Thiên Kim Đồ Tể
Chương 1
Ta vừa từ hang ổ s ơn t ặc trở về ngôi nhà nhỏ r ách n át của mình.
Trong tay cầm con d ao mổ heo mà cha truyền lại, ta hí hoáy mài qua mài lại trên đá mài.
Người của Phủ Thái Phó đã tìm đến nơi.
Từ trên xe ngựa, một ma ma hất hàm lồi mắt bước xuống, bảo rằng ta vốn là đích nữ của Phủ Thái Phó.
Vừa lọt lòng đã bị thứ di mẫu xấu xa cố ý đánh tráo với con gái của gã đồ tể.
Ta để lộ vẻ vui mừng trên mặt.
Cuối cùng cũng không cần đi cư ớp bóc sơn tặc nữa!
Ma ma kia thấy vậy, giọng điệu càng thêm khinh miệt.
"Có vài chuyện cần phải nói rõ trước."
"Phu nhân đã nói, đón ngươi về phủ là trách nhiệm không thể chối từ của người."
"Đã trở thành một phần của phủ, thì phải tuân thủ quy củ trong phủ, đừng mang cái thói th ô b ỉ của nhà quê ở đây quay về."
"Nếu ngươi an phận thủ thường, sau này phu nhân sẽ tự tìm cho ngươi một mối lương duyên tốt mà gả đi."
"Còn về hôn ước giữa Phủ Thái Phó và Phủ Bình Dương Hầu, đó là thánh chỉ ban hôn, là dành cho Thế tử Hầu phủ và Uyển nhi cô nương, ngươi chớ nên mơ tưởng."
Ta vội vàng gật đầu, ma ma thấy ta còn biết điều, sắc mặt cũng hòa hoãn thêm ba phần.
Giây tiếp theo, ta không kìm được mà quay người hướng vào bên trong hô to:
"Phu quân, mau, thu dọn đồ đạc! Chúng ta có người nuôi rồi!"
Một mỹ nhân bệnh tật vịn khung cửa đi ra, đi hai bước lại ho một tiếng, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng.
"Nương tử......"
"Bốp!" Ma ma phía sau tự dưng ngã ngửa trên đất......
1.
Chuyện về ta và A Yến, phải kể từ lúc ta còn nhỏ.
Ta tên Trương Yểu, từ nhỏ đã không được thông minh cho lắm.
Theo lời cha, ông sinh con muộn, còn ta lại là sinh non.
A nương mang thai lúc bốn mươi tuổi, khi sinh nở thì băng hu yết, chưa kịp nhìn ta lấy một cái đã qua đời.
Cha đến già mới có một mụn con gái, lại là do người vợ yêu dấu dùng mạng đổi lấy, đương nhiên là thương yêu ta tận xư ơng tủy.
Đáng tiếc, ta thể chất yếu ớt bẩm sinh, để nuôi nấng ta, cha đã chịu đủ mọi khổ cực.
Lúc ta mới sinh ra, nhỏ yếu như con chuột, ông nâng niu trong lòng bàn tay mà không dám phân tâm, chỉ sợ gió thổi qua sẽ thổi bay ta mất.
Ta lớn chậm, học gì cũng chậm.
Mười một tháng mới biết bò, một tuổi rưỡi mới biết đứng, hai tuổi biết đi, ba tuổi nói năng vẫn còn lắp bắp.
Năm lên năm tuổi, cả thôn đều nhìn thấu trí thông minh của ta--
Đại trí vãn thành.
Đây là lời cha nói.
Còn theo nguyên văn của Lưu thẩm đầu thôn, chính là:
"Con gái nhà đồ tể Trương có khi là đứa ngốc ấy nhỉ!"
"Chẳng chịu chơi đùa cùng đám trẻ khác, mỗi ngày chỉ biết cãi nhau với con ch ó Đại Hoàng nhà trưởng thôn, chẳng lẽ là c hó ngốc đầu thai?"
"Đã năm tuổi rồi, hỏi gì cũng chẳng đáp, chỉ biết cười khờ, ch** n**c miếng cũng chẳng biết lau, không phải đứa ngốc thì là gì?"
Bất cứ ai từng có phát ngôn như vậy, đều bị cha cầm d ao m ổ heo rượt chạy quanh thôn ba vòng.
Sau này chẳng còn ai dám nói ta như vậy nữa, nhưng lại đổi thành "Khó rồi!" "Khó rồi!"
"A Yểu trông cũng xinh xắn, cũng coi là khỏe mạnh."
"Chỉ là, chung quy cũng chỉ là củ cải rỗng ruột... sau này tìm nhà chồng......"
"Khó rồi!"
"Khó rồi!"
Ta không hiểu nhà chồng là gì, cũng không biết có gì mà khó.
Nhưng cha rất phiền muộn, mái tóc bạc trắng đến mức chẳng tìm được lấy mấy sợi tóc đen.
Khi đó ta sáu tuổi, đặt cái bát to như chậu canh xuống, an ủi rằng: "Cha không cần lo lắng, củ cải dưới ruộng nhà ta không bị rỗng ruột, hôm qua con đã nếm thử rồi, không gạt người đâu."
Không biết vì sao, lúc cha xoa đầu, khen ta ngoan, nước mắt ông đều rơi xuống.
"A Yểu ngoan!"
"Hu hu hu......"
Ta gãi đầu, thầm nghĩ, không lẽ ta ăn vụng, không mang củ cải cho cha, nên ông mới khóc?
Nhưng củ cải có gì ngon đâu, làm sao bằng thịt được!
Ta véo véo chỗ thịt trên cánh tay, rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, trông có vẻ to hơn quả trứng, nhưng lại chẳng có chút sức lực nào.
Muốn làm chút việc cho cha để tỏ lòng hiếu thảo, ta dùng cái miệng của đứa trẻ sáu tuổi, thở ra một tiếng thở dài của cụ già sáu mươi.
Ta mang theo khúc xương thịt, chạy tới đầu thôn tâm sự nỗi phiền muộn với Đại Hoàng.
Đại Hoàng "gâu gâu gâu" hiến kế, có lẽ kế sách của nó cao siêu quá, ta thật sự không nghe hiểu.
Giận quá, ta liền thu hồi khúc xương thịt lại.
Đại Hoàng đuổi theo ta suốt một đoạn đường, ta nhất quyết không cho nó lấy một chút thù lao nào.
Vừa về đến nhà, đã thấy phụ thân cõng về một tiểu ca ca, trông lớn hơn ta một hai tuổi.
Ta tò mò đi vòng quanh tiểu ca ca.
Toàn thân y toàn m áu, đôi mắt nhắm nghiền, trên mặt trên áo còn dính không ít bùn đất và lá cây.
Trông như vừa lăn lộn trên sườn núi vậy.
Nhưng y phục của y thật sự rất đẹp, là loại vải ta chưa từng thấy bao giờ, có lẽ vì thế mà người cũng rất đẹp.
Đợi cha xử lý vết thương, thay y phục, lau mặt xong, y cũng tỉnh lại, đôi mắt như quả nho đen nhà Vương đại gia, đảo tròn lia lịa.
Chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng, không nói một lời.
Ngày đó mắt cha sáng rực lên, bảo với ta: "Hắn tên là A Yến, sau này, hắn chính là vị hôn phu của A Yểu nhà ta, được không?"
Cái đầu nhỏ của ta nghiêng bên trái, lại nghiêng bên phải, nghĩ một lúc, lông mày sắp thắt nút lại rồi.
"Vị hôn phu là cái gì? Có ăn được không?"
Khóe miệng cha giật giật, "Ừm, lớn lên thì ăn được."
"Ồ, vậy lớn lên nghĩa là chín rồi hả? Chưa chín thì có ăn được không?"
Cha nhắm mắt day trán, "Chưa chín thì không ăn được, ăn vào sẽ đau bụng."
Ta gật đầu, chuyện này ta biết, mấy hôm trước ta xé miếng da heo sống nhét cho Đại Hoàng, ngay hôm đó Đại Hoàng bị tào tháo đuổi.
Mấy ngày nay cứ thấy ta là nó lại đuổi theo sủa mấy tiếng, chắc là đang tâm sự nỗi đau khổ mà chỉ có ta mới hiểu.
"A Yến? Tên của ngươi nghe có vẻ ngon quá." Ta nhìn tiểu ca ca, như thể nhìn thấy cả bàn đầy sơn hào hải vị.
Tiểu ca ca không cảm xúc liếc nhìn ta, rồi quay đầu nhìn cha.
Cha gật đầu, "Đúng vậy, là A Yến."
"Từ nay về sau, ngươi chính là con rể ở rể nhà họ Trương ta."
"Ngươi cứ theo A Yểu gọi ta là cha, A Yểu là vợ của ngươi, ngươi phải bảo vệ con bé, biết chưa? Đợi A Yểu cài trâm, hai đứa sẽ thành thân."
2.
Cứ như thế, A Yến trở thành vị hôn phu của ta, được nuôi trong nhà, cùng ta lớn lên.
Ta vui vẻ chạy tới tâm sự với Đại Hoàng.
Lưu thẩm đứng bên cạnh vểnh tai nghe lỏm, giọng chua lòm: "Đúng là kẻ ngốc lại có phúc của kẻ ngốc!"
"Trương đồ tể cũng thật là, tùy tiện nhặt được đứa trẻ cũng dám gả cho con gái mình, không sợ bị bám đuôi, phải nuôi hắn cả đời hay sao!"
Ta tức giận chống đôi tay tròn trịa vào hông, đáp: "Nuôi hắn cả đời thì đã sao?"
"Lại không ăn gạo nhà bà, bà lo lắng cái gì chứ?"
"Ngọc Nương tỷ tỷ nhà bà muốn nuôi một tiểu ca ca đẹp mã thế này, còn không tìm được đấy!"
Lưu thẩm tức đ.i.ê.n người: "Ngọc Nương nhà ta còn không thèm nuôi! Thứ yếu đuối đó, ngươi nuôi nổi không?"
Lưu thẩm dậm chân bỏ đi. Ta sực tỉnh, vội bịt miệng lại, mới nhận ra vừa rồi mình lỡ lời cái gì đó ghê gớm lắm!
Ta chạy về nhà, lớn tiếng khoe khoang chiến tích, cuối cùng A Yến cũng nói câu đầu tiên.
"Cũng chưa đến mức quá ngốc."
Phụ thân khen một câu: "Nói hay lắm!"
Rồi bổ sung thêm: "Sau này con cứ trò chuyện nhiều với Đại Hoàng nhé."
Sau đó, phụ thân lại bảo Lưu thẩm là kẻ miệng th ối, lại còn là cái miệng quạ đen.
Chẳng bao lâu, lại bảo bị Bùi lão đầu hại ch ết rồi.
Ta không biết Bùi lão đầu là ai, chỉ biết A Yến bị thương quá nặng, tổn thương nội tạng, khó lòng chữa trị.
Trước kia phụ thân chỉ giữ sạp thịt, chỉ cần nuôi một mình ta, mặc dù ta ăn rất nhiều nhưng vẫn khá nhẹ nhàng.
Sau khi A Yến đến, dù ăn không nhiều bằng ta, nhưng thuốc thang rất đắt đỏ, phụ thân dốc cạn tiền tiết kiệm mới chữa cho hắn được bảy tám phần, nhưng vẫn để lại bệnh ho.
Mỗi năm đều phải dùng dược liệu quý để ôn dưỡng.
Dưỡng bệnh mấy năm nay, A Yến đã cao lên không ít, nhưng lúc nào cũng ốm yếu, vai không gánh nổi, tay không xách được, còn khó nuôi hơn cả đóa hoa quý.
Mở cửa sổ to quá thì không được, không thông gió lại càng không xong.
Đứng dưới nắng một chút đã c.h.óng mặt, nhất định phải nằm trên ghế dài dưới bóng râm đại thụ mới có chút tinh thần.
Còn ta, bữa nào cũng ăn thịt thỏa thích, phụ thân rảnh rỗi còn dạy ta thuật cường thân kiện thể.
Nuôi mấy năm, vóc dáng ta cao lên nhiều, thân thể cũng tráng kiện, lại còn có chút sức lực.
A Yến nói, chắc ta tung một quyền là đập ch ết được một con heo.
Đến khi ta cập kê, phụ thân lại hối hận: "A Yểu à, hay là để phụ thân tìm cho con một lang quân khác, được không?"
A Yến nghe thấy vậy liền ho khan dữ dội, khiến ta đau lòng vô cùng.
Nhìn sang phụ thân, nét mặt người đầy đau khổ, ta cũng không nỡ.
Suy nghĩ một chút, ta hỏi: "Có đẹp hơn A Yến không ạ?"
Phụ thân: ...
"Nếu ta ôm A Yến ngủ, hắn sẽ không phiền chứ?"
Phụ thân: ...
Thở dài một tiếng, lại thở dài thêm tiếng nữa...
Cuối cùng, một tháng sau khi ta cập kê, ta và A Yến cử hành lễ thành thân giản đơn.
Động phòng ngay tại khuê phòng của ta, ta sốt ruột giữ lấy mặt A Yến nhìn trái nhìn phải, vẫn không thấy chỗ nào chín cả.
Vậy thì làm sao mà ăn hắn được đây?
Ta bĩu môi, mặt mày khổ sở. Sau khi nghe rõ nguyên do, A Yến bật cười đầy ẩn ý, vành tai lại đỏ rực.
"Nhọc cho A Yểu đợi thêm chút nữa, vẫn chưa đủ chín đâu."
Không còn cách nào khác, ta đành ôm lấy hắn ngủ th.i.ế.p đi như hồi còn nhỏ.
Nào đâu biết, A Yến vẫn mở mắt trân trân đến tận bình minh.
.......