Thiên Kim Đồ Tể

Chương 2

3.

 

Phụ thân ra đi vào hai năm sau khi chúng ta thành thân.

 

Người qua đời trong giấc ngủ, nhẹ nhàng thanh thản.

 

Đêm trước khi đi, người gọi chúng ta lại, trịnh trọng đưa thanh đao mổ heo cho ta, lại đưa một tấm thẻ sắt cho A Yến.

 

Còn đóng cửa riêng để thì thầm to nhỏ với A Yến.

 

Ta có linh cảm chẳng lành, giống như một năm trước khi Đại Hoàng qua đời, ngày hôm đó nó bỗng nhiên ngậm con gà mái nhà Lưu thẩm mà ta hay bảo muốn trộm về hầm canh đến cho ta, trong mắt nó có chút ngấn lệ.

 

Hôm sau, phụ thân đã ra đi trong mơ.

 

Ta cùng A Yến hợp táng người với mẫu thân đã qua đời sớm.

 

Suốt nửa tháng, lòng ta trầm xuống, tâm tình ủ rũ.

 

Cho đến một ngày, nhìn hũ gạo đáy trống trơn và túi tiền chỉ còn đúng một đồng xu, ta đói đến mức ngồi đối diện A Yến mà gạt nước mắt.

 

Lúc phụ thân còn sống đã bảo bọc chúng ta quá kỹ, chưa bao giờ phải lo ăn mặc.

 

Nay người đi rồi, ta mới hay, phụ thân đã gánh vác thay chúng ta quá nhiều rồi.

 

"A Yểu, sức nàng lớn, hay là nàng kế thừa sạp thịt của phụ thân đi?"

 

Minh Yến che miệng ho hai tiếng, vẻ ốm yếu vẫn y như cũ, nhưng chẳng thấy lấy một tia sầu muộn.

 

Hắn vốn luôn có đầu óc, phụ thân cũng hay bảo đầu óc ta không được ổn định, nên phàm chuyện gì cũng phải nghe hắn.

 

Nhưng ta thấy đây không phải là ý hay.

 

Dù ta có thể tung một quyền đập chếc một con heo, nhưng ta thực sự rất sợ heo, đặc biệt là heo rừng còn sống.

 

Ta nghĩ, có lẽ cái chếc của phụ thân cũng là đả kích lớn với hắn, làm đầu óc hắn hôm nay vào nước rồi.

 

Ta lo lắng đến mức lông mày thắt lại.

 

A Yến biết viết chữ, chữ lại viết rất đẹp, nếu bán được mấy bức chữ th.i.ế.p, có lẽ đổi được ít bạc.

 

Nhưng cái thân thể viết hai chữ đã th* d*c ấy, ta sợ chưa viết xong nửa bức đã ngất xỉu rồi.

 

Vả lại, chỉ còn một đồng xu, cũng không đủ mua giấy mực.

 

"A Yến, tướng mạo chàng đẹp, hay là chàng đi bán sắc đi? Ta thấy kiếm tiền kiểu đó nhanh lắm."

 

Nghe nói Ngọc Nương tỷ tỷ nhà Lưu thẩm chính là bắt đầu bán sắc từ năm nay, khuôn mặt bình bình đạm đạm mà kiếm được năm lượng.

 

Nếu là A Yến, chắc phải đổi ra vàng mới cân hết được.

 

A Yến lại không kìm được ho khan hai tiếng, ta vội vàng dập tắt ý nghĩ này.

 

Không được, không được, hắn quá yếu ớt, thêm mấy cô nương vây quanh nhìn, e là nhìn hắn đến chếc mất.

 

"Hay là, bán khối sắt phụ thân đưa chàng đi?"

 

"Có khi bán được mấy đồng, đổi được mấy ngày gạo là tốt lắm rồi."

 

A Yến lắc đầu: "Không được. Phụ thân đã nói, tấm bài đó có đại dụng, chưa đến đường cùng không được đụng vào."

 

Không còn cách nào, để nuôi sống hai chúng ta, suốt hai ngày ta lội suối leo đồi khắp nơi, cũng chỉ mò được vài con cá bé tí tẹo.

 

Hai năm nay hạn hán lớn, chẳng trồng nổi cây gì.

 

Nhà nhà đều huy động toàn lực đi tìm đồ ăn khắp nơi, ngay cả rễ rau dại cũng bị nhổ sạch sành sanh.

 

Trong làng đã có những gia đình lục tục dọn đi về phía Nam.

 

Kẻ chưa bao giờ biết khổ như ta, khi mất đi phụ thân rồi, cảm giác như không sống nổi nữa.

 

Cuối cùng A Yến đề nghị: "A Yểu, ổ thổ phỉ ở ngọn đồi gần đây có đồ ăn, nàng có dám đi vay một ít không?"

 

Ta trố mắt nhìn hắn đầy kinh ngạc.

 

Hắn bình thản nói: "Đao mổ heo của phụ thân sát khí rất nặng, nàng mang theo đó đi, bảo đảm không cần đổ m.á.u, bọn họ cũng sẽ sẵn lòng 'vay' cho nàng thôi."

 

Còn bảo cái thuật cường thân kiện thể kia là tuyệt thế võ công gì chứ?

 

Ta bình tĩnh quát: "Cho mượn chút thịt!"

 

Thổ phỉ: ......

 

Ngày hôm đó, ta thu hoạch được một con thỏ rừng cùng hai con cá, còn có sáu chiếc bánh bao chay mới ra lò.

 

"Phu quân nói thật đúng! Bọn chúng cứ thế quỳ rạp xuống, chẳng nói một lời đã dâng thức ăn lên bằng cả hai tay."

 

Ta yêu quý mài thanh đao mổ heo, trong lòng thầm nghĩ, hèn chi lúc còn sống phụ thân lại quý vật này đến thế, ngay cả ngủ cũng phải ôm khư khư.

 

Nó quả nhiên là báu vật!

 

Phu quân mỉm cười: "Vậy lần tới, A Yểu có thể đi tiếp."

 

Từ đó, ta tin lời phu quân răm rắp, hôm sau lại vác đao leo núi, sau này thậm chí trực tiếp đến tận sơn trại để tự lấy.

 

Trọn vẹn một tháng trời, ta trở thành khách quen của ba ổ thổ phỉ gần đó.

 

Cùng vài tên cầm đầu thổ phỉ cũng coi như quen mặt, mỗi khi thấy đao mổ heo của ta, chúng đều cung kính dâng lên thức ăn.

 

Chỉ là mỗi lần nhìn thấy những người già trẻ nhỏ trong sơn trại, ta lại nảy sinh cảm giác 'thời buổi này, làm thổ phỉ cũng thật gian nan'.

 

Đúng lúc ta còn đang day dứt lương tâm, vừa mài đao vừa tính xem lần tới nên đến sơn trại nào, thì người của phủ Thái Phó tới......

 

4.

 

Ngồi lên xe ngựa của phủ Thái Phó.

 

Ta kéo tay áo phu quân, khẽ hỏi: "Phụ thân mới hạ táng, chúng ta cứ thế đi liệu có bất hiếu không?"

 

Phu quân chỉnh lại tấm mành che mặt trên đầu, an ủi ta: "Không đâu."

 

"Phụ thân vất vả nuôi nấng chúng ta khôn lớn, nếu vì giữ hiếu mà ở lại, đợi đến khi bị đói chếc, phụ thân chắc chắn sẽ đau lòng."

 

"Hơn nữa, người trong phủ Thái Phó mới là con gái ruột của phụ thân mẫu thân, chúng ta phải thay họ đi nhìn xem một chút để họ an nghỉ, đúng không?"

 

Phu quân nói rất có lý, lòng ta cũng an ổn hơn, thầm thề rằng đợi sau khi nhận thân, có tiền rồi sẽ đốt cho phụ thân mẫu thân thật nhiều tiền giấy.

 

"Cô nương, tới phủ Thái Phó rồi......"

 

Lý ma ma với nửa khuôn mặt sưng đỏ, liếc nhìn tấm mành che mặt của phu quân, vẻ mặt vừa sợ sệt vừa muốn nói lại thôi.

 

Chắc chắn bà ta lại muốn nói, nhà đứng đắn nào có nam nhân lại dùng đồ của phụ nữ, làm mất mặt phủ Thái Phó.

 

Quả nhiên, nghe theo phu quân là không bao giờ sai.

 

Mụ già này không phân biệt được tôn ti, ta vốn là đích nữ của phủ Thái Phó, chính là chủ tử của bà ta, không đến lượt một nô bộc cưỡi lên đầu chủ tử mà làm càn.

 

Dù chủ tử khác trong phủ có ra sao, ta cũng phải lập uy trước đã.

 

Ai bảo bà ta dám xúi giục ta bỏ chồng, một mình về phủ hưởng lạc chứ!

 

Ta Trương Yểu là người như vậy sao?

 

Huống chi, bà ta còn nhục mạ phu quân là kẻ ốm yếu, phế vật vô dụng!

 

Phu quân mong manh mắt rưng rưng, suýt chút nữa là mỹ nam rơi lệ rồi.

 

Ta không nói hai lời liền dạy cho mụ già đó vài chiêu rèn luyện thân thể, cuối cùng nhìn cũng thuận mắt hơn nhiều.

 

"Vậy còn đợi gì nữa? Xuống xe thôi!"

 

Ta đeo đao mổ heo đã bọc vải, nhảy xuống trước, sau đó gạt Lý ma ma ra, nắm tay phu quân đỡ chàng bước ra.

 

Phu quân đứng trước xe ngựa, một thân bạch y phấp phới, lớp khăn mỏng trên mành che đã che khuất nửa thân, khiến người ngoài chẳng thể nhìn rõ dung nhan.

 

Gió kinh thành hơi lớn, thổi làm thân hình phu quân hơi loạng choạng, ta đau lòng liền bế thốc chàng lên theo kiểu công chúa.

 

"Cô nương, mau buông xuống! Đây, thật là trái với khuôn phép!"

 

Chẳng biết tại sao, trước cửa phủ Thái Phó vây rất đông người, Lý ma ma giả vờ ngăn cản ta một chút, rồi đứng khoanh tay xem trò vui, hình như đang ấp ủ âm mưu gì đó.

 

Lời ra tiếng vào của những người vây quanh lọt vào tai ta.

 

"Đây chính là tiểu thư thật sự sao? Đúng là đồ do gã đồ tể nuôi dạy, thật thô bỉ! Thô bỉ quá!"

 

"Giữa thanh thiên bạch nhật, ôm ấp một nam tử, thật không biết xấu hổ!"

 

"Thật là làm nhục môn phong phủ Thái Phó mà!"

 

Ta ôm phu quân, ngơ ngác nhìn bọn họ: "Đây là phu quân của ta, ta ôm từ nhỏ đến lớn, có vấn đề gì sao?"

 

Phu quân ho nhẹ một tiếng đầy yếu ớt, giọng nói cưng chiều: "A Yểu thích là được, dĩ nhiên chẳng có vấn đề gì."

 

Ánh mắt quét qua mấy nam nhân, phu quân thành khẩn hỏi: "Khụ khụ, các người là chưa từng được nương tử nhà mình bế, hay là không có nương tử?"

 

Lại quay sang mấy phụ nữ đang búi tóc: "Các người là bế không nổi phu quân nhà mình, khụ khụ, hay là phu quân các người không cho bế, lại đi để người nữ khác bế?"

 

"Các người ấy mà, khụ, chỉ là ghen tị với vợ chồng ta thôi."

 

Mấy nam nữ đó mặt đỏ gay, màu như gan lợn: "Ngươi, ngươi......"

 

Ha ha, bị ta nói trúng tim đen rồi chứ gì!

 

"Phu quân thật lợi hại!"

 

"A Yểu cũng chẳng kém."