chào chủ tịch Quý. Chào cô Lục." Giọng nói của Cố Quyết đều đều, máy móc, không mang theo sự xu nịnh của kẻ dưới, cũng chẳng có sự kiêu ngạo của kẻ bề trên. Anh chỉ đơn thuần là một hiện thân của các điều khoản pháp lý.
Quý Ly thấy Cố Quyết xuất hiện, nụ cười trên môi lập tức được kéo lên một biên độ hoàn hảo. "Luật sư Cố đến đúng lúc lắm. Tôi đang bàn với Tang Tửu về việc tạm giao lại quyền điều hành Xích Phong để con bé yên tâm chữa bệnh. Cậu mang Hồ sơ tín thác Xích Phong đến rồi chứ?"
Cố Quyết gật đầu, mở chiếc cặp táp bằng da màu đen, cẩn thận lấy ra một xấp tài liệu được niêm phong bằng sáp đỏ. "Hồ sơ tín thác Xích Phong đã được chuẩn bị xong. Tuy nhiên, theo quy định của pháp luật và di chúc, việc ký kết phải được thực hiện trong trạng thái hoàn toàn tự nguyện, minh mẫn và không chịu bất kỳ sức ép nào từ bên thứ ba."
Anh bước đến, đặt xấp hồ sơ lên bàn kính ngay trước mặt Lục Tang Tửu, rút ra một cây b.út máy. "Cô Lục, xin hãy đọc kỹ. Nếu cô đồng ý ủy quyền cho cô Diệp Chi Dao, vui lòng ký vào góc dưới bên phải."
Bầu không khí trong phòng chùng xuống. Ánh mắt Quý Ly như rắn độc ghim c.h.ặ.t vào tay Lục Tang Tửu, mang theo sự đe dọa ngầm. Chỉ cần cô cầm b.út lên, mọi thứ sẽ thuộc về ông ta.
Lục Tang Tửu rũ mắt nhìn xấp hồ sơ. Bìa hồ sơ in logo của Tập đoàn Linh Hư, bên trong là những trang giấy trắng mực đen có thể định đoạt số phận của hàng ngàn nhân viên tại Xích Phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô từ từ vươn tay ra. Ngón tay gầy gò, xanh xao chạm vào cây b.út máy.
Khóe môi Quý Ly khẽ nhếch lên, sự đắc ý không thể che giấu. Cuối cùng, con nhóc bệnh tật này cũng phải khuất phục.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay cô chạm vào thân b.út, một trận ho kịch liệt đột ngột bùng phát.
"Khụ… khụ khụ… khụ!"
Lục Tang Tửu ho đến mức gập cả người lại, l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên bần bật như chiếc bễ rèn rách nát. Cô vội vàng rút khăn tay bịt kín miệng, nhưng một vệt m.á.u đỏ thẫm vẫn loang lổ thấm qua lớp vải trắng tinh, ch.ói mắt vô cùng.
"Tang Tửu!" Quý Ly cau mày, giả vờ bước tới định vỗ lưng cho cô, nhưng trong lòng lại rủa thầm sự yếu ớt phiền phức này.
Lục Tang Tửu né tránh bàn tay của Quý Ly, ngẩng khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt lên nhìn Cố Quyết. Đôi mắt to tròn ngập nước của cô mang theo sự hoảng loạn, bất lực và tội lỗi tột cùng. Cô run rẩy mở miệng, giọng nói khàn đặc, đứt quãng nhưng lại rành rọt từng chữ, nhắm thẳng vào màng nhĩ của vị luật sư nguyên tắc:
"Luật sư Cố… tôi… tôi không thể ký."
Nụ cười trên môi Quý Ly cứng đờ. Ông ta nheo mắt, giọng nói hạ thấp xuống mang theo hơi lạnh: "Tang Tửu, con đang nói bậy bạ gì vậy? Vừa rồi chúng ta đã thống nhất, con cần nghỉ ngơi. Đừng bướng bỉnh làm khó luật sư Cố."
Lục Tang Tửu không nhìn Quý Ly, cô dùng kỹ năng "lục trà" đến mức xuất thần, nước mắt lã chã rơi xuống. Cô ngước nhìn Cố Quyết, nức nở nói: "Luật sư Cố, anh là người hiểu rõ di chúc của ông ngoại nhất. Anh nói xem, tôi làm sao dám ký? Ông ngoại từng nói, Xích Phong là tâm huyết cả đời, không thể giao phó tùy tiện."
"Chủ tịch Quý nói đúng, tôi mang bệnh trong người, quả thực lực bất tòng tâm. Tôi cũng rất muốn giao lại cho dượng Quý và em gái Chi Dao để trút bỏ gánh nặng…" Lục Tang Tửu nghẹn ngào, lấy hơi một cách khó nhọc, rồi đột ngột chuyển hướng sắc bén, "Nhưng… Điều 7, Khoản 3 trong Di chúc cốt lõi của ông ngoại quy định rõ: 'Trong trường hợp người thừa kế hợp pháp số một gặp vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe, không đủ năng lực hành vi hoặc có nguy cơ đe dọa tính mạng, mọi quyết định chuyển nhượng, ủy quyền liên quan đến tài sản cốt lõi phải bị đóng băng. Bất kỳ sự thay đổi nào cũng chỉ được thực hiện thông qua một cuộc họp gia tộc chính thức, với sự bỏ phiếu kín của toàn bộ hội đồng quản trị và sự đ.á.n.h giá độc lập từ hội đồng y khoa do luật sư trưởng chỉ định'."
Chuyển nhượng quyền đại diện? Tạm thời tiếp quản?
Lục Tang Tửu cười khẩy trong lòng. Lời nói nghe thì êm tai, nhưng một khi b.út sa gà c.h.ế.t, Xích Phong sẽ vĩnh viễn đổi chủ. Bọn chúng sẽ dùng danh nghĩa tái cơ cấu để rút ruột toàn bộ nguồn vốn, biến Xích Phong thành một cái vỏ rỗng, còn cô sẽ bị tống vào viện tâm thần với cái mác "bệnh tật phát điên vì áp lực".
Đúng lúc này, tiếng bước chân đều đặn, nhịp nhàng vang lên từ hành lang. Cửa phòng khách mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi bước vào, phá vỡ bầu không khí bức bối do Quý Ly tạo ra.
Người vừa đến mặc một bộ vest đen thẳng tắp, không một nếp nhăn. Sống mũi cao thẳng, khuôn mặt tựa như được tạc từ băng tảng, không mang theo bất kỳ cảm xúc dư thừa nào. Đôi mắt đen thẳm ẩn sau tròng kính gọng vàng sắc bén, lạnh lẽo, tựa như một cỗ máy đo lường sự thật.
Cố Quyết – Luật sư trưởng của gia tộc họ Lục, đồng thời là người nắm giữ quyền giám sát Di chúc cốt lõi do ông ngoại Lục Tang Tửu để lại.
"Chào chủ tịch Quý. Chào cô Lục." Giọng nói của Cố Quyết đều đều, máy móc, không mang theo sự xu nịnh của kẻ dưới, cũng chẳng có sự kiêu ngạo của kẻ bề trên. Anh chỉ đơn thuần là một hiện thân của các điều khoản pháp lý.
Quý Ly thấy Cố Quyết xuất hiện, nụ cười trên môi lập tức được kéo lên một biên độ hoàn hảo. "Luật sư Cố đến đúng lúc lắm. Tôi đang bàn với Tang Tửu về việc tạm giao lại quyền điều hành Xích Phong để con bé yên tâm chữa bệnh. Cậu mang Hồ sơ tín thác Xích Phong đến rồi chứ?"
Cố Quyết gật đầu, mở chiếc cặp táp bằng da màu đen, cẩn thận lấy ra một xấp tài liệu được niêm phong bằng sáp đỏ. "Hồ sơ tín thác Xích Phong đã được chuẩn bị xong. Tuy nhiên, theo quy định của pháp luật và di chúc, việc ký kết phải được thực hiện trong trạng thái hoàn toàn tự nguyện, minh mẫn và không chịu bất kỳ sức ép nào từ bên thứ ba."
Anh bước đến, đặt xấp hồ sơ lên bàn kính ngay trước mặt Lục Tang Tửu, rút ra một cây b.út máy. "Cô Lục, xin hãy đọc kỹ. Nếu cô đồng ý ủy quyền cho cô Diệp Chi Dao, vui lòng ký vào góc dưới bên phải."
Bầu không khí trong phòng chùng xuống. Ánh mắt Quý Ly như rắn độc ghim c.h.ặ.t vào tay Lục Tang Tửu, mang theo sự đe dọa ngầm. Chỉ cần cô cầm b.út lên, mọi thứ sẽ thuộc về ông ta.
Lục Tang Tửu rũ mắt nhìn xấp hồ sơ. Bìa hồ sơ in logo của Tập đoàn Linh Hư, bên trong là những trang giấy trắng mực đen có thể định đoạt số phận của hàng ngàn nhân viên tại Xích Phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô từ từ vươn tay ra. Ngón tay gầy gò, xanh xao chạm vào cây b.út máy.
Khóe môi Quý Ly khẽ nhếch lên, sự đắc ý không thể che giấu. Cuối cùng, con nhóc bệnh tật này cũng phải khuất phục.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay cô chạm vào thân b.út, một trận ho kịch liệt đột ngột bùng phát.
"Khụ… khụ khụ… khụ!"
Lục Tang Tửu ho đến mức gập cả người lại, l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên bần bật như chiếc bễ rèn rách nát. Cô vội vàng rút khăn tay bịt kín miệng, nhưng một vệt m.á.u đỏ thẫm vẫn loang lổ thấm qua lớp vải trắng tinh, ch.ói mắt vô cùng.
"Tang Tửu!" Quý Ly cau mày, giả vờ bước tới định vỗ lưng cho cô, nhưng trong lòng lại rủa thầm sự yếu ớt phiền phức này.
Lục Tang Tửu né tránh bàn tay của Quý Ly, ngẩng khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt lên nhìn Cố Quyết. Đôi mắt to tròn ngập nước của cô mang theo sự hoảng loạn, bất lực và tội lỗi tột cùng. Cô run rẩy mở miệng, giọng nói khàn đặc, đứt quãng nhưng lại rành rọt từng chữ, nhắm thẳng vào màng nhĩ của vị luật sư nguyên tắc:
"Luật sư Cố… tôi… tôi không thể ký."
Nụ cười trên môi Quý Ly cứng đờ. Ông ta nheo mắt, giọng nói hạ thấp xuống mang theo hơi lạnh: "Tang Tửu, con đang nói bậy bạ gì vậy? Vừa rồi chúng ta đã thống nhất, con cần nghỉ ngơi. Đừng bướng bỉnh làm khó luật sư Cố."
Lục Tang Tửu không nhìn Quý Ly, cô dùng kỹ năng "lục trà" đến mức xuất thần, nước mắt lã chã rơi xuống. Cô ngước nhìn Cố Quyết, nức nở nói: "Luật sư Cố, anh là người hiểu rõ di chúc của ông ngoại nhất. Anh nói xem, tôi làm sao dám ký? Ông ngoại từng nói, Xích Phong là tâm huyết cả đời, không thể giao phó tùy tiện."
"Chủ tịch Quý nói đúng, tôi mang bệnh trong người, quả thực lực bất tòng tâm. Tôi cũng rất muốn giao lại cho dượng Quý và em gái Chi Dao để trút bỏ gánh nặng…" Lục Tang Tửu nghẹn ngào, lấy hơi một cách khó nhọc, rồi đột ngột chuyển hướng sắc bén, "Nhưng… Điều 7, Khoản 3 trong Di chúc cốt lõi của ông ngoại quy định rõ: 'Trong trường hợp người thừa kế hợp pháp số một gặp vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe, không đủ năng lực hành vi hoặc có nguy cơ đe dọa tính mạng, mọi quyết định chuyển nhượng, ủy quyền liên quan đến tài sản cốt lõi phải bị đóng băng. Bất kỳ sự thay đổi nào cũng chỉ được thực hiện thông qua một cuộc họp gia tộc chính thức, với sự bỏ phiếu kín của toàn bộ hội đồng quản trị và sự đ.á.n.h giá độc lập từ hội đồng y khoa do luật sư trưởng chỉ định'."