Nằm trên băng ca trong khoang xe cứu thương lắc lư, Lục Tang Tửu được đeo mặt nạ oxy. Xung quanh cô là hai y tá đang căng thẳng theo dõi các chỉ số sinh tồn trên màn hình monitor.
Lục Tang Tửu từ từ khép hờ đôi mắt. Dưới lớp chăn mỏng, bàn tay cô luồn vào n.g.ự.c áo, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve Bút ghi âm mặt dây chuyền. Tắt chế độ thu, lưu file. Mọi âm thanh đạo đức giả, mọi lời thừa nhận dơ bẩn của Diệp Chi Dao về việc chiếm đoạt chi nhánh Xích Phong và thao túng t.h.u.ố.c men đều đã được lưu lại rõ nét.
Màn kịch "lục trà" mở màn đã thành công rực rỡ. Cô không chỉ phá vỡ được vòng vây giam lỏng hoàn hảo của Quý Ly mà còn mang theo một quả b.o.m truyền thông trở về thẳng sào huyệt của kẻ thù.
Khóe môi ẩn dưới chiếc mặt nạ oxy của Lục Tang Tửu khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, tàn nhẫn và tràn ngập sự đắc ý.
Diệp Chi Dao, Quý Ly... Rửa sạch cổ mà chờ đi. Lục Tang Tửu tôi đã trở về từ cõi c.h.ế.t rồi đây. Trò chơi tranh đoạt gia tài này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Chiếc xe cứu thương mang logo của Bệnh viện tư nhân Lạc Nhai từ từ lăn bánh qua cánh cổng sắt uốn hoa văn mạ vàng, tiến vào khuôn viên rộng lớn của biệt thự nhà họ Lục. Dưới ánh đèn cao áp sáng rực như ban ngày, tòa cẩm thạch trắng hiện lên sừng sững, lộng lẫy nhưng lại mang đến một cảm giác lạnh lẽo, ngột ngạt đến bức người. Nơi đây từng là tổ ấm của Lục Tang Tửu, nhưng giờ phút này, trong mắt cô, nó chẳng khác nào một chiếc l.ồ.ng giam bằng vàng được xây đắp bằng những âm mưu bẩn thỉu.
Cửa xe mở ra, gió đêm mang theo hơi sương lạnh buốt tạt thẳng vào mặt. Lục Tang Tửu khẽ rùng mình. Cô ngồi trên xe lăn, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy, đôi môi khô khốc không còn giọt m.á.u. Dưới lớp chăn mỏng, thân thể cô gầy gò đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay. Thế nhưng, ẩn sâu dưới hàng mi rủ xuống, đôi mắt đen láy lại sắc bén như một lưỡi d.a.o vừa được mài dũa, điềm tĩnh đ.á.n.h giá từng ngóc ngách của chiến trường mà cô vừa cất công quay lại.
Từ trên bậc thềm đá cẩm thạch, một bóng người đàn ông trung niên bước xuống. Quý Ly – vị chủ tịch quyền đại diện của Tập đoàn Linh Hư, người dượng mẫu mực trong mắt truyền thông, và cũng chính là kẻ đã đẩy Lục Tang Tửu vào con đường c.h.ế.t mòn.
Ông ta mặc một bộ vest màu xám tro cắt may thủ công, từng nếp gấp đều toát lên sự uy nghiêm, đạo mạo. Khi nhìn thấy Lục Tang Tửu được y tá đẩy xuống, khóe mắt Quý Ly khẽ giật một cái, nhưng rất nhanh, một nụ cười hiền từ, xót xa đã hoàn hảo thế chỗ trên gương mặt điềm tĩnh đó.
"Tang Tửu, con thật là… sao lại bướng bỉnh đến mức này?" Giọng nói của Quý Ly trầm ấm, vang lên giữa màn đêm mang theo ba phần trách móc, bảy phần xót thương. Ông ta bước tới, tự tay đón lấy tay cầm xe lăn từ tay cô y tá. "Bác sĩ đã nói tình trạng của con rất tồi tệ, bệnh viện Lạc Nhai có điều kiện y tế tốt nhất, con cứ nằng nặc đòi về nhà làm gì để thân thể thêm hao tổn?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lục Tang Tửu ngước mắt lên nhìn Quý Ly. Nếu là Lục Tang Tửu của kiếp trước, có lẽ cô đã cảm động đến rơi nước mắt trước sự quan tâm ân cần này. Nhưng hiện tại, cô chỉ thấy tởm lợm. Cảm giác bị hạ độc mạn tính, từng ngày từng giờ cảm nhận sinh mệnh trôi tuột khỏi kẽ tay trong phòng bệnh vô trùng vẫn còn in hằn trong tâm trí cô.
Cô khẽ c.ắ.n môi, ép một tầng hơi nước mỏng dâng lên trong hốc mắt, diễn xuất "lục trà" nhập vai đến mức hoàn hảo. Cô run rẩy vươn bàn tay gầy guộc ra, nắm lấy ống tay áo vest của Quý Ly, giọng nói thều thào, đứt quãng: "Dượng Quý… con sợ lắm… Ở bệnh viện, con luôn có cảm giác mình sẽ không qua khỏi. Con chỉ muốn được về nhà, được ở gần dượng và em gái… Dượng đừng đuổi con đi, có được không?"
Nước mắt rưng rưng, dáng vẻ mỏng manh tựa cành liễu trước gió của Lục Tang Tửu khiến mấy y tá đứng cạnh không khỏi chạnh lòng. Bọn họ đưa mắt nhìn Quý Ly, dường như đang ngầm đ.á.n.h giá sự bao dung của vị chủ tịch này.
Bị dồn vào thế phải giữ hình tượng trước mặt người ngoài, Quý Ly nuốt cục tức vào trong, bàn tay vỗ nhẹ lên vai cô, cười ôn hòa: "Đứa trẻ ngốc này, dượng làm sao nỡ đuổi con đi. Về nhà thì về nhà, dượng sẽ mời đội ngũ y tế tư nhân giỏi nhất đến chăm sóc cho con."
Nói đoạn, ông ta ra hiệu cho quản gia đẩy Lục Tang Tửu vào trong phòng khách lớn. Đội ngũ y tế của bệnh viện Lạc Nhai sau khi bàn giao xong các thiết bị theo dõi sinh tồn cơ bản thì nhanh ch.óng rút lui, để lại không gian riêng tư cho gia đình họ Lục.
Khi cánh cửa gỗ lim chạm trổ khép lại, cắt đứt ánh nhìn của người ngoài, bầu không khí trong phòng khách lập tức thay đổi. Sự ấm áp giả tạo trên mặt Quý Ly bốc hơi không còn một mảnh, thay vào đó là sự lạnh lùng, tính toán của một thương nhân lão luyện.
Ông ta ngồi xuống chiếc ghế sô pha bọc da thật đối diện Lục Tang Tửu, châm một điếu xì gà. Khói t.h.u.ố.c xám xịt bay lên, lượn lờ quanh những bức tranh sơn dầu đắt giá.
"Tang Tửu, nếu con đã quyết tâm về nhà, dượng cũng không ép con trở lại bệnh viện nữa." Quý Ly nhả khói, ánh mắt xuyên qua làn khói xám găm c.h.ặ.t vào cô. "Nhưng con phải tự biết rõ tình trạng của mình. Với cơ thể này, con lấy tư cách gì để tiếp tục gánh vác chi nhánh Xích Phong?"
Xích Phong – mỏ vàng khổng lồ nhất của Tập đoàn Linh Hư, nơi nắm giữ chuỗi cung ứng lõi và các hợp đồng công nghệ độc quyền. Đó là tâm huyết cả đời của ông ngoại Lục Tang Tửu, và cũng là miếng mồi béo bở mà Quý Ly cùng Diệp Chi Dao thèm khát đến nhỏ dãi.
Lục Tang Tửu ho sặc sụa vì mùi khói t.h.u.ố.c, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Cô giấu đi tia sắc lạnh trong đáy mắt, tiếp tục duy trì vẻ ngoài yếu đuối: "Dượng… ý dượng là sao?"
Lục Tang Tửu từ từ khép hờ đôi mắt. Dưới lớp chăn mỏng, bàn tay cô luồn vào n.g.ự.c áo, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve Bút ghi âm mặt dây chuyền. Tắt chế độ thu, lưu file. Mọi âm thanh đạo đức giả, mọi lời thừa nhận dơ bẩn của Diệp Chi Dao về việc chiếm đoạt chi nhánh Xích Phong và thao túng t.h.u.ố.c men đều đã được lưu lại rõ nét.
Màn kịch "lục trà" mở màn đã thành công rực rỡ. Cô không chỉ phá vỡ được vòng vây giam lỏng hoàn hảo của Quý Ly mà còn mang theo một quả b.o.m truyền thông trở về thẳng sào huyệt của kẻ thù.
Khóe môi ẩn dưới chiếc mặt nạ oxy của Lục Tang Tửu khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, tàn nhẫn và tràn ngập sự đắc ý.
Diệp Chi Dao, Quý Ly... Rửa sạch cổ mà chờ đi. Lục Tang Tửu tôi đã trở về từ cõi c.h.ế.t rồi đây. Trò chơi tranh đoạt gia tài này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Chiếc xe cứu thương mang logo của Bệnh viện tư nhân Lạc Nhai từ từ lăn bánh qua cánh cổng sắt uốn hoa văn mạ vàng, tiến vào khuôn viên rộng lớn của biệt thự nhà họ Lục. Dưới ánh đèn cao áp sáng rực như ban ngày, tòa cẩm thạch trắng hiện lên sừng sững, lộng lẫy nhưng lại mang đến một cảm giác lạnh lẽo, ngột ngạt đến bức người. Nơi đây từng là tổ ấm của Lục Tang Tửu, nhưng giờ phút này, trong mắt cô, nó chẳng khác nào một chiếc l.ồ.ng giam bằng vàng được xây đắp bằng những âm mưu bẩn thỉu.
Cửa xe mở ra, gió đêm mang theo hơi sương lạnh buốt tạt thẳng vào mặt. Lục Tang Tửu khẽ rùng mình. Cô ngồi trên xe lăn, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy, đôi môi khô khốc không còn giọt m.á.u. Dưới lớp chăn mỏng, thân thể cô gầy gò đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay. Thế nhưng, ẩn sâu dưới hàng mi rủ xuống, đôi mắt đen láy lại sắc bén như một lưỡi d.a.o vừa được mài dũa, điềm tĩnh đ.á.n.h giá từng ngóc ngách của chiến trường mà cô vừa cất công quay lại.
Từ trên bậc thềm đá cẩm thạch, một bóng người đàn ông trung niên bước xuống. Quý Ly – vị chủ tịch quyền đại diện của Tập đoàn Linh Hư, người dượng mẫu mực trong mắt truyền thông, và cũng chính là kẻ đã đẩy Lục Tang Tửu vào con đường c.h.ế.t mòn.
Ông ta mặc một bộ vest màu xám tro cắt may thủ công, từng nếp gấp đều toát lên sự uy nghiêm, đạo mạo. Khi nhìn thấy Lục Tang Tửu được y tá đẩy xuống, khóe mắt Quý Ly khẽ giật một cái, nhưng rất nhanh, một nụ cười hiền từ, xót xa đã hoàn hảo thế chỗ trên gương mặt điềm tĩnh đó.
"Tang Tửu, con thật là… sao lại bướng bỉnh đến mức này?" Giọng nói của Quý Ly trầm ấm, vang lên giữa màn đêm mang theo ba phần trách móc, bảy phần xót thương. Ông ta bước tới, tự tay đón lấy tay cầm xe lăn từ tay cô y tá. "Bác sĩ đã nói tình trạng của con rất tồi tệ, bệnh viện Lạc Nhai có điều kiện y tế tốt nhất, con cứ nằng nặc đòi về nhà làm gì để thân thể thêm hao tổn?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lục Tang Tửu ngước mắt lên nhìn Quý Ly. Nếu là Lục Tang Tửu của kiếp trước, có lẽ cô đã cảm động đến rơi nước mắt trước sự quan tâm ân cần này. Nhưng hiện tại, cô chỉ thấy tởm lợm. Cảm giác bị hạ độc mạn tính, từng ngày từng giờ cảm nhận sinh mệnh trôi tuột khỏi kẽ tay trong phòng bệnh vô trùng vẫn còn in hằn trong tâm trí cô.
Cô khẽ c.ắ.n môi, ép một tầng hơi nước mỏng dâng lên trong hốc mắt, diễn xuất "lục trà" nhập vai đến mức hoàn hảo. Cô run rẩy vươn bàn tay gầy guộc ra, nắm lấy ống tay áo vest của Quý Ly, giọng nói thều thào, đứt quãng: "Dượng Quý… con sợ lắm… Ở bệnh viện, con luôn có cảm giác mình sẽ không qua khỏi. Con chỉ muốn được về nhà, được ở gần dượng và em gái… Dượng đừng đuổi con đi, có được không?"
Nước mắt rưng rưng, dáng vẻ mỏng manh tựa cành liễu trước gió của Lục Tang Tửu khiến mấy y tá đứng cạnh không khỏi chạnh lòng. Bọn họ đưa mắt nhìn Quý Ly, dường như đang ngầm đ.á.n.h giá sự bao dung của vị chủ tịch này.
Bị dồn vào thế phải giữ hình tượng trước mặt người ngoài, Quý Ly nuốt cục tức vào trong, bàn tay vỗ nhẹ lên vai cô, cười ôn hòa: "Đứa trẻ ngốc này, dượng làm sao nỡ đuổi con đi. Về nhà thì về nhà, dượng sẽ mời đội ngũ y tế tư nhân giỏi nhất đến chăm sóc cho con."
Nói đoạn, ông ta ra hiệu cho quản gia đẩy Lục Tang Tửu vào trong phòng khách lớn. Đội ngũ y tế của bệnh viện Lạc Nhai sau khi bàn giao xong các thiết bị theo dõi sinh tồn cơ bản thì nhanh ch.óng rút lui, để lại không gian riêng tư cho gia đình họ Lục.
Khi cánh cửa gỗ lim chạm trổ khép lại, cắt đứt ánh nhìn của người ngoài, bầu không khí trong phòng khách lập tức thay đổi. Sự ấm áp giả tạo trên mặt Quý Ly bốc hơi không còn một mảnh, thay vào đó là sự lạnh lùng, tính toán của một thương nhân lão luyện.
Ông ta ngồi xuống chiếc ghế sô pha bọc da thật đối diện Lục Tang Tửu, châm một điếu xì gà. Khói t.h.u.ố.c xám xịt bay lên, lượn lờ quanh những bức tranh sơn dầu đắt giá.
"Tang Tửu, nếu con đã quyết tâm về nhà, dượng cũng không ép con trở lại bệnh viện nữa." Quý Ly nhả khói, ánh mắt xuyên qua làn khói xám găm c.h.ặ.t vào cô. "Nhưng con phải tự biết rõ tình trạng của mình. Với cơ thể này, con lấy tư cách gì để tiếp tục gánh vác chi nhánh Xích Phong?"
Xích Phong – mỏ vàng khổng lồ nhất của Tập đoàn Linh Hư, nơi nắm giữ chuỗi cung ứng lõi và các hợp đồng công nghệ độc quyền. Đó là tâm huyết cả đời của ông ngoại Lục Tang Tửu, và cũng là miếng mồi béo bở mà Quý Ly cùng Diệp Chi Dao thèm khát đến nhỏ dãi.
Lục Tang Tửu ho sặc sụa vì mùi khói t.h.u.ố.c, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Cô giấu đi tia sắc lạnh trong đáy mắt, tiếp tục duy trì vẻ ngoài yếu đuối: "Dượng… ý dượng là sao?"