Thiên Kim Lục Trà Lật Đổ Gia Tộc Bạch Liên Hoa

Chương 2

Diệp Chi Dao càng nói càng hăng, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt của Lục Tang Tửu đang dần thay đổi. Dưới lớp màn nước mắt mỏng manh, con ngươi đen láy của cô sắc lạnh như lưỡi d.a.o phẫu thuật.

Thời gian trôi qua, Lục Tang Tửu âm thầm tính toán nhịp độ. Cô đã dặn dò một y tá thực tập ngây thơ – người duy nhất chưa bị Quý Ly mua chuộc hoàn toàn – rằng vào đúng giờ này hãy gọi Bác sĩ trưởng Lạc Nhai đến kiểm tra huyết áp cho cô vì cô cảm thấy "đau tim dữ dội".

Ba... Hai... Một...

Tiếng bước chân vững chãi cùng tiếng bánh xe đẩy t.h.u.ố.c vang lên ngoài hành lang.

Ngay khoảnh khắc đó, Lục Tang Tửu đột ngột hành động. Cô vùng lên, vươn tay túm c.h.ặ.t lấy vạt áo của Diệp Chi Dao, cố tình kéo mạnh khiến chiếc váy Chanel đắt tiền nhăn nhúm.

"Buông ra! Con khốn này, mày điên rồi sao?!" Diệp Chi Dao hoảng hốt, theo bản năng giơ tay xô mạnh Lục Tang Tửu ngã vật ra giường.

Đúng lúc cánh cửa phòng bệnh bị đẩy tung ra. Bác sĩ trưởng Lạc Nhai, mang theo vẻ mặt nghiêm nghị bước vào, theo sau là hai cô y tá.

Cảnh tượng đập vào mắt họ là nhị tiểu thư Diệp Chi Dao đang đứng trên cao, gương mặt dữ tợn, tay vừa đẩy ngã Lục Tang Tửu. Còn Lục Tang Tửu thì nằm vật vã trên giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

"Bác sĩ... cứu... cứu tôi..." Lục Tang Tửu thều thào.

Cô vận dụng chút nội lực tàn dư từ linh hồn ma tôn, âm thầm bóp nghẹt một đường kinh mạch quanh tim. Sự kích thích đột ngột khiến dạ dày cuộn lên, độc tố tích tụ mạn tính bị đẩy ngược lên thực quản.

"Phụt!"

Một b.úng m.á.u đen ngòm từ miệng Lục Tang Tửu phun ra, văng tung tóe lên tấm ga giường trắng muốt, nhuốm đỏ cả một mảng ch.ói mắt. Cơ thể cô co giật liên hồi, đôi mắt trợn ngược, bàn tay gầy guộc chới với trong không trung như đang cố bấu víu lấy sự sống mỏng manh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Trời ơi! Bệnh nhân hộc m.á.u rồi! Chuẩn bị máy sốc tim ngay!" Bác sĩ trưởng Lạc Nhai tái mặt, vứt bỏ toàn bộ phong thái điềm tĩnh, lao vọt đến bên giường bệnh.

Diệp Chi Dao đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, khuôn mặt xinh đẹp cắt không còn một giọt m.á.u. Cô ta luống cuống lùi lại, lắp bắp: "Không... không phải tôi... Tôi chỉ gạt tay chị ấy ra thôi... Chị ấy tự nhiên hộc m.á.u..."

Lục Tang Tửu thoi thóp nằm trên giường, nước mắt giàn giụa hòa lẫn với vết m.á.u trên khóe môi. Cô dùng chút sức lực cuối cùng, nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo blouse trắng của Bác sĩ trưởng, giọng nói ủy khuất, run rẩy và đầy tuyệt vọng vang lên:

"Bác sĩ... xin ông... đừng để em gái tôi lại gần tôi... Con bé nói đúng... ở đây... ở đây không an toàn... Thuốc... t.h.u.ố.c có vấn đề... Tôi muốn về nhà... Tôi muốn c.h.ế.t ở nhà họ Lục... Xin ông... đừng để họ g.i.ế.c tôi..."

Từng lời nói của Lục Tang Tửu như những quả b.o.m nổ chậm dội thẳng vào màng nhĩ của những người có mặt. Vài y tá đứng phía sau bắt đầu xì xào, ánh mắt nhìn Diệp Chi Dao từ ngưỡng mộ chuyển sang nghi ngờ và cảnh giác. Một cô gái luôn xuất hiện trên truyền thông với hình tượng "bạch liên hoa" hiếu thảo, yêu thương chị gái, vậy mà lại ép chị mình đến mức hộc m.á.u, miệng liên tục kêu cứu vì sợ bị g.i.ế.c?

"Lục Tang Tửu! Chị ngậm m.á.u phun người! Bác sĩ, ông đừng nghe chị ta nói bậy, chị ta bị bệnh tâm thần, chị ta đang hoang tưởng!" Diệp Chi Dao hét lên, sự hoảng loạn khiến lớp mặt nạ thánh thiện của cô ta nứt toác.

Bác sĩ trưởng Lạc Nhai nhíu c.h.ặ.t mày. Ông ta là một người trọng danh tiếng. Bệnh viện Lạc Nhai là cơ sở y tế tư nhân cao cấp nhất thành phố. Nếu Lục Tang Tửu – người thừa kế hợp pháp của Tập đoàn Linh Hư – c.h.ế.t tại đây với nghi án bị gia đình hạ độc và bạo hành, bệnh viện của ông ta sẽ phải đối mặt với một cơn bão truyền thông và pháp lý khủng khiếp. Quý Ly có quyền lực đến đâu cũng không thể che lấp được một vụ án mạng rành rành dưới sự chứng kiến của bao nhiêu y bác sĩ.

"Nhị tiểu thư, xin cô vui lòng ra ngoài! Bệnh nhân đang bị kích động mạnh và có dấu hiệu xuất huyết nội! Chúng tôi cần cấp cứu ngay lập tức!" Bác sĩ trưởng gằn giọng, quay sang ra lệnh cho y tá. "Gọi bảo vệ đưa nhị tiểu thư ra ngoài. Chuẩn bị xe cứu thương, thiết lập thiết bị hỗ trợ sinh tồn di động. Theo yêu cầu của bệnh nhân và để đảm bảo tính khách quan của quá trình điều trị, chúng ta sẽ chuyển cô Lục về Biệt thự nhà họ Lục kèm theo đội ngũ y tế giám sát độc lập!"

"Ông dám?! Dượng Quý sẽ không để yên cho ông đâu!" Diệp Chi Dao nghiến răng đe dọa, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u tức giận.

"Đây là quy tắc y đức. Nếu cô Diệp cứ tiếp tục cản trở, tôi buộc phải gọi cảnh sát lập biên bản về hành vi bạo hành bệnh nhân." Bác sĩ trưởng lạnh lùng đáp trả. Ông ta không muốn đắc tội Quý Ly, nhưng càng không muốn biến bệnh viện của mình thành hiện trường án mạng. Việc đẩy quả b.o.m nổ chậm Lục Tang Tửu về lại nhà họ Lục là cách rũ bỏ trách nhiệm an toàn nhất.

Diệp Chi Dao bị hai tên bảo vệ lực lưỡng nửa mời nửa ép lôi ra ngoài. Trước khi cánh cửa đóng lại, cô ta trừng mắt nhìn Lục Tang Tửu với sự căm hận tột độ. Nhưng thứ cô ta nhận lại chỉ là một ánh mắt yếu ớt, ngập nước của một nạn nhân đáng thương.

Mười lăm phút sau, dưới sự giám sát nghiêm ngặt của đội ngũ y tế, Lục Tang Tửu được đặt lên cáng cứu thương. Tiếng còi hụ vang rền x.é to.ạc bầu không khí tĩnh lặng của bệnh viện, chiếc xe lăn bánh lao v.út về phía khu biệt thự xa hoa của nhà họ Lục.