Lục Tang Tửu rũ mắt nhìn cô em gái nuôi đang diễn vai "Bạch Liên Hoa" xuất thần trước mặt mình. Làn da của Diệp Chi Dao mềm mịn, nước mắt rơi vô cùng nghệ thuật, không làm nhòe đi lớp trang điểm, ngược lại còn khiến cô ta trông càng thêm đáng thương, thánh thiện. Nếu là Lục Tang Tửu của kiếp trước, có lẽ đã bị sự giả tạo này làm cho tức điên lên mà mất khống chế, gào thét mắng c.h.ử.i, từ đó rơi đúng vào bẫy, biến bản thân thành một kẻ tâm thần điên loạn trong mắt mọi người.
Nhưng hiện tại, Lục Tang Tửu chỉ cảm thấy buồn cười. Cô khẽ ho vài tiếng, bàn tay bị Diệp Chi Dao nắm lấy cũng khẽ run rẩy theo, yếu ớt đáp lại bằng một ánh mắt mờ mịt.
Thấy Lục Tang Tửu không phản kháng, Diệp Chi Dao càng thêm đắc ý, cô ta quay sang nhìn các cổ đông, giọng nói vỡ òa trong sự hy sinh cao cả: "Các vị bá bá, thúc thúc! Em gái biết mình tài hèn sức mọn, vốn không dám mơ tưởng đến tài sản của nhà họ Lục. Nhưng em không thể nhìn chị gái mình vì áp lực mà gục ngã. Xích Phong hiện tại cần một người đứng ra gánh mũi chịu sào. Nếu mọi người tin tưởng, em nguyện ý thay chị gái tiếp quản Xích Phong!"
Cô ta đưa tay gạt nước mắt, vẻ mặt kiên định lạ thường: "Em không cần danh phận, cũng không cần cổ phần thực sự. Em chỉ xin được làm người quản lý đại diện, dốc hết sức lực thanh xuân của mình để giữ gìn cơ nghiệp này, cho đến khi chị gái hoàn toàn bình phục! Mọi tội lỗi, mọi khó khăn, xin hãy để một mình em gánh vác!"
Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng, sau đó là những tiếng xuýt xoa khen ngợi vang lên không ngớt.
"Nhị tiểu thư thật sự quá hiểu chuyện rồi!"
"Tuy chỉ là con nuôi, nhưng tình nghĩa chị em này thật khiến người ta cảm động."
"Chủ tịch Quý nuôi dạy được một đứa con gái tốt như vậy, đúng là phúc phần của nhà họ Lục. Giao Xích Phong cho Chi Dao, chúng ta cũng yên tâm phần nào."
Dư luận hoàn toàn nghiêng về phía Diệp Chi Dao. Bọn họ bị lớp vỏ bọc đạo đức giả, bị những giọt nước mắt hy sinh của cô ta làm cho mờ mắt. Kẻ đi cướp đoạt tài sản của người khác, nay lại được tung hô như một vị thánh nữ giáng trần, sẵn sàng hy sinh thanh xuân vì người chị ốm yếu. Thật là một vở kịch nực cười đến mức tột cùng!
Lục Tang Tửu nhắm hờ mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt như đang cố kìm nén sự xúc động. Trong lòng cô, một luồng sát khí lạnh lẽo đang cuộn trào, nhưng bề ngoài, cô lại diễn xuất "lục trà" một cách hoàn hảo nhất. Cô không gào thét, không vạch mặt, mà ngược lại, cô để mặc cho nước mắt mình ứa ra, trượt dài trên khuôn mặt gầy gò.
"Chi Dao…" Lục Tang Tửu thều thào, giọng nói khàn đặc, yếu ớt đến mức người khác phải dỏng tai lên mới nghe rõ. Cô rụt tay lại khỏi cái nắm tay của Diệp Chi Dao, ôm lấy n.g.ự.c mình, ho khan vài tiếng đến mức cả thân hình run lên bần bật. "Em… em thật sự nguyện ý vì chị mà chịu khổ sao? Xích Phong… Xích Phong nợ nần chồng chất, rắc rối trăm bề… Chị làm sao có thể… làm sao có thể ích kỷ đẩy em vào chảo lửa…"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nói đến đây, cô ngước đôi mắt ngập nước, đỏ hoe, mang theo sự ái ngại và tự trách vô vàn nhìn về phía đám đông. Bất cứ ai nhìn vào đôi mắt ấy cũng sẽ thấy một người chị gái đang dằn vặt vì sự vô dụng của bản thân, không muốn liên lụy đến em gái. Cảnh tượng này, so với màn khóc lóc của Diệp Chi Dao, lại càng thêm phần chân thật, bi thương, không mang theo chút tính toán nào.
Kỹ năng của một "Lục Trà" chân chính không phải là khóc lóc ầm ĩ, mà là tỏ ra hiểu chuyện đến mức khiến người khác phải thấy tội lỗi, là nhún nhường đến mức đối phương tự bộc lộ sơ hở vì quá tự mãn.
Quả nhiên, thấy Lục Tang Tửu không hề phản kháng mà còn có ý muốn nhượng bộ, sự đắc ý trong mắt Diệp Chi Dao lóe lên, không tài nào che giấu nổi. Cô ta vội vàng tiến tới, áp sát vào tai Lục Tang Tửu, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy, thì thầm bằng một giọng điệu đầy khiêu khích nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ đau buồn: "Chị ngoan ngoãn mà giao ra đi, đồ phế vật. Chị không có tư cách tranh giành với tôi đâu."
Sau đó, cô ta đứng thẳng dậy, quay sang nhìn Cố Quyết – vị luật sư lạnh lùng từ nãy đến giờ vẫn đứng im như một bức tượng tạc từ băng.
"Luật sư Cố," Diệp Chi Dao nghẹn ngào nói, "Nếu chị gái tôi đã đồng ý ủy quyền, xin anh hãy tiến hành thủ tục chuyển nhượng. Em không muốn chị ấy phải mệt mỏi thêm một phút giây nào nữa."
Cố Quyết đẩy gọng kính cận, khuôn mặt góc cạnh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Anh ta là một cỗ máy tuân thủ luật lệ một cách tàn nhẫn. Dù biết rõ những uẩn khúc bên trong, nhưng chỉ cần đúng quy trình, đúng chữ ký, tự nguyện trên mặt pháp lý, anh ta sẽ thực thi.
"Theo điều 4, khoản 2 của di chúc cốt lõi," Giọng Cố Quyết đều đều, lạnh lẽo vang lên, "Nếu người thừa kế hợp pháp tự nguyện từ bỏ hoặc ủy quyền toàn bộ quyền biểu quyết và quản lý do tình trạng sức khỏe không đảm bảo, quyền điều hành Xích Phong có thể được chuyển giao cho người đại diện được gia tộc đề cử. Ở đây là cô Diệp Chi Dao."
Anh ta cầm tập Hồ sơ tín thác Xích Phong lên, mở ra trang cuối cùng, nơi có sẵn phần chữ ký chuyển nhượng, rồi đặt nó ngay ngắn trước mặt Lục Tang Tửu. Kế đó, anh ta rút một cây b.út máy mạ vàng, đặt lên trên tập hồ sơ.
"Đại tiểu thư, cô chỉ cần ký vào đây, quyền quản lý Xích Phong sẽ chính thức được chuyển giao."
Trái tim của Diệp Chi Dao đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Thành công rồi! Chỉ cần Lục Tang Tửu hạ b.út, cái mỏ vàng khổng lồ kia sẽ thuộc về cô ta. Sự kiêu ngạo, tham lam đã làm mờ đi lý trí của Diệp Chi Dao. Cô ta nhìn chằm chằm vào cây b.út máy, ánh mắt nóng rực như muốn thiêu đốt cả tờ giấy.
Lục Tang Tửu run rẩy vươn bàn tay gầy gò ra. Những ngón tay cô chạm vào cây b.út, lạnh ngắt. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đang cố nhịn cười của Quý Ly, lướt qua vẻ mặt giả tạo của Diệp Chi Dao, và lướt qua những cổ đông đang khoanh tay đứng nhìn.
Nhưng hiện tại, Lục Tang Tửu chỉ cảm thấy buồn cười. Cô khẽ ho vài tiếng, bàn tay bị Diệp Chi Dao nắm lấy cũng khẽ run rẩy theo, yếu ớt đáp lại bằng một ánh mắt mờ mịt.
Thấy Lục Tang Tửu không phản kháng, Diệp Chi Dao càng thêm đắc ý, cô ta quay sang nhìn các cổ đông, giọng nói vỡ òa trong sự hy sinh cao cả: "Các vị bá bá, thúc thúc! Em gái biết mình tài hèn sức mọn, vốn không dám mơ tưởng đến tài sản của nhà họ Lục. Nhưng em không thể nhìn chị gái mình vì áp lực mà gục ngã. Xích Phong hiện tại cần một người đứng ra gánh mũi chịu sào. Nếu mọi người tin tưởng, em nguyện ý thay chị gái tiếp quản Xích Phong!"
Cô ta đưa tay gạt nước mắt, vẻ mặt kiên định lạ thường: "Em không cần danh phận, cũng không cần cổ phần thực sự. Em chỉ xin được làm người quản lý đại diện, dốc hết sức lực thanh xuân của mình để giữ gìn cơ nghiệp này, cho đến khi chị gái hoàn toàn bình phục! Mọi tội lỗi, mọi khó khăn, xin hãy để một mình em gánh vác!"
Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng, sau đó là những tiếng xuýt xoa khen ngợi vang lên không ngớt.
"Nhị tiểu thư thật sự quá hiểu chuyện rồi!"
"Tuy chỉ là con nuôi, nhưng tình nghĩa chị em này thật khiến người ta cảm động."
"Chủ tịch Quý nuôi dạy được một đứa con gái tốt như vậy, đúng là phúc phần của nhà họ Lục. Giao Xích Phong cho Chi Dao, chúng ta cũng yên tâm phần nào."
Dư luận hoàn toàn nghiêng về phía Diệp Chi Dao. Bọn họ bị lớp vỏ bọc đạo đức giả, bị những giọt nước mắt hy sinh của cô ta làm cho mờ mắt. Kẻ đi cướp đoạt tài sản của người khác, nay lại được tung hô như một vị thánh nữ giáng trần, sẵn sàng hy sinh thanh xuân vì người chị ốm yếu. Thật là một vở kịch nực cười đến mức tột cùng!
Lục Tang Tửu nhắm hờ mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt như đang cố kìm nén sự xúc động. Trong lòng cô, một luồng sát khí lạnh lẽo đang cuộn trào, nhưng bề ngoài, cô lại diễn xuất "lục trà" một cách hoàn hảo nhất. Cô không gào thét, không vạch mặt, mà ngược lại, cô để mặc cho nước mắt mình ứa ra, trượt dài trên khuôn mặt gầy gò.
"Chi Dao…" Lục Tang Tửu thều thào, giọng nói khàn đặc, yếu ớt đến mức người khác phải dỏng tai lên mới nghe rõ. Cô rụt tay lại khỏi cái nắm tay của Diệp Chi Dao, ôm lấy n.g.ự.c mình, ho khan vài tiếng đến mức cả thân hình run lên bần bật. "Em… em thật sự nguyện ý vì chị mà chịu khổ sao? Xích Phong… Xích Phong nợ nần chồng chất, rắc rối trăm bề… Chị làm sao có thể… làm sao có thể ích kỷ đẩy em vào chảo lửa…"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nói đến đây, cô ngước đôi mắt ngập nước, đỏ hoe, mang theo sự ái ngại và tự trách vô vàn nhìn về phía đám đông. Bất cứ ai nhìn vào đôi mắt ấy cũng sẽ thấy một người chị gái đang dằn vặt vì sự vô dụng của bản thân, không muốn liên lụy đến em gái. Cảnh tượng này, so với màn khóc lóc của Diệp Chi Dao, lại càng thêm phần chân thật, bi thương, không mang theo chút tính toán nào.
Kỹ năng của một "Lục Trà" chân chính không phải là khóc lóc ầm ĩ, mà là tỏ ra hiểu chuyện đến mức khiến người khác phải thấy tội lỗi, là nhún nhường đến mức đối phương tự bộc lộ sơ hở vì quá tự mãn.
Quả nhiên, thấy Lục Tang Tửu không hề phản kháng mà còn có ý muốn nhượng bộ, sự đắc ý trong mắt Diệp Chi Dao lóe lên, không tài nào che giấu nổi. Cô ta vội vàng tiến tới, áp sát vào tai Lục Tang Tửu, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy, thì thầm bằng một giọng điệu đầy khiêu khích nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ đau buồn: "Chị ngoan ngoãn mà giao ra đi, đồ phế vật. Chị không có tư cách tranh giành với tôi đâu."
Sau đó, cô ta đứng thẳng dậy, quay sang nhìn Cố Quyết – vị luật sư lạnh lùng từ nãy đến giờ vẫn đứng im như một bức tượng tạc từ băng.
"Luật sư Cố," Diệp Chi Dao nghẹn ngào nói, "Nếu chị gái tôi đã đồng ý ủy quyền, xin anh hãy tiến hành thủ tục chuyển nhượng. Em không muốn chị ấy phải mệt mỏi thêm một phút giây nào nữa."
Cố Quyết đẩy gọng kính cận, khuôn mặt góc cạnh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Anh ta là một cỗ máy tuân thủ luật lệ một cách tàn nhẫn. Dù biết rõ những uẩn khúc bên trong, nhưng chỉ cần đúng quy trình, đúng chữ ký, tự nguyện trên mặt pháp lý, anh ta sẽ thực thi.
"Theo điều 4, khoản 2 của di chúc cốt lõi," Giọng Cố Quyết đều đều, lạnh lẽo vang lên, "Nếu người thừa kế hợp pháp tự nguyện từ bỏ hoặc ủy quyền toàn bộ quyền biểu quyết và quản lý do tình trạng sức khỏe không đảm bảo, quyền điều hành Xích Phong có thể được chuyển giao cho người đại diện được gia tộc đề cử. Ở đây là cô Diệp Chi Dao."
Anh ta cầm tập Hồ sơ tín thác Xích Phong lên, mở ra trang cuối cùng, nơi có sẵn phần chữ ký chuyển nhượng, rồi đặt nó ngay ngắn trước mặt Lục Tang Tửu. Kế đó, anh ta rút một cây b.út máy mạ vàng, đặt lên trên tập hồ sơ.
"Đại tiểu thư, cô chỉ cần ký vào đây, quyền quản lý Xích Phong sẽ chính thức được chuyển giao."
Trái tim của Diệp Chi Dao đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Thành công rồi! Chỉ cần Lục Tang Tửu hạ b.út, cái mỏ vàng khổng lồ kia sẽ thuộc về cô ta. Sự kiêu ngạo, tham lam đã làm mờ đi lý trí của Diệp Chi Dao. Cô ta nhìn chằm chằm vào cây b.út máy, ánh mắt nóng rực như muốn thiêu đốt cả tờ giấy.
Lục Tang Tửu run rẩy vươn bàn tay gầy gò ra. Những ngón tay cô chạm vào cây b.út, lạnh ngắt. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đang cố nhịn cười của Quý Ly, lướt qua vẻ mặt giả tạo của Diệp Chi Dao, và lướt qua những cổ đông đang khoanh tay đứng nhìn.