Thiên Kim Lục Trà Lật Đổ Gia Tộc Bạch Liên Hoa
Chương 1
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của căn phòng bệnh trắng toát. Lục Tang Tửu nhíu mày, khó nhọc mở đôi mắt nặng trĩu. Trán cô vã mồ hôi lạnh, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đ.â.m chọc mỗi khi hít thở. Khóe môi cô khô khốc, rỉ ra một vệt m.á.u mang theo vị tanh tưởi mằn mặn của kim loại.
Độc mạn tính.
Đó là ý nghĩ đầu tiên xẹt qua trong đầu Lục Tang Tửu khi ý thức cô hoàn toàn thức tỉnh. Ký ức xa xăm của một nữ ma đầu khét tiếng kiếp trước vừa dung hợp hoàn hảo với linh hồn của vị đại tiểu thư ốm yếu nhà họ Lục. Cô nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo và trào phúng hiện lên trên khuôn mặt xanh xao. Lục Tang Tửu của quá khứ đã c.h.ế.t vì sự ngây thơ, tin tưởng vào thứ tình thân giả tạo. Còn cô của hiện tại, mang theo sự tàn nhẫn và xảo quyệt của một kẻ từng dẫm đạp lên vạn người, tuyệt đối sẽ không để bản thân làm đá lót đường cho kẻ khác thêm một lần nào nữa.
Cô đảo mắt quan sát xung quanh. Đây là phòng VIP của Bệnh viện tư nhân Lạc Nhai. Nơi này danh nghĩa là để "tĩnh dưỡng", nhưng thực chất chẳng khác nào một nhà tù vô hình. Ở bốn góc trần nhà, những chấm đỏ li ti từ camera giám sát vẫn đang nhấp nháy hoạt động. Cửa phòng khóa trái từ bên ngoài, y tá chỉ vào theo giờ cố định. Toàn bộ thông tin liên lạc của cô đều bị cắt đứt. Lục Tang Tửu thừa biết, kẻ đứng sau giật dây màn giam lỏng này không ai khác chính là dượng Quý Ly và cô em gái nuôi "bạch liên hoa" Diệp Chi Dao. Bọn chúng muốn cô c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn trong im lặng để danh chính ngôn thuận nuốt trọn Tập đoàn Linh Hư, đặc biệt là mỏ vàng chi nhánh Xích Phong do mẹ ruột cô để lại.
Cơ thể này hiện tại quá yếu ớt, không thể dùng sức mạnh vật lý để thoát thân. Đôi mắt to tròn ngấn nước của Lục Tang Tửu khẽ chớp. Nếu đã không thể dùng bạo lực, vậy thì cô sẽ dùng não. Bọn chúng thích diễn kịch? Cô sẽ cho chúng thấy thế nào mới là đỉnh cao của nghệ thuật "lục trà".
Bàn tay gầy gò, nổi đầy gân xanh của Lục Tang Tửu run rẩy luồn xuống dưới gối, mò mẫm tìm kiếm. Đầu ngón tay cô chạm vào một vật thể nhỏ bé, lạnh ngắt. Đó là một chiếc Bút ghi âm mặt dây chuyền hình giọt nước, một món đồ chơi rẻ tiền mà cô từng mua ở chợ đêm nhiều năm trước. Bọn tay sai của Quý Ly khi lục soát phòng đã quá khinh địch, bỏ qua thứ trang sức bằng nhựa sứt mẻ này, không hề biết rằng nó là một thiết bị ghi âm siêu nhỏ được độ lại.
"Tạch."
Một âm thanh cực nhỏ vang lên. Nút ghi âm đã được kích hoạt. Lục Tang Tửu cẩn thận giấu sợi dây chuyền vào lớp áo bệnh nhân ngay trước n.g.ự.c, chỉ để lộ ra một góc nhỏ xíu để thu âm thanh cho rõ. Cô ngả người ra sau, nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở trở nên mong manh, yếu ớt nhất có thể.
Đúng lúc này, tiếng giày cao gót gõ nhịp điệu đà vang lên ngoài hành lang, ngày một gần. Chốt cửa cạch một tiếng mở ra.
"Chị hai, chị đã tỉnh rồi sao? Thấy trong người thế nào, có khá hơn chút nào không?"
Giọng nói ngọt ngào, trong trẻo như chim hoàng yến vang lên. Diệp Chi Dao bước vào phòng, trên người diện một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi của Chanel, mái tóc đen dài xõa bồng bềnh, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng toát lên vẻ thanh thuần, thánh thiện. Trông cô ta chẳng khác nào một thiên sứ giáng trần đến để cứu rỗi bệnh nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế nhưng, ngay khi cánh cửa phòng bệnh đóng lại, nụ cười hiền thục trên môi Diệp Chi Dao lập tức vặn vẹo. Bước chân cô ta dừng lại bên giường bệnh, ánh mắt nhìn Lục Tang Tửu tràn ngập sự khinh bỉ và đắc ý.
"Chậc chậc, nhìn chị kìa, Lục Tang Tửu. Mới có vài ngày không gặp mà trông chị chẳng khác nào một cái xác khô. Bác sĩ nói chị bị suy nhược cơ thể nghiêm trọng, nhưng chị biết đấy, t.h.u.ố.c bổ uống nhiều quá đôi khi cũng hóa thành bùa đòi mạng." Diệp Chi Dao cúi người xuống, ghé sát vào tai Lục Tang Tửu, giọng nói hạ thấp nhưng chứa đầy nọc độc.
Lục Tang Tửu từ từ mở mắt. Cô cố tình ép nhịp tim mình đập nhanh hơn, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Nước mắt lưng tròng, cô nhìn Diệp Chi Dao bằng ánh mắt bàng hoàng, xen lẫn sự sợ hãi tột độ.
"Dao... Dao Dao... Em nói vậy là có ý gì? Thuốc... t.h.u.ố.c các người cho chị uống..." Giọng Lục Tang Tửu nghẹn ngào, đứt quãng, hoàn hảo diễn ra sự yếu đuối của một kẻ đang cận kề cái c.h.ế.t.
Thấy vẻ thê t.h.ả.m của Lục Tang Tửu, Diệp Chi Dao càng thêm thỏa mãn. Cô ta bật cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh vang vọng trong căn phòng kín.
"Đến nước này rồi mà chị vẫn ngu ngốc như vậy sao? Chị nghĩ vì sao dượng Quý lại cất công sắp xếp cho chị vào căn phòng VIP cách ly hoàn toàn này? Lại còn dặn dò bác sĩ phải 'chăm sóc' chị thật kỹ lưỡng? Tang Tửu à, Tập đoàn Linh Hư không có chỗ cho một kẻ bệnh tật như chị. Ngày mai, cuộc họp gia tộc sẽ diễn ra. Chị yên tâm, em sẽ thay chị tiếp quản chi nhánh Xích Phong. Cổ đông đều đã đứng về phía em và dượng Quý rồi. Chị cứ ngoan ngoãn nằm đây mà trút hơi thở cuối cùng đi."
Diệp Chi Dao đưa tay lên, những ngón tay sơn móng đỏ ch.ót vuốt ve gò má xanh xao của Lục Tang Tửu, móng tay sắc nhọn cố tình ấn mạnh tạo ra một vết xước rỉ m.á.u.
Lục Tang Tửu co rúm người lại, nước mắt lã chã rơi xuống thấm ướt mảng gối. Cô run rẩy bắt lấy cổ tay của Diệp Chi Dao, âm lượng cố tình nâng cao hơn một chút, đủ để chiếc b.út ghi âm trên n.g.ự.c bắt trọn từng từ.
"Chi Dao... chị luôn coi em như ruột thịt... Tại sao em lại hãm hại chị? Chi nhánh Xích Phong là tâm huyết cả đời của mẹ chị, em không thể cướp nó đi! Dượng Quý là cha dượng của chị, ông ấy không có quyền tước đoạt di chúc! Các người đang phạm pháp!"
"Phạm pháp?" Diệp Chi Dao hất mạnh tay Lục Tang Tửu ra, cười khẩy. "Ở cái nhà họ Lục này, lời của dượng Quý chính là luật pháp! Còn em, em mới là thiên kim tiểu thư được mọi người yêu quý, là 'bạch liên hoa' trong sáng thuần khiết trong mắt giới truyền thông. Chị nghĩ ai sẽ tin lời một kẻ điên bị giam trong bệnh viện? Mọi người chỉ biết đại tiểu thư Lục Tang Tửu vì quá đau buồn trước cái c.h.ế.t của mẹ mà sinh bệnh tâm lý, tự hủy hoại bản thân thôi."
Độc mạn tính.
Đó là ý nghĩ đầu tiên xẹt qua trong đầu Lục Tang Tửu khi ý thức cô hoàn toàn thức tỉnh. Ký ức xa xăm của một nữ ma đầu khét tiếng kiếp trước vừa dung hợp hoàn hảo với linh hồn của vị đại tiểu thư ốm yếu nhà họ Lục. Cô nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo và trào phúng hiện lên trên khuôn mặt xanh xao. Lục Tang Tửu của quá khứ đã c.h.ế.t vì sự ngây thơ, tin tưởng vào thứ tình thân giả tạo. Còn cô của hiện tại, mang theo sự tàn nhẫn và xảo quyệt của một kẻ từng dẫm đạp lên vạn người, tuyệt đối sẽ không để bản thân làm đá lót đường cho kẻ khác thêm một lần nào nữa.
Cô đảo mắt quan sát xung quanh. Đây là phòng VIP của Bệnh viện tư nhân Lạc Nhai. Nơi này danh nghĩa là để "tĩnh dưỡng", nhưng thực chất chẳng khác nào một nhà tù vô hình. Ở bốn góc trần nhà, những chấm đỏ li ti từ camera giám sát vẫn đang nhấp nháy hoạt động. Cửa phòng khóa trái từ bên ngoài, y tá chỉ vào theo giờ cố định. Toàn bộ thông tin liên lạc của cô đều bị cắt đứt. Lục Tang Tửu thừa biết, kẻ đứng sau giật dây màn giam lỏng này không ai khác chính là dượng Quý Ly và cô em gái nuôi "bạch liên hoa" Diệp Chi Dao. Bọn chúng muốn cô c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn trong im lặng để danh chính ngôn thuận nuốt trọn Tập đoàn Linh Hư, đặc biệt là mỏ vàng chi nhánh Xích Phong do mẹ ruột cô để lại.
Cơ thể này hiện tại quá yếu ớt, không thể dùng sức mạnh vật lý để thoát thân. Đôi mắt to tròn ngấn nước của Lục Tang Tửu khẽ chớp. Nếu đã không thể dùng bạo lực, vậy thì cô sẽ dùng não. Bọn chúng thích diễn kịch? Cô sẽ cho chúng thấy thế nào mới là đỉnh cao của nghệ thuật "lục trà".
Bàn tay gầy gò, nổi đầy gân xanh của Lục Tang Tửu run rẩy luồn xuống dưới gối, mò mẫm tìm kiếm. Đầu ngón tay cô chạm vào một vật thể nhỏ bé, lạnh ngắt. Đó là một chiếc Bút ghi âm mặt dây chuyền hình giọt nước, một món đồ chơi rẻ tiền mà cô từng mua ở chợ đêm nhiều năm trước. Bọn tay sai của Quý Ly khi lục soát phòng đã quá khinh địch, bỏ qua thứ trang sức bằng nhựa sứt mẻ này, không hề biết rằng nó là một thiết bị ghi âm siêu nhỏ được độ lại.
"Tạch."
Một âm thanh cực nhỏ vang lên. Nút ghi âm đã được kích hoạt. Lục Tang Tửu cẩn thận giấu sợi dây chuyền vào lớp áo bệnh nhân ngay trước n.g.ự.c, chỉ để lộ ra một góc nhỏ xíu để thu âm thanh cho rõ. Cô ngả người ra sau, nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở trở nên mong manh, yếu ớt nhất có thể.
Đúng lúc này, tiếng giày cao gót gõ nhịp điệu đà vang lên ngoài hành lang, ngày một gần. Chốt cửa cạch một tiếng mở ra.
"Chị hai, chị đã tỉnh rồi sao? Thấy trong người thế nào, có khá hơn chút nào không?"
Giọng nói ngọt ngào, trong trẻo như chim hoàng yến vang lên. Diệp Chi Dao bước vào phòng, trên người diện một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi của Chanel, mái tóc đen dài xõa bồng bềnh, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng toát lên vẻ thanh thuần, thánh thiện. Trông cô ta chẳng khác nào một thiên sứ giáng trần đến để cứu rỗi bệnh nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế nhưng, ngay khi cánh cửa phòng bệnh đóng lại, nụ cười hiền thục trên môi Diệp Chi Dao lập tức vặn vẹo. Bước chân cô ta dừng lại bên giường bệnh, ánh mắt nhìn Lục Tang Tửu tràn ngập sự khinh bỉ và đắc ý.
"Chậc chậc, nhìn chị kìa, Lục Tang Tửu. Mới có vài ngày không gặp mà trông chị chẳng khác nào một cái xác khô. Bác sĩ nói chị bị suy nhược cơ thể nghiêm trọng, nhưng chị biết đấy, t.h.u.ố.c bổ uống nhiều quá đôi khi cũng hóa thành bùa đòi mạng." Diệp Chi Dao cúi người xuống, ghé sát vào tai Lục Tang Tửu, giọng nói hạ thấp nhưng chứa đầy nọc độc.
Lục Tang Tửu từ từ mở mắt. Cô cố tình ép nhịp tim mình đập nhanh hơn, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Nước mắt lưng tròng, cô nhìn Diệp Chi Dao bằng ánh mắt bàng hoàng, xen lẫn sự sợ hãi tột độ.
"Dao... Dao Dao... Em nói vậy là có ý gì? Thuốc... t.h.u.ố.c các người cho chị uống..." Giọng Lục Tang Tửu nghẹn ngào, đứt quãng, hoàn hảo diễn ra sự yếu đuối của một kẻ đang cận kề cái c.h.ế.t.
Thấy vẻ thê t.h.ả.m của Lục Tang Tửu, Diệp Chi Dao càng thêm thỏa mãn. Cô ta bật cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh vang vọng trong căn phòng kín.
"Đến nước này rồi mà chị vẫn ngu ngốc như vậy sao? Chị nghĩ vì sao dượng Quý lại cất công sắp xếp cho chị vào căn phòng VIP cách ly hoàn toàn này? Lại còn dặn dò bác sĩ phải 'chăm sóc' chị thật kỹ lưỡng? Tang Tửu à, Tập đoàn Linh Hư không có chỗ cho một kẻ bệnh tật như chị. Ngày mai, cuộc họp gia tộc sẽ diễn ra. Chị yên tâm, em sẽ thay chị tiếp quản chi nhánh Xích Phong. Cổ đông đều đã đứng về phía em và dượng Quý rồi. Chị cứ ngoan ngoãn nằm đây mà trút hơi thở cuối cùng đi."
Diệp Chi Dao đưa tay lên, những ngón tay sơn móng đỏ ch.ót vuốt ve gò má xanh xao của Lục Tang Tửu, móng tay sắc nhọn cố tình ấn mạnh tạo ra một vết xước rỉ m.á.u.
Lục Tang Tửu co rúm người lại, nước mắt lã chã rơi xuống thấm ướt mảng gối. Cô run rẩy bắt lấy cổ tay của Diệp Chi Dao, âm lượng cố tình nâng cao hơn một chút, đủ để chiếc b.út ghi âm trên n.g.ự.c bắt trọn từng từ.
"Chi Dao... chị luôn coi em như ruột thịt... Tại sao em lại hãm hại chị? Chi nhánh Xích Phong là tâm huyết cả đời của mẹ chị, em không thể cướp nó đi! Dượng Quý là cha dượng của chị, ông ấy không có quyền tước đoạt di chúc! Các người đang phạm pháp!"
"Phạm pháp?" Diệp Chi Dao hất mạnh tay Lục Tang Tửu ra, cười khẩy. "Ở cái nhà họ Lục này, lời của dượng Quý chính là luật pháp! Còn em, em mới là thiên kim tiểu thư được mọi người yêu quý, là 'bạch liên hoa' trong sáng thuần khiết trong mắt giới truyền thông. Chị nghĩ ai sẽ tin lời một kẻ điên bị giam trong bệnh viện? Mọi người chỉ biết đại tiểu thư Lục Tang Tửu vì quá đau buồn trước cái c.h.ế.t của mẹ mà sinh bệnh tâm lý, tự hủy hoại bản thân thôi."