Thế Thân Được Sủng Ái Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Tận Trời

Chương 9

Hai bàn tay Quý Tiêu Du giấu trong ống tay áo cuộn c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật m.á.u. Trái tim cô như bị hàng vạn mũi kim đ.â.m xuyên qua. Hình ảnh người cha gầy gò rơi xuống từ cửa sổ bệnh viện, vũng m.á.u đỏ tươi loang lổ trên nền sân bê tông lạnh lẽo lại hiện về, c.ắ.n xé tâm can cô. Cơn thịnh nộ bùng lên muốn thiêu rụi lý trí, cô muốn lao đến bóp nát cổ họng của con ả độc ác này ngay tại đây.

Nhưng không. G.i.ế.c ả lúc này quá dễ dàng, và cái c.h.ế.t như vậy là quá nhân từ đối với Ngô gia. Cô phải nhẫn nhịn. Phải để ả leo lên cao, rồi tự tay đẩy ả xuống vực sâu vạn trượng.

"Cô... cô là đồ cầm thú!" Quý Tiêu Du ngẩng phắt đầu lên, nghiến răng ném ra một câu c.h.ử.i rủa, ánh mắt giả vờ phẫn nộ đến tột cùng nhưng hoàn toàn bất lực. "Cô ép c.h.ế.t cha tôi, cô không sợ quả báo sao? Cô không sợ Phàn Dật Ngân biết được bộ mặt thật của cô sao? Nếu anh ta biết vị hôn thê của mình là một kẻ lòng lang dạ sói..."

"Quả báo? Ở cái thành phố này, tiền và quyền lực chính là đạo lý!" Ngô Ánh Toàn cắt ngang lời cô, vươn tay bóp c.h.ặ.t cằm Quý Tiêu Du, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ả cười gằn, sự kiêu ngạo đã lấn át hoàn toàn chút IQ ít ỏi còn sót lại. "Còn Phàn Dật Ngân? Mày nghĩ tao quan tâm đến hắn ta lắm sao? Hắn ta chỉ là một tên tổng tài lạnh như tảng băng, độc đoán và vô vị."

Ánh mắt Quý Tiêu Du khẽ chớp. Mồi đã thả, và con cá ngu ngốc này đã c.ắ.n câu sâu hơn cô tưởng.

"Tôi không tin..." Quý Tiêu Du giả vờ lắc đầu, giọng mỉa mai kích động. "Cô sống c.h.ế.t muốn gả vào Phàn gia, chẳng phải vì yêu anh ta sao? Hay là... cô căn bản không xứng với anh ta?"

Sự đố kỵ và tính tự ái cao ngất ngưởng của Ngô Ánh Toàn lập tức bị chọc trúng. Ả hất mạnh mặt Quý Tiêu Du ra, trừng mắt vỗ n.g.ự.c tự xưng: "Tao không xứng? Tao là đại tiểu thư Ngô gia! Còn việc tao lấy Phàn Dật Ngân, đương nhiên là vì khối tài sản khổng lồ của Tập đoàn Phàn thị rồi! Đợi khi mày đẻ cho tao một đứa con trai, tao sẽ danh chính ngôn thuận bước vào cửa nhà họ Phàn. Đến lúc đó, tao sẽ nắm trong tay thứ quyền lực tối cao."

Ngô Ánh Toàn vuốt lại lọn tóc xoăn, nụ cười trên môi càng thêm lả lơi, dơ bẩn: "Mày tưởng tao sẽ thủ tiết vì tên họ Phàn đó sao? Nực cười! Tao đã có anh nhân tình trẻ ở nhà nghỉ Tiểu Hỏa Kế chiều chuộng tao mỗi đêm rồi. Hắn ta biết cách làm phụ nữ sung sướng hơn cái gã tổng tài cứng ngắc kia nhiều. Tao chỉ cần mượn giống của Phàn Dật Ngân thông qua cái bụng của mày, sau đó tao muốn b.a.o n.u.ô.i bao nhiêu tên tiểu bạch kiểm mà chẳng được!"

Quý Tiêu Du rũ mắt, che đi sự khinh bỉ tột độ. Thật không ngờ, Ngô Ánh Toàn lại có thể ngu xuẩn và bẩn thỉu đến mức này. Dám cắm sừng Phàn Dật Ngân – kẻ nắm giữ sinh sát của cả giới hào môn – lại còn lớn tiếng khoe khoang ngay trong chính dinh thự của hắn. Bản án t.ử hình của Ngô gia, ả đã tự mình ký tên rồi.

"Vậy... sau khi tôi sinh con xong thì sao?" Quý Tiêu Du giả vờ run rẩy hỏi tiếp, dẫn dắt ả đi đến chương cuối cùng của lời thú tội. "Cô đã hứa trong hợp đồng là sẽ cho tôi một khoản tiền để rời đi..."

"Tiền? Mày vẫn còn mơ mộng đến số tiền đó sao?" Ngô Ánh Toàn bước tới, rút từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt, vung tay ném thẳng vào mặt Quý Tiêu Du. Những tờ tiền bay lả tả trong không trung rồi rơi rụng xuống sàn nhà như một cơn mưa sỉ nhục.

"Mày nghĩ tao sẽ để một kẻ biết mọi bí mật của tao sống sót rời đi sao?" Giọng Ngô Ánh Toàn hạ thấp xuống, mang theo âm hưởng của loài rắn độc. "Tao nói cho mày biết, Quý Tiêu Du. Ngay khi đứa bé lọt lòng, ngày đó cũng là ngày tàn của mày. Tao đã sắp xếp xong xuôi cả rồi. Bác sĩ trong phòng sinh đều là người của tao. Bọn họ sẽ làm giả một ca băng huyết. Mày sẽ c.h.ế.t trên bàn mổ vì 'suy kiệt', mang theo cái bí mật đẻ mướn này xuống suối vàng mà đoàn tụ với lão già Quý Xương Thịnh của mày. Còn tao, tao sẽ ôm đứa con trai của Phàn Dật Ngân, đường hoàng trở thành nữ chủ nhân của Bát Hào Công Quán!"

Không gian tĩnh lặng đi vài giây. Đoạn ghi âm đã thu thập quá đủ. Mọi tội ác từ bức t.ử cha cô, ngoại tình, âm mưu chiếm đoạt tài sản Phàn thị, cho đến kế hoạch g.i.ế.c người diệt khẩu đều đã được Ngô Ánh Toàn tự mình khai ra một cách rành rọt, không thiếu một chữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mục đích đã đạt được, Quý Tiêu Du không cần thiết phải duy trì cuộc đối thoại vô nghĩa này thêm nữa. Cô đột ngột ngẩng mặt lên. Lần này, không còn sự sợ hãi, không còn nét yếu đuối. Ánh mắt cô sắc như d.a.o cạo, lạnh lẽo, tĩnh mịch và mang theo uy áp khiến người đối diện phải rùng mình.

Ngô Ánh Toàn khựng lại, nụ cười đắc ý trên môi cứng đờ. Trong một khoảnh khắc, ả cảm thấy người phụ nữ đang ngồi dưới sàn kia không phải là con em họ nhu nhược thường ngày, mà là một ác quỷ bước ra từ địa ngục.

"Mày... mày nhìn tao bằng ánh mắt đó là ý gì?" Ngô Ánh Toàn chột dạ, lắp bắp lùi lại một bước, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Quý Tiêu Du chậm rãi đứng dậy. Động tác của cô vô cùng ưu nhã, không hề giống một kẻ vừa bị chà đạp. Cô phủi nhẹ lớp bụi несу trên váy, rồi nhấc chân, dẫm thẳng lên tờ tiền mệnh giá lớn nhất đang nằm trên sàn. Mũi giày cọ xát, nghiền nát tờ tiền dưới đế.

"Tôi đang nhìn một kẻ ngu ngốc tự đào mồ chôn mình." Giọng Quý Tiêu Du lạnh băng, trầm thấp, âm thanh không lớn nhưng lại tạo ra áp lực nặng nề.

"Mày dám hỗn xược?!" Ngô Ánh Toàn thẹn quá hóa giận, lao tới định vung tay tát thêm một cái nữa để vớt vát lại uy nghiêm.

Nhưng lần này, Quý Tiêu Du không đứng im. Cô giơ tay bắt gọn cổ tay của Ngô Ánh Toàn ngay giữa không trung. Lực siết mạnh đến mức Ngô Ánh Toàn phải kêu lên oai oái. Bàn tay của người từng phải làm lụng vất vả chăm cha bệnh chắc chắn có lực hơn hẳn đôi bàn tay chỉ biết sơn móng và quẹt thẻ của đại tiểu thư.

"Buông ra! Mày điên rồi! Tao sẽ bảo Quản gia đuổi cổ mày đi!" Ngô Ánh Toàn giãy giụa, khuôn mặt đỏ bừng vì đau đớn và nhục nhã.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân từ ngoài hành lang vang lên. Quý Tiêu Du lập tức buông tay, tự lảo đảo lùi mạnh về sau, va sầm vào chiếc tủ gỗ lim. Cô cố tình gạt tay làm rơi chiếc bình hoa pha lê cổ quý giá xuống đất.

Xoảng!

Âm thanh vỡ nát vang lên chát chúa. Quý Tiêu Du trượt người ngã xuống sàn, giữa những mảnh kính vỡ vụn, hai tay ôm lấy đầu, cất giọng gào khóc t.h.ả.m thiết: "Cứu tôi! Cô Ngô, xin cô đừng đ.á.n.h tôi nữa... Tôi xin lỗi! Tôi sẽ làm theo mọi yêu cầu của cô mà!"

Cánh cửa phòng bị đẩy tung ra. Quản gia cùng hai người hầu gái hớt hải xông vào. Cảnh tượng đập vào mắt họ là vị thiếu phu nhân tương lai Ngô Ánh Toàn đang đứng chống nạnh, mặt mày dữ tợn, còn người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i hộ thì đang co rúm dưới sàn, khóe miệng rỉ m.á.u, xung quanh là đống đổ nát của chiếc bình pha lê cổ trị giá hàng chục vạn.