Ta như con gà chiến thắng, ngẩng cao đầu, ôm phu quân hiên ngang tiến vào phủ Thái Phó.
Khi đi đến cánh cửa lớn sơn son đang đóng chặt, Lý ma ma cứ chần chừ không chịu bước lên gõ cửa, ta dù chậm hiểu cũng nhận ra bà ta đang cố ý gây khó dễ.
Trước khi đến phu quân đã nói rồi.
"A Yểu đã là đích nữ của phủ Thái Phó, thì chính là đang trở về nhà mình."
"Khụ khụ, nếu có kẻ làm A Yểu không thoải mái không vui, A Yểu cứ thoải mái làm theo ý mình."
"Không cần chịu cái uất ức đó, mọi chuyện đã có ta lo cho nàng."
"Cùng lắm thì, khụ, lại quay về mượn thức ăn của thổ phỉ mà sống."
Phu quân luôn biết cách nói đúng vào tâm tư của ta.
Ngoại trừ câu cuối cùng......
Giây phút này, ta chẳng chút do dự, tung một cú đá thẳng vào cánh cửa lớn.
Cánh cửa đổ sập xuống......
Ta không kịp đề phòng, giáp mặt ngay với một vị quý phụ nhân và một nữ tử đang dìu bà ta.
Nhìn đôi mắt sưng đỏ, khuôn mặt tiều tụy, bước chân lảo đảo của bà, ta nhất thời không biết làm sao.
Phu quân nhéo nhẹ sau gáy ta: "Mau khóc đi, gọi nương."
Ta lập tức xịu mặt, vọt ra hai giọt lệ, tiếng khóc vang dội đến nỗi bụi cửa cũng rung xuống.
"Nương-- người phải làm chủ cho con! Lý ma ma bà ta bất kính với con!"
5..
Phu quân nói, những mụ già như Lý ma ma, quen thói đảo đ.i.ê.n trắng đen, bắt nạt kẻ yếu.
Ta là thiên kim vừa được tìm về, bà ta dám lên mặt với ta, chắc chắn sau lưng bà ta có người, hơn nữa còn muốn gây bất lợi cho ta.
Cho nên, ta phải để lại ấn tượng là một kẻ khó chơi, để tránh việc Lý ma ma vừa ăn cướp vừa la làng, vừa thấy nương thân là phải cáo trạng trước một bước.
Kết quả cũng khá ổn, Lý ma ma bị đánh hai mươi gậy, giáng làm bà tử chuyên dọn dẹp, chịu trách nhiệm đổ bô đêm, rửa bô tiểu.
Ta ngồi trong phòng, cùng Thái Phó phu nhân, cũng chính là nương ruột của ta, nắm tay nhìn nhau đẫm lệ, tâm sự chuyện xưa nay.
"Con gái ngoan của nương, con chịu khổ rồi!"
"Về được là tốt rồi...... về được là tốt rồi......"
"Nương......"
Ta tỉ mỉ quan sát, bà trông đoan trang khí chất, gần gũi dễ gần, trên đầu trâm cài không nhiều nhưng đều tỏa sáng lấp lánh.
Nhìn chừng chưa đến bốn mươi tuổi, dung mạo xinh đẹp, chỉ vì khóc nhiều quá nên hơi tiều tụy.
Bà hẳn là sẽ đối tốt với ta, ta lộ vẻ xúc động.
Cuối cùng ta cũng có nương rồi!
Lý ma ma ngoài cửa kêu gào đau đớn, vẫn còn cố chấp kêu oan.
"Phu nhân, lão nô oan uổng lắm!"
"Oan uổng quá......"
"Người đâu, bịt miệng ả lại!" Một nữ tử ăn vận kiểu cách quý nữ bên cạnh truyền lệnh.
Giọng nói ôn nhu nhưng không mất đi uy nghiêm, giữa đôi lông mày có năm phần giống với cha, mang theo một vẻ anh khí khiến người ta vừa nhìn đã thấy thân thiết.
Quả nhiên, nàng ta nói mình chính là người đã bị đánh tráo với ta, là cốt nhục thân sinh của cha, Khương Uyển.
"Mẫu thân vốn muốn đích thân đi đón muội, nhưng sau khi nhận được tin đã tìm thấy muội, Người khóc ngất đi ba lần, chẳng còn cách nào mới phái Lý ma ma đi."
"Lý ma ma đó vốn là vú nuôi của ta, cũng trách ta nhìn lầm người, không biết bà ta chẳng phải loại tốt lành gì."
"Muội muội, tỷ tỷ xin lỗi muội."
Tuy không biết nàng ta làm sao phân biệt được ai là tỷ, ai là muội, nhưng thấy nàng ta cung kính hành lễ với ta, ta vội vàng đỡ nàng đứng dậy.
"Đó là lỗi của lão già kia, không liên quan đến tỷ tỷ."
"Vả lại, hôn ước giữa tỷ tỷ và cái phủ Hầu gia gì đó, muội sẽ không tranh đâu."
"Muội có phu quân rồi, nhìn kìa, còn là kiểu ở rể đấy."
Ta kéo A Yến phía sau, đẩy tới trước mặt họ, trên mặt họ lộ rõ vẻ kinh ngạc, như thể mới phát hiện ra có một người như vậy.
"Ngươi là phu quân của A Yểu sao?"
A Yến chắp tay hành lễ rất ra dáng, "Tiểu tế Bùi Ngạn, bái kiến nhạc mẫu đại nhân, bái kiến A tỷ."
Họ ban đầu không dám tin, từ từ như đã thông suốt điều gì đó, thần sắc khôi phục như thường, mời chúng ta ngồi xuống.
Chỉ là hai mẹ con vẫn không nhịn được mà đánh giá A Yến, nhưng vì vướng cái mũ mành che mặt nên không nhìn rõ.
Ta hơi đắn đo, có nên bảo A Yến tháo mũ mành ra không? Dù sao gặp bề trên thế này cũng hơi thất lễ.
Nhưng A Yến trông đẹp mắt như vậy, nếu bị họ để mắt tới thì làm sao bây giờ?
Hơn nữa nếu không phải ta và Khương Uyển tráo đổi, tính ra, A Yến đáng lẽ là phu quân của nàng ta...
Ta càng nghĩ càng bồn chồn.
A Yến đột nhiên ho khan không dứt, ta nhanh nhẹn vỗ lưng cho chàng.
"A Yến không thể tháo mũ mành, mong mẫu thân và tỷ tỷ lượng thứ."
"Chàng từ nhỏ đã thân thể yếu ớt, vừa gặp gió là đau đầu. Hôm nay lại đường xá xa xôi cả buổi, sợ là không chịu nổi."
Mẫu thân và Khương Uyển không biết nghĩ đến chuyện gì, trên mặt lại hiện vẻ xót xa, vội vàng tặng quà gặp mặt rồi đưa chúng ta đến viện đã chuẩn bị sẵn.
Viện của ta thông với viện của Khương Uyển, trong sân có trồng một cây thạch lựu, ta rất thích.
"Hai đứa cứ nghỉ ngơi cho tốt, mẫu thân sẽ cho người đưa đồ ăn đến."
"Chờ cha và huynh trưởng của con về phủ, rồi hãy đến bái kiến."
Đợi họ đi rồi, ta nghịch ngợm đống trang sức vàng bạc mới nhận được, ghé tai nói nhỏ với A Yến.
"Muội thấy Khương Uyển không giống người sẽ ngấm ngầm h.ã.m hại muội."
A Yến mơ màng buồn ngủ, "Không chắc đâu, cứ từ từ quan sát."
6.
Ta và A Yến ăn bữa cơm ngon lành, ngủ một giấc sảng khoái suốt cả buổi chiều.
Cho đến khi hạ nhân báo tin Thái Phó thân phụ và huynh trưởng Đại lý tự thiếu khanh của ta đã về, ta và A Yến mới dậy sửa soạn, chuẩn bị đi tới chủ viện.
Cũng không biết họ có dễ nói chuyện như mẫu thân không.
A Yến lần này không đeo mũ mành, chàng đã nhìn thấu những suy tính nhỏ trong lòng ta.
"Đằng nào cũng phải gặp, đều là người thân chí cốt của nàng mà, A Yểu không cần lo lắng."
Ta gật đầu chậm rãi, "Cũng phải, thím Lưu cứ hay bảo, con dâu xấu thế nào cũng phải gặp cha mẹ chồng."
A Yến đột nhiên nhìn ta đầy oán trách, ta mới sực tỉnh...
"Huống chi, A Yến đẹp mắt như vậy! Phải không, A Yến?"
A Yến không đáp, chỉ dùng hai ngón tay nhéo nhẹ má ta.
Hì, không đau chút nào!
Khương Uyển đến đón chúng ta, nhìn thấy dung mạo thật của A Yến, quả nhiên trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, may mà nàng nhanh c.h.óng thu lại ánh nhìn.
Chỉ nhẹ nhàng nhìn ta, ta âm thầm thu hồi một đánh giá xấu dành cho nàng.
"Muội muội, lúc trước muội mới về nhà, tỷ tỷ không tiện làm phiền." Tỷ tỷ Uyển Nhi ngập ngừng một lát mới nói: "Cha mẹ ta, họ có khỏe không?"
Ta lúc trước còn tưởng nàng biết thân thế của mình sẽ chê bai, không ngờ nàng lại chủ động hỏi thăm cha mẹ nuôi của ta.
Xem ra, phẩm hạnh của nàng vẫn khá tốt.
Tuy không đành lòng, nhưng ta cũng chỉ đành nói sự thật.
Nàng nghe xong, im lặng một lúc lâu, khi lên tiếng lại như có chút nghẹn ngào.
"Ta vốn nghĩ, đợi tâm trạng mẫu thân ổn định hơn, ta sẽ về bên cạnh họ, nhưng mà..."
"Đợi khi nào có dịp, mong muội muội đưa ta đến trước mộ họ bái tế một lần."
Cha mẹ ruột thịt chưa từng gặp mặt, chắc hẳn là một điều nuối tiếc.
Ta vỗ vỗ vai nàng, đầy đau lòng nói: "Cha để lại bảo bối đao mổ heo quý giá nhất, là để cho con gái của Người."
"Muội nên trả đao lại cho tỷ."
Khương Uyển dịu dàng mỉm cười, "Muội cứ giữ lấy đi, muội cũng là con gái của Người mà."
Ta bình thản gật đầu, dao ta đã dùng quen tay, đưa cho nàng chắc chắn nàng không biết dùng, vả lại ta thực lòng không nỡ.
"Ừm, vậy muội cất giữ. Nếu tỷ muốn xem, cứ tìm muội."
Đợi đến cửa chủ viện, người chưa thấy nhưng tiếng đã tới.
"Là A Yểu tỷ tỷ đó sao?"
Một thiếu nữ trông như con bướm hoa, khoác tay một nam tử mặc y phục hoa lệ, từ bên trong bước nhanh ra.
Ta quay đầu nhìn Khương Uyển, im lặng hỏi.
Nàng nhỏ giọng giới thiệu: "Muội ấy là đích nữ của nhị thúc, Khương Cầm Nhi."
"Nam tử kia là Thế tử Bình Dương Hầu phủ, Cố Ngôn Quân."
Ta nhìn hai kẻ thân mật đó, luôn cảm thấy có chỗ nào không ổn, sao mà nhìn gai mắt đến thế?
Khương Uyển sắc mặt nhàn nhạt, "Ừ, chính là vị có hôn ước với ta đó."